Nợ em một đời hạnh phúc

Chương 12

“Cô bé ở giường 28 hôm nay mổ.” Cô y tá hiểu rõ thói quen của Nhiếp Vũ Thịnh nên hỏi, “Bác sỹ Nhiếp, anh có muốn đi xem bệnh nhân đó thế nào trước không?”

“Ừ.”

Đây là thói quen của Nhiếp Vũ Thịnh, trước khi làm phẫu thuật ỗi bệnh nhân, anh đều phải đi đến phòng bệnh nói chuyện với bệnh nhân, một là để cho bệnh nhân bớt

căng thẳng, hai là để khỏi có điều gì sơ suất, ba là nhằm trao đổi những ý kiến cuối cùng với người nhà bệnh nhân trước lúc lên bàn mổ.

Bệnh nhân nhí ở giường 28 là một cô bé rất ngoan, rất thích anh, cứ nhìn thấy anh là chào: “Chào chú Nhiếp!” “Ừ, Mông Mông, hôm nay không được ăn kẹo, nên chú không mang kẹo cho cháu.”

“Không có kẹo cũng được ạ.” Mông Mông cười toét miệng, cô bé đang thay răng, nên bị khuyết một chiếc răng cửa, “Mẹ nói đang thay răng không được ăn nhiều kẹo. Chú Nhiếp, mẹ cháu hôm nói hôm nay mổ, mổ phải mất bao lâu ạ?”

“Ừ, cháu nhắm mắt ngủ một lúc, khi nào mở mắt ra thì ca mổ đã xong rồi.”

“Nhanh thế cơ ạ?”

“Ừ.”

“Chú có món quà tặng cháu.”

“Là gì ạ?”

Nhiếp Vũ Thịnh chìa tay ra, trong tay anh là mấy hạt đậu tương tròn trịa.

“Là đậu ạ!” Mông Mông nói, “Cái này thì cháu biết, là đậu tương.”

“Đúng rồi, Mông Mông giỏi quá, biết cả cái này là đậu tương.” Nhiếp Vũ Thịnh lấy một chiếc cốc nhựa rất nhỏ loại dùng một lần, bình thường hay dùng để uống thuốc. Anh cho hạt đậu vào trong, rồi đổ một ít nước vào, nói: “Chờ khi nào Mông Mông mổ xong, hạt đậu này sẽ mọc mầm, đến lúc Mông Mông tỉnh dậy là có thể nhìn thấy mầm đậu vừa béo vừa trắng rồi.”

“Òa! Nó có thể mọc mầm cơ ạ?”

“Đúng rồi, còn mọc rất nhanh ấy chứ, cháu vào trong phòng mổ ngủ một giấc, khi nào tỉnh dậy sẽ thấy mầm đậu.”

Mông Mông vỗ tay: “Chú Nhiếp lợi hại quá!”

“Là hạt đậu tương lợi hại chứ, đừng thấy nó bé, cũng đừng tưởng nó cứng, chỉ cần cho nó chút nước, nó sẽ mọc mầm ngay. Mông Mông cũng phải kiên cường như nó nhé.”

“Vâng!” Mông Mông bò dậy, túm lấy Nhiếp Vũ Thịnh, “Chú Nhiếp, cháu thơm chú một cái! Lát nữa đi ra, cháu muốn xem mầm đậu.”

“Ừ, lát nữa đi ra, chú Nhiếp cùng cháu xem xem mầm đậu mọc dài bao nhiêu, cao bao nhiêu nhé.”

Đôi môi bé bỏng mềm mại của cô bé áp lên má anh, đem lại một cảm giác dịu dàng, khiến lòng anh cũng nhẹ đi nhiều. Bước ra khỏi phòng bệnh, cô y tá cứ cười mãi: “Bác sĩ Nhiếp, anh đúng là khéo dỗ trẻ con. Mỗi lần cầm mấy hạt đậu, đều có thể dỗ được mấy đứa nhỏ vui vẻ vào phòng mổ.”

Vẻ mặt Nhiếp Vũ Thịnh vẫn thản nhiên, không hề lộ nụ cười, anh chỉ lịch sự gật đầu. Các cô y tá đã quá quen với thái độ ấy của anh, biết anh thực ra là người ngoài lạnh trong nóng, kiệm lời ít nói, nên cũng chỉ cười cho qua chuyện.

