Nhiệm vụ sinh đẻ

Chương 733

CHƯƠNG 733: LIỀU THUỐC TÂM HỒN CỦA MẸ

Để làm dịu cuộc tranh chấp giữa hai anh em, Cố Hạnh Nguyên không còn cách nào khác là đứng ra hòa giải.

Quả thật là ứng cử viên sáng giá cho ba kẻ đang hừng hực khí thế chưa ai chịu nhường ai.

Trong việc này, đáng lẽ cần phải đứng về phía Lạc Hàn. Tuy rằng cô không qua lại nhiều với ông ta, nhưng chỉ cần tiếp xúc vài lần ngắn ngủi, cô có thể thấy rõ Lạc Hàn rất ngay thẳng.

Cố Hạnh Nguyên đến bên cạnh Lạc Hàn và Hình Uy, đưa tay ra kéo nhẹ tay Lạc Kiều lên: "Kiều Kiều, cậu nên bình tĩnh trước đi. Cậu vẫn đang trong thời gian hồi phục sau sinh, không được nóng giận."

Vừa nói, cô vừa nhìn Hình Uy một lần nữa: "Tôi biết vợ chồng cậu không muốn giấu diếm cha mẹ, chỉ là do gặp khó khăn thôi. Nhưng đây không phải là lý do. Nếu hai người không trở thành ba mẹ, chắc chắn sẽ không có cảm giác lo lắng cho con cái như vậy đâu. Nhưng bây giờ hai người đã khác, cả hai đã có con riêng của mình. Hãy nghĩ về điều đó, nếu thằng bé lớn lên, giống như cậu, cho dù là kết hôn hay sinh con, nó cũng đều bí mật trốn tránh cậu, vậy người sẽ nghĩ sao? Cậu sẽ rất giận đúng không? Hay cậu sẽ đau lòng? Khi những đứa trẻ do chính mình nuôi lớn gặp phải những biến cố trong cuộc đời mà không chịu chia sẻ cùng mình. Còn bản thân lại dốc toàn bộ tâm huyết tinh thần lên con cái, vậy….”

Những lời nói của Cố Hạnh Nguyên đã âm thầm chạm đến nơi mềm yếu nhất trong trái tim của Hình Uy và Lạc Kiều.

Cơn tức giận của Hình Uy rốt cuộc cũng được dập tắt, Lạc Kiều cúi đầu xuống, giống như một đứa trẻ mắc lỗi, thỉnh thoảng vươn tay lau đi những giọt nước mắt vướng trên khóe mi.

Cố Hạnh Nguyên thấy lời mình nói cuối cùng cũng có hiệu quả, cô nhẹ nhàng vỗ vai hai vợ chồng họ: "Đôi khi gặp vấn đề khó khăn, tất cả những gì chúng ta cần làm là cảm thông. Thường sau khi suy nghĩ, chúng ta sẽ tìm thấy con đường phù hợp với mình. "

Sau đó, cô quay lại và đi đến trước mặt Lạc Hàn.

Mặc dù cô ấy vừa mới nói chuyện với hai vợ chồng Lạc Kiều, nhưng Lạc Hàn đã rất ấn tượng sau khi nghe thấy. Tự nghĩ lại mình đã bao giờ để ba mẹ phải lo lắng cho mình chưa?

"Anh Lạc, tôi nghĩ Kiều Kiều chắc cũng đã biết lỗi của mình rồi. Về việc nên làm thế nào, chắc chắn trong lòng họ cũng đã có tính toán. Bây giờ tôi muốn nói vài lời với anh: Mặc dù họ có lỗi lầm, nhưng những lời lẽ mà ban nãy anh nói, tuy tôi là người ngoài, nhưng cũng không đồng nghĩa là tôi tán đồng với anh. Tại sao anh lại coi Hình Uy là người ngoài? Nếu cậu ấy và Kiều Kiều đã kết hôn thì từ nay họ sẽ là một gia đình, điều này đã được bảo vệ theo pháp luật. "

Dù sao đi nữa thì Lạc Hàn vẫn là một người được học hành tử tế, nghe xong lời của Cố Hạnh Nguyên , không khỏi hơi xấu hổ, cơn tức giận đã vơi đi một nửa: “Cô Cố, tôi thật sự xin lỗi. Là do tôi giận quá mất khôn, đã nói những lời không nên”.

