Nhớ em, yêu em, cưng chiều em

Chương 17


Hai tay anh vẫn ôm chặt eo cô, híp mắt hà hơi lên cổ Trì Vi, bờ môi nóng bỏng dán lên mặt cô:

"Lão nhị của anh đã cô đơn ba năm rồi."

(Đoạn này anh Lục kiểu dirty talk í nếu ai không hiểu...)

Cả người Trì Vi run lên, mắng anh: "Sắc lang!"

Lục Chi Châu cười:

"Có thằng đàn ông nào không như thế chứ?"

Trì Vi gạt tay anh ra, Lục Chi Châu liền ôm cô chặt hơn, vừa định mở miệng thì điện thoại lại reo inh ỏi. Trì Vi liếc nhìn tên người gọi đến, là Lệ Tĩnh Xu.

"Điện thoại của anh kìa."

Lục Chi Châu không cử động, nói: "Nghe giúp anh đi"

Trì Vi không thèm để ý tới anh, để mặc cho di động cứ thế reo vang.

Lục Chi Châu cắn lỗ tai cô: "Nhanh lên nào."

Trì Vi trừng mắt nhìn anh, cầm di động lên nhấn trả lời rồi đặt bên tai anh. Lục Chi Châu vừa nghe người ở đầu dây bên kia nói vừa ôm Trì Vi đứng lên, đặt cô lên bàn làm việc.

Trì Vi hôm nay mặc quần đùi, đôi chân dài trắng nõn vắt vẻo trên bàn làm Lục Chi Châu lại thấy rạo rực, anh nghiêng người tới hôn cô. Trì Vi thực sự chỉ muốn vứt di động lại cho anh rồi chạy biến, nhưng cánh tay như gọng kìm của anh vẫn đang giữ cô lại, chẳng thể chạy đi đâu. Không biết đầu bên kia nói gì, Lục Chi Châu khẽ nhíu mày, dùng giọng Nga chuẩn đáp lại đôi câu rồi cúp máy.

Anh quay đầu nhìn Trì Vi, thần sắc tự nhiên cũng dịu dàng hơn. Trì Vi đặt điện thoại xuống bàn, cánh tay không còn sức khẽ vẩy hai cái, Lục Chi Châu phát hiện liền hỏi:

"Mỏi tay à?"

"Ừm."

Lục Chi Châu cầm tay cô, khẽ xoa bóp cánh tay trắng ngần, một lát sau lại hỏi:

"Đỡ hơn chưa?"

Trì Vi gật đầu, Lục Chi Châu lại kéo cô về phía mình, để cô dựa vào lòng anh.

Người này chẳng lẽ thực sự muốn "đánh trận" ở phòng làm việc?!

Đầu óc Trì Vi nóng lên, đá anh một cái tỏ ý phản kháng. Anh đè lên, giữ chặt hai chân cô, thanh âm trầm thấp vang lên bên tai cô: "Vi Vi, đừng lộn xộn"

"Mau buông em ra, em đói rồi, chúng ta đi ăn đi."

Trì Vi dùng cùi chỏ huých anh, lại bị anh giữ chặt.

Anh kéo hai tay cô khóa ở sau lưng, đưa tay khẽ đánh lên mông cô một cái: "Em đúng là thiếu đòn mà!"

Bàn tay anh vốn đã to, mới dùng lực một chút mà Trì Vi đã ê cả mông, cô sững người, xấu hổ cùng cực, không ngừng giãy giụa: "Lục Chi Châu!"

Sợ Trì Vi đau nên Lục Chi Châu cũng buông cô ra.

Anh kéo Trì Vi đang định chuồn lại, vừa ôm cô vừa đưa tay mở laptop trên bàn:

"Vi Vi, em muốn đi chơi ở đâu, Bali, Venice, hay chỗ nào khác?"

Trì Vi nghe thấy tên những địa danh nổi tiếng kia cũng đơ một lát, lúc này mới nhớ ra hồi anh đi công tác, từng nói qua sẽ dẫn cô đi du lịch. Lục Chi Châu khẽ di chuột, mở từng tờ quảng cáo cho cô nhìn, thấy Trì Vi không phản ứng gì thì đề xuất:

"Provence thì sao? Chỗ đó có rất nhiều oải hương, nhất định em sẽ thích."

Trì Vi nhìn tờ quảng cáo ngập tràn sắc tím của hoa oải hương, lòng khẽ rung động, nói:

"Em muốn đi Paris, ngắm tháp Eiffel."

"Được, chúng mình sẽ đến Pháp rồi đi hết tất những địa điểm đấy."

Lục Chi Châu lại mở ra tấm hình tháp Eiffel, nói:

"Sau khi đi Pháp thì sang Anh chơi, ngồi du thuyền thưởng ngoạn nhé?"

"Việc du lịch cho anh toàn quyền quyết định."

"Được."

"Em phải mang theo một bộ váy hở lưng để mặc mới được."

"Không được."

"Chỉ là trên du thuyền thôi mà."

"Cũng không được."

Lục Chi Châu vừa nói vừa đưa tay nới lỏng cà vạt, tháo đồng hồ đặt xuống bàn.

