Nhất phẩm ngỗ tác (Nữ ngỗ tác)

Quyển 1 - Chương 84: Đêm báo thù!



Nhóm năm người Nguyên Tu đi theo phía sau đại quân Lặc Đan, nhưng cũng không áp sát quá gần, đến khi trông thấy bộ tộc Địch Nhân, trước mắt đã là biển lửa chập trùng.

Tên lửa bắn cả vào lều trướng của dân chúng, rơi xuống đám cỏ, ánh lửa khắp nơi.

Tiếng vó ngựa, tiếng binh đao, tiếng gõ trống, tiếng huýt gió, tiếng la khóc của nữ nhân trẻ nhỏ, tiếng bước chân hỗn độn, gió trên thảo nguyên có mạnh đến đâu cũng không thổi tan được mùi máu tanh, ngàn dặm thảo nguyên, ngàn dặm thi thể.

Quân đội Đại vương tử và Tứ vương tử của Địch Nhân ngày hôm qua đánh giết lẫn nhau một đêm, tử thương khắp nơi, trong thư mật thám gửi đến nói quân đội của Nhị vương tử và Tam vương tử đang trong thế giằng co, nhưng khi đám người Mộ Thanh tới nơi thì bộ tộc Địch Nhân đã rơi vào thế cục chiến loạn, năm vạn kỵ binh Lặc Đan vây quanh thảo nguyên, tiếng nói của người Hồ xen lẫn trong tiếng kêu gào, Mộ Thanh chỉ nghe hiểu vài câu. Có điều dựa theo tình thế quân Lặc Đan không liều chết xông vào chiến đấu có thể thấy được Hô Diên Hạo đã khống chế được thế cục bên trong.

“Người của Hô Diên Hạo bắt giữ dân chúng lại, trong đó đa phần là người nhà của dũng sĩ và kỵ binh Địch Nhân.” Giọng nói của Nguyên Tu theo gió đêm truyền đến tai Mộ Thanh, Mộ Thanh ngồi trên lưng ngựa quay đầu nhìn hắn, thấy mắt hắn nhìn thẳng phía trước, giống như người vừa mở miệng không phải là hắn.

Mộ Thanh cũng quay đầu trông về phía xa, trong bộ tộc quá nhiều người, không biết Hô Diên Hạo ở nơi nào, nhưng có thể nhìn thấy dân chúng mặc quần áo mục dân bị trói áp giải ra, sau cổ người nào cũng đặt một thanh loan đao, dưới ánh lửa lập lòe, lưỡi đao màu đồng đỏ như máu.

Ánh mắt Mộ Thanh lạnh thấu xương, hừ lạnh một tiếng, thủ đoạn như thế đúng là tác phong của Hô Diên Hạo.

“Hô Diên Hạo bức vài vị dũng sĩ dưới trướng của quân vương bắt trói Vương hậu và nhóm vương tử ở trong Vương trướng, Đại vương tử không thấy, có lẽ nhân lúc hỗn loạn đã bỏ trốn, lúc này vẫn đang tìm.” Nguyên Tu nói.

Quân Lặc Đan đã vây kín bộ tộc Địch Nhân, Đại vương tử không có khả năng chạy thoát, có lẽ vẫn đang lẩn trốn bên trong. Đốt lều trại chính là muốn ép người phải đi ra, Hô Diên Hạo lại sai người đem thê tử con cái của Đại vương tử trói ở ngoài Vương trướng, cháy hết một nén nhang thì giết một người. Mỗi một người chết liền sai người đem đầu cắm ở trên loan đao, cưỡi ngựa giơ cao đi vòng quanh vương trướng một lần.

Ánh lửa chiếu loan đao, máu tươi ấm áp từ lồng ngực phun ra, trong con ngươi màu đồng của đám người bị bắt trói có nỗi sợ hãi tột cùng, giống như nỗi sợ hãi trong mắt những người khỏe mạnh sắp bị nhiễm ôn dịch.

Mộ Thanh ngồi trên lưng ngựa, nhìn đầu cắm trên mỗi một thanh loan đao, bốn năm người, đều là nam nhân, phần lớn là thiếu niên, bọn họ từng là vương tử vương tôn cao quý nhất trong một bộ tộc ở thảo nguyên, tối nay lại phải chấm dứt cuộc đời theo cách như vậy, kết cục của vương quyền thay đổi chính là tanh máu, điều này với nàng vốn chỉ thông qua sách vở, mà cảnh tượng như thế đêm nay lại đâm thẳng vào mắt.

