Nhất phẩm ngỗ tác (Nữ ngỗ tác)

Quyển 1 - Chương 18: Minh nguyệt hoa hạ nhân



Khi Mộ Thanh tỉnh dậy, trong xoang mũi vẫn còn hương son phấn thoang thoảng, thân thể đã có thể cử động trở lại.

Vẫn là đêm, không biết canh giờ, có ánh trăng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, xuyên qua tán cây, tạo nên những mảng đen loang lổ lạnh lẽo trên sàn.

Mộ Thanh đang ở trong một gian phòng, sàn nhà dưới thân thoang thoảng mùi gỗ cây giáng hương, trong hương thơm còn có mùi sơn mới.

Sơn mới...

Mộ Thanh ngẩng đầu, nhìn lên đỉnh đầu, ánh sáng trong phòng leo lắt, ánh trăng không chiếu được đến xà nhà, chỉ có cảm giác xà nhà dường như rất cao.

Lầu các?

Lầu các mới sơn, đây không phải là nơi hôm nay mình làm việc sao?

Mộ Thanh khó hiểu vì sao mình lại bị giam ở đây, nhưng càng khiến nàng khó hiểu hơn chính là nha hoàn kia. Nàng chưa học qua kỹ xảo theo dõi, nhưng có cơ sở của việc học kỹ thuật cận chiến, người bình thường muốn phát hiện ra nàng cũng khó. Nàng vừa đuổi kịp nha hoàn kia đã trúng độc, nói lên rằng khi chưa đuổi kịp đã bị phát hiện. Thân thủ của nữ tử này không tầm thường, pha độc trong trong hương son phấn, mượn gió để hạ độc nàng, thủ đoạn dùng độc đúng là cao minh.

Một nha hoàn nho nhỏ trong phủ Thứ Sử đã có bản lĩnh như thế, phủ Thứ Sử này... không đơn giản!

Mộ Thanh đứng dậy, chân còn hơi yếu nhưng vẫn có thể bước đi. Nàng đẩy cửa phòng ra, quả nhiên là cửa bị khóa ngoài, nàng lại xoay người đi về phía cửa sổ, vừa muốn duỗi tay đẩy thử lại nghe ngoài cửa phòng lạch cạch một tiếng!

Mộ Thanh lập tức quay người trở lại, cửa phòng không tiếng động mở ra, ánh trăng chiếc xuống, gió đêm từ từ thổi vào, một người đứng ngược bóng giữa cửa phòng.

Ánh trăng mơ hồ, hoa hải đường rơi đầy vườn, tàn hồng khắp nơi. Gió nhẹ phất qua tay áo người nọ, hoa rơi dưới trăng, từng bước tàn hồng.

Đi tới trong vườn, người nọ giương mắt nhìn về cửa phòng. Gió lùa vườn hoa hải đường, cánh hoa rơi xuống đầu vai, người kia chỉ hơi dừng chân trong vườn hoa, lại khiến cho người ta sinh ra cảm giác trăng chiếu hoa rơi đều tập trung vào hắn.

Mộ Thanh đứng ở bên cửa sổ trong phòng, ống tay áo buông xuống, ngón tay chạm đến mũi đao lạnh buốt, chỉ chờ cơ hội ra tay. Nàng không biết vì sao đã rơi vào trong tay đối phương mà đối phương lại không tịch thu binh khí trên người nàng, có lẽ là cảm thấy cho dù trong tay nàng có binh khí cũng chẳng thể làm gì? Không cần biết là nguyên nhân ra sao, đối với nàng mà nói, có binh khí trong tay so với việc không có vẫn là thêm rất nhiều cơ hội.

Nghĩ xong, người nọ đã bước lên bậc thang, bóng ngược ánh trăng.

Ánh sáng mặc dù mờ ảo nhưng Mộ Thanh vẫn nhìn thấy khuôn mặt của người kia. Trên mặt hắn đeo một chiếc mặt nạ tử ngọc, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, nhưng lại như tuyệt sắc trong nhân gian.

Giọng nói của hắn so với gió đêm còn lười biếng hơn, dựa vào cạnh cửa nhìn nàng, ngữ khí càng lười biếng, “Tỉnh sớm như vậy.”

Mộ Thanh không nói gì, nàng giả trang thợ làm công lẫn vào phủ Thứ Sử, nay thất thủ bị bắt ở trong tay đối phương nhất định sẽ bị gán tội danh thích khách. Nhưng lại không nhốt nàng vào đại lao, cũng không thu binh khí. Người này không phải Thứ Sử Trần Hữu Lương, Trần Hữu Lương cũng đã hơn bốn mươi tuổi còn nam tử trước mắt vẫn còn rất trẻ, hai người không hợp tuổi.

Nếu như thế, vì sao người này lại ở trong phủ Thứ Sử?

Nàng là một thích khách ban đêm tới thăm phủ Thứ Sử, thất thủ bị bắt, tới gặp nàng vì sao không phải Trần Hữu Lương? Người này biết được nàng bị nhốt tại lầu các, còn một mình đêm khuya tới gặp, nói lên rằng những chuyện trong phủ Thứ Sử hắn nắm rõ như lòng bàn tay —— hắn cùng Trần Hữu Lương có quan hệ rất chặt chẽ?

