Nhất phẩm ngỗ tác (Nữ ngỗ tác)

Chương 94: Thoát khỏi mật thất



Núi Thanh Châu.

Trong khu rừng ven đường, hai con tuấn mã đang cúi đầu gặm cỏ xanh, bóng cây loang lổ chiếu trên đầu vai nam tử, ánh sáng ban mai len lỏi xuyên qua tán lá hắt lên tờ giấy trên tay nam tử, lờ mờ thấy được hai chữ.

Mật tấu ——

Đêm ngày mùng 5 tháng 10, Hô Diên Hạo dẫn năm ngàn kỵ binh ra khỏi bộ tộc Địch nhân, Tô Đan Lạp mang theo thi thể của Đột Cáp vương tử, dẫn tàn quân lui về phía Lặc Đan.

Ngày mùng 6 tháng 10, phó tướng của Tây Bắc quân là Phiêu Kị tướng quân Lỗ Đại dẫn năm vạn binh mã Đại Mạc bao vây diệt trừ năm ngàn kỵ binh của tộc Địch. Tộc Địch hiện đã quy thuận Hô Diên Hạo, thủ hạ của hắn uy hiếp dân chúng trong bộ tộc cùng với bảy vạn binh mã liều chết chống cự, chủ soái Nguyên Tu của Tây Bắc quân mất tích, thế công kích tạm hoãn.

Đồng thời, tả tướng của Tây Bắc quân là Vương Vệ Hải dẫn binh đánh bất ngờ doanh trướng của Lặc Đan, giết ba vạn quân địch, trên đường đại thắng về gặp được tàn quân của Tô Đan Lạp, lấy được thủ cấp Tô Đan Lạp, cướp thi thể Đột Cáp, bắt giữ tàn binh của Lặc Đan, Lặc Đan Vương nghe tin bệnh nặng.

Đồng thời, hố cát dưới sa mạc Tháp Mã bị phá hủy, hiện ra địa cung lăng tẩm chôn dấu bấy lâu, đại điện bị thiêu cháy, Tây Bắc quân chuyển nước từ hồ Tang Trác cách đó trăm dặm tới cứu điện.

Mùng 7 tháng 10, lửa trong đại điện được dập tắt, tàn tên khắp nơi, bốn phía cháy đen, lại không thấy thi cốt người ngựa. Trong điện có hai cánh cửa, trong chốc lát chưa thể tìm thấy cơ quan mở, cây cối ở Tang Trác ốc đảo thấp bé, khó có thể dùng làm gỗ phá cửa, Lỗ Đại quyết định vận chuyển gỗ từ thành ở Tây Bắc đến.

“Nàng không có việc gì.” Gió nhẹ nổi lên, một chiếc lá rơi xuống phía trên bản tấu, nam tử tiện tay nhặt lấy, nắm lòng bàn tay. Chiếc lá xanh mướt, lại lạnh lẽo gân guốc, giống như tay nàng.

Lý Hướng Vinh cung kính đứng ở phía sau nam tử, không nói lời nào. Theo hắn, Mộ cô nương chưa chắc đã không có việc gì, rơi xuống hố cát có Nguyên Tu, Mộ cô nương cùng Nguyệt Sát, cũng có Hô Diên Hạo và binh lính của hắn, bên trong địa cung tàn tên khắp nơi, lại có lửa cháy, hiển nhiên từng có cơ quan chém giết, nếu như thế, vì sao không thấy thi thể của bất cứ ai?

Cơ quan trong địa cung cổ quái, cho dù Mộ cô nương đã qua được phía sau cửa điện, nhưng trong đó cũng có thể gặp phải cơ quan hiểm nghèo.

Lúc này nói không có việc gì, còn quá sớm.

Nhưng hắn không nói ra, bỏi vì không cần hắn nói, tâm tư của chủ nhân cho tới bây giờ luôn khó lường, sao có thể không nhận ra điều này? Chỉ là trong lòng mong mỏi cô nương không có chuyện gì mà thôi.

