Nhớ em, yêu em, cưng chiều em

Chương 8


Giọng nói không thể quen thuộc hơn được nữa.

Trì Vi nương theo ánh trăng hắt vào từ cửa sổ, đưa mắt nhìn anh.

Khuôn mặt tuấn tú chìm trong bóng tối, con ngươi đen láy.

Anh nhìn cô chằm chằm, áp xuống gần sát mặt cô:

-Vi Vi, chỗ đó không thể đá.

Anh giữ lấy bắp đùi của cô, khóe miệng không khỏi nhếch lên một nụ cười xấu xa:

-Em còn cần dùng tới nó đấy.

Nhìn dáng vẻ vô cùng lưu manh của anh, Trì Vi chợt nhớ tới đêm mưa vào ba năm trước, khi Lục Chi Châu hôn cô, cũng nở nụ cười lưu manh như vậy.

Từ trước tới giờ nhân duyên của Lục Chi Châu với phụ nữ luôn rất tốt, lúc hẹn hò với anh, Trì Vi đã nhìn thấy không dưới một lần hình ảnh nữ sinh gửi thư tình cho anh.

Lúc đó Trì Vi cũng chưa chín chắn như bây giờ, thỉnh thoảng cũng sẽ nổi máu ghen tuông, đùa giỡn như nữ sinh bình thường. Có lần đi xem phim cùng Lục Chi Châu, một cô gái xinh đẹp tới chỗ hai người bắt chuyện, Lục Chi Châu lập tức ngoay ngoắt 180 độ, không còn giữ thái độ lãnh đạm lạnh lùng nữa mà quay sang trò chuyện vô cùng vui vẻ với nữ sinh kia.

Trì Vi ăn giấm chua, quay người đi ra khỏi rạp phim, tay cầm dù đi trước một mình.

Lục Chi Châu gọi mấy tiếng cũng không thấy cô trả lời, nhanh chóng chạy theo đuổi kịp, rõ ràng là biết nhưng vẫn cố hỏi:

-Em ghen à?

Thấy anh hỏi như vậy, Trì Vi càng tức, hất tay anh ra chạy về phía trước.

Chạy được mấy bước, cổ tay bị nắm lấy, Lục Chi Châu kéo cô vào con hẻm nhỏ bên cạnh, xoay người đè cô lên tường.

Ô rơi xuống đất, anh trở thành người che mưa cho cô.

Từng giọt nước mưa to như hạt đậu rơi trên người anh, làm ướt cả áo sơ mi. Trì Vi có chút đau lòng nhưng vẫn nghiêng đầu qua chỗ khác không nhìn anh, rõ ràng vẫn đang tức giận.

-Đấy là cháu gái anh.

Anh giải thích: "Chỉ nhỏ hơn anh 2 tuổi, nên không muốn gọi anh là chú."

Trì Vi nghe xong, cơn ghen cũng biết mất, trong mắt đều là đau lòng và tự trách.

Cô khom người muốn đi nhặt ô, cổ tay lại bị Lục Chi Châu giữ lại thật chặt.

Giây tiếp theo, anh cúi đầu phủ kín môi cô, hôn đến quên hết xung quanh.

Lúc đó anh trong sáng lại ôn nhu, ngay cả hôn cô cũng rất dè dặt đấy.

Hiện tại lại anh càng chững chạc trưởng thành, nhưng trong tình yêu lại càng ngày càng lớn mật, bạo dạn.

Chính là kiểu mặc quần áo vào thì là một bộ dạng cấm dục, cởi quần áo ra chính là cầm thú.

Chân Trì Vi bắt đầu hơi ê ẩm, giơ tay đẩy nhẹ anh:

-Anh buông em ra chút.

Lục Chi Châu sao có thể buông cô ra chứ, kéo hai chân cô quặp lấy hông mình, ôm cô đi tới mép giường.

Hai người cùng đổ xuống giường, Lục Chi Châu vùi đầu hôn cô, Trì Vi né tránh, cau mày thốt lên:

-Đau.

Lục Chi Châu chống nửa người trên giường, cười nói:

-Anh còn chưa bắt đầu đâu.

-Không phải.

Vốn trên người Trì Vi có vết thương, bây giờ bị anh đè như vậy lại càng đau hơn, đẩy đẩy ngực anh:

-Chân em đau.

Lục Chi Châu hơi sững sờ, xoay người đứng lên bật đèn, nhìn đùi của cô.

Chỉ thấy hai chân trắng nõn của cô toàn là máu ứ đọng, đầu gối sung to, còn rách da.

Ánh mắt anh lạnh xuống, hỏi cô:

-Sao lại bị thế này?

-Quay phim.

-Quay phim gì mà bị tới mức này?

-Phải dùng cáp treo.

Trì Vi đứng lên muốn đi tới cửa cầm túi thuốc cao bị rơi, Lục Chi Châu tiến tới đè cô lại:

-Cởi quần áo.

Trì Vi giật mình: "Lục Chi Châu, em đã bị thương tới vậy rồi!"

Hơn nữa eo cô cũng rất đau, không thể chịu nổi sự giày vò của anh.

Biết cô hiểu nhầm, Lục Chi Châu cũng không giải thích, ngồi xổm xuống vén váy của cô lên.

Quả nhiên, trên đùi cũng có máu ứ đọng.

Trì Vi chưa kịp ngăn cản, váy cũng rất nhanh bị kéo xuống.

