Nhớ em, yêu em, cưng chiều em

Chương 5


Trì Vi bị chuông điện thoại ầm ĩ làm cho tỉnh.

Vừa nhấc máy, bên kia người quản lý Trầm Vĩ Nghị đã phủ đầu bằng một màn gào thét:

"Trì Vi, cô đang ở chỗ quái nào thế? Hôm nay phải vào tổ phim, cô không nhớ à? Cô định để cho tất cả mọi người chờ một mình cô phải không?"

Trì Vi nhắm tịt hai mắt, chờ anh ta mắng xong mới đáp: "Mọi người cứ đi trước, em sẽ tự tới sau"

Trầm Vĩ Nghị lại mắng mấy câu, cuối cùng nói: "Cô đang ở đâu, tôi bảo Bùi Tâm Nghi tới đón cô."

"Anh để em ấy thu dọn hành lý cho em rồi đi trước đi, em tới ngay đây."

Toàn thân đau nhức, Trì Vi đặt điện thoại di động qua một bên, nằm thêm hai phút nữa.

Lát sau mở mắt, nhớ tới cái gì, đầu óc cô như muốn nổ tung.

Uống rượu say sẽ dễ làm chuyện xấu, lời này quả nhiên là thật.

Cô xoa xoa mắt, trong đầu đều là hình ảnh điên cuồng của tối qua.

Từ phòng tắm vào tới trên giường, Lục Chi Châu dày vò cô đủ các loại tư thế, tuyệt đối không cho cô cơ hội để thở nữa.

Vào thời khắc triền miên lên đến đỉnh điểm, anh vùi đầu trước ngực cô, thấp giọng gọi cô là Tiểu Trì.

Đây là muốn đòi mạng cô mà!

Trì Vi muốn rời giường, Lục Chi Châu vẫn còn đang ngủ, chân vắt ngang trên người cô khiến cô không thể động đậy.

Cô nghiêng đầu nhìn anh, lấy tay chạm vào nốt ruồi của anh, nhớ tới lần đầu tiên anh gọi cô là Tiểu Trì, cũng là ở trên giường.

Tiểu Trì là biệt danh mà Lục Chi Châu đặt cho Trì Vi.

Lần đó là Trì Vi trêu chọc anh trước.

Khi đó hai người vừa mới hẹn hò không lâu, cùng đi tiệm sách chọn sách. Không biết thế nào mà lại nói tới chủ đề 7 châu lục 4 đại dương, Trì Vi chợt nảy ra một ý trong đầu, sau đó bật ra một câu:

-Trong 7 châu lục em chỉ thích Lục Chi Châu.

Nhớ lúc đó anh sửng sốt một chút rồi lại cúi đầu đọc sách, cũng không lên tiếng.

Trì Vi lúc đó còn tưởng lời tỏ tình của mình bị anh chê, lúng túng nhún vai một cái.

Buổi chiều lúc đi, Lục Chi Châu kín đáo đưa cho cô cuốn "Mẫu Đơn Đình". Trì Vi cầm về nhà trọ mở ra xem, bên trong có kẹp một chiếc bookmark, trên đó là hàng chữ tiêu sái được viết bằng bút đen:

"Anh không yêu bảy châu lục, anh chỉ thích ao nhỏ của anh" ( Tiểu Trì = ao nhỏ)

(Editor: Tôi chết mất thôi 2 ông bà này thả thính lẫn nhau đỉnh cao thiệt sự TvT)

Từ đó, cái tên "Tiểu Trì" trở thành biệt danh đặc biệt của cô, mỗi lần mây mưa anh đều sẽ gọi cô là Tiểu Trì, sau đó còn ép cô phải gọi anh là Châu Châu.

Tối hôm qua Trì Vi đã uống quá nhiều rượu, đầu đau như thể sắp nứt ra tới nơi.

Loay hoay một hồi mới đẩy được chân của Lục Chi Châu ra, cô cúi xuống đất nhặt chiếc váy lên, liền phát hiện khóa kéo bị phá hỏng rồi...

Trì Vi vô cùng ảo não, cũng chẳng biết làm thế nào, liền tìm từ trong tủ quần áo của Lục Chi Châu đồ mặc tạm rồi vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Tới khi cô rửa mặt xong quay lại phòng ngủ, Lục Chi Châu đã đang ngồi trên giường mặc quần.

Anh cài thắt lưng, hỏi cô:

-Sao em không ngủ thêm chút nữa?