Đại vương tử vẫn không xuất hiện, người chết đều là con hắn, hắn lại vẫn trốn tránh như trước, kéo dài thời gian, kéo dài hơi tàn.

Mộ Thanh nhìn đỉnh Vương trướng màu trắng như tuyết, giống như xuyên thấu qua màn khói lửa tanh máu tràn ngập thảo nguyên trông thấy mưa bụi trên mái ngói xanh ở Giang Nam, nhớ tới khi còn bé cha cõng nàng ở trong sân tản bộ, cũng là một đêm trời sao thưa như hôm nay, bóng lưng không cao của cha nàng khi đó lại như một tòa núi đứng vững dưới thiên hà.

“Đại vương tử có sáu người con trai, đã chết năm, còn lại một đứa nhỏ ba tuổi.” Giọng nói của Nguyên Tu kéo suy nghĩ của Mộ Thanh trở về cảnh tượng giết chóc trên thảo nguyên.

Ba tuổi, vẫn còn là một đứa bé...

Thuộc hạ dưới trướng của Hô Diên Hạo giơ cao loan đao cắm đầu người đi qua lều trướng của tộc Địch Nhân, ánh mắt lạnh lẽo, phía sau có người nâng đuốc theo sát, cười vui vẻ. Bọn họ cũng không bước vào trong trướng, chỉ đi lướt qua ở bên ngoài, giống như dạo phố. Mỗi khi đi qua một cái lều, ánh lửa lập lòe chiếu lên mặt đất lúc sáng lúc tối, Mộ Thanh bỗng nhiên tập trung nhìn thẳng mặt đất bên ngoài cái lều kia!

Kỵ binh của Lặc Đan đứng sát bên cạnh lều, vài bụi cỏ xanh bên ngoài đã bị dẫm đến dập nát, dấu chân hỗn độn nằm trên mặt đất, dấu chân mờ nhạt, sắc trời lại tối, Mộ Thanh không nhìn rõ ràng lắm, nhưng chỉ một cái chớp mắt vừa rồi khi ánh lửa chiếu qua, nàng cảm thấy vài dấu chân kia có chút không thích hợp.

Cái lều đó, trên đỉnh không treo châu báu cờ hiệu, vị trí lại nằm bên ngoài, chắc hẳn là lầu của dân chúng. Trong tộc sinh loạn, ngoại tộc xâm chiếm, dân chúng đều tránh ở trong trướng không ra ngoài, bị người của Hô Diên Hạo ép buộc mới phải đi ra, kỵ binh vào trong trướng bắt người nhất định không chỉ có một, dấu chân trên mặt đất hỗn độn, kích cỡ khác nhau, còn có vết móng ngựa. Nhưng trên mặt đất bên ngoài chiếc lều kia, dấu chân lại đạp lên trên vó ngựa, hiển nhiên là sau đó dẫm lên, hơn nữa vài dấu chân kia còn rất đều nhau!

Bóng đêm dầy đặc, khoảng cách cũng không quá gần, Mộ Thanh không chắc chắn lắm, nhưng nghĩ đến chuyện đứa nhỏ ba tuổi sắp bị giết, nàng quyết định thử một lần. Nàng ho nhẹ một tiếng, khẽ thục ngựa đi sang đi sát đến bên Nguyên Tu, ánh mắt của Nguyệt Sát bên cạnh lập tức quét tới, Mộ Thanh không để ý tới hắn, ánh mắt nhìn về phía cái lều kia, lại ra hiệu bằng mắt với Nguyên Tu.

Phía trước nàng chính là kỵ binh của Lặc Đan, nàng chưa thể phát âm được tiếng Lặc Đan cho nên không dám mạo hiểm mở miệng, chỉ có thể nháy mắt với Nguyên Tu. Nguyên Tu theo ánh mắt của nàng liếc nhìn cái lều kia, truyền âm mật hỏi: “Trong trướng có người sao?”

Mộ Thanh lắc đầu rồi lại gật đầu, tỏ vẻ không xác định, nhưng có thể thử một lần.

Thế cục trước mắt, binh lính Lặc Đan bao vây bên ngoài, Hô Diên Hạo ở trong Vương trướng, năm người không tiếp cận được hắn, Nguyên Tu cũng muốn đánh vỡ thế cục này, cho nên ra hiệu với Mạnh Tam.