Nhiếp Vũ Thịnh không nói gì là vì anh lại nhớ đến Đàm Tĩnh.

Có một lần Đàm Tĩnh nói với anh, hồi nhỏ mẹ cô hay đánh đàn piano tại sảnh khách sạn Hoa Kiều, kiếm thêm ít tiền đắp đổi chi tiêu cho gia đình. Còn cô sau khi tan học, thường hay phải ở nhà một mình. Hồi đó cô cũng chỉ 6,7 tuổi, trong nhà lại không có ti vi, nên cứ mỗi khi trời tối là cô vội vàng chui ngay vào chăn, nhưng mãi không ngủ được, đành nằm nghe tiếng tivi đang chiếu hoạt hình từ nhà hàng xóm vọng lại. Vì thế hồi ấy, tâm nguyện lớn nhất của cô là mua được một chiếc tivi.

Lúc ấy, anh nghe kể mà xót xa, bèn hỏi: “Em không sợ ư?”

“Sợ chứ,” cô cười mẹ em trước khi đi thường lấy mấy hạt đậu bỏ vào trong đĩa rồi dỗ em rằng, đừng sợ, khi nào hạt đậu mọc mầm thì mẹ sẽ về. Chờ đến khi em ngủ dậy thì trời đã sáng, hạt đậu đúng là đã mọc mầm thật, mẹ cũng về nhà từ lâu, còn chuẩn bị cả bữa sáng cho em nữa.”

Lần đó, anh bị sốt, cô lại có việc bắt buộc phải đi. Trước khi đi, đôi bên cứ quyến luyến không rời, có lẽ bản tính trẻ con của anh đã làm cô cảm động, cô bèn tìm mấy hạt đậu tương dùng để xay sữa đậu nành, nhặt ra vài hạt đậu bỏ vào trong đĩa, đổ thêm ít nước, dặn anh: “Chờ hạt đậu mọc mầm thì em sẽ về, đến lúc đó anh cũng khỏi bệnh rồi.”

Cô chờ anh ngủ say mới nhẹ nhàng rời khỏi. Anh nửa tỉnh nửa mê, cứ tỉnh dậy lại chăm chú nhìn xem, nhưng đĩa đậu đó chỉ nở to hơn một chút, chứ vẫn chưa mọc mầm. Anh cứ mơ màng ngủ như vậy đến tận sáng hôm sau thì hạ sốt, cả người mệt mỏi như vừa thức trắng đêm, còn mấy hạt đậu trên đĩa, cuối cùng cũng đã nhú ra chiếc mầm vừa mập vừa trắng.

Vô số lần, khi cô đơn một mình, anh thường có thói quen nhặt mấy hạt đậu bỏ vào đĩa, rồi đổ thêm ít nước vào đó, im lặng ngồi chờ nó mọc mầm.

Lần nào hạt đậu cũng ra mầm, nhưng Đàm Tĩnh không bao giờ quay về nữa.

Mổ xong, bước ra khỏi phòng phẫu thuật, anh nghe thấy y tá nói: “Chủ nhiệm Phương có hỏi anh một lần, chắc là tìm anh có việc gì đó, em nói là anh vẫn ở trong phòng mổ.”

“Ừ, cảm ơn.”

Anh đi đến phòng làm việc của Chủ nhiệm Phương, hai tiến sĩ đang vây lấy ông thảo luận vấn đề gì đó, Chủ nhiệm Phương ngẩng lên nhìn thấy anh, bèn hỏi: “Mổ xong rồi à?”

“Xong rồi ạ.”

Chủ nhiệm Phương không hỏi anh kết quả phẫu thuật thế nào, ông luôn tin tưởng vào tay nghề Nhiếp Vũ Thịnh, nên chỉ bảo anh: “Lại đây, xem cái này.”

Nhiếp Vũ Thịnh bước qua xem, là một bản kết quả chụp X-quang động mạch vành, Chủ nhiệm Phương hỏi anh: “Thế nào?”