Ba ngày nay, chủ nhân ngày đêm vội vã, một ngày chạy chết ba con ngựa, ba ngày đến được biên giới Thanh Châu, uống ngụm nước cũng là trên lưng ngựa, nếu không phải trong lòng có chấp niệm, người bằng sắt cũng chống đỡ không được.

Mắt thấy Tây Bắc trong tầm mắt, cô nương có hay không có chuyện gì, đi tới sẽ biết.

“Trong triều xin viện quân Thanh Châu đi cứu Tây Bắc, tấu chương dâng lên đế giá, đã được chuẩn tấu, quân Thanh Châu đã xuất phát.” Lý Hướng Vinh mím môi, mắt trầm mặt lạnh. Muốn sắc phong thánh chỉ, theo như quy định trong triều, phải do nội quan viết lên, bệ hạ hạ bút, nguyên chỉ bao bọc, sau đó sao chép sang một bản khác mới có thể đem xuống dưới. Ngày đế giá chuẩn tấu, ý chỉ điều binh đã lập tức được truyền đến Thanh Châu, hiển nhiên là sớm chuẩn bị tốt hai tờ thánh chỉ, không đợi bệ hạ của bệ hạ trở lại, thánh chỉ đã đến được Thanh Châu.

Nguyên gia khinh thường thánh ý như thế, quả thật là coi trời bằng vung!

“Con trai mất tích, bọn họ nóng nảy, sao có thể chờ thánh chỉ quay về? Trẫm không ở trong cung, chẳng lẽ lại đợi Thái hoàng thái hậu?” Bộ Tích Hoan thu tờ mật tấu, nâng mắt nhìn về phía xa, khuôn mặt đã được hóa trang vô cùng bình thường, áo vải trắng, miễn cưỡng nở nụ cười, lại thấy khí độ ngút trời.

” Nguyên gia phái Đại công tử và Tứ công tử đến Tây Bắc tìm Nguyên Tu, Tứ công tử Nguyên Khiêm hàng năm đều nằm trên giường bệnh triền miên, Thái hoàng thái hậu không đồng ý, chỉ để Đại công tử Nguyên Duệ đến Tây Bắc. Hai năm nay, thủ thành Thanh Châu là Hầu Thừa Nghiệp và Nguyên Duệ qua lại thân mật, thời kì Nguyên Tu còn niên thiếu có nhiều xích mích cùng với Nguyên Duệ.” Lý Hướng Vinh nhíu mày, Nguyên gia phái Nguyên Duệ và quân Thanh Châu gấp rút tiếp viện Tây Bắc tìm kiếm Nguyên Tu, đây là tìm người hay là hại người? Hại Nguyên Tu thì cũng không liên quan đến bọn họ, nhưng Mộ cô nương cũng ở cùng hắn!

Bộ Tích Hoan nghe vậy, đáy mắt vẫn thản nhiên, không nhanh không chậm cong khóe môi, câu một nụ cười chế giễu: “Nếu thế, Nguyên Duệ không thể quay về Thịnh Kinh.”

Lý Hướng Vinh nghe thế hơi kinh ngạc, cảm thấy khó hiểu.

“Địa cung đại mạc phần lớn có liên quan đến quốc gia cổ Xiêm Lan, bảo vật và giáp thần, trong mắt của ai cũng sẽ có ý đồ riêng. Nguyên Duệ cấu kết với ngoại đảng, hai năm trước còn có chút nhẫn nại, nhưng vừa nghe chuyện lần này đã tự mình đến Tây Bắc, tâm quá gấp, ý quá rõ.” Bộ Tích Hoan vỗ vỗ ngọn cỏ trong lòng bàn tay, nét trào phúng càng sâu đậm: “Đồng ý để hắn đến Tây Bắc, đó là đồng ý để hắn dò xét địa cung, lăng tẩm của Xiêm Lan đại đế, cơ quan thâm ảo, là chốn ai muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?”

Lý Hướng Vinh hít sâu một ngụm gió núi, đầy một ngực khí lạnh.