Mạnh Tam ở phía sau đám người bỗng nhiên quát lớn một tiếng, “Kỳ tang khắc bố nhiệt!”

Trong trướng hình như có người!

Câu nói của hắn giống như một tiếng sấm, binh lính Lặc Đan ở đằng trước đều quay đầu nhìn về phía Mạnh Tam, Mạnh Tam cơ trí, không để đám binh linh đó nhìn hắn quá lâu, lập tức nâng đao chỉ vào cái lều phía trước, “Hô tát!”

Bên kia!

Binh lính nghe vậy đều đồng loạt quay đầu, nhìn về phía cái lều Mạnh Tam chỉ, tinh binh đang giơ đao treo đầu người vẫn chưa đi quá xa, nghe thấy tiếng động ở bên này, quay đầu lại, nhìn thấy mũi đao của Mạnh Tam chỉ thẳng vào một lều trướng của dân chúng.

Ánh mắt đám tinh binh lập tức trầm xuống, nhanh chóng bước về phía lều kia!

Đến cửa lều, vừa muốn vọt vào, lại thấy trong lều có ánh sáng lạnh lóe lên, chói mắt người, vài tên tinh binh ở bên ngoài bị ánh sáng làm chói mắt, hoảng hốt trong giây lát, bên trong có người xô ra, gã tinh binh đi ở đầu tiên cảm thấy bụng chợt lạnh, lại nóng lên, máu tươi bắn tung tóe, trước khi hắn ngã xuống chỉ thấy một đôi mắt hằn đỏ tơ máu.

Đại vương tử của Địch Nhân vượt qua tinh binh kia chạy ra ngoài, trông thấy loan đao cắm đầu người trên tay đám tinh binh phía sau, phát ra một tiếng rống giận như dã thú, đao trong tay chém loạn về phía trước.

Thân thủ của Hô Diên Hạo đã cao cường, thân là Đại vương tử của Địch Nhân, thân thủ của hắn có lẽ càng nên tinh ranh hơn, nhưng hắn một đường chém lung tung, hoàn toàn không có cách thức của cao thủ, càng giống một tên mãng phu đang phát điên.

Con trai bị giết, hắn tránh ở trong lều không ra, chung quy vẫn bị một trận tra tấn tinh thần vô cùng lớn, sau khi chạy ra nhìn thấy cảnh tượng năm người con trai chết thảm, thần trí đã phát điên.

Vài tên tinh binh kia đã phản ứng lại được, loan đao trong tay vung lên, đầu người cắm trên đao bị đá xuống mặt đất, lập tức lăn đi thật xa, máu tươi và cát vàng dính trên mặt, khó phân biệt ai với ai. Có một cái đầu người lăn đến bên cạnh mũi tên cháy dở cắm trên mặt đất, tóc bắt lửa cháy bùng lên, da mặt bị lửa nướng, một lát đã truyền ra tiếng “xì xèo”.

Đại vương tử bi thảm rống lên một tiếng đánh tới, vài tên tinh binh cũng xông lên, đao nhằm vào tay chân của hắn mà chém, xa xa cũng có mấy đội tinh binh chạy tới, hơn trăm người vây quanh Đại vương tử, Mộ Thanh ngồi trên ngựa lập tức thấy người ở trong rừng đao máu tươi như hoa, trong một khắc, cả người đã nhuộm đẫm máu, gân chân bị chặt đứt, bị kéo vào trong Vương trướng.

Bộ tộc Địch Nhân cứ như vậy rơi vào trong tay Hô Diên Hạo, Mộ Thanh tính toán thời gian một chút, cảm thấy Hô Diên Hạo nắm được thế cục trong tay quá nhanh, có lẽ trước khi đại quân Lặc Đan đến hắn đã ra lệnh cho quân đội dưới trướng của mình ra tay. Kẻ này quả thật là gan lớn, không đợi đại quân đến đã tự ý hành động, cũng quả thật tàn bạo, không trực tiếp đối đầu với quân đội của đám vương tử mà đi bắt giữ dân chúng trong bộ tộc, khống chế người nhà của đại quân Địch Nhân. Việc làm thế này trong lịch sử cũng từng có, nhưng chưa thấy kẻ nào bắt toàn bộ dân chúng trong một bộ tộc lại, kẻ muốn thành vua, đều phải quan tâm đến ý dân, hiển nhiên Hô Diên Hạo không nằm trong đó.