Đến tột cùng người này có thân phận ra sao?

Mộ Thanh vừa suy đoán vừa nắm chặt đao giải phẫu trong tay áo.

Ngoài cửa, nam tử liếc mắt nhìn về phía cổ tay áo của nàng, hờ hững nói, “Bộ tiểu đao kia tổng cộng có mấy thanh? Đúng là tinh xảo sắc bén.”

Khi nói chuyện, ống tay của hắn khẽ nhấc lên, dưới ánh trăng hiện lên ba thanh tiểu đao, ánh sáng lạnh như tuyết chiếu vào mắt Mộ Thanh, khiến sắc mặt nàng thay đổi!

Ba thanh đao này, chính là ba thanh đao giải phẫu đêm trước nàng để lại trong ngõ nhỏ! Lúc đó đi quá vội, nàng chưa kịp lấy đi, còn nghĩ rằng không tìm lại được nữa. Bộ đao này tổng cộng có bảy thanh, là năm đó cha nhờ một người bạn thợ rèn giúp đánh cho, thuận tiện làm một bộ bao da, bên trong có cơ quan đơn giản, giống như ám tiễn, khi cần có thể đeo vào tay, dùng phòng thân rất tốt.

Nhưng Mộ Thanh không đáp điều này, ánh mắt nàng phát lạnh, hỏi: “Người đêm qua là ngươi?”

Nói xong lời này, nàng lại cảm thấy không đúng lắm. Tuy rằng người này đeo mặt nạ, người đêm trước che mặt, hai người nàng đều không nhìn thấy mặt, nhưng khí chất khác biệt quá nhiều. Vì thế nàng đổi câu hỏi, “Người đêm qua là người của ngươi?”

“Ừ.” Bộ Tích Hoan lười nhác gật đầu một cái, thành thật thừa nhận, chỉ là mắt vẫn không nâng lên, cúi đầu thưởng thức ba thanh đao kia, “Vốn là muốn gọi ngươi trở về hỏi chút chuyện, không ngờ chút nữa ngươi lại đem người phế đi.”

“Có chuyện muốn hỏi, vì sao không quang minh chính đại ra mặt?” Mộ Thanh nhíu mày, trên mặt như có một tầng sương mỏng. Nàng từ trong sòng bạc đi ra, mà kẻ này là cử người đi theo hỏi chuyện, chứng tỏ hắn cũng ở trong sòng bạc: “Ngươi là Công Tử Ngụy?”

Tuổi tác của người này cùng với tuổi tác của Công Tử Ngụy mà thiên hạ đồn thổi là xấp xỉ, Ngụy gia cùng sĩ tộc Giang Nam có giao tình khó gỡ, nếu người này thật sự là Công Tử Ngụy, nàng có thể giải thích tại sao hắn lại ở trong phủ Thứ Sử. Có điều, nghe nói Thứ Sử Trần Hữu Lương không có giao tình với đồng liêu và thương gia, hừ đúng là giả mù sa mưa.

Mộ Thanh khinh miệt hừ lạnh một cái, trong vườn có gió thổi qua, làm một ngọn cây hải đường trong vườn run rẩy.

Bộ Tích Hoan ngẩng đầu, ánh mắt thanh đạm, ” Võ công của ta không kém như hắn.”

Ngọn cây hải đường lại run rẩy.

Mộ Thanh nhíu mày, không phải Công Tử Ngụy? Thế hắn có thân phận ra sao, đêm đó muốn gặp nàng và đêm nay bắt nàng ở chỗ này đến tột cùng là có mục đích gì? Quan trọng nhất, nàng bị bắt ở phủ Thứ Sử, Trần Hữu Lương hoặc là người này định xử trí nàng như thế nào?

“Võ công của ngươi là ai dạy?” Bộ Tích Hoan bình tĩnh nhìn Mộ Thanh, cuối cùng đã hỏi tới vấn đề chính.

“Cố Nghê Thường.” Mộ Thanh không muốn đáp, nhưng thân ở hoàn cảnh thế nào nàng rất rõ ràng.

Một nha hoàn dùng độc cao minh, một nam tử thân phận khả nghi đêm khuya tới gặp, chủ nhân phủ Thứ Sử trước sau vẫn chưa xuất hiện —— phủ Thứ Sử này dường như cất giấu một bí mật rất lớn, nàng biết rơi vào tay đối phương nhưng chưa bị giết, nhất định là đối phương có chuyện muốn hỏi. Nếu nàng không đáp, chính là bất lợi cho mình.

Tất nhiên Mộ Thanh cũng biết, nếu nàng đáp, khi đối phương đã biết mọi chuyện có lẽ sẽ giết nàng. Cho nên, nàng lựa chọn nói thật, đôi khi càng là lời nói thật càng khó khiến cho người ta tin tưởng. Cố Nghê Thường không ở Đại Hưng, ai có thể tìm ra nàng, nếu đối phương để ý công phu của nàng, mà không tìm thấy người nhất định sẽ giữ nàng lại để tra hỏi, như thế ngược lại có thể kéo dài thêm chút thời gian, có thêm cơ hội để đào thoát.