Thái hoàng thái hậu chuẩn tấu để Nguyên Duệ đến Tây Bắc là muốn giết hắn?

“Nguyên gia xưa nay đã như vậy, để ý nhất là thanh danh, cho dù là diệt trừ người nhà cũng muốn lưu chuyện huynh đệ tình thâm cho người trong thiên hạ ca tụng, sao có thể lưu lại ô danh của con cháu sát hại gia tộc trên thế gian.” Cả giọng điệu và lời nói của nam tử đều trào phúng, duy chỉ có con ngươi nhìn ngọn cỏ kia vẫn mềm nhẹ, trên đời hiếm có chuyện toàn vẹn, không thả, khó được.

Lý Hướng Vinh nâng mắt liếc nhìn nam tử trước nặt, chỉ thấy gió núi thanh u, nam tử nắm ngọn cỏ khoanh tay nhìn về nơi xa, mặt trời bắt đầu ló dạng, núi xanh bạt ngàn, người đứng ở trong núi, chỉ điểm thiên hạ, đàm tiếu tranh hùng.

“Chủ thượng có thể trà trộn vào Thanh Châu, thuận đường điều tra thế cục ở đó?”

“Không nên.” Bộ Tích Hoan lãnh đạm nói, xoay người nhìn ngọn núi Thanh Châu mờ mịt ở phía sau, “Phiên sơn.”

Phiên sơn thuộc thảo nguyên Hô Tra, có thể một đường băng qua Tây Bắc.

Lý Hướng Vinh khom người xác nhận, quân Thanh Châu đã bắt đầu có động, thế cục Thanh Châu có chút kỳ lạ, trên đường lớn nhiều thám tử, đi đường đó dễ dàng có chuyện, nhưng đường ở Phiên sơn lại không thể nhanh như đường lớn, chủ nhân quan tâm nhất là an nguy của cô nương, hắn vốn tưởng rằng chủ nhân sẽ mạo hiểm đi đường lớn, còn đang suy nghĩ nên khuyên giải thế nào, không ngờ chủ nhân nóng vội nhưng không loạn, mọi chuyện đều nắm ở trong lòng.

Lý Hướng Vinh xoay người đi dắt ngựa, khi trở về thấy Bộ Tích Hoan đang nhìn ngọn cở trong lòng bàn tay, bóng cây loang lổ chiếu lên trên mặt hắn, không thấy rõ vẻ mặt, chỉ thấy hắn nhẹ nhàng vung tay, ngọn cỏ theo gió đưa xa.

Lý Hướng Vinh khẽ giật mình, trong lòng chợt có gì đó khẽ động, hay là... Chủ nhân đi qua núi Thanh Châu vào thảo nguyên Hô Tra, còn có tâm tư khác?

Cùng lúc, Bộ Tích Hoan từ dưới tàng cây đi ra, tao nhã ung dung, tự phụ tản mạn, vẻ mặt dưới tàng cây vừa rồi giống như là Lý Hướng Vinh nhìn nhầm, hắn xoay người liếc mắt nhìn ánh mặt trời chiếu toàn bộ núi Thanh Châu, nói một tiếng: “Đi thôi.”

*

Địa cung, hành lang u dài, ánh lửa của ngọn đèn trên vách đá lay lắt, sinh ra bóng mờ.

Nguyên Tu đã tỉnh lại, bốn người bị vây ở trong mật đạo. Nhiều ngày không được ăn cơm, chỉ dựa vào nước để chống đỡ, tất cả đều yếu đi trông thấy.

Thời điểm Nguyên Tu phát sốt, ba người Mộ Thanh cũng không dám đi sâu vào trong mật đạo dò xét, sợ sai lầm mà đụng phải cơ quan dẫn đến nguy hiểm. Trong hành lang hẹp dài u ám, cơ quan khó trốn, Nguyên Tu lại hôn mê, mang theo hắn tránh né cơ quan lại càng nguy hiểm.

