Nhất phẩm ngỗ tác (Nữ ngỗ tác)

Quyển 1 - Chương 23: Khó bề phân biệt



Bóng đêm càng sâu, ánh trăng càng rõ.

Ánh trăng soi sáng cuối đường mòn, nam tử đứng chính giữa ánh trăng. Gió đêm nổi lên, từ xa trông lại, ánh trăng rơi xuống tay áo hoa, có chút mỹ lệ. Tỉ mỉ nhìn kỹ, ánh trăng lại như xuyên qua tay áo, lộn xộn.

Bộ Tích Hoan đứng thẳng, tay áo bị phấn vôi đốt cháy tạo ra những lỗ nhỏ, ánh trăng chiếu qua, có chút buồn cười. Hắn bình tĩnh nhìn Mộ Thanh, ánh mắt so với bóng đêm còn u trầm hơn.

Tốt! Tốt! Là hắn coi thường nàng.

Mộ Thanh tránh ở sau văn nhân kia, đoản đao ép trên gáy hắn, tay hơi run.

Rốt cuộc, nàng thành công!

Đêm nay đến Phủ Thứ Sử, vô ý trúng độc rơi vào khốn cục, đúng lúc gặp phủ Thứ Sử xảy ra án mạng, nàng liền mượn cơ hội này tự tiến cử, hy vọng có thể tìm được cơ hội thoát thân. Chỉ là không ngờ có thể gặp được Trần Hữu Lương, lúc trước ở trong viện nàng đã muốn bắt người, nhưng còn ngần ngại bên người có bốn cao thủ, hơn nữa nữ tử áo xanh còn giỏi về dùng độc, vô cùng khó giải quyết. Nàng tự biết không thể lấy một địch bốn, trước mặt bọn họ bắt giữ văn nhân kia, cho nên đành phải khám nghiệm tử thi điều tra hung phạm, giả bộ thuận theo, chờ đợi cơ hội.

Trời không phụ người, rốt cục nàng cũng chờ được cơ hội này!

Vừa rồi, nàng nói muốn lấy dấu chân ra, nói cần dùng phấn vôi và nước. Thật ra dấu chân phải dùng thạch cao, không phải vôi, nàng đã cố tình nói dối.

Thạch cao gặp nước mới có thể kết tinh để lấy được dấu chân, còn vôi gặp nước thì có tính ăn mòn rất mạnh.

Nàng muốn vôi, chính là muốn tìm cho mình một ám khí không ai ngờ tới, để bắt văn nhân này.

Không ngoài dự đoán của nàng, biểu hiện lúc trước khi khám nghiệm tử thi của nàng đã khiến cho nam tử kia nảy sinh tín nhiệm. Khi nàng sai gã sai vặt lần theo vết bùn đất, suy đoán cũng không phải qua loa, cho nên gã sai vặt mới theo lời dời đi. Nàng sai hắc y nhân xuống nước mò hung khí cùng quần áo, suy đoán về quần áo dính máu và hung khí cũng là thật, cho nên hắc y nhân xuống nước. Nàng lại cố tình sắp xếp cho nữ tử áo xanh đi lấy vôi, vôi chỉ là lừa người, nhưng mọi người đều tin tưởng nàng, cho nên thời cơ của nàng mới đến.

Thật nàng muốn cho nữ tử kia xuống nước, nàng ta giỏi dùng độc, ở trên bờ mà nói đối với Mộ Thanh là một uy hiếp rất lớn, nhưng để một nữ tử lặn xuống nước quần áo ẩm ướt trước mặt nam nhân, chắc chắn sẽ không được đồng ý. Cho nên nàng đành phải để hắc y nhân xuống nước, có thể thiếu sự uy hiếp nào là hay cái đó.

Rất tốt, thời điểm nàng ra tay coi như thuận lợi.

Nam tử đeo mặt nạ, nam tử áo xanh và nữ tử dụng độc kia đều là những kẻ võ nghệ cao cường, cho dù bị nàng tập kích bất ngờ, bọn họ vẫn có thể rút lui cực nhanh, chỉ còn văn nhân không võ nghệ đứng sững ở một bên, dễ dàng để nàng bắt được!

“Trần Hữu Lương, Trần đại nhân! Đúng chứ?” Mộ Thanh ở phía sau văn nhân mở miệng, giọng nói lạnh băng.

