Nhớ em, yêu em, cưng chiều em

Chương 9


Chuyến bay của Lục Chi Châu vào lúc tám giờ sáng, chờ anh rửa mặt xong đi ra thì Trì Vi đã tỉnh, nằm trên giường nhìn anh chằm chằm.

Lục Chi Châu đeo đồng hồ, nghiêng đầu nhìn cô một cái:

-Vi Vi, ánh mắt của em bây giờ rất dễ khiến người khác muốn phạm tội.

Trì Vi nghịch nghịch ga trải giường, không để ý tới anh:

-Ở nước ngoài có phải có rất nhiều mỹ nữ tóc vàng không?

Lục Chi Châu sơ vin áo: "Ừ"

Nghe thế, Trì Vi ngồi dậy, ngoắc ngoắc tay gọi anh lại: "Anh tới đây."

Lục Chi Châu cười, lại gần nhẹ nhàng cắn lỗ tai cô, thổi hơi nóng vào bên tai:

-Tối hôm qua không được thỏa mãn nên em không vui à?

Trì Vi đẩy anh ra, kéo cà vạt của anh, ngước mặt hỏi:

-Có phải họ xinh đẹp hơn em rất nhiều không?

Lục Chi Châu: "Ừ, rất nhiều."

Trì Vi lại hỏi:

-Em và Lệ Tĩnh Xu ai đẹp hơn?

Lệ Tĩnh Xu là bạn đại học của Lục Chi Châu, hai người cũng có quan hệ làm ăn, cô ta là người thuộc phái nữ duy nhất có quan hệ tốt với Lục Chi Châu ngoài Trì Vi ra.

Lệ Tĩnh Xu lai giữa Trung và Nga, vóc người đẹp không tính, lại đặc biệt giỏi giang, đóng góp không ít cho xí nghiệp của gia tộc.

Cô ta và Lục Chi Châu thời đại học cũng có vài scandal, nhưng khi đó Trì Vi còn chưa gặp Lục Chi Châu.

Lục Chi Châu đoán hẳn là Trì Vi đã nghe thấy anh sáng nay nói chuyện điện thoại với Lệ Tĩnh Xu, liền giải thích:

-Anh vào phòng tắm nghe điện thoại vì sợ đánh thức em.

-Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em.

Trì Vi lặp lại: "Em và Lệ Tĩnh Xu ai đẹp hơn?"

Lục Chi Châu: "Không thể so sánh được."

Trì Vi: "Anh có ý gì?"

Lục Chi Châu nhìn thẳng vào mắt cô, nói: "Trong tiềm thức của anh chỉ lưu lại gương mặt của người phụ nữ trước mặt anh mà thôi."

Vừa dứt lời, Trì Vi đột nhiên kéo anh lại gần, cúi đầu cắn lên cổ anh, dùng sức mà mút.

Lục Chi Châu nhớ tới trước đây, Trì Vi luôn luôn để lại dấu hickey trên cổ anh, nhất là khi anh đi gặp người khác phái. Nếu phát hiện dấu vết phai nhạt, cô nhất định sẽ cắn lại.

Lục Chi Châu nhíu mày: "Nhẹ một chút!"

Trì Vi không nghe, cố ý dùng sức cắn mạnh hơn.

Cô không nghe lời, Lục Chi Châu liền quyết định phạt cô, thuận thế đẩy cô ngã lên giường. Anh đè lên người cô, cắn môi cô.

Mỗi lần hai người thân mật, Lục Chi Châu luôn rất cẩn thận không để lại dấu vết ở những chỗ da lộ ra ngoài của cô, ngược lại, Trì Vi luôn không chút kiêng kỵ. Nếu không phải là cắn ở cổ thì sẽ là xương quai xanh, tóm lại nơi nào càng nổi bật thì càng để lại dấu vết ở nơi đó. Làm anh mỗi lần đi ra ngoài đều bị người khác cho rằng anh là một công tử đào hoa, công việc làm ăn đều dựa vào nam nhân kế.

Lục Chi Châu cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, mới gần sáu giờ, vẫn còn kịp.

Thoắt cái hai động tác liền cởi sạch sẽ, dứt khoát cởi quần, trong chốc lát, Trì Vi liền kêu đau.

...

Lục Chi Châu vừa mặc lại quần áo vừa nói:

-Nhớ qua chỗ bác Mạnh để dì kiểm tra cho em, uống thuốc đúng giờ mới nhanh khỏi được.

Trì Vi gối đầu lên cánh tay, liếc nhìn anh:

-Em bị thương mà anh còn dày vò em.

-Là ai chọc ghẹo anh trước?