-Hôm nay phải đến tổ làm phim.

Lục Chi Châu vẫn nhìn cô chằm chằm khiến Trì Vi có chút không tự nhiên.

-Nhà anh có kim chỉ không?

-Cần kim chỉ làm gì?

Lục Chi Châu xoay người cầm lấy áo sơ mi, Trì Vi thấy bả vai anh có mấy vết cào, hẳn là đêm qua bị cô cào lưu lại vết xước.

Trì Vi nhanh chóng nhìn đi chỗ khác, nói:

-Khóa kéo của váy bị hỏng, em khâu lại một chút.

Lục Chi Châu mặc áo sơ mi vào, gọi điện thoại cho người đem quần áo tới.

Trì Vi nhìn thời gian một chút, sợ muộn bèn nói:

-Không cần đem tới, em mặc tạm ra ngoài mua cái khác sau cũng được.

Lục Chi Châu liếc mắt nhìn chiếc váy nhăn nhúm của Trì Vi, vừa cài cúc áo đi tới bên cạnh cô, phả hơi nóng vào tai cô:

-Tối hôm qua có tính giờ không?

Tai Trì Vi nóng lên, không để ý tới anh, cầm điện thoại nhắn tin cho Bùi Tâm Nghi.

Lục Chi Châu khẽ cười:

-Ăn sáng rồi anh đưa em đi.

Trì Vi nhìn anh một cái:

-Không được.

Cài xong áo, Lục Chi Châu sơ vin chỉnh tề, lại hỏi cô:

-Em ở đó bao lâu?

-Em cũng không biết.

Có lẽ là một, hai tháng.

Lục Chi Châu xoay người lấy cà vạt từ trong tủ quần áo, nhét vào tay Trì Vi.

-Thắt cho anh.

Trì Vi để điện thoại xuống, chuyên tâm thắt cà vạt cho anh.

Lục Chi Châu im lặng nhìn cô một hồi, sau đó lên tiếng:

-Xong việc anh sẽ qua thăm em.

Trì Vi không lên tiếng, cố ý thắt cà vạt của anh thật chặt.

Lục Chi Châu gỡ tay cô ra, tự mình nới lỏng cà vạt một chút, xong xuôi lại dặn cô:

-Nhớ gửi tin nhắn cho anh, tuyệt đối không được phớt lờ điện thoại của anh.

Trì Vi: "Lúc đang diễn không thể nghe điện thoại."

Dường như bất mãn với thái độ của cô, Lục Chi Châu tiến lên ôm eo cô, một tay khác bấu vào gáy cô, áp đến hôn xuống.

Anh dùng sức gặm cắn, cố ý làm cô đau.

Trì Vi bị đau lại không chống cự được, dừng sức cấu eo anh.

Nụ hôn nóng bỏng kết thúc, anh cười:

-Vi Vi, em thay đổi rồi.

Trì Vi liếc mắt nhìn anh:

-Thay đổi chỗ nào?

-Trước đây em rất hay xấu hổ.

-Giờ thì sao?

-Lên giường nhiệt tình, xuống giường lạnh nhạt.

Trì Vi:....

~

Lần này, Trì Vi diễn vai nữ phụ số ba trong một bộ phim cổ trang, cũng không có nhiều đất diễn và lời thoại.

Nữ chính là Xa Huyễn San, những lúc không phải quay phim, những nữ diễn viên khác luôn vây quanh cô ta nói chuyện phiếm.

Gọi là tám chuyện, không bằng nói trắng ra là tìm cách làm quen tạo dựng quan hệ.

Xa Huyễn San bắt đầu nghiệp diễn từ năm mười hai tuổi, xuất đạo mười mấy năm tới nay cũng đã có đủ loại giải thưởng.

Gia tộc họ Xa có tiền có thế, cô ta cũng không thiếu tài nguyên. Trước đây đều nhận những vai gái ngoan hiền, mãi mấy năm gần đây mới bắt đầu thử sức ở những thể loại nhân vật khác nhau.

Kỹ năng diễn xuất cũng không có gì để chê, cô ta nhiều năm lăn lộn ở giới giải trí như vậy, phim có cô ta đóng thì doanh thu cũng sẽ không tồi.

Xa Huyễn San vốn cũng chẳng để những người này vào mắt, tất cả đều ngầm hiểu trong lòng. Thoắt cái đã quay qua nói xấu sau lưng Xa Huyễn San, bàn tán đủ chuyện bát quái.