Người này nếu thành vua, chắc chắn sẽ là bạo chúa!

Đại vương tử bị kéo đi rồi, phía trước có một gã tướng lĩnh Lặc Đan chạy đến, nói một câu với bên này, một gã tiểu tướng ở phía trước ứng đối, lại quay lại nói với binh lính ở phía sau, kỵ binh Lặc Đan ở đằng trước lập tức thúc ngựa đi theo.

Câu quân lệnh này Mộ Thanh nghe hiểu, ý bảo bọn họ đến bên ngoài Vương trướng bảo vệ.

Tướng lĩnh kia cũng không biết vì sao còn chọn cả năm người Mộ Thanh, có lẽ là vì mới phát hiện ra Đại vương tử, đội nhân mã bên này biểu hiện không tệ.

“Người Hồ thượng võ, sùng kính dũng sĩ, dũng sĩ được điều đến bảo vệ Vương trướng và tướng lĩnh được coi là một phần thưởng, đây là thưởng cho công lao vừa rồi của chúng ta.” Giọng nói của Nguyên Tu truyền đến.

Mộ Thanh cũng không ngờ trong trướng kia thực sự có người, chỉ có thể nói đêm nay may mắn.

Năm người đi theo kỵ binh Lặc Đan về phía Vương trướng, đại quân Lặc Đan vây khốn bộ tộc Địch Nhân cho nên trong quân có chút loạn, năm vạn đại quân, không phải ai cũng nhận được nhau, cũng không có nhiều người để ý đến năm người bọn họ. Bọn họ dừng lại cách Vương trướng một khoảng, nhưng tầm mắt vẫn có thể nhìn thấy tình hình phía trước Vương trướng, ở bên đó đang có một vở kịch giết chóc.

Bên ngoài Vương trướng, tướng lĩnh kia đi đến bên cạnh một nam tử trẻ tuổi, người nọ ngồi trên lưng ngựa, mặc giáp đội mũ bạc, trên mũ có gắn một chuỗi hạt châu, màu tóc dưới mũ không đen hẳn mà hơi nâu, thắt hai bím tóc, mũi cao mắt sâu, màu da như màu đồng, thân phận có lẽ là Nhị vương tử Đột Cáp của Lặc Đan.

Bên cạnh Đột Cáp có tướng lĩnh dẫn quân hộ vệ, đám người Mộ Thanh đứng ở bên ngoài, nhưng có thể nhìn thấy rõ ràng tính hình bên ngoài Vương trướng.

Hô Diên Hạo đứng ở ngay cửa Vương trướng, lần trước hai người ở trong phủ Đại tướng quân trong gặp mặt, cho dù cách gần nhưng Mộ Thanh không nhận ra được hắn, lần trước nữa bọn họ đối diện nhau qua bờ sông Cách Ngõa, cho nên đêm nay là lần đầu tiên Mộ Thanh thấy hắn gần như vậy.

Hô Diên Hạo đưa lưng về phía Mộ Thanh, cưỡi một con chiến mã màu đen tuyền, không mặc áo giáp, bóng lưng lại cao thẳng rộng lớn, trước ngựa một người bị áp quỳ gối, mặt đất có vết kéo màu đỏ, đúng là Đại vương tử. Tơ máu trong hai mắt Đại vương tử như lưới, miệng chửi bậy không thành tiếng, liều mạng muốn lao vào trong trướng.

Trong trướng truyền ra tiếng cười tùy tiện của nam nhân và tiếng khóc la của nữ nhân, Mộ Thanh nghe thấy thì nhíu mi, một lát sau, năm sáu nam nhân sắc mặt hàm xuân đi ra, lại một nhóm nam nhân khác đi vào, cho đến khi nàng kia không phát ra được tiếng kêu nào nữa, bị một gã tinh binh kéo chân quăng ra ngoài!

Dáng vẻ của nữ nhân chật vật vô cùng, sợi tóc hỗn loạn, mặt dán xuống đất, nhìn không rõ dung mạo, quần áo trên người lấm bẩn lại bị xé loang lổ, màu da trắng nõn ở dưới ánh trăng như đồ sứ, vừa nhìn đã biết là thân phận tôn quý, được chăm sóc vô cùng tốt.

