Nhớ em, yêu em, cưng chiều em

Chương 15


Ngày hôm sau, vừa rạng sáng Trì Vi đã có mặt ở đoàn phim, cảnh quay hôm nay lấy bối cảnh ở một nhà hàng.

Trời mùa hè nóng như đổ lửa, Trì Vi phơi nắng đến đỏ bừng cả mặt. Đi qua đi lại, bỗng nhiên trên đầu xuất hiện một cái ô, cô ngẩng đầu lên liền thấy Lý Đông Dương, nam phụ số hai của bộ phim. Anh ta vốn xuất thân là một ca sĩ sau đó chuyển mình sang diễn xuất, hai người trước đây từng tham gia một show giải trí, tuy nhiên cũng chỉ xã giao nói chuyện vài câu.

Lý Đông Dương đưa chiếc ô cho cô, Trì Vi nhận lấy, nói lời cảm ơn. Anh ta nhìn chằm chằm Trì Vi, dường như có điều muốn nói, vừa định mở miệng thì bị đạo diễn gọi đi mất.

Lý Đông Dương vừa đi, ngay lập tức liền có một thân ảnh yêu kiều lại gần:

"Cô nương, cho ké tí ô đi chứ."

Trì Vi cười, nghiêng ô sang che cho người vừa tới. Trần Chi sắm vai nữ số bốn của bộ phim, hai người cũng tương đối thân thiết.

Trần Chi khoác tay Trì Vi, cười hì hì tiếp tục sự nghiệp bát quái:

"Vi Vi, Lý Đông Dương cố ý chạy tới đưa dù cho cậu, liệu có phải anh ta có ý gì với cô không?"

Trì Vi lườm cô một cái, tức giận nói:

"Vậy nếu tớ không có ý gì với anh ta thì tớ phải đem cái ô này trả lại hả?"

"Đừng mà!!"

Trần Chi giữ chặt lấy tay Trì Vi, mùa hè nóng bức thế này, cô cũng không muốn bản thân phơi nắng thành một túi than đen đâu. Trần Chi vội vàng lảng sang chủ đề về nam thần Trương Hiên, hai người câu có câu không trò chuyện, thoắt cái đã tới nơi quay phim.

Đây là một nhà hàng sang trọng đã được trăm năm tuổi, nghe nói đạo diễn có quen biết với quản lý của nơi này nên mới mượn được địa điểm, nếu là người khác có lẽ đã sớm bị đuổi ra ngoài.

"Đây là lần đầu tớ đến một nhà hàng sang trọng như vậy đấy."

Trần Chi ngó nghiêng xung quanh, quay đầu thấy đã bị đoàn bỏ xa, vội vàng đuổi theo: "Vi Vi, tớ nghe nói Mạnh lão gia đã chuyển giao nhà hàng này cho Lục Chi Châu đấy."

Nghe được tên anh, Trì Vi trong lòng khẽ giật một cái.

Trần Chi lại nói: "Năm đó mẹ Lục Chi Châu là Mạnh Tích Quân qua đời, nhà họ Lục với nhà họ Mạnh xích mích lớn, lúc đó Lục thị lại tước quyền thừa kế của Lục Chi Châu, Mạnh gia khẳng định không nuốt trôi được chuyện này. Cũng không biết Lục Hồng Đức nghĩ gì, năm ấy nếu không có Mạnh gia trợ giúp, Lục thị chắc chắn không có được như ngày hôm nay."

Trì Vi lẳng lặng nghe, cũng không lên tiếng. Những tin tức này trước đây cô cũng đã thấy qua trên mạng có người tuồn ra, năm đó Lục Hồng Đức vì muốn cứu tập đoàn họ Lục đang trên bờ vực phá sản đã bỏ người bạn gái hiện tại để cưới Mạnh Tích Quân, sau đó có Mạnh gia góp vốn giúp đỡ, Lục thị cũng dần đi vào nề nếp. Có lẽ do Lục Hồng Đức vốn cũng không thích Mạnh Tích Quân cho nên ngày ngày lạnh lùng với bà, hôn nhân không hạnh phúc khiến Mạnh Tích Quân dần rơi vào trầm cảm, sau khi sinh Lục Chi Châu thì cắt cổ tay tự tử.

Sau khi Mạnh Tích Quân chết, Lục Hồng Đức liền quay sang muốn cưới người yêu cũ, có lẽ do vẫn còn kiêng dè Mạnh gia nên mới đầu cũng chỉ dám ở bên ngoài kim ốc tàng kiều(*). Mãi tới sáu năm sau ông ta mới chính thức cưới người tình về nhà, cùng năm đó sinh hạ người con thứ hai Lục Quý Đồng. Cũng có người nói, Lục Hồng Đức vốn đã không quan tâm đến Lục Chi Châu, đem con ném cho người giúp việc chăm sóc. Kết quả Lục Chi Châu năm ấy mới chín tuổi bị người giúp việc ngược đãi, chuyện này đã hoàn toàn chọc giận Mạnh gia, quang minh chính đại đối đầu với Lục thị.