-Nói cái gì mà đính hôn cùng Lục Chi Châu và sắp kết hôn chứ, bao lâu qua cũng chưa từng thấy Lục Chi Châu ra mặt thừa nhận.

-Bên ngoài thông báo đính hôn, cũng không biết có làm tiệc đính hôn hay không. Hai nhà đều là danh gia vọng tộc, lẽ nào lại không làm nổi tiệc rượu mừng đính hôn?

-Có khi chỉ là cô ta tình nguyện từ một phía thôi không chừng.

-Nhìn qua một cái liền biết hôn lễ này là kết hôn thương mại. Nhưng thì sao chứ, dù sao kiểu đàn ông thế này hiện tại rất khó kiếm.

-Người như Lục Chi Châu là tinh anh của xã hội, muốn sắc có sắc muốn tiền có tiền. Anh ta hẳn là có cả đống phụ nữ sẵn sàng chủ động đưa tới cửa rồi.

Trì Vi ngồi một mình ở bên cạnh vừa đọc kịch bản vừa nghe họ tám chuyện, cũng không tham gia vào.

Cô nhắn một cái tin vô thưởng vô phạt cho Lục Chi Châu: "Bọn họ ở đây nói số phụ nữ muốn ngủ cùng anh có thể xếp thành hàng dài đến Cửa Bắc đấy."

Lục Chi Châu lập tức phản hồi: "Họ cũng chỉ có thể nghĩ trong đầu thôi. "

(Editor: đúng thế, các người chỉ có thể nghĩ thôi, đâu như chị Vi được trải nghiệm thực tế hàng thật)

Trì Vi đọc xong liền cười, đột nhiên cảm giác phía sau có người, quay đầu lại liền thấy Bộc Tử Ngang.

Bộ phim này Bộc Tử Ngang diễn vai nam chính, anh ta đến đoàn làm phim muộn hơn mọi người một ngày, lúc này vừa mới quay xong cảnh của mình.

Anh ta ngồi xuống bên cạnh Trì Vi:

-Em diễn vai gì, có muốn anh giúp em tập thử trước không?

Trì Vi lắc đầu:

-Em diễn vai phản diện.

Những vai diễn của Trì Vi thời gian gần đây đã chuyển từ loại nhân vật ngu ngốc nhu nhược thành vai phản diện, cũng chịu nhiều lời trách móc từ loại diễn viên này.

Năm ngoái cô diễn 1 vai ác, đạo diễn khen cô diễn rất nhập tâm, thể hiện hoàn hảo nhân vật. Người xem lại không như vậy, vì phẫn uất với kịch bản mà mắng người đóng vai phản diện là cô vô cùng thậm tệ.

Lúc đó Bùi Tâm Nghi vừa mới đi theo Trì Vi, chưa rõ thế sự, liền lập weibo cho cô. Kết quả, tối hôm đó weibo của cô bị bình luận nhấn chìm.

Đa số bình luận đều là mắng chửi cô và nhân vật của cô, nếu không phải mắng cô là Bạch Liên Hoa thì là mắng cô tâm địa ác độc, Bùi Tâm Nghi bị dọa sợ vội vã tắt chức năng bình luận.

Trì Vi cũng không buồn để ý nhiều, họ càng mắng chửi nhiều thì càng ngày càng nhiều kịch bản gửi tới mời cô đóng vai phản diện. Dù là vai nào đi chăng nữa, kiếm được tiền, đối với cô vẫn là 1 chuyện tốt.

Bộc Tử Ngang đưa cho cô một chai nước, cười cười:

-Diễn nhiều quá thậm chí còn có thể bị nghiện diễn phản diện đấy.

-Em cũng không quan tâm lắm đến thể loại vai diễn, có thể diễn đã tốt lắm rồi.

Trì Vi thử vặn hai cái, không mở được nắp nên lại đặt chai nước xuống đất.

Bộc Tử Ngang cầm lên, nhẹ nhàng mở nắp rồi đưa cho cô.

-Cảm ơn.

Trì Vi uống một ngụm, lại nói:

-Trong năm nay có lẽ em sẽ trả lại được hết tiền đã vay của anh.

Năm ngoái Trì Vi vay của Bộc Tử Ngang một chút tiền, trong năm nay nếu như lịch trình không bị gián đoạn, cộng với khoản tiền cô đang có trong thẻ thì hẳn là có thể đủ để trả nợ.