Trì Vi không lên tiếng, kéo chăn che qua đầu, hôm nay cảnh quay của cô là vào buổi chiều nên cô vẫn định ngủ tiếp.

Lục Chi Châu mặc quần áo tử tế rồi quay đầu lại thấy chân cô đang thò ra ngoài chăn, liền đi qua kéo chăn che kín cô lại:

-Anh sẽ gọi điện thoại tới kiểm tra, em đừng nghĩ sẽ gạt anh được.

Trì Vi nhắm mắt lại không lên tiếng.

-Lần này Tùng Gia Duyệt không đi cùng anh, có chuyện gì em cứ tìm cậu ta.

Lục Chi Châu ngồi ở mép giường, lại nói: "Còn nữa, đừng quên dọn qua nhà anh."

Anh xoa đầu cô qua lớp chăn:

-Dậy ăn sáng rồi lát nữa ngủ tiếp.

Trì Vi không kiên nhẫn đáp: "Em biết rồi"

Ra khỏi phòng, Lục Chi Châu đi thang máy xuống lầu, tài xế đã đợi sẵn, anh vừa ngồi lên xe vừa bấm một dãy số.

Sau khi bên kia nghe máy, anh nói:

-Bác, lúc Trì Vi tới nhờ bác cho em ấy kiểm tra toàn thân giúp cháu với, em ấy bị thương rất nhiều chỗ.

Lục Chi Châu hiểu rõ Trì Vi, nếu không phải là vì bác sĩ yêu cầu, cô nhất định sẽ không chủ động muốn kiểm tra.

"Ừ". Đầu bên kia dừng một chút, nói "Chi Châu, hôm nay truyền thông đều đưa tin, cha con cách chức và hủy cổ phần của con ở Lục thị rồi, Lục thị để cho Lục Qúy Đồng quản lý."

-Hành động khá nhanh.

-Cháu như vậy là vì con nhóc kia?

-Không hẳn ạ.

-Bác thấy cháu chính là quá để ý con nhóc thì có.

Mạnh Lôi trêu anh.

-Con nhóc kia rốt cuộc có thích cháu hay không? Chứ dây dưa bao lâu chỉ sợ cuối cùng hóa ra lại chỉ có cháu tình nguyện một phía.

Lục Chi Châu cười:

-Cô ấy không thích cháu mà vẫn có thể ở cùng một chỗ với cháu à?

-Cũng không nhất thiết.

Bất luận là ba năm trước hay ba năm sau, bọn họ vẫn chênh lệch quá lớn, Mạnh Lôi nói:

-Không chừng cô ta chính là thích tiền của cháu thôi, muốn mượn cháu để có chống lưng trong làng giải trí.

Lục Chi Châu: "Bác và Tư Không Lương thật giống nhau, đều là lo những chuyện nông cạn như thế này."

Mạnh Lôi: "Cháu đừng trách bác nông cạn, xã hội thời nay chính là như vậy, thân phận địa vị của cháu như thế, rất khó để người ta không nghĩ tới phương diện kia."

Lục Chi Châu nhìn ra ngoài cửa sổ, một lát sau đáp lại:

-Nếu quả thật là cô ấy thích tiền của cháu, vậy cháu càng phải cố gắng kiếm nhiều tiền hơn, để cho cô ấy thích cháu thêm chút nữa."

Mạnh Lôi: "...."

Ở phương diện tình cảm, người cháu này và em gái bà đều rất giống nhau, chỉ khăng khăng yêu một người từ đầu tới cuối, cũng không biết là chuyện tốt hay xấu.

Yên lặng chốc lát, Mạnh Lôi lại nói:

-Ông ngoại rất nhớ cháu.

-Cháu trở về sẽ đi thăm ông.

Lục Chi Châu lần này trở về gấp mà cũng phải rời đi gấp, công việc chất đống rất nhiều.

-Nhớ mang theo con nhóc kia đi cùng.

Mạnh Lôi không nhịn được nói thêm vài câu: "Ông ngoại tới cái tuổi này rồi, mọi chuyện đều có thể nhìn thấu, ông cũng không quan tâm đến những dị nghị hay ý kiến ngoài kia, chỉ cần con nhóc ấy ngoan ngoãn tốt tính là ông sẽ thích. Chi Châu, cháu cũng đừng nghĩ ngợi nhiều, đem con nhóc về cho ông nhìn một chút, tình cảm nên thuận theo tự nhiên, không thể cưỡng ép."

-Cháu biết rồi.

Anh quả thực rất muốn đưa Trì Vi về gặp ông ngoại, quan trọng là ý Trì Vi thế nào.