Đại vương tử giống như nổi điên lao về phía nàng kia, hai gã tinh binh ở phía sau lập tức đè hắn lại, tiếng hét thảm xuyên thủng bóng đêm thảo nguyên, Hô Diên Hạo vẫn ngồi trên chiến mã cười.

“Đừng nóng vội, màn kịch hay vừa vừa mới bắt đầu thôi, đại ca của ta.” Hô Diên Hạo quay đầu nhìn về phía xa, một cô gái nhỏ bị trói đưa đến, búi tóc của cô gái hỗn độn, thấy Đại vương tử quỳ trên mặt đất, khóc lớn nhào về phía hắn.

Hô Diên Hạo lập tức vung roi lên, tiếng roi vút lên như tiếng sấm, xé rách bầu trời, xé bỏ y phục và da thịt của cô gái, máu tươi bắn tung tóe, đỏ cả ánh trăng.

Hơi thở hoang dã như loài thú dần dần xuất hiện từ đám binh lính đang vây quanh bốn phía, bọn chúng nhìn chằm chằm vào cô gái, ánh mắt chẳng khác nào sói đói.

“Kẻ nào muốn, Mã Tháp công chúa trong tộc Địch Nhân của chúng ta là của kẻ đó.” Hô Diên Hạo dùng roi chỉ vào cô gái đang quỳ rạp trên mặt đất.

Binh lính Lặc Đan chưa có quân lệnh nên không dám động, nhưng đám tinh binh dưới trướng Hô Diên Hạo đã nở nụ cười dâm ô, kéo cô gái kia liền vào trong Vương trướng. Bên trong Vương trướng rộng lớn, trên mặt đất trải thảm lông lạc đà, trên thảm lại vẩy đầy vết máu, năm xác chết không đầu nằm trên thảm, cô gái bị ném đến gần đống xác, dưới mắt phụ thân nàng và năm huynh trưởng đã chết chịu đựng khuất nhục.

Tiếng la khóc kích thích khiến Đại vương tử đau đến ngất xỉu, hai chân hắn đã bị chặt đứt gân, hai tay bị trói lại, sau khi tỉnh lại không thể đứng dậy, cả người là máu, giống như phế nhân áp sát mặt đất, căm tức vô hạn nhìn Hô Diên Hạo, bi phẫn gào thét, “Hô Diên Hạo! Mã Tháp là đứa nhỏ thiện lương! Ngươi tha cho nó đi!”

Hô Diên Hạo tàn khốc nhìn hắn cười, roi ngựa chỉ vào trong trướng, “Đại ca của ta, ngươi không biết là mình tỉnh ra quá muộn sao?”

Nữ nhi ở trước mặt cha mẹ vĩnh viễn là thiện lương, giống như hắn luôn bị kẻ khác coi là sói hoang nhưng mẹ hắn vĩnh viễn coi hắn là mặt trời.

Sói trên thảo nguyên đuổi theo ánh trăng, nguyện trở thành mặt trời chỉ vì chiếu rọi cho mẹ, mà một năm mùa đông kia, sinh mệnh của hắn rốt cục không còn ban ngày, mười năm không có mặt trời, máu tươi tối nay, hắn cảm thấy vĩnh viễn không đủ.

Trong trướng, từng kẻ từng kẻ nằm sấp xuống, lại từng kẻ từng kẻ đứng dậy, tiếng cười cùng tiếng khóc lẫn vào nhau.

Trong cổ họng Đại vương tử dâng lên vị tanh, sau đó một búng máu phun vào vó ngựa trước mặt, “Hô Diên Hạo! Ngươi bạo ngược thành tính, dân chúng bộ tộc Địch Nhân ta đều là con dân của Thiên Ưng đại thần, vĩnh viễn sẽ không thừa nhận sói hoang như ngươi!”

Giọng nói khàn khàn ôm nỗi hận như đao, hàm chứa lời nguyền rủa độc nhất.

Hô Diên Hạo lại không chút nào để ý, hắn nhìn ánh trăng, giống như con sói cô đơn dưới ánh trăng, nở nụ cười hằn lên vết sẹo dài dưới mắt trái, dữ tợn khát máu, “Con dân của Thiên Ưng đại thần, loài sói như ta cần gì dùng? Chẳng lẽ không nên giết sạch sao?”

Đôi mắt Đại vương tử bỗng nhiên trợn to, kẻ điên! Hắn thật sự là kẻ điên!

Năm đó, phụ vương cho phép nữ nô ti tiện kia sinh ra hắn là quyết định ngu xuẩn nhất!

