Nhớ em, yêu em, cưng chiều em

Chương 16


Lục Chi Châu không nói nửa lời kéo Trì Vi vào thang máy, anh nhấn nút xuống tầng rồi ép cô vào thành thang máy:

"Nam thần ôm em như thế nào, làm mẫu lại xem nào."

Giọng nói của anh vô cùng lạnh lùng, không lộ ra chút bất thường nào. Trì Vi sợ nhất là kiểu im lặng trước giông bão này của anh, dù sao thì trước sau gì cũng chết, cô dứt khoát ôm eo anh ngẩng đầu thủ thỉ:

"Chi Châu, anh ghen à?"

Lục Chi Châu đè lên người Trì Vi, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt cằm cô:

"Bạn gái anh thích một người đàn ông khác bốn năm, em nói anh có nên ghen hay không?"

Trì Vi bị anh đè như vậy nhất thời tâm phiền ý loạn, cô vươn tay đẩy anh một chút, nhưng người trước mặt không hề bị lay động. Trì Vi cũng hết cách, đành giải thích:

"Giữa em với Trương Hiên là kiểu hâm mộ thần tượng bình thường, sao có thể giống như em với anh được chứ."

Anh tựa như cũng không chấp nhận lời phân trần của cô,nhíu mày:

"Tay cậu ta chạm vào chỗ nào?"

Trì Vi lại vòng tay ôm eo anh, lần này Lục Chi Châu chỉ lên môi của mình, ý tứ rất rõ ràng. Trì Vi liếc nhìn cửa thang máy đang khép, nhón chân chạm lên môi anh một chút rồi nhanh chóng rời ra.

Lục Chi Châu còn chưa kịp định thần mà nụ hôn đã kết thúc, anh bất mãn nói: "Chỉ như vậy?"

Trì Vi nhắc nhở anh: "Chúng ta đang ở trong thang máy đấy."

Lục Chi Châu không nói gì, đôi mắt thăm thẳm cứ thế nhìn chằm chằm vào cô, ẩn chứa chút uy hiếp. Cuối cùng, Trì Vi thua trận, nhón chân lên hôn anh cái nữa.

Lần này nụ hôn có kéo dài hơn một chút, tuy nhiên Lục Chi Châu vẫn chưa hài lòng, anh giữ chặt lấy eo cô: "Không đủ"

"Anh bắt nạt em!"

Trì Vi vô cùng tức giận, giơ tay đập lên ngực anh một cái. Có điều ngực anh toàn là cơ bắp cứng ngắc, bị cô đập mà không hề có phản ứng gì, ngược lại Trì Vi lại thấy đau tay. Lục Chi Châu cười một tiếng, cúi đầu hôn cô lần nữa, môi lưỡi nhanh chóng lại cuốn vào dây dưa.

Nụ hôn này ập tới quá nhanh quá mạnh khiến Trì Vi không thở nổi. Cô vừa hé mắt liền nhìn thấy cửa thang máy đang chầm chậm mở ra, có chút hốt hoảng hốt đột ngột đẩy anh ra.

Lục Chi Châu đang chìm đắm trong nụ hôn với người yêu thì bỗng nhiên bị đẩy ra, còn chưa tỉnh táo lại thì sau lưng đã truyền tới giọng nói quen thuộc:

"Chi Châu."

Anh nhanh chóng trở về trạng thái bình thường, xoay người lại chào hỏi: "Cậu"

Mạnh Tư Bác đẩy mắt kính, quan sát Trì Vi từ trên xuống dưới một lượt. Lúc trước ông có nghe qua chị gái mình nhắc tới bạn gái của Lục Chi Châu, nghe nói chỉ là một diễn viên nhỏ. Ông cũng từng lên mạng tìm kiếm chút thông tin về cô gái này, kết quả đều là tin tức bôi đen.

Mạnh Tư Bác cũng được gọi là hiểu rõ giới giải trí này, thật giả lẫn lộn khó phân biệt, chẳng thể kết luận được gì. Có điều chưa nói tới hoàn cảnh gia đình, nếu là một nữ diễn viên mà tiếng xấu đồn xa như vậy, sợ rằng ông Mạnh sẽ không đồng ý cho hai người bên nhau. Chi Châu nhất định là đã lường trước được tình huống này, cho nên yêu nhau lâu rồi mà vẫn chưa đem người về ra mắt người nhà.