Hai người quay lại quá nhanh, ngược lại càng khiến anh dè dặt hơn.

Trì Vi cũng không nhắc gì tới chuyện ở lại bên anh, chỉ sợ rằng cô căn bản chưa từng nghĩ tới việc muốn gả cho anh.

Trì Vi chưa kịp ngủ tiếp thì nhân viên khách sạn đã đem bữa sáng tới.

Khách sạn cung cấp ăn sáng miễn phí nhưng đều là phải tự túc xuống nhà hàng phía dưới để ăn, nếu đi muộn thậm chí cũng chẳng còn gì.

Trì Vi đoán đây là kiệt tác của Lục Chi Châu, nhìn thời gian thấy mới 7 giờ rưỡi, vẫn chưa tới giờ lên máy bay, liền chụp 1 tấm gửi cho anh, nhắn thêm một câu:

"Nhiều như vậy, anh coi em là heo à?"

Lục Chi Châu: "Hàng ngày nhớ ăn cơm đúng giờ, heo heo cô nương."

Trì Vi: "Ăn nhiều như vậy thì mặt sẽ to lắm, có thể còn tăng thêm năm cân đấy."

Lục Chi Châu: "Em cũng đâu kiếm cơm bằng khuôn mặt."

Trì Vi đột nhiên không muốn nói chuyện với anh nữa, đặt điện thoại sang 1 bên chăm chú ăn sáng.

Vừa uống một ngụm sữa bò, điện thoại lại rung lên 1 tiếng, cô bèn cầm lên xem.

Lục Chi Châu: "Ăn sáng xong thì đi bệnh viện ngay."

Trì Vi bóc trứng gà, không nhắn lại.

Điện thoại lại rung 1 cái, tổng đài nhắn tới:

"Xin chào quý khách! Vào lúc 7:39 ngày XX tháng XX năm 2018, số điện thoại của quý khách đã được nạp thêm 5000 tệ vào tài khoản, hiện tổng cộng có 5029,34 tệ."

Trì Vi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, điện thoại lại hiển thị cuộc gọi tới.

Cô bấm nút nghe, giọng đàn ông trầm ấp lọt vào tai:

"Tiền đã nạp, nhớ phải gọi điện cho anh, không cho phép lấy lý do cước quốc tế đắt nữa."

Dừng một chút, anh lại nói: "Nghe lời anh, Tiểu Trì."

Trì Vi bị anh dỗ đến lỗ tai cũng đỏ lên, thấp giọng "Vâng" một tiếng.

-Ngoan ngoãn đi bệnh viện kiểm tra, nhớ đúng giờ uống thuốc.

Dặn dò mấy câu, Lục Chi Châu hỏi cô: "Em thích gì? Anh mang về cho em."

Trì Vi suy nghĩ một chút, quả thật cũng không mong muốn thứ gì, liền nói:

-Trở về đúng hạn, nếu không em sẽ nhét sầu riêng đầy tủ lạnh nhà anh.

Trì Vi thích ăn sầu riêng mà Lục Chi Châu thì lại không chịu nổi cái mùi đó, trước kia khi 2 người ở chung, mỗi lần tâm tình Trì Vi không tốt thì đều sẽ mua sầu riêng về hành hạ anh.

Để trong tủ lạnh là còn nương tay chán, quan trọng là Trì Vi ăn sầu riêng xong nếu như không hà hơi vào mũi anh thì cũng là ôm anh đòi hôn. Lục Chi Châu lại không thể cự tuyệt, nếu anh từ chối thì cô lại càng tức giận.

Lục Chi Châu sửa lời cô: "Không phải nhà anh, là nhà của chúng mình."

Hai người trò chuyện thêm mấy câu rồi mới tắt máy.

Trì Vi tiếp tục ăn sáng, ăn được một nửa thì có tiếng gõ cửa, là của Bùi Tâm Nghi.

Lúc Trì Vi mở cửa ra, Bùi Tâm Nghi hoảng loạn nói với cô:

-Chị Vi, chị bị bôi đen!

Trì Vi bình tĩnh cắn sandwich: "Cũng không phải lần đầu bị như vậy, sợ cái gì chứ."

Tới việc cô thường xuyên đi giày trắng cũng có thể bị đem ra bôi đen, còn có cái gì là không thể bị bôi đen chứ.

Bùi Tâm Nghi: "Lần này bôi có chút mạnh, lên hot search hết rồi!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như tung chu dai bi 21 bien co chu thuong toa thich tri thoat, kiep nay vo chong den voi nhau la vi duyen con cai sinh la phuoc nhung chinh la no những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status