Bộc Tử Ngang nhíu mày:

-Trì Vi, sao em luôn nôn nóng muốn trả anh tiền như vậy, thực sự không cần gấp.

-Dù sao thì vay nợ trong lòng cũng không thoải mái.

-Vậy thì nghe lời anh, nhận diễn bộ phim của đạo diễn Trần đi.

Đạo diễn Trần là cậu của Bộc Tử Ngang, hiện nay đang ấp ủ một bộ phim mới.

Bộc Tử Ngang cũng là nhà đầu tư cho bộ phim này, anh ta cũng đã không dưới một lần đề cập chuyện này với Trì Vi, muốn cô nhận vai nữ số hai.

Tuy là nữ số hai, nhưng lại là tuýp nhân vật rất được khán giả yêu thích, hoàn toàn có thể thay đổi hình tượng của Trì Vi trong mắt công chúng.

Bộc Tử Ngang là một người đàn ông, Trì Vi hiển nhiên biết rõ anh ta có tâm tư gì với cô.

Trên đời này khó khăn nhất là mang ân huệ với người ta, khi ấy cô không thể nhận lòng tốt của anh, bây giờ lại càng không thể tiếp nhận.

Ở bên kia thư kí đạo diễn đang gọi, Trì Vi lập tức đứng lên:

-Em đi trước đây.

Bộc Tử Ngang lần đầu tiên gặp một người phụ nữ khó lấy lòng như cô.

Cô gái Trì Vi này, với ai cũng có khoảng cách rõ ràng, lúc đầu cô vay tiền anh ta cũng là theo trình tự bình thường phải viết giấy nợ, tính cả tiền lãi. Nếu anh không chịu lấy lãi thì cô cũng không vay, Bộc Tử Ngang cũng hết cách, chỉ có thể làm theo ý cô.

Anh thích cô, cũng chỉ dám ám chỉ bóng gió, chỉ sợ xé tan lớp màng mỏng manh thì Trì Vi sẽ càng tránh anh.

Kết thúc một ngày quay, Trì Vi trở lại khách sạn liền tắm, vừa nằm lên giường thì điện thoại vang lên.

Là số lạ, Trì Vi liền dập máy, đối phương cũng vô cùng kiên nhẫn tiếp tục gọi.

Bị gọi đến phiền, Trì Vi liền nghe:

"Alo?"

"Vi Vi à, cha con không xong rồi, phải vào ICU! Con mau gửi thêm tiền, nếu không bác sĩ sẽ không cứu chữa!"

Trì Vi không ngờ mẹ cô sẽ gọi tới nhanh như vậy, cô đứng dậy đi tới bên cửa sổ, lãnh đạm hỏi:

"Bệnh gì?"

"Bác sĩ nói có thể là ung thư gan."

Trầm Niệm Trân còn giả bộ khóc thút thít: " Vi Vi à, cha con là người kiếm tiền nuôi cả nhà, ông ấy không thể ốm, con mau nghĩ cách đi! Gửi cho mẹ ít tiền, nếu không cha con sẽ nguy hiểm tính mạng!"

"Còn có cách gì cơ chứ?"

Trì Vi cảm thấy nếu mẹ cô đi theo nghiệp diễn, nhất định còn có tiền đồ hơn cả cô.

"Con không có cách nào thì cha con coi như xong rồi! Chị con là đồ vô dụng, gả cho người ta cũng chẳng được tích sự gì, em trai con bây giờ không lấy vợ được! Con gái nhà người ta dù sao cũng là thiên kim tiểu thư, cuộc sống rất sung túc."

Trầm Niệm Trân không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc tới thì Trì Vi liền nổi nóng:

"Mẹ, mẹ rốt cuộc có còn chút lương tâm nào không? Chị bị cha mẹ làm nhục như vậy mà còn mắng chị, muốn chữa bệnh phải không? Không phải cha mẹ còn có căn nhà đó sao? Đem nhà mà bán đi, bán đi liền có tiền chữa bệnh! Muốn nhà hay muốn cha, tự chọn!"

"Mày nói cái gì thế!"

Trầm Niệm Trân cũng không kiềm được, mắng:

"Mày đúng là người vô lương tâm, đã không cho tiền thì thôi còn nói muốn bán nhà, bán nhà rồi thì em trai mày phải làm sao? Bây giờ muốn lấy vợ phải có nhà có xe, bây giờ em trai mày không có xe, bạn gái cũng không chịu gả. Nếu bán nhà đi, vậy em mày cả đời này cũng không lấy được vợ!"