Mạnh Tư Bác nhìn sang Lục Chi Châu như muốn xác nhận: "Bạn gái à?"

Lục Chi Châu gật đầu: "Cô ấy tên Trì Vi"

"Yêu nhau bao lâu rồi?"

"Bốn năm."

Tính cả ba năm yêu xa, cứ coi như là bốn năm đi.

Trì Vi cực kì lúng túng không biết nên làm gì, chỉ đành đưa mắt sang cầu cứu Lục Chi Châu. Thấy thế, anh liền bảo cô: "Gọi cậu"

Trì Vi nắm vạt áo, khẩn trương tới mức lòng bàn tay đều là mồ hôi, mãi mấy giây sau mới gọi nhẹ: "Cậu ạ"

Mạnh Tư Bác ho một tiếng, cố gắng khiến mình nhìn không quá nghiêm túc, ông nói:

"Được rồi, hai người đi đi, cậu còn có việc phải làm."

Đi được hai bước, Trì Vi co cẳng định chạy, tiếc là vẫn bị người bên cạnh bắt lại:

"Em chạy đi đâu?"

Lục Chi Châu ở bên tai cô phả ra chút hơi nóng, ôm lấy cô kéo vào một căn phòng gần đó. Đây là một phòng làm việc rất lớn, cả một mảng tường đều được làm bằng tấm kính trong suốt, khung cảnh ngoài đường hiện lên vô cùng rõ ràng.

Lục Chi Châu hôn lên trán Trì Vi rồi buông cô ra, xoay người đi khóa cửa. Trì Vi đang đi về phía cửa kính thì nghe thấy tiếng khóa phòng vang lên cạch một tiếng, tấm rèm trên cửa kính cũng từ từ hạ xuống, cô liền cảnh giác nhìn về phía Lục Chi Châu:

"Em đói rồi, muốn ra ngoài ăn cơm."

Lục Chi Châu nới lỏng cà vạt, đi thẳng về phía cô khiến Trì Vi bất giác lùi về sau, ngã ngồi lên chiếc ghế sofa mềm. Lục Chi Châu chống hai tay lên ghế, cúi người xuống hỏi cô:

"Còn bao nhiêu cảnh tình cảm phải diễn nữa?"

"Đều là giả cả, chỉ là quay phim thôi mà."

Trì Vi dừng một chút, lại bổ sung: "Hơn nữa những cảnh hôn thực chất đều là mượn góc cả thôi"

Lục Chi Châu không nói lời nào.

Trì Vi lại lên tiếng: "Anh đừng giận mà"

"Vậy buổi chiều ở đây "bồi" anh."

"Chiều nay em phải đưa chị đi mua quần áo, chị mới tới thành phố A, còn chưa quen với mọi thứ ở đây nữa."

"Vậy em dỗ anh đi."

Trì Vi cảm thấy vô cùng bất lực: "Em rõ ràng đã dỗ anh rồi". Ở trong thang máy ấy.

Lục Chi Châu cười một tiếng, cũng không trêu cô nữa, hỏi: "Trưa nay em muốn ăn gì?"

Trì Vi: "Sầu riêng"

Lục Chi Châu: "..."

Lục Chi Châu đứng thẳng người, gọi điện cho thư kí đi đặt cơm rồi nhanh chóng quay trở về bàn làm việc, vừa xử lý tài liệu vừa nói chuyện điện thoại.

Trì Vi mở điện thoại lên weibo vào tài khoản hoạ sĩ của mình, vẫn như thường lệ, những bình luận ngoài thúc giục cô ra chương mới của "Anh Là Thế Giới Của Em", còn có những "yêu cầu" cô có thể live stream. Trì Vi trả lời một vài bình luận của fans, sau đó đăng một trạng thái mới.

Sầu riêng ba đồng V: "Trong đầu đã phác họa sơ qua bản thảo của "Anh Là Thế Giới Của Em ", khả năng là tháng sau sẽ bắt đầu đăng lên mạng. (PS: Gần đây tương đối nhiều việc, trước mắt chỉ có thể hứa hẹn một tuần một chương, xin đừng đánh tôi nha ㅠㅠ.)"