Trong trướng, cô gái hấp hối bị kéo ra ngoài, quăng đến bên cạnh Đại vương tử.

Hô Diên Hạo liếc mắt một cái, trong con ngươi không dấu được vẻ chán ghét, trào phúng nói: “Nhanh như vậy đã không chịu được, thật sự là phế vật, còn không bằng một nữ nô.”

Hận ý trong mắt Đại vương tử ngùn ngụt, đó là của thê tử và nữ nhi của hắn, là nữ tử tôn quý nhất trong bộ tộc ngoại trừ Vương hậu!

“Nữ nhân phế vật như thế nhốt chung với dê bò cũng không xứng, đem ném vào trong chuồng heo.” Giọng nói của Hô Diên Hạo lạnh lùng, tinh binh tuân lệnh, kéo người đi.

Địch Nhân thờ phụng Thiên Ưng đại thần, coi thịt dê bò là thượng đẳng, coi thịt heo là hạ đẳng, dê bò do dân chúng bộ tộc chăn nuôi, chỉ có nô lệ mới mới sống chung với heo. Heo trên thảo nguyên dã tính rất cao, người hấp hối như thế quăng vào, có lẽ vài ngày xương cốt cũng chẳng còn.

Địch Nhân có tập tục thiên táng*, cho rằng khi mất dâng thi thể cho Thiên Ưng, Thiên Ưng sẽ mang linh hồn lên trên trời, còn thi thể để heo cắn đối với Địch Nhân là sự nhục nhã vô cùng, linh hồn sẽ bị giam lại trong bụng heo, đời sau cũng chỉ có thể làm nô lệ ti tiện.

*Thiên táng: tục để xác trên núi cho chim, quạ mỗ.

Đại vương tử nhìn phương hướng thê tử và nữ nhi bị kéo đi, thê thiết gọi theo, dùng bả vai cọ xuống mặt đất, gian nan bò sát, hai chân ở sau người kéo theo vết máu thật dài.

“Đừng nóng vội, rất nhanh thôi, ngươi sẽ được đoàn tụ với bọn họ.” Hô Diên Hạo cười nói, liếc mắt ra hiệu với thân binh ở phía sau, có người tiến lên kéo Đại vương tử sang một bên.

Ánh trăng sáng rọi, đêm báo thù, vừa mới bắt đầu.

Vương hậu cùng Tứ vương tử, Nhị vương tử và Tam vương tử đều bị trói ở trong Vương trướng, theo tuổi, Hô Diên Hạo mới là Tam vương tử, nhưng vương tộc Địch Nhân không xưng hắn là Tam vương tử. Khi còn nhỏ, thân phận ti tiện của hắn không được Địch Vương thừa nhận, trải qua thời kỳ sinh hoạt không khác gì nô lệ, sau đó thành niên được thừa nhận thân phận, nhưng Vương hậu cùng với những Vương tử còn lại thậm chí là cả đại thần, dũng sĩ trong bộ tộc đều cố ý xem nhẹ việc này.

Hắn được gọi về Vương trướng, nhưng vẫn bị xa lánh như trước.

Mười năm liều mạng, chiêu mộ được hai vạn binh mã, kém hơn rất nhiều so với thế lực của những Vương tử khác, người của hắn dưới con mắt của Vương quân và các Vương tử, không có gì đáng sợ.

Nhưng mà, chính hai vạn binh mã không đáng sợ này, tối nay giúp hắn đoạt được bộ tộc Địch Nhân.

“Không ngờ đúng không? Vương hậu, Nhị ca, Tứ đệ, Ngũ đệ tôn quý của ta!” Hô Diên Hạo xuống ngựa tiến vào bên trong, nhìn về phía bốn người sắc mặt tái nhợt trong trướng, “Xem ra, các ngươi khá là vừa lòng với tiết mục vừa rồi ta sắp xếp.”

Đại vương tử bị phế, con trai bị giết, thê tử con gái bị làm nhục, ngay cả thi cốt cũng chịu lời nguyền rủa ác độc nhất, có cảnh tượng nào của nhân gian mà kinh khủng hơn cảnh này?

“Mang bọn họ vào.” Hô Diên Hạo ngoắc tay về phía ngoài trướng, một đội tinh binh tiến vào, vừa đi vừa xô đẩy đám thiếu niên và nam hài bị trói, những thiếu niên và nam hài đều mặc hoa phục, trước đêm nay bọn họ là vương tôn quý tộc, giờ phút này bọn họ lại là tù nhân đợi làm thịt.