Cha đi, nàng chỉ còn lại một mình cũng không sợ chết, nhưng trước khi tìm ra được kẻ hại chết cha, báo thù cho cha, nàng nhất định phải sống.

Mộ Thanh nhìn thẳng Bộ Tích Hoan, chiếc mặt nạ che nửa khuôn mặt, không thể nhìn thấy nhiều biểu tình lắm, chỉ có thể thấy hắn cụp mắt giống như đang suy nghĩ gì đó, ngữ khí có vẻ chán nản, “Nữ tử?”

“Đúng thế.” Mộ Thanh đáp, lại nhíu mi. Kẻ này không thích nữ tử?

“Bản lĩnh đánh bạc của ngươi, cũng là nàng dạy?” Bộ Tích Hoan dựa vào cửa, hơi hơi nghiêng đầu, gió đêm phất qua người, có chút mệt mỏi, nhưng hai tròng mắt lại khiến người ta hình dung tới kẻ đi săn trong đêm chợp mắt, tuy khốn đốn, nhưng vẫn khiếp người.

Mộ Thanh vừa nhìn ánh mắt kia đã biết, đây mới thứ hắn để ý thực sự.

“Không phải.” Nàng đáp, lập tức thấy nam tử nhướng mày, ý tứ hàm xúc rõ ràng, chờ nàng nói câu tiếp theo.

“Giáo sư William • Barca.” Nàng lại đáp, lúc này quả nhiên thấy mày kiếm của nam tử hơi run lên, dường như là cảm thấy tên này rất quái lạ.

Tên này quả thật quái lạ, nghe không giống như người Ngũ Hồ ở quan ngoại, mà có vẻ giống như người Tây Dương (người phương Tây). Trong “Tổ Châu thập chí” có ghi lại: “Phía tây có biển, mênh mông bát ngát, nơi tận cùng của biển có một quốc gia khác thường, tóc quăn mắt xanh, da trắng tướng mạo kỳ lạ.” Thời kỳ thái tổ từng có ngư dân của Tây hải ra biển vớt được một xác chết trôi, tóc quăn màu vàng, mũi cao mắt sâu, ngư dân nghĩ là yêu quái, sau đó thuỷ quân đi xem xét, cuối cùng dâng tấu lên triều đình, mới có người đoán là người Tây Dương. Nhưng từ đó về sau cũng chưa từng gặp được, trời biển sâu rộng, đi thuyền khó tới, Đại Hưng không đến được nơi tận cùng của Tây hải bên kia, người của nơi tận cùng đó cũng khó có thể đến đây.

Bộ Tích Hoan nhìn Mộ Thanh. Một nữ ngỗ tác, định từng đọc qua sách vở trong hoàng gia, mà lại có thể nói được tên giống như người Tây Dương mà tổ tiên phỏng đoán. Chẳng lẽ... nàng thực sự gặp gỡ người này?

“Người đó hiện nay ở nơi nào?”

“Anh Quốc.”

“...” Đó là tên của quốc gia người Tây Dương?

“Chuyện ngươi muốn biết ta đều nói rồi, ngươi định xử trí ta như thế nào?” Mộ Thanh mở miệng hỏi.

Bộ Tích Hoan đang cụp mắt suy tư, nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn Mộ Thanh, ánh mắt thâm trầm khó lường. Nữ tử này, hiện tại hóa trang thành thiếu niên, mặt mày bình thường, khí chất lại vẫn thanh trác như trước. Nàng không sợ hắn, hắn nhận ra được. Thân ở trong cục diện khó khăn, từ đầu là đề phòng đến hiện tại phối hợp, nhìn thì nhu thuận, thật ra là trong lòng vẫn tính kế, nhìn thì thức thời biết điều, thật ra chỉ là tạm thời che dấu.

Nữ nhân này, nếu tâm địa không quá mềm, thật sự có tiềm chất trở thành châu báu.

Hắn nên xử trí nàng như thế nào đây...

Bộ Tích Hoan thật lâu không mở miệng, chỉ nhìn Mộ Thanh, như đang suy tư, trong vườn bỗng nhiên vụt đến một bóng đen.

“Chủ thượng.” Bóng đen không biết hiện thân từ chỗ nào, khi rơi xuống đất theo thói quen chọn nơi bóng tối mà ánh trăng không chiếu đến được, nhẹ nhàng không một tiếng động.

Bộ Tích Hoan dựa vào cạnh cửa, mặc cho bóng đen kia quỳ gối dưới bậc thang, ngẩng đầu nhỏ giọng nói vài câu với hắn.

Vài câu nói kia không phát ra âm thanh, giống như dùng nội lực để truyền, Mộ Thanh không nghe thấy, nhưng khuôn mặt lại biến sắc! Bộ Tích Hoan phút chốc xoay người trở lại, nhìn hắc y nhân.

Mộ Thanh đứng bên cửa sổ, bỗng nhiên mở miệng, “Thi thể ở nơi nào? Mang ta đi nhìn xem!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như key activation office 2010, 2018/12 chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status