Nghe Lạc Hàn nói thế cô thở phào nhẹ nhõm, những vấn đề trước mắt cũng đã được giải quyết gần hết.

Cô cười nhẹ: "Trẻ con lớn như Trình Trình và Dương Dương, chúng sẽ nhận lỗi của mình khi làm sai. Người lớn như chúng ta có phải cũng nên làm gương cho tụi nhỏ hay không? Đều là người nhà cả, sao lại làm khó nhau làm gì."

Hàm ý là để Lạc Hàn xin lỗi Hình Uy, và chỉ cần một người xin lỗi, tất cả những đám mây đen trên bầu trời đã biến mất.

Lạc Hàn chắc chắn hiểu ý của Cố Hạnh Nguyên, nhưng lời xin lỗi này sao có thể nói ra một cách dễ dàng như vậy được.

Bây giờ sự chú ý của ba người đều tập trung vào Lạc Hàn, đặc biệt là Lạc Kiều, cô thực sự không muốn đấu tranh với câu hỏi ai sẽ phục ai. Chỉ là bây giờ cô là người của Hình Uy. Tục ngữ có nói, gả gà theo gà, gả chó theo chó, bây giờ người ta nói chồng mình là người ngoài thì sao coi được.

Hình Uy cũng vậy, theo lý mà nói chuyện này anh ta cũng không cần quan tâm làm gì, nhưng cảm giác bị coi như người ngoài, quả thực trong lòng anh hơi khó chịu.

"Kiều Kiều, Hình Uy ..." Lạc Hàn cuối cùng cũng cúi mặt xuống sau một hồi đấu tranh tâm lý, ông ta nhìn họ và nói: "Tôi xin lỗi vì vì những hành vi của tôi. Đặc biệt là Hình Uy, xin hãy tha thứ cho những lời tôi đã nói lúc nãy, điều đó làm tổn thương cậu. Đó là do cơn giận nhất thời của tôi, xin đừng để bụng. "

Cố Hạnh Nguyên cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe thấy ông ta nói lời xin lỗi.

Mặc dù xung đột giữa mọi người rất dễ trở nên gay gắt, nhưng đó có thể chỉ là một việc rất nhỏ. Tất nhiên, giải quyết mâu thuẫn cũng dễ nhưng cũng không dễ.

Nói đơn giản là bởi chỉ cần đôi bên có thể bình tĩnh lại, thừa nhận lỗi lầm và đồng thời tha thứ cho nhau.

Nói phức tạp, chính vì trong lòng con người ta rất nóng nảy, ít ai thật lòng xin lỗi nhau. Cho dù thực sự sai lầm, cho dù nhận ra, cũng không thể buông xuống cái gọi là “thể diện”, cãi nhau rồi cuối cùng tan vỡ, không qua lại với nhau nữa.

May mắn thay, giống như ba người trong số họ, họ có thể nhận ra sai lầm của mình và họ có thể thừa nhận lỗi lầm ấy.

Nghe thấy lời xin lỗi của anh trai, những giọt nước mắt Lạc Kiều đang kìm nén lúc này cuối cùng cũng không kìm được mà chảy ra.

Cô lau nước mắt và nhìn Lạc Hàn hét lên: "Anh ơi ..." Sau đó cô chạy đến gần ông ta vài bước và lao vào vòng tay ông và bắt đầu khóc.

Viền mắt Lạc Hàn cũng ửng hồng một chút, ông ta ôm chặt em gái vào lòng. Họ đã là anh em rất thân thiết từ khi họ còn nhỏ.

truyện mâu thuẫn như hôm nay chưa từng xảy ra.

"Hình Uy, cậu cũng thể hiện chút thành ý đi chứ, người ta đã xin lỗi cậu rồi còn gì. Đều là người một nhà, có gì đâu mà xấu hổ." Cố Hạnh Nguyên nhìn Hình Uy hơimất hứng, thoạt nhìn là biết anh đang nghĩ tới chuyện cũ, mà chuyện cũ thì không biết nên nói thế nào.