"Muốn xe muốn nhà" Trì Vi cười nhạo một tiếng "Vậy cô gái đó có nói muốn cả cha mẹ đều mất không?"

Nghe con gái nói vậy, Trầm NIệm Trân giận đến mặt trắng bệch:

"Tao nuôi mày lớn như vậy rồi mà mày lại vô lương tâm như thế??"

"Mẹ nuôi con?" Trì Vi tựa như nghe được câu chuyện hài:

"Từ năm mười tuổi con đã không còn xin tiền mẹ nữa rồi, mấy năm nay con cho mấy người cả căn nhà, tiền đưa cũng không dưới một triệu tệ, ân huệ mẹ sinh ra con, con sớm đã trả hết! Từ nay về sau, chuyện của các người không liên quan gì tới con!"

Trì Vi cúp điện thoại, mở cửa sổ ra để gió thổi vào.

Gió tháng sáu khô và nóng đến khó chịu, nhưng trong lòng cô lại vô cùng hoang vu.

Nếu như không phải là gặp được Lục Chi Châu, nếu như không phải là cô đã trốn thoát được khỏi tầm kiểm soát của cha mẹ, thì có lẽ kết cục của cô cũng chỉ như chị mình.

Sau khi tốt nghiệp Trì Vi có về nhà một lần. Cha cô lập tức nói có người xem hình cô cảm thấy rất hài lòng, sau khi làm quen dần còn có thể ra giá sính lễ mấy trăm ngàn tệ.

Đêm đó Trì Vi tuyệt nhiên không nói gì, ngày hôm sau vội vã trốn về thành phố A. Kể từ ngày đó, cô cũng không về nhà nữa.

Có người gõ cửa, Trì Vi hoàn hồn, mới phát hiện ra mắt mình lại ươn ướt.

Cô cười giễu.

Họ không đáng để cô phải rơi nước mắt.

Trì Vi quệt nước mắt, đi qua mở cửa, đập vào mắt cô là một cái hộp choán hết cả cửa.

-Ngày lễ vui vẻ.

Sau đó, Bộc Tử Ngang đứng thẳng người lộ đầu ra, đôi mắt đào hoa như phát ra ánh sáng

-Trì Vi, mở ra xem đi.

Trì Vi có chút khó hiểu, hỏi lại anh ta:

-Hôm nay là ngày gì?

-Mùng một tháng sáu.

Trì Vi:....

Bộc Tử Ngang biết hành động này của mình có chút ngây thơ, nhưng khi anh ta nhìn thấy mọi người đều đem quà cho bạn gái mình, liền cảm thấy chính mình cũng cần chuẩn bị cho Trì Vi chút gì đó.

Quà không quan trọng, quan trọng là thành ý.

Thấy cô không có phản ứng gì, Bộc Tử Ngang thúc giục:

-Mau mở ra xem đi.

Hai tay Trì Vi khoanh trước ngực, bất đắc dĩ nói:

-Bộc ảnh đế, năm nay em đã hai hai tuổi rồi.

-Bất kể lớn hay bé, phụ nữ luôn có thể được coi như đứa trẻ để cưng chiều.

Bộc Tử Ngang mở nắp thùng ra, bên trong toàn là quà vặt.

Chocolate, khoai tây chiên, mì tôm vụn, xúc xích ăn liền, bỏng ngô... Còn có cả kẹo mút.

Đều là đồ con nít thích ăn.

Trì Vi lại im lặng.

Cô không có tuổi thơ, cũng không có cái cảm giác gọi là tâm tình thiếu nữ, cho nên đối với những đồ này cũng chẳng có cảm giác gì.

Trì Vi đang nghĩ cách từ chối, điện thoại để trong phòng chợt reo.

-Đợi em chút.

Cô quay vào cầm di động lên, là Lục Chi Châu.

Anh hỏi: "Em đang ở đâu?"

"Ở khách sạn."

"Xuống đây."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay người ta quan tâm nhiều đến nông nghiệp hơn vì những vấn đề bất ổn toàn cầu trong thực phẩm và môi trường. Chúng tôi sẽ hướng dẫn bạn kỹ thuật là nông nghiệp hiện đại cho năng suất cao, nhiều bài hay trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như hoa xac phao do, dau rong chắc chắn những kiến thức và kỹ thuật trên sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc làm vườn và chăm sóc cây cảnh.