Những ngày tháng yêu thầm

Quyển 1 - Chương 47


Tôi muốn đi vệ sinh nhưng hắn lại ở bên cạnh, như vậy tôi rất không tự nhiên, bước từng bước ngập ngừng, hắn vô tư đến nỗi không hề nhận ra điều này, cứ cầm lấy bình nước biển mà đi bên cạnh. Tôi không thể chịu đựng thêm nữa:

"Cái này... cái này... anh có thể đưa bình nước biển cho tôi không? tôi tự đi được rồi!"

Đôi mắt nhỏ xíu của hắn chớp chớp rồi quay qua nhìn tôi: "Anh xem anh kìa, bước đi còn không vững, một mình đi vô đó được à?"

Tôi không nói gì, đưa tay giựt lấy bình nước biển: "Chỉ đi tiểu thôi mà, có gì mà không được? tôi tự đi được rồi!".

Hắn né qua một bên, ánh mắt hơi kì quái nhìn tôi: "Sao vậy? sợ tôi thấy à? có gì to tát chứ? tôi cũng có vậy!"

Tôi đỏ mặt, nhưng vẫn kiên quyết: "Anh đứng bên cạnh tôi... tôi tiểu không ra..."

"Không được! Lần này tôi nhất quyết phải xem cho bằng được, lần trước bị anh thấy hết rồi, lần này phải xem lại mới công bằng chứ!"

Tôi không còn hơi sức mà tranh cãi với hắn, mặc hắn muốn làm gì thì làm. Đến nhà vệ sinh, tốn không ít thời gian mới có thể tháo mớ dây, ống chằng chịt ra, không để ý đến hắn, đang cố giải quyết bầu tâm sự. Nhưng càng căng thẳng thì cái bàng quang chết tiệt ngày càng thu nhỏ lại, lâu thật là lâu cũng không hề có chút động tĩnh gì, có lẽ hắn chờ lâu nên thấy bực mình, quay sang nhìn tôi, thấy vậy tôi càng căng thẳng hơn:

"Chỉ có vậy thôi à! hèn chi..."

Bị hắn nói khích, không ngờ cái bàng quang chết tiệt cuối cùng cũng chịu buông tha cho tôi, tôi thở phào nhẹ nhõm: "Không mạnh mẽ hơn của anh sao? không biết lượng kích thước của mình mà còn ở đây dám nói vớ vẩn!"

"Thôi! bỏ qua, nể tình người đang bị bệnh nên không đã kích sự tự tin của anh..."

Trở về giường bệnh, hắn đem ghế ngồi ngay đầu giường bên cạnh nhìn tôi chằm chằm, tôi không thoải mái lắm, thấy không tự nhiên, tại sao tôi không đủ can đảm mặt đối mặt với hắn chứ?:

"Anh đừng nhìn tôi như vậy có được không? nhìn như vậy làm sao tôi ngủ được?"

"Vậy tôi nhìn cái gì? nhìn 4 bức tường à? he... he... ở đây chỉ có anh đáng để tôi nhìn thôi..." hắn cười nham nhở.

Tôi cũng làm bộ làm mặt sợ hãi, còn cố tình châm chọc lại hắn: "Đừng như vậy mà... đừng... người ta còn "zin" đó..."

Quả nhiên hắn đỏ mặt, tôi thì thầm bên tai hắn: "Những gì hôm đó anh nói có phải là sự thật không? anh còn "zin" hả?"

Hắn có vẻ kích động: "Ai nói tôi còn "zin"? body giống ta đây...." Hắn liền vỗ ngực: "với khuôn mặt đẹp trai như vậy nữa..." vừa nói vừa liếc mắt nhìn tôi: "Chỉ cần tôi muốn, không có ai không bị mắc câu đâu!"

"Vậy có nghĩa là đã thừa nhận còn "zin" rồi chứ gì!" tôi cười sặc sụa, hắn giống như quả bóng bị xì hơi, mặt mày bí xị, Ha... Ha... Ha... quả nhiên đúng là còn "zin"....

"Có thể lấy cho tôi bình nước nóng không? tôi đến giờ uống thuốc rồi!" hắn vui vẻ nhanh nhẹn đi về phía để bình nước, đổ nước vào ly, Có lẽ nước sôi quá, hắn thổi một lúc rồi mới đưa tận tay tôi. Tôi uống thuốc xong, nhìn hắn: "Người thân anh đâu hết rồi? chưa bao giờ nghe anh kể về chuyện gia đình!"

"Có một người chị, ba mẹ mất sớm nên tôi lớn lên bên chị ấy!" Khi nói những lời này tôi không hề thấy hắn tỏ ra đau lòng, hắn vốn dĩ kiên cường hơn tôi.

"Ah! Vậy chắc anh thương chị ấy lắm, phải không?"

"Đương nhiên rồi! Chị ấy là người tôi tôn kính nhất, nuôi tôi khôn lớn bất chấp bao nhiêu gian khổ..." hắn cười, chắc đang nhớ đến người chị đó. Lúc này hắn chỉ im lặng, sau đó lại hỏi tôi: "Còn anh thì sao? sao không thấy ba mẹ đến thăm anh?"

"Lúc nãy ba tôi có đến, mới rời khỏi không bao lâu thôi! còn mẹ thì đã mất khi tôi còn rất nhỏ." Gia cảnh của tôi và hắn có nhiều điểm rất giống nhau, tôi hỏi tiếp: "Anh còn nhớ đến hình ảnh của ba mẹ anh không?"

"Không nhớ gì cả! chị tôi đã từng lấy hình cho tôi xem, nhưng không có chút ấn tượng gì hết!" lúc này hắn tỏ ra rất đau buồn.

"Tôi cũng vậy thôi! mẹ bị bệnh qua đời khi tôi còn rất nhỏ, nên mỗi lần bị bệnh tôi đều không dám nhắm mắt ngủ, sợ rằng sẽ giống mẹ, sẽ không bao giờ tỉnh lại..."

Sau đó chúng tôi hỏi han nhau về hoàn cảnh gia đình, những kỉ niệm thời thơ ấu. Tôi cảm giác được chúng tôi có rất nhiều điểm tương đồng, tuổi thơ cô độc, nhưng hắn còn có một người chị. Có lẽ cũng chính vì người chị này mà hắn trở nên tự tin phóng khoáng chăng? Nói được một lúc thì tôi dần dần chìm vào giấc ngủ. Đêm hôm đó tôi ngủ một giấc thật sâu, sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy có mảnh giấy để lại:

"...Tiểu Hải! Tôi phải đi làm rồi, bình giữ ấm có đồ ăn sáng trong đó, anh thức dậy nhớ ăn nhé! tôi sẽ ghé thăm anh buổi trưa!"

Nhìn bình cháo trắng trên bàn, tôi không thể nào kiềm chế được xúc động đang dâng trào mạnh liệt, sự quan tâm chăm sóc của hắn càng khiến tôi chìm đắm vào sự mê man khó hiểu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 3.5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Chuyên trang tổng hợp mã giảm giá, chương trình khuyến mãi ưu đãi khi mua hàng online tại các sàn thương mại điện tử uy tín Việt Nam và các bài viết review sản phẩm rất uy tín từ trang hàng hay chẳng hạn như tint tot nhat, sua dau nanh rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng, độc quyền chỉ có tại hanghay.com.