Bọn họ bị áp giải sang một bên, bên ngoài hơn mười phụ nhân, thiếu nữ và nữ đồng lại bị đưa vào, mười mấy người bộ dạng chật vật không chịu nổi, chỉ có châu báu lung lay sắp rơi trên tóc thể hiển thân phận tôn quý của bọn họ.

Vương hậu thấy đi đầu là một thiếu nữ đang khóc như mưa, sắc mặt trắng bệch, “Tang Trác!”

Ngũ hồ trên thảo nguyên có thờ phụng thần riêng, nhưng cùng nhau thờ phụng chỉ có thần núi Tang Trác cùng thần hồ, năm bộ tộc, chỉ có nữ nhi của Vương hậu, công chúa xinh đẹp tôn quý nhất trong bộ tộc mới được xưng là Tang Trác. Mà giờ phút này, nàng chẳng khác gì nữ nô sắp được đem bán.

Hô Diên Hạo xoay người, nhìn Đột Cáp vương tử ở bên ngoài trướng, cười nói: “Nghe nói Đột Cáp vương tử ngưỡng mộ Tang Trác đã lâu, đêm nay, nàng là nữ nô của ngài.”

Tang Trác công chúa quay đầu, hoảng sợ như nai nhỏ gặp thợ săn, Đột Cáp vương tử đang ngồi trên ngựa lập tức nhìn vào, thấy thần sắc hoảng sợ và thân thể tuyết trắng của nàng kia, dưới bụng như có khí nóng.

“Vương tử, không thể!” Đệ nhất dũng sĩ của Lặc Đan, Tô Đan Lạp bỗng nhiên cản lại Đột Cáp, tối nay bọn họ mang quân lệnh trong người, không nên vui vẻ.

“Ngươi ở bên ngoài trông chừng không phải được rồi sao?” Đột Cáp đẩy tay Tô Đan Lạp ra, bên ngoài còn có năm vạn kỵ binh của Lặc Đan, Tô Đan Lạp lại canh giữ bên ngoài, có thể xảy ra chuyện gì? Ở bên ngòai trướng nhìn hồi lâu, hắn đã sớm không chịu nổi, vui vẻ xong lại giám sát Hô Diên Hạo cũng không muộn.

Hắn nhanh nhẹn nhảy xuống ngựa, không để Tô Đan Lạp kịp ngăn cản đã vào trong trướng.

Hô Diên Hạo sai người đưa thê tử nữ nhi của ba vị vương tử đến trước mặt Đột Cáp, giống như dâng nữ nô cho hắn chọn lựa, chính mình đi ra bên ngoài. Trong trướng truyền đến tiếng cười của Đột Cáp vương tử, tiếng khóc của Tang Trác công chúa, tiếng la tiếng mắng của Vương hậu và đám vương tử vương tôn, Hô Diên Hạo nhìn thảo nguyên chìm trong bóng đêm, cười.

Nụ cười kia khoái trá, khát máu, thỏa mãn, Tô Đan Lạp ở bên cạnh nhìn thấy thế không khỏi nhăn mi lại, vừa đề phòng nhìn Hô Diên Hạo, vừa liếc mắt để ý Đột Cáp vương tử đang vui vẻ ở trong trướng.

Hô Diên Hạo nâng mắt hỏi: “Tô Đan Lạp tướng quân không vào trướng hưởng thụ một chút sao? Lặc Đan giúp bổn vương hoàn thành chuyện lớn, dâng lên nữ nô tốt nhất của bộ tộc là tâm ý của bổn vương.”

“Không cần.” Tô Đan Lạp không muốn nhiều lời, Hô Diên Hạo tàn bạo giả dối, hắn không thể không cẩn thận.

“Thế sao? Thật sự là uổng phí ý tốt của bổn vương, vốn muốn tướng quân cũng có thể giống như Đột Cáp vương tử, trước khi chết được làm quỷ phong lưu.” Hô Diên Hạo đứng ở dưới ngựa, nâng mắt cười nhìn Tô Đan Lạp, ngữ điệu giống như cùng nói chuyện phiếm với bằng hữu, nhưng trong tay lại chợt có ánh sáng lạnh lóe lên!