“Tứ chứng Fallot, hẹp động mạch phổi, tình hình nghiêm trọng. Thường thì, những trường hợp thế này phải mổ từ lúc mới sinh, hiếm thấy ai lần lữa đến tận bây giờ.”

“Cậu có nắm chắc không?”

Nhiếp Vũ Thịnh hơi bất ngờ, loại phẫu thuật này trong khoa Ngoại Tim mạch của anh không được coi là quá phức tạp, bác sĩ bình thường cũng là

“Bệnh viện đã thông qua chương trình đó rồi, chương trình mà công ty CM hỗ trợ tiền đó.”

Thấy Nhiếp Vũ Thịnh ngạc nhiên, Chủ nhiệm Phương cười nói: “Sao cậu lại ngớ ra thế, hồi đầu khi nhắc đến việc áp dụng chương trình này, thái độ của cậu tích cực lắm cơ mà.”

“Dạ, chẳng phải nói là còn cần luận chứng…”

“Luận chứng rồi.” Chủ nhiệm Phương nói, “Tuần trước bệnh viện chẳng đã họp đấy rồi còn gì? Còn mời cả mấy vị chuyên gia trong ngành nữa. Ồ, cậu không tham gia, hôm đó cậu có hai ca mổ.”

Nhiếp Vũ Thịnh không nói gì, anh biết đây là mẹo của Chủ nhiệm Phương, tách anh ra khỏi hội nghị luận chứng chương trình, như vậy dù sau này có bất kỳ sự cố gì, anh cũng không bị nghi ngờ.

“Chúng tôi chọn bệnh nhân này làm ca đầu tiên,” Chủ nhiệm Phương gõ nhẹ lên bệnh án, “Bởi vì đây là Tứ chứng Fallot hay gặp nhất, về mặt này chúng ta có rất nhiều kinh nghiệm lâm sàng có thể sử dụng, dù sao cũng là chương trình mới, cẩn trọng là số một. Bệnh nhân này do bác sỹ Lý giới thiệu, nghe nói hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, chắc sẽ chấp nhận phương án hỗ trợ kinh phí. Từ bây giờ trở đi, bệnh nhân này giao cho cậu phụ trách, cậu đi liên lạc với người nhà bệnh nhân nhé.” Mắt Chủ nhiệm Phương đã hơi kém, lúc không làm phẫu thuật lại không đeo kính, nên khi cầm bệnh án, phải cố gắng lắm mới đọc được các chữ viết ở trên: “Tôn… Bình… ừm, cậu bé này là bệnh nhân đầu tiên của dự án chúng ta.”

Tôn Bình?

Nhiếp Vũ Thịnh chỉ thấy cái tên này rất quen, anh nhớ lại, chắc chắn mình đã trông thấy kết quả chụp X-quang động mạch vành vừa nãy ở đâu rồi, hơn nữa còn trong một trường hợp rất quan trọng, vì trong đầu anh có ấn tượng về nó. Tuy mỗi năm anh phải xem đến hàng trăm hàng nghìn bản kết quả chụp X-quang, nhưng bản kết quả này chắc chắn anh đã nhìn thấy ở tại một nơi quan trọng nào đó. Lớp bồi dưỡng công khai ư? Không, lớp bồi dưỡng công khai thường hay dùng những trường hợp phức tạp, không thể dùng Tứ chứng Fallot phổ biến này được. Lúc Chủ nhiệm Phương hội chẩn ư? Không, cũng không đúng…

Cuối cùng, một tia chớp xẹt qua trong óc, anh sực nhớ ra.

“Cháu phản đối!” Anh buột miệng nói, “Bệnh nhân này không được.”

“Hả?” Chủ nhiệm Phương ngạc nhiên hỏi, “Tại sao?”

Anh không tài nào nêu ra được lý do, vì đó là con trai Đàm Tĩnh ư? Không, thật quá nực cười, cả bệnh viện chẳng biết Đàm Tĩnh là ai hết, anh cũng làm sao có thể giải thích ột người ngoài, một bậc thầy của mình hiểu chuyện tình cảm trắc trở khó nói của cá nhân mình được.