Lục Chi Châu nghiêm mặt hỏi cô:

-Đã đi khám bác sĩ chưa?

Lúc này Trì Vi mới biết anh muốn kiểm tra vết thương của mình, cô lại hiểu nhầm anh rồi, gò má đỏ ứng, nói:

-Em có bôi thuốc rồi.

Vừa nói vừa đứng dậy muốn đi lấy, lại bị Lục Chi Châu giữ lại.

Trì Vi chỉ chỉ tủ đầu giường, Lục Chi Châu cầm lên liếc qua một cái:

-Dùng loại này ư?

-Rất hiệu quả đó.

Không có mùi khó ngửi, lại vô cùng tiện lợi.

Lục Chi Châu cau mày, đi về phía cô:

-Cởi đồ.

Trì Vi ngoan ngoãn cởi đồ, nằm trên giường.

Lục Chi Châu mở nắp, bóp một ít thuốc ra ngón trỏ, nhẹ nhàng xoa lên vết máu đọng trên đùi cô.

Ngón tay anh xoa xoa trên da cô, Trì Vi vô cùng nôn nóng, cảm giác như bị gãi ngứa.

Bôi xong thuốc phía đằng sau, Lục Chi Châu nói:

-Xoay người lại.

Trì Vi nhanh chóng xoay người.

Lục Chi Châu lại bôi thuốc cho cô, vừa lau vừa nói:

-Lần sau vào trường hợp này thì phải dùng người đóng thế, diễn thì diễn, cũng không thể liều mạng.

Trì Vi: "Tự mình đóng thì mới có thể tích lũy thêm được kinh nghiệm."

Những chỗ bị thương đều đã được bôi thuốc, một tuýp thuốc mà vơi còn gần nửa, Lục Chi Châu ngước mắt hỏi cô:

-Vậy cảnh hôn thì sao?

Trì Vi giật mình: " Hoặc là mượn góc quay giả hôn, hoặc là dùng người đóng thế."

Lục Chi Châu liếc cô hai giây, kéo chăn qua đắp lên người cô còn mình thì xoay người vào phòng tắm.

Trì Vi không có thói quen ngủ nude, đứng lên thay đồ ngủ rồi lại quay lại giường nằm.

Hôm nay cô vô cùng thiếu ngủ, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc mộng.

Lục Chi Châu tắm xong đi ra, thấy Trì Vi nằm ngay giữa giường, chăn thì rơi xuống đất.

Anh nhặt chăn đắp lên người cô, chính mình cũng chui vào, giơ tay tắt đèn rồi nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

Trì Vi ngủ không sâu, rất dễ tỉnh, biết bây giờ Lục Chi Châu cũng sẽ không làm gì cô, nên cô cũng cố ý nằm đè trên người anh mà ngủ.

Lục Chi Châu kệ cô náo loạn, xoa xoa đầu cô, nhẹ giọng nói:

-Ngày mai anh phải đi công tác.

Trì Vi nghe thấy rõ, nhưng không đáp.

Lục Chi Châu lại nói:

-Đi khoảng 1 tuần, sẽ không lâu đâu, có chuyện phải gọi cho anh ngay.

Trì Vi xoa xoa ngực anh, nhẹ "Vâng" một tiếng.

Mới vừa quay về đã phải rời đi, Lục Chi Châu cũng không nỡ chút nào.

Anh ôm cô, kể cho cô vài chuyện bên Mỹ.

Trì Vi im lặng nghe, cũng chẳng rõ có tâm tình gì.

Bọn họ vốn khác nhau, chuyện làm ăn của anh, cô nghe cũng không hiểu.

Anh nói thì cô sẽ nghe, anh không nói, cô cũng sẽ không hỏi nhiều.

Ba năm, mọi thứ đều đã thay đổi không ít.

Trì Vi của tuổi mười chín, từng mộng tưởng rằng mình sẽ được gả cho Lục Chi Châu.

Trì Vi hai hai tuổi của hiện tại, tự biết mình nên đứng ở vị trí nào.

Im lặng mấy giây, anh lại nói:

-Em qua chỗ bác sĩ Mạnh kiểm tra vết thương một chút, anh sẽ liên lạc trước, em trực tiếp tới là được.

Bác sĩ Mạnh là bác của Lục Chi Châu, một chuyên gia ngoại khoa vô cùng nổi tiếng.

Trì Vi: " Chỉ là chút vết thương ngoài da, không cần phiền đến bác ấy đâu mà."

-Anh trói em đưa đi hoặc em tự đi, chọn một trong hai.

-... Tự em đi.

Trên người Trì Vi toàn là vết thương, Lục Chi Châu cũng không dám động vào cô, sợ cô bị đau.

Trì Vi lại một chút cũng không biết điều, ỷ vào bản thân có vết thương liền cố tình chọc ghẹo anh, đè trên người anh mà hôn, lại sờ soạng nhéo nhéo khắp ngực anh. Bàn tay nhỏ nhắn thuận thế rời xuống phía dưới, luồn vào quần lót của anh.

(Editor: Chị Trì, thỉnh tự trọng!!)

Cơ bắp trên người Lục Chi Châu đều căng ra, chỉ chực chờ muốn bùng nổ. Anh nghiến răng:

-Vi Vi, em phải chịu trách nhiệm dập tắt lửa cho anh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như stt hay, mon chay Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status