Văn nhân kia cảm thấy gáy lạnh lẽo khiếp người, nhưng vẫn chưa lộ ra vẻ mặt sợ hãi, ánh mắt phức tạp, nói: “Đúng vậy, là bản quan.”

Mộ Thanh nhíu mắt, tay nắm thật chặt, móng tay cắm vào lòng bàn tay đau đớn, nàng cố gắng lắm mới kiềm chế không một đao trực tiếp giết chết hắn! Đến nay còn chưa xác nhận được cái chết của cha có liên quan đến Trần Hữu Lương hay không, cho nên nàng không thể lạm sát. Huống hồ, giờ phút này nàng đang ở trong phủ Thứ Sử, muốn thoát khỏi nơi này vẫn phải dựa vào hắn. Trước mắt kẻ địch ở bốn phía, nàng không thể phân tâm đứng đây chất vấn Trần Hữu Lương, đành phải đưa hắn ra khỏi phủ Thứ Sử rồi nói sau.

“Ta là ai, có lẽ Trần đại nhân đã nhìn ra, không cần ta tự giới thiệu chứ?”

“Ngươi là con gái của Mộ Hoài Sơn.”

Mộ Thanh hừ hừ, quả nhiên đã nhìn ra. Thời điểm nàng trông thấy văn nhân này đã biết, nếu hắn là Trần Hữu Lương, nàng khám nghiệm tử thi hắn nhất định có thể nhìn thấu thân phận của nàng. Có điều lúc đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, nàng không còn sợ bị nhìn thấu thân phận. Án mạng này đối với bọn họ rất quan trọng, nàng hữu dụng với bọn họ, thân phận bại lộ cũng tạm thời không sao.

“Ngươi bắt cóc bản quan là muốn thay cha ngươi báo thù?” Trần Hữu Lương bỗng nhiên mở miệng, ngữ khí trong gió đêm giống như thở dài, giống như buồn bã, “Bản quan không có ý định giết cha ngươi, nhưng rốt cuộc cha ngươi vẫn vì bản quan mà chết.”

Mộ Thanh sửng sốt, cái gì mà ‘vì bản quan mà chết’?

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc Mộ Thanh phân tâm này, phía sau đã loáng lên một bóng người! Mộ Thanh đưa lưng về phía mặt ao, không thấy bóng dáng kia, chỉ ngửi thấy hương Mộc Lan thoang thoảng. Mùi hương kia không nồng đậm, nhưng bởi vì khứu giác của Mộ Thanh linh mẫn. Trước kia, khi còn ở nước ngoài, nàng đã được đào tạo qua một quá trình đặc biệt, giáo sư đưa các nàng vào trong phòng giải phẫu, bịt kín mắt, để cho bọn họ dựa vào mùi mà phân biệt người chết đã lâu hay không, trên cơ thể có dị thường gì hay không, bởi vậy Mộ Thanh đối với mùi mẫn cảm dị thường, trong chớp mắt ngửi thấy Mộc Lan hương kia, nàng vội vàng kéo Trần Hữu Lương tránh sang núi giả trên đường đá, đứng giữa núi giả cùng Trần Hữu Lương!

“Còn có hành động gì nữa thì trước khi bắt được ta, ta nhất định sẽ khiến tên cẩu quan này mất mạng tại chỗ!” Mộ Thanh lạnh giọng quát một tiếng, đỉnh đầu bay qua một bóng người.

Ngụy Trác Chi dừng ở xa xa, song song đứng với Bộ Tích Hoan trên đường đá, trong mắt hàm chứa ngạc nhiên. Vừa rồi hắn công kích từ phía sau, thời gian chỉ trong chớp mắt, hơn nữa khinh công của hắn xưa nay chưa từng gây ra tiếng động, làm sao cô nương này có thể phát hiện đúng lúc được?!

Mộ Thanh quét mắt Ngụy Trác Chi nhìn một cái, lại nhìn về phía Trần Hữu Lương, cười lạnh: “Thứ Sử đại nhân đúng là biết tính kế!”

Cố ý nói lời mập mở, muốn phân tán sự chú ý của nàng?

Trần Hữu Lương thở dài, Mộ Thanh không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, chỉ nghe thấy ngữ khí hắn pha chút phiền muộn, “Cha ngươi...”