Sau khi Nguyên Tu tỉnh lại, ba người Mộ Thanh mới bắt đầu điều tra mật đạo. Mật đạo này dài vài chục trượng, phía cuối là một cánh cửa đá, phải tìm được cơ quan mới có thể mở cửa, nhưng cơ quan lại không tìm thấy. Không chỉ có cơ quan để mở ra cửa đá không thấy, ngay cả những cơ quan nguy hiểm trong dự đoán cũng không hề có. Mật đạo này thoạt nhìn dường như không có nguy hiểm, nhưng lại vây khốn bọn họ ở trong đó.

Nguyệt Sát nhảy từ trên đỉnh vách tường xuống, lắc đầu: “Đều sờ hết rồi, giống như trên tường.”

Hai bên vách tường của mật thất này đều khắc tranh vẽ phồn hoa, là chuyện xưa về tiên tử dẫn đế vương cùng bách quan lên trời. Trên hành lang thì dày đặc xương cốt, hai vách tường lại là cảnh lên trời thành tiên. Đám người Mộ Thanh sờ xoạng mấy lần quanh vách tường, cũng không hề phát hiện ra chỗ khác thường, sau đó Nguyệt Sát đoán hai bên vách tường vẽ cảnh thăng thiên, như thế cơ quan có thể ở trên đỉnh đầu, cho nên nhảy vọt lên, cũng sờ soạng một hồi vách đá trên đỉnh, nhưng khiến mọi người uể oải là vẫn không hề tìm thấy bất cứ cơ quan nào.

Nguyên Tu liếc nhìn Nguyệt Sát, thân thủ của người này không tầm thường, trong trận chiến ở thôn Thượng Du, hắn từng kiên trì chạy đến thành Cát Châu cầu viện, tân binh Giang Nam vốn không nhiều người biết cưỡi ngựa, mà kỹ thuật cưỡi ngựa của hắn lại rất tốt, sau đó tự mình xin làm trưởng thân binh của Chu Nhị Đản, vốn nghĩ hắn tòng quân thời gian ngắn ngủi, bên cạnh không có nhiều người thân cận, nên đã đồng ý. Nguyên Tu chỉ cho rằng Việt Từ có chút bản lĩnh, không ngờ hắn có thể tránh thoát cơ quan tên trong đại điện, vừa rồi khinh công đi trên vách tường cũng có thể thấy được là cao thủ, chỉ là Nguyên Tu chưa thể nhìn ra võ công của hắn xuất phát từ môn phái nào, nhưng đêm đó xem cách hắn giết địch, có chút giống sát thủ giang hồ.

Nếu thật sự là sát thủ giang hồ, tại sao lại tòng quân?

Trong lòng Nguyên Tu sinh nghi, nhưng thân đang bị vây trong địa cung, tìm cách thoát ra ngoài mới là việc quan trọng hàng đầu, cho nên tạm đè nén nghi ngờ trong lòng, đợi trở về Tây Bắc mới tiếp tục điều tra. Hắn quay đầu hỏi Mộ Thanh: “Ngươi thấy thế nào?”

Người này thông minh, đầu óc xoay chuyển mau, theo như suy đoán lúc trước của hắn, chủ nhân của nơi này không tiếc thiêu hủy đại điện phía trước cũng muốn ép bọn hắn phải tiến vào nơi này, có lẽ là vì tịch mịch, muốn tìm cao thủ phá giải cơ quan của hắn, cũng có thể là có dụng ý khác. Nhưng vô luận là vì nguyên nhân gì, mục đích của chủ nhân địa cung cũng tuyệt đối không thể là vây chết bọn họ trong này, như vậy trong mật đạo này chắc chắn có cơ quan mở cửa đá. Chỉ là bọn hắn kiểm tra tới kiểm tra lui cũng không phát hiện ra điều gì, không biết Chu Nhị Đản này cảm thấy thế nào?

Chỗ bọn họ không ngờ được, nhưng hắn lại có thể nghĩ đến.

Mộ Thanh nhíu mi trầm tư, nàng tạm thời cũng chưa nghĩ ra được, cơ quan nhất định có, tìm không được là do bọn họ bỏ sót nơi nào đó, chỉ là trong chốc lát chưa thể tìm ra mà thôi.