Tô Đan Lạp cả kinh, hắn mới vừa nghĩ phải đề phòng Hô Diên Hạo, lại không ngờ thái độ hắn có thể thay đổi nhanh như vậy! Thân là đệ nhất dũng sĩ của Lặc Đan, phản ứng của hắn cũng không chậm, khi Hô Diên Hạo rút đao, hắn đã lập tức bắt được loan đao bên hông, hắn cho rằng Hô Diên Hạo ra tay định giết hắn, nên giơ loan đao về phía trước nghênh chiến!

Không ngờ Hô Diên Hạo lại chui xuống dưới bụng ngựa, rút đao chặt đứt chân ngựa!

Chiến mã chịu đau, đột nhiên ngã nhào xuống đất, Tô Đan Lạp bất ngờ không kịp ngã chúi người xuống phía dưới!

Đỉnh đầu chợt có tiếng mũi tên xé gió lao đến!

Đoản tên như mưa, từ bốn phương tám bắn ra, mang theo thế cuồng loạn không gì ngăn cản được, gió cuốn lá cờ trên đỉnh Vương trướng, mưa tên bắn nát ánh trăng, trong trướng máu tươi như hoa nở!

Đột Cáp vương tử đang vui đùa đến say mê, đột nhiên nghe thấy tiếng ngựa hí, hắn ngẩng đầu, chưa kịp đứng dậy đã bị một mũi tên xuyên qua yết hầu! Máu tươi bắn tung tóe, Tang Trác công chúa nằm trên mặt đất hoảng sợ đứng dậy, một mũi tên xuyên thấu qua lưng của nàng, như trên tuyết trắng nở hoa hồng.

Vương hậu, ba vị vương tử cùng hơn mười vị vương tôn công chúa bị mũi tên từ bốn phương tám hướng bắn xuyên qua Vương trướng bắn thành người nhím, kẻ đứng thẳng kẻ nửa quỳ kẻ nằm sấp ra đất, trên người tên cắm như bia tập bắn.

Huyết mạch vương thất của tộc Địch Nhân bị tiêu diệt trong khoảnh khắc, Tô Đan Lạp bên ngoài vương trướng cũng bị thương, máu tươi tràn ra trên bả vai, khi rơi xuống đất lập tức tránh ra phía sau con ngựa vừa ngã xuống, nghe tiếng mũi tên cắm vào thịt ngựa, nghe tiếng kỵ binh Lặc Đan trúng tên ngã xuống đất, mắt đỏ như máu!

Tên được bắt từ trong lều trướng bốn phía chung quannh Vương trướng, bên trong có người mai phục!

Khó trách!

Khó trách Hô Diên Hạo không đợi quân Lặc Đan đã tự mình hành sự, thì ra là sau khi bắt dân chúng, hắn đã ra lệnh cho cung thủ trốn vào trong lều!

Lúc đó bọn họ đến, bộ tộc Địch Nhân đã đại loạn, dân chúng từ trong trướng bị áp giải ra, gần như các lều đều trống không, có ai nghĩ đến chuyện bên trong có người ẩn nấp?

Hô Diên Hạo không những đã sớm bố trí, mà vừa rồi ra tay cũng đã được hắn tính toán tốt, cắt chân ngựa là vì muốn dùng tiếng ngựa hí để bắn tên, mà trong một khắc hắn ngã từ trên yên ngựa xuống, thấy Hô Diên Hạo ngửa đầu, loan đao trong tay lóe lên lạnh lẽo, lưỡi dao nhằm thẳng vào cổ hắn! Nếu không phải trong chớp mắt hắn cố gắng xê dịch thân thể, giờ phút vết thương không phải chỉ trên bả vai, mà là ở trên cổ!

Tô Đan Lạp trợn trừng mắt, nhìn về phía Hô Diên Hạo trước khi chém ngã hắn cũng đã kéo Đại vương tử đến thay hắn chắn tên, trong lòng kinh sợ!

Kế này của Hô Diên Hạo cũng đặt chính bản thân hắn vào trong nguy hiểm, điên cuồng gan lớn cũng thôi, nhưng bên ngoài bộ tộc Địch Nhân có năm vạn đại quân Lặc Đan, hắn không muốn sống nữa chăng?

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi đã biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học văn 12 chẳng hạn như so do tu duy canh ngay he tom tat kien thuc, he thong kien thuc chiec thuyen ngoai xa sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn từ lớp 6 đến lớp 12 của bạn.