Trì Vi theo bản năng hỏi: "Anh muốn làm gì?"

Lục Chi Châu một tay ôm chặt cô, một tay hờ hững lướt qua chiếc cổ xinh đẹp, khẽ vén lọn tóc đen mượt sang một bên, môi mỏng ghé vào tai cô thì thầm: "Em nói xem anh muốn làm gì?"

Trì Vi đưa lưng về phía anh nên không nhìn thấy rõ biểu cảm của anh, cô chỉ cảm thấy lỗ tai mình đã nóng đến mức có thể cháy được rồi.

Lục Chi Châu cố tình trêu cô, khóe miệng cong lên: "Đương nhiên là làm chuyện lúc trước em muốn làm."

"Em muốn làm lúc nào chứ..."

Rõ ràng chính anh là người có tư tưởng bậy bạ mà còn vu oan cho cô, người này quá xảo quyệt rồi!

Trì Vi muốn đá vào chân anh, vừa động đậy một chút đã bị anh ép lại, nhân lúc cô quay qua trừng anh, Lục Chi Châu liền hôn lên môi cô. Anh khẽ cắn mút môi cô, mang theo chút dỗ dành.

Trì Vi dần bình tĩnh lại, không tự chủ được xoay người phối hợp với anh.

Tay Lục Chi Châu vừa trượt đến mép quần Trì Vi thì cửa phòng làm việc đã bị gõ.

Bên ngoài có người kêu một tiếng: "Lục tổng"

Đầu óc Trì Vi thoáng chốc thoát khỏi mê man, vội vàng đẩy anh ra chỉnh lại quần áo.

Lục Chi Châu nhìn cô chằm chằm mấy giây rồi cũng đi ra mở cửa. Nhân viên mang bữa trưa vào phòng, mùi hương ngào ngạt làm cơn đói của Trì Vi lại nổi dậy, cô vừa cầm đũa lên thì cổ tay đã bị nắm lại. Lục Chi Châu rút đôi đũa khỏi tay cô, một giây kế tiếp, kéo cô về phía sofa.

Trì Vi chống cự: "Em muốn ăn cơm!"

Lục Chi Châu: "Xong chuyện sẽ để em ăn"

Trì Vi khóc không ra nước mắt, đang suy nghĩ xem có nên làm nũng để Lục Chi Châu bỏ qua cho cô không, thì chuông điện thoại trong túi xách vang lên.

Tiếng chuông du dương khiến Trì Vi vô cùng sung sướng, cô nhanh chóng đẩy anh một cái:

"Anh tránh ra, em đi nghe điện thoại."

Chuyện tốt bị gián đoạn mấy lần, tâm trạng Lục Chi Châu không hề tốt chút nào, anh nhìn cô, không chịu thay đổi tư thế.

Giọng nói mềm mãi của Trì Vi vang lên: "Châu Châu"

Mấy giây sau Lục Chi Châu mới đứng dậy, Trì Vi lấy điện thoại ra xem thì thấy chị cô gọi tới. Cô vừa nghe máy, đầu dây bên kia đã vọng lại tiếng nói hớt hải của chị:

"Vi Vi, em không gửi tiền về nhà, bây giờ em trai lên tận thành phố tìm em rồi! Nó dẫn một đám côn đồ canh cửa phòng trọ, lần này nếu không lấy được tiền nó sẽ không buông tha cho em đâu, em không được phép trở về!"

Thằng khốn này, lớn mật quá rồi đấy!

Trì Vi cau mày nói: "Chị, đừng mở cửa, em lập tức về"

Nghe cô nói sẽ về, Trì Dao lập tức trở nên nóng nảy:

"Vi Vi, em đừng về, dù sao chị cũng là chị nó, nó sẽ không làm gì chị đâu. Em lại là diễn viên, nếu như dính vào chuyện này sẽ gây tai tiếng lớn."

Trì Vi dặn chị mình phải giữ an toàn, sau đó nhanh chóng cúp điện thoại.

Lục Chi Châu nhìn thấy sắc mặt cô không tốt, bèn hỏi: "Có chuyện gì?"

"Thằng em trai trời đánh của em dẫn côn đồ tới chỗ nhà thuê của em đòi tiền, chị em lại đang ở nhà một mình, giờ em phải về nhà xem sao."

Trì Vi ném điện thoại vào trong túi sách, nhanh chóng đi ra cửa, Lục Chi Châu cũng cầm chìa khóa xe đuổi theo: "Anh đi cùng em".
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Hoa lan là một loài hoa đẹp được nhiều người yêu thích, hoa lan mang vẻ đẹp quý phái quý tộc sự cao sang, lộng lẫy mà không loài hoa nào có thể sánh bằng. Cùng đọc và nghiên cứu các trồng hoa lan đẹp và ý nghĩa ở trang này nhé: Vườn Lan Huyền Vinh chẳng hạn như bảng giá lan phi điệp đột biến giá lan var, van nien tung Mỗi loài hoa đều có vẻ đẹp và màu sắc cùng ý nghĩa khác nhau, đặc biệt hoa lan hồ điệp có những cái đẹp mà khiến người chơi không cưỡng lại được.

loading...
DMCA.com Protection Status