Khi được cô nhắc nhở, Hình Uy thận trọng bước đến trước mặt Lạc Hàn. Đầu tiên anh không nói gì, đỏ mặt lí nhí: "Anh ...Lạc à, em thật sự xin lỗi, vừa rồi em đã bốc đồng. Xin anh hãy thứ lỗi cho em. Chuyện này quả thật là lỗi của chúng em trước. Nhưng mong anh hãy tin rằng, không phải chúng em muốn làm như vậy, chúng em không hề có ý muốn trốn tránh người lớn ... "

Lạc Hàn một tay vỗ vỗ bờ vai của anh: "Tôi ít nhiều cũng biết hai người khó khăn. Vẫn là bởi vì tính tình nóng nảy quá. Ban đầu tôi nên hẹn hai người ra nhẹ nhàng nói rõ là được rồi, nào ngờ lại khiến mọi chuyện lại ra nông nỗi này, để cô Cố đây nhìn thấy trò cười của chúng ta."

"Ha! Các người thật đúng là. Cả gia đình ôm nhau như thế, xem tôi là người ngoài rồi có phải không. Xem ra sau này chuyện của anh em các người, tôi vẫn nên ít chen chân vào một chút nhỉ."

Tất nhiên những lời của Cố Hạnh Nguyên đều là lời nói đùa, nhưng Lạc Hàn rất nghiêm túc. Ông ta có vẻ hơi căng thẳng và nhanh chóng giải thích: "Cô Cố, tôi không có ý đó. Cô thường chăm sóc Kiều Kiều, làm sao tôi có thể coi cô như người ngoài ..."

Cố Hạnh Nguyên khẽ cười: "Được rồi, vừa rồi là tôi đùa với ông thôi. Ổn rồi, ổn rồi, mây đen trong ngày đã tan biến. Cả nhà có thể ngồi xuống trò chuyện được không?"

Lạc Hàn vỗ nhẹ vào lưng em gái: "Được rồi, được rồi, em còn chui vào lòng anh chùi nước mũi đấy à. Bộ quần áo này của anh không rẻ chút nào đâu đấy, nếu bẩn thì em phải giặt đó. Hơn nữa, bây giờ, em đâu còn lí do gì để ở bên cạnh anh trai em nữa, đã có chồng rồi còn gì, cậu ta là người em nương tựa cả đời này, anh coi như đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. "

Vừa nói, ông ta vừa cầm tay em gái mình đưa cho Hình Uy thoải mái nói: “Cuối cùng thì anh cũng có thể trút bỏ được gánh nặng này rồi… Sau này em có thích chùi nước mũi trên người cậu ta anh cũng không để ý nữa. "Nói xong ngẩng đầu hít sâu một hơi, sau đó thở dài như một thi nhân mà nói:" Đây là không khí của tự do... "

Vừa nói xong, bầu không khí cả phòng khách đột nhiên vui vẻ hẳn lên. Là người một nhà thì không có gì phải ôm hận, mọi chuyện được giải quyết xong thì cũng coi như biến mất.

Lạc Kiều vừa rồi hơi cảm động với lời nói của anh trai mình, nhưng nghe xong những lời tiếp theo, cô quay lại đấm Lạc Hàn: "Được lắm, từ nhỏ anh đã coi em như gánh nặng rồi. Em vẫn muốn lau nước mũi trên người anh, anh không cho em vẫn chùi. Chùi lên người chồng em, đến lúc đó em chính là người phải giặt đồ, em không muốn chịu thiệt thòi đâu, em sẽ đổi lại là anh ... "

Đúng là một cặp anh em không bình thường mà, mới đó lại bắt đầu cãi nhau rồi.

"Này ... đây thật sự là một thế giới lạnh lùng mà. Khuyên được anh em hai người, nhưng với tư cách là một người hòa hoãn, tôi lại bị xem như không khí." Cố Hạnh Nguyên giả bộ uất ức, hành động càng cường điệu hơn.