Trong lúc bối rối, anh đành đáp: “Rủi ro của ca mổ quá lớn, nếu bệnh nhân là người trưởng thành thì khả năng chịu đựng về mọi mặt sẽ tốt hơn.”

Chủ nhiệm Phương mệt mỏi day trán: “Có phải tôi không tính đến đâu, nhưng cậu đã bao giờ nghĩ, người lớn tuy khả năng chịu đựng về mọi mặt đều tốt hơn, những chương trình này chỉ hỗ trợ nhiều kinh phí cho bệnh tim bẩm sinh, mà trong số những bệnh nhân tim bẩm sinh, gần như không có bệnh nhân trưởng thành thích hợp.”

Bởi bệnh nhân mắc bệnh tim bẩm sinh nặng, có cơ hội phẫu thuật thì đã làm từ lâu rồi, ai không có cơ hội phẫu thuật, thì hoặc là không sống được đến khi trưởng thành, hoặc là về căn bản trên lý thuyết không thể tiến hành phẫu thuật.

“Cậu bé này lớn nhất trong số các bệnh nhân. Càng lớn thì cơ hội chữa khỏi càng nhỏ, khả năng chịu đựng của phụ huynh cũng kiên cường hơn,” Chủ nhiệm Phương quyết định, “Thế này đi, cậu cứ liên lạc với gia đình họ trước, xem xem họ có muốn nhận tiền hỗ trợ để làm phẫu thuật hay không đã.”

“Cháu vẫn phản đối chọn bệnh nhân này.” Nhiếp Vũ Thịnh đã nhanh chóng sắp xếp lại tư duy một cách mạch lạc rõ ràng, “Thứ nhất, bệnh nhân này tuổi hơi lớn, xét một cách tương đối, bệnh tình cũng nghiêm trọng hơn, cháu lo kết quả không được tốt lắm; thứ hai, Tứ chứng Fallot tuy là bệnh tim bẩm sinh hay gặp, nhưng lại là loại tương đối phức tạp, chương trình vừa mới bắt đầu, nên chăng bắt đầu từ dễ đến khó, tuần tự mà tiến; thứ ba, bệnh nhân này cháu gặp qua một lần rồi, là phụ huynh đưa cháu nhỏ đến, cháu từng nghĩ hoàn cảnh họ khó khăn, nhưng chưa chắc đã chấp nhận phương án phẫu thuật mạo hiểm như thế này đâu.”

Chủ nhiệm Phương cười: “Vừa nãy cậu còn nói với tôi là tuổi của bệnh nhân càng lớn càng tốt, bây giờ lại chê bệnh nhân này lớn tuổi quá. Lý do thứ hai của cậu khá hợp lý, nhưng phẫu thuật tim đơn giản thì chi phí không cao, gia đình bình thường dù phải đi vay hai vạn tệ cũng gắng làm phẫu thuật cho con, hỗ trợ kinh phí không có ý nghĩa gì. Còn lý do thứ ba, cậu cứ liên lạc với gia đình họ đi đã rồi nói, chưa thử làm sao biết được người ta có đồng ý hay không?”

Nhiếp Vũ Thịnh chẳng còn cách nào, đành chấp nhận lấy bệnh án mà Chủ nhiệm Phương đưa.

Trên bệnh án có viết địa chỉ số điện thoại liên lạc của bệnh nhân, là số điện thoại cố định, đằng sau còn có nét bút thanh thoát ghi rõ: số điện thoại cửa hàng nơi mẹ là Đàm Tĩnh làm việc. Đàm Tĩnh, vừa nhìn chữ này, dường như tất cả bộ phận trên thân thể anh đều nhói lên đau đớn.

Vận mệnh xưa nay luôn thích trêu ngươi, toàn dùng những hình thức kỳ quặc nhất kéo hai con người từ lâu đã tận duyên lại gần nhau nữa. Có điều, lần này hoàn toàn là vì công việc.

Anh gần như không thể khẳng định liệu mình có đủ khả năng kiềm chế để tiến hành mổ cho con trai cô hay không?

Thế nhưng, xuất phát từ đạo đức nghề nghiệp, anh không thể không liên lạc với cô theo như chỉ thị của Chủ nhiệm Phương. Nếu