"Sầu riêng ba đồng" là bút hiệu của Trì Vi, lúc đầu cô còn định đặt là "Sầu riêng ba cân", nhưng sau đó cảm thấy tên đó chẳng tạo được dấu ấn đặc biệt, lại đổi thành "Sầu riêng ba đồng". Fans của Trì Vi lúc nào cũng nhiệt tình, weibo vừa đăng bài được vài phút đã có hơn ngàn bình luận, chủ yếu là ăn mừng đồng thời nịnh nọt cô.

Đúng là gần đây Trì Vi có linh cảm, trong đầu đều là những câu chuyện có tình tiết ngọt sủng, cũng còn vài chi tiết ngoài lề cần sửa thêm một chút.

Trì Vi đổi sang weibo diễn viên của mình, đến bình luận cũng chẳng dám xem, hơn nữa gần đây Phó Nam có giúp cô nói vài lời nên càng có nhiều người suy đoán lung tung về quan hệ của họ. Nhận một bộ phim mới, cả đoàn phim đều phát bài tuyên truyền trên weibo, chỉ mình cô không đăng bài.

Đã có những lúc Trì Vi nghĩ, liệu cô có thực sự thích hợp làm một nghệ sĩ hay không? Đứng trước ống kính, cho tới tận bây giờ, cô đều là nghĩ cái gì thì nói cái đó, một là một mà hai là hai. Quản lý cũng từng mắng cô mấy lần về việc này, nói cô nên biết đưa đẩy một chút, co được giãn được, có những chuyện nói thật chỉ tổ hại mình.

Có thể do Trì Vi cảm thấy, nếu đã quyết định làm một việc gì đó thì nhất định phải hoàn thành cho tốt. Bản thân cô cũng không muốn trở thành kiểu người chỉ vì tránh một đám anti não tàn lúc nào cũng chực chờ bôi đen mà dối lòng, cuối cùng cũng chẳng có tác phẩm nào được đánh giá cao.

Tài khoản weibo chính thức của bộ phim mới đăng bài tuyên truyền tag trực tiếp nick Trì Vi, cô cũng không để ý nhiều thuận tay phát lại weibo này rồi lại thoát ra, chuyển sang nick sầu riêng. Dưới phần bình luận đều là những ID quen thuộc, Trì Vi liên tiếp trả lời mười mấy bình luận, fans lại nũng nịu bán manh hỏi cô khi nào thì sẽ live stream vẽ truyện. Trì Vi suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng trả lời tuần sau sẽ làm.

Trì Vi ngồi nghịch điện thoại được nửa giờ, Lục Chi Châu lúc này cũng tắt điện thoại, vẫy tay gọi cô lại gần:

"Vi Vi, tới đây."

Trì Vi đứng dậy đi qua, Lục Chi Châu liền kéo cô vào lòng mình, cằm tựa lên vai cô, một tay ôm lấy eo nhỏ thanh mảnh. Một loạt động tác này khiến cho đầu óc Trì Vi lại liên tưởng đến vài chuyện, người này thật đúng là không để ý mọi thứ xung quanh, nơi này là phòng làm việc đấy!

Cô hít sâu một hơi, nói: "Chi Châu, em nghĩ chúng ta nên tiết chế một chút"

Nghe cô nói thế, Lục Chi Châu cũng hơi sững sờ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười sâu xa, hỏi cô:

"Tại sao?"

"Phóng túng quá độ sẽ dẫn đến tình trạng tinh thần uể oải, eo mỏi lưng đau, tứ chi vô lực, thậm chí sẽ ảnh hưởng đến công việc."

Trì Vi quay đầu nhìn anh, nói tiếp: "Cho nên, Chi Châu, em nghĩ chúng ta phải tiết chế một chút, không thể để ảnh hưởng công việc bình thường được"

Lục Chi Châu gật gù: "Có lý."

Trì Vi vừa mới thở phào, anh đã nói thêm: "Nhưng đó là em nghĩ, còn anh thì không"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Blog cá nhân của Trâm cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Trâm's Blog chẳng hạn như alokiddy huong dan dang nhap va kich hoat tren website alokiddy com vn, amply technics su 7700 cong suat 122w nghe hay bay dep Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.

loading...
DMCA.com Protection Status