Lạc Kiều liếc nhìn Cố Hạnh Nguyên, sau đó cong môi tỏ vẻ chán ghét: "Nguyên, kỹ năng diễn xuất của cậu thực sự quá tệ. Sau khi trở thành luật sư kiêm Tổng giám đốc, trình độ nghiệp vụ của cậu ngày một giảm sút. Chúng tớ không phải người qua cầu rút ván. Để đền đáp lòng tốt của cậu, chúng tôi sẽ cho cậumượn nhà của chúng tôi vài ngày nữa. "

Cố Hạnh Nguyên giả vờ ngạc nhiên nhìn cô ấy: "Cho mượn nhà? Tớ chưa bao giờ muốn rời đi. Có lẽ tớ sẽ ở đây cả đời."

"Được, được rồi, vậy thì tôi sẽ không phải thuê bất kỳ người làm nào nữa, để cậu và ba đứa nhỏ lo việc ở nhà. Tôi sẽ không chê có quá nhiều người đâu." Lạc Kiều nhanh chóng nói tiếp, vẻ mặt trông rất hạnh phúc.

Nhìn thấy hai người phụ nữ đang cãi nhau, cho dù là Lạc Hàn hay Hình Uy, họ không khỏi hơi nhíu mày.

Bọn họ bước sang một bên, Lạc Hàn dùng cùi chỏ thúc vào hông Hình Uy đang đứng bên cạnh: "Ôi, vợ cậu lúc nào cũng như thế này sao? Không phải nói phụ nữ sinh con xong sẽ bị ngốc ba năm sao, tôi nhìn thế nào cũng thấy không đúng lắm."

Hình Uy nhún vai với vẻ nghiêm túc: "Em không biết em gái anh trước đây như thế nào, nhưng sau khi kết hôn trở về, em phát hiện có gì đó không ổn. Anh có thể đồng ý cho em trả hàng mà nhỉ."

Anh ta hiếm khi nói đùa, có lẽ là do đã ở cùng Bắc Minh Thiện quá lâu rồi. Nhưng “cục đá cứng đầu” đã bị La Kiều mài đến bóng, lúc này đột nhiên nói ra một câu chuyện cười.

"Này! Hai người đang nói gì sau lưng em đấy, anh đừng tưởng em không nghe thấy." Lạc Kiều vừa nói vừa ném cho Lạc Hàn và Hình Uy ánh mắt sắc bén.

Ánh mắt của Lạc Kiều có thể xem như đã dọa được hai người đàn ông. Bọn họ đồng loạt xua tay: "Hai anh không có nói cái gì, chỉ là trao đổi kinh nghiệm giữa hai người đàn ông khổ sở thôi mà."

“Không được nói nữa, ngày tháng sau này còn dài lắm” Lạc Kiều hắng giọng nói.

Lạc Hàn bất lực nhìn Hình Uy: "Cậu cứ chịu đựng đi, nhà chúng tôi quy định là: một khi đã giao hàng thì sẽ không trả lại."

“Lạc Hàn!”

Một cuộc chiến tranh quy mô nhỏ lại nổ ra, nhưng trong trận chiến này, Lạc Kiều đã kết thúc nó với chiến thắng tuyệt đối.



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 150 lượt.

Truyện ngôn tình là món ăn không thể thiếu, đặc biệt là những người mê truyện. Theo từng con chữ, cuộc sống của bạn như thể được khắc họa lên rõ nét hơn. Bởi vậy, nếu bạn có thời gian thì đừng nên bỏ phí những thước truyện trong top truyện ngôn tình xuyên không hay nhất mà chúng tôi chia sẻ. Đừng quên ấn nút chia sẻ nếu thấy thông tin hữu ích cả nhà nhé! Chúc bạn tìm được thật nhiều niềm vui khi đọc truyện tại truyenhay.com mỗi ngày. Tuyển chọn hàng chục ngàn bộ truyện hay gồm nhiều thể loại từ trang truyện hay chẳng hạn như truyen dam my, quan lam thien ha rất hay và hấp dẫn, đảm bảo bạn sẽ có nhiều cảm xúc thú vị khi đọc truyện này.

loading...
DMCA.com Protection Status