Nguyên Tu nhìn Mộ Thanh cúi đầu, lòng bàn tay chà sát cằm, cái cằm kia có chút nhỏ nhắn đáng yêu, ngón tay kia... Trong đầu hắn bỗng nhiên nhớ lại tình cảnh lúc rút mũi tên, lòng lại hỗn loạn, vội vàng rời ánh mắt đi chỗ khác.

Trong lúc đưa mắt nhìn ra xa, hắn trông thấy những thi cốt trên mặt đất, không khỏi sửng sốt một chút, “Những người này chết như thế nào, ngươi có thể nhìn ra hay không?”

Hắn không biết mình đã mê man bao lâu, nhưng hắn biết khi hắn mê man, nàng nhất định đều đã xem qua những thi cốt này, không biết có thể phát hiện ra chút ít manh mối nào hay không?

Tuy rằng nói như thế, nhưng Nguyên Tu cũng không xác định, dù sao địa cung này có thể coi là lăng tẩm của Xiêm Lan đại đế, những thi cốt này có thể đã tồn tại trăm ngàn năm, chết lâu như vậy, rất khó tưởng tượng được rằng có thể nghiệm ra nguyên nhân chết.

“Chôn sống.” Mộ Thanh lại không chút do dự nói.

Nguyên Tu khẽ kinh ngạc, hắn thật sự tìm ra được? Nhưng những người này đã chết cả ngàn năm!

Mạnh Tam cũng cảm thấy không thể tin nổi, ngay cả Nguyệt Sát đều nhìn lại đây, dù sao trong chốc lát không tìm được cơ quan, mà lại có chuyện làm hắn hứng thú, ba nam nhân đều nhìn về phía Mộ Thanh.

Mộ Thanh ngồi xổm xuống mặt đất, ôm lấy một chiếc đầu lâu, một tay đặt bên dưới, một tay vỗ vỗ trên đỉnh đầu, theo sau đem lòng bàn tay giơ ra cho ba người xem, có thể thấy trong lòng bàn tay nàng có một tầng cát vàng mỏng!

“Người bị chôn sống trong cát, trước khi chết giãy dụa, miệng mũi không khép lại, cát vàng theo miệng mũi tai chảy vào bên trong, khi da thịt bị phân hủy, thì cát vàng vẫn không phân hủy, chúng nó ở lại trong đầu lâu, là ngôn ngữ cuối cùng của người chết đối với thế gian này.” Mộ Thanh liếc mắt nhìn những hạt cát, ngôn ngữ của người chết nàng có thể hiểu, nhưng lại không thấy ngôn ngữ của chủ nhân địa cung.

Rốt cuộc hắn thiết lập cơ quan mở ra cửa đá ở chỗ nào?

Đây là lần giải thích ngắn gọn mà khiến ba người dễ hiểu nhất của Mộ Thanh từ trước đến nay, trong lòng bọn họ khó tránh khỏi sinh ra cảm thán.

Thi cốt ngàn năm trước nàng cũng có thể nghiệm ra nguyên nhân chết!

Mộ Thanh xoay người ôm đầu lâu ngồi xổm xuống, đem đặt lại chỗ cũ, mặt đất là những tảng đá lớn lót thành, ánh đèn chiếu lên, thanh u lạnh lẽo, cánh tay Mộ Thanh bỗng nhiên ngừng một chút!

Nguyên Tu ở phía sau thấy thế, hỏi: “Sao vậy?”

Mộ Thanh không đáp, ngẩng đầu nhìn phía cuối hành lang, lại quay đầu nhìn phía lối vào, rồi đưa mắt nhìn chằm chằm những bộ xương trên mặt đất, bỗng nhiên ngửa đầu nói: “Không đúng! Có một nơi, chúng ta đã bỏ qua!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như chi tiet nghe thuat dac sac trong vo chong a phu, top 2 ket bai day thon vi da hay nhat sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status