“Câm miệng!” Mộ Thanh gào to, không phải nàng không muốn nghe, mà là hiện tại không thể nghe, hậu quả của việc phân tâm chính là tất cả mọi chuyện tối nay nàng làm đều trở nên vô nghĩa. Nàng quay đầu, mắt lạnh nhìn về phía Ngụy Trác Chi, “Gọi thị nữ của ngươi đi ra! Không muốn cẩu quan này chết, bảo nàng dừng giở trò ngu ngốc!”

“Ngươi nói Nguyệt Ảnh không biết thương hương tiếc ngọc, ta còn tưởng rằng ngươi biết. Vừa rồi hơn nửa phấn vôi ngươi đều tung đến người Lục La, khiến quần áo của nàng nát vụn, ta bảo nàng đi đổi bộ quần áo khác rồi.”

Nguyệt Ảnh chỉ hắc y nhân kia, còn Lục La hẳn là nói đến thị nữ áo xanh.

Mộ Thanh nghiền ngẫm biểu tình của Ngụy Trác Chi, thấy hai vai hắn run lên, mở quạt ra, hành động biểu hiện hắn đang nói thật! Đúng vậy, vừa mới rồi khi ra tay nàng kiêng kị nhất Lục La dụng độc kia, cho nên hơn nửa phấn vôi đều hất về phía nàng ta, lúc ấy chỉ nghĩ muốn trì hoãn nàng ta một thời gian, để nàng không thể thuận lợi mà tiếp cận Trần Hữu Lương, không ngờ có thể vây khốn nàng đến bây giờ. Nhưng nghĩ đến chuyện Lục La còn có thể trở lại, Mộ Thanh vội vàng xoay người, đao ép càng thêm chặt, lạnh nhạt nói: “Thứ Sử đại nhân, dẫn đường đi!”

Trần Hữu Lương không nói, chỉ chuyển mắt, nhìn phía Bộ Tích Hoan.

“Lui ra phía sau, không được tiến lên, không thể theo tới, không thể động đậy.” Mộ Thanh tránh phía sau Trần Hữu Lương, nhìn quét qua Bộ Tích Hoan cùng Ngụy Trác Chi, bóng đêm thật sâu, cuối đường dần dần hiện lên sương mù, thiếu niên hơi khom người, chỉ nhìn thấy nửa khuôn mặt, mắt dưới ánh trăng như sương tuyết, bóng người thận trọng nhanh nhẹn như báo. Nàng nâng mắt nhìn Trần Hữu Lương, phân phó ngắn gọn, “Ra phủ, không được nói chuyện, không được chần chờ, không được vòng xa. Hiện tại bắt đầu, theo phân phó mà làm, sai một lần, đao sâu thêm một tấc!”

Nói xong, Mộ Thanh thúc vào thắt lưng Trần Hữu Lương, ý bảo hắn đi.

Trần Hữu Lương hít một hơi, bước đi.

Hắn đi về phương hướng của Bộ Tích Hoan.

—— Nói ngoài lề ——

Ngày hôm qua có rất nhiều độc giả thắc mắc tại sao Mộ Thanh lại đột nhiên ra tay trong hoàn cảnh đó, chương này giải thích.

Nàng không hề quen biết với đám người Bộ Tích Hoan, bị nắm giữ trong tay bọn họ, không có đạo lý phải thật tình giúp bọn họ tìm hung thủ. Lúc trước dốc sức như vậy chẳng qua chỉ là giả bộ thuận theo, hy vọng đối phương buông lỏng cảnh giác, nàng mới có thể thoát khỏi phủ Thứ Sử.

Còn có gì không hiểu không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Là một người phụ nữ, bất kể ai cũng mong muốn giữ được nét trẻ đẹp và cơ thể khỏe mạnh, dẻo dai qua năm tháng. Vậy tại sao không bắt đầu từ hôm nay, từ những bí quyết rất đơn giản được chia sẻ từ trang đẹp là lạ chẳng hạn như cach tri tham mong vinh vien chi sau 1 tuan tai nha, phuong phap cham soc da cho tuoi 50 Chăm sóc cơ thể không còn là chuyện riêng của phụ nữ, ngay cả cánh mày râu cũng có những vấn đề chăm sóc cơ thể riêng của mình.

loading...
DMCA.com Protection Status