(*) Kim ốc tàng Kiều: 金屋藏嬌 - nhà vàng cất người đẹp.

Loại chuyện bát quái liên quan tới giới thượng lưu này luôn được đồn đại rất nhiều, nhan nhản tới mức không phân biệt được thật giả.

Sau khi đoàn phim dàn dựng cảnh quay thì mọi người đi vào một căn phòng nhỏ chuẩn bị quay. Đạo diễn ra hiệu một cái, tất cả đều tiến vào trạng thái diễn xuất. Mọi người ngồi quanh một chiếc bàn, bên trái Trì Vi là nam số hai Lý Đông Dương, sau đó là Trương Hiên.

Trì Vi đứng dậy mời rượu, không ngờ động tác có chút mạnh đã làm đổ rượu lên người Lý Đông Dương, cô vừa nói xin lỗi vừa giúp anh ta lau sạch. Sau đó, cảnh tiếp theo nam số hai phải cầm tay nữ hai, nữ hai chợt ngẩng đầu, hai người bốn mắt nhìn nhau, hai bờ môi gần nhau tới mức chỉ cần lơ đễnh sẽ chạm phải.

Mỗi lần Trì Vi quay cảnh thân mật đều sẽ nhớ tới Lục Chi Châu, lần này cũng không ngoại lệ. Ngay lúc Lý Đông Dương cầm tay cô, Trì Vi ngẩng đầu nhìn vào mắt anh ta, trong đầu không tự chủ được lại nghĩ tới lần đầu tiên gặp Lục Chi Châu. Hai bên nhìn nhau chừng mười giây, nhẩm tính cảnh này sắp kết thúc, bỗng nhiên Lý Đông Dương cúi đầu khiến Trì Vi giật mình, lập tức né tránh bờ môi của anh ta, cả người lui về sau vài bước.

"Anh làm gì vậy?"

Lý Đông Dương nhìn cô: "Tôi cảm thấy ở đoạn này nếu hôn một cái sẽ hợp tình hợp cảnh hơn."

Trì Vi cau mày, định quay sang nói chuyện với đạo diễn, còn chưa kịp mở miệng nói câu nào liền giật mình. Người đứng bên cạnh đạo diễn kia, không phải chính là người đàn ông mới cùng cô chung chăn chung gối tối qua sao? Không phải xui xẻo vậy chứ, vừa quay cảnh thân mật đã bị anh bắt gặp.

Lục Chi Châu nhìn cô, trên mặt không cảm xúc nhưng Trì Vi vẫn có thể nhìn thấy chút suy tư từ đáy mắt anh. Cô lập tức than thầm, tối nay tuyệt đối không thể về nhà, nếu không chắc chắn sẽ bị anh chỉnh rất thảm đi... Kinh nghiệm bao lâu nói cho Trì Vi biết, một khi Lục Chi Châu lên cơn ghen, bắt buộc phải lánh đi thật xa.

Trì Vi mang vẻ ngoài xinh đẹp, là nữ thần trong lòng rất nhiều nam sinh, thời đại học từng có một bạn học tỏ tình với cô bị Lục Chi Châu bắt gặp. Người bạn đó vô cùng khẩn trương, đưa thư tình cho Trì Vi ấp úng thật lâu mới nói ra một câu "Tớ thích cậu". Bình thường quan hệ giữa hai người cũng không tồi, Trì Vi cầm lấy thư tình, vừa suy nghĩ cách từ chối vừa quay đầu nhìn Lục Chi Châu cầu cứu.

Không nghĩ anh lại vô cùng thản nhiên đứng tựa vào một chiếc cây không xa, từ trên xuống dưới đều là bộ dạng xem kịch hay.

Trì Vi thu hồi ánh mắt, lựa lời từ chối: "Cậu rất tốt, nhưng chúng ta thực sự không thích hợp"

Đối với lời cự tuyệt này, người bạn kia dường như không có cách nào tiếp nhận được, nhân lúc Trì Vi xoay người liền ôm lấy cô. Trì Vi sợ hết hồn, theo bản năng giãy giụa thì bên tai vang lên tiếng động thật lớn. Người bạn học kia ăn một đấm liền ngã xuống đất, cô còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo đi.

Lục Chi Châu chân dài, bước đi cũng rất nhanh, Trì Vi gần như bị anh lôi cả người đi. Đi ra khỏi trường, anh đặt cô vào trong xe, không nói câu nào rút một điếu thuốc ra châm lửa.

Trì Vi cảm thấy anh bỗng dưng tức giận một cách vô cớ bèn nói:

"Em đã nhìn anh cầu cứu rồi, ai bảo anh không giúp em?"

Lục Chi Châu hít một hơi thuốc lá,nhìn chằm chằm cô không chớp mắt. Trì Vi bị anh dọa đến sợ, giọng nói cũng tự giác nhỏ xuống:

"Anh cũng thấy mà, em từ chối rồi, cậu ta..."

Lục Chi Châu ngắt lời cô: "Nó ôm em"

"Anh cũng đã đánh cậu ta rồi mà."

Lục Chi Châu không lên tiếng, dập điếu thuốc rồi đạp ga lái xe. Trì Vi cho rằng chuyện này cứ như vậy mà kết thúc, ai dè Lục Chi Châu lái xe tới nhà trọ rồi lại không cho cô xuống xe.

"Tên nó là gì? Hai người trước kia có quen biết hay không? Có phải nó thường xuyên quấy rầy em hay không?"

Một tràng này làm Trì Vi ngơ luôn, còn chưa kịp trả lời thì anh lại hỏi tiếp:

"Lúc nó ôm em, em có cảm giác gì?"

Trì Vi: "Em lúc ấy bị dọa sợ rồi, đâu có cảm giác gì."

Yên lặng một chốc, anh bỗng nhiên mở miệng:

"Dỗ anh."

Trì Vi còn cho rằng mình nghe nhầm: "Hả?"

Anh mặt nặng mày nhẹ lặp lại lần nữa, hiển nhiên là không có kiên nhẫn: "Dỗ anh đi"

Trì Vi: ".... Dỗ thế nào?"

"Anh dạy em."

Lục Chi Châu hạ ghế ngả xuống một chút rồi rướn người sang, Trì Vi phát hiện ra ý định của anh liền mở cửa xe muốn chạy thì bị anh giữ lại, Lục Chi Châu nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn xuống.

Trì Vi bị anh hôn đến thần hồn điên đảo, Lục Chi Châu bỗng nhiên ôm lấy cô xoay người một cái, anh liền ngồi trên ghế, còn Trì Vi ngồi trên người anh. Sau đó, Trì Vi bị bắt ở trên xe dỗ anh gần một giờ.

Sau này Trì Vi mới biết, thật ra lúc đó Lục Chi Châu không phải đang giận cô, mà là cố tình lấy chuyện này thành cái cớ để Trì Vi bồi anh làm chuyện anh luôn muốn thử. Kể từ đó, người bạn học kia chẳng biết tại sao mỗi lần gặp Trì Vi liền như thấy quái vật, lập tức chạy hướng khác.

Trì Vi cẩn thận xác nhận lại với đạo diễn, sau khi chắc chắn rằng không cần hôn thật mới tiếp tục quay phim. Cứ như vậy bị một đôi mắt nhìn chằm chằm, Trì Vi hiển nhiên bị phân tâm, trong khi cô cố gắng tiến vào trạng thái để quay nhanh cho xong thì Lý Đông Dương liên tục mắc lỗi, quay đi quay lại sáu lần mới xong. Chờ tới lúc quay xong quay đầu lại, đã không thấy Lục Chi Châu đâu nữa.

Hậu kì còn cần quay thêm một chút, Trì Vi kết thúc cảnh quay liền đi lên lầu. Trong lúc đi ngang qua hành lang bàn chân có chút trơn, Trì Vi thiếu chút nữa thì ngã xuống, thật may có người kịp đỡ. Cô nghiêng đầu nói tiếng cảm ơn, tới lúc thấy mặt của đối phương, cô đột nhiên có chút khẩn trương.

Là Trương Hiên.

Chắc chắn là cô đã đứng vững, lúc này Trương Hiên mới buông tay ra, cười với cô một tiếng rồi đi theo đoàn người. Trì Vi vội vã đuổi theo sau, len lén cầm điện thoại chụp một tấm bóng lưng của Trương Hiên. Không thể xin chụp chung, vậy chụp một bức bóng lưng cũng là rất tốt rồi.

Lên tầng thượng mới để ý, trên này là cả một vườn hoa nhân tạo. Cảnh này Trì Vi chỉ xuất hiện tầm hai phút là xong, cô nhanh chóng chạy tới xích đu ngồi xem cảnh diễn của Trương Hiên và nữ chính.

Trần Chi quay xong cũng chạy tới xem cùng, chờ đạo diễn hô cut liền quay sang làm nũng:

"Vi Vi, cho tớ ngồi ké một tí đi mà."

Trì Vi cười một tiếng, đứng dậy nhường chỗ cho cô. Trần Chi ngồi lên, đung đưa chiếc xích đu: "Hồi còn bé tớ luôn mơ có một chiếc xích đu ở trong nhà, những lúc rảnh có thể ngồi trên đó đọc sách ăn vặt, còn gì tuyệt vời hơn nữa? Tiếc là khi đó nhà nghèo, đến nhà còn chẳng mua được nói gì tới một cái xích đu chứ? Bây giờ lớn rồi đã có chút tiền, mua hẳn hai cái xích đu để ở nhà, lại không có thời gian để ngồi."

"À, Vi Vi này, chiều nay cậu không có cảnh nào đúng không?"

Trì Vi đáp, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn Trương Hiên và nữ chính: "Ừ, cảnh vừa rồi là cảnh cuối của ngày hôm nay"

Trần Chi vừa nghe thế liền phấn khởi rủ rê: "Chiều nay tớ cũng không phải quay, chúng mình đi dạo phố đi. Hè năm nay tớ còn chưa có váy, mắt thẩm mỹ của cậu tốt như thế, đi giúp tớ chọn một chút."

"Được."

Đúng lúc có thể đi mua cho chị chút quần áo, sống ở thành phố lớn cũng không thể ăn mặc giống như ở quê được. Ở bên kia đạo diễn đang nói chuyện gì đó với Trương Hiên, Trì Vi nhìn tới xuất thần, cũng không chú ý gì tới người phía sau.

"Vi Vi, vừa nãy được nam thần ôm ở hành lang, cảm xúc thế nào?"

Trần Chi vừa dứt lời liền thấy Lục Chi Châu, cô sửng sốt vội vã đứng lên, gọi một tiếng Lục tổng.

Lục tổng?

Trì Vi quay đầu lại thấy Lục Chi Châu đứng ngay cạnh cô, trên mặt anh cũng không nhìn ra cảm xúc gì, nhàn nhạt hỏi:

"Nam thần của em là ai?"

Trì Vi chỉ cảm thấy da đầu tê dại, cái này cô phải trả lời thế nào đây chứ? Nếu không có Trần Chi ở đây, cô nhất định sẽ vuốt mông ngựa nói là Lục Chi Châu, nhưng bây giờ...

"Là Trương Hiên chứ ai."

Trần Chi nháy đôi mắt to, nói tiếp: "Nam thần của Vi Vi vẫn luôn là Trương Hiên, cô ấy đã thích Trương Hiên được bốn năm rồi"

"À..."

Lục Chi Châu bày ra bộ dạng thấu tình đạt lý, ý vị sâu xa mà nói: "Thì ra là thích cậu ta suốt bốn năm"

"Chuyện này..."

Trì Vi bị anh dọa đến lắp bắp: "Không, không phải nam thần, cái này gọi là kính trọng với tư cách một nghệ sĩ"

"Anh ta ôm em." Đây là một câu khẳng định.

"Không có mà..."

Trì Vi có cảm giác bất lực đến muốn chết tâm, cô giải thích: "Là do em vấp ngã, anh ấy đỡ em một chút"

Người chậm hiểu như Trần Chi đến đây cũng nhận ra bầu không khí khác lạ giữa hai người, yên lặng lùi lại vài bước đứng phía sau hóng kịch hay.

Chốc lát sau, Lục Chi Châu mở miệng lần nữa: "Tới đây."

Trì Vi xiết chặt mép quần, đứng im không nhúc nhích.

Anh thấp giọng uy hiếp:

"Vi Vi, em đây là muốn anh kéo đi?"

Trì Vi mấp máy môi, tiến về phía trước hai bước, Lục Chi Châu liền kéo tay cô đi vào thang máy.

Trần Chi mở to mắt đứng lên, Lục Chi Châu liền đưa ngón trỏ lên môi ra dấu "Suỵt", Trần Chi thấy vậy gật đầu liên tục, trong lòng thầm trăn trối: "Vi Vi, chúc cậu may mắn."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Quản trị tài chính là tổng hợp các chương trình lập kế hoạch, tổ chức, chỉ đạo và kiểm soát tất cả các giao dịch liên quan đến kinh doanh và tài chính như đầu tư, sản phẩm mới, mua sắm đồ dùng, trang thiết bị, tổ chức các sự kiện,…Để hiển rõ hơn các chiến lược tài chính, kế toán này, mời bạn vào trang dan tai chinh ví dụ như Cách gõ dấu âm trên HTKK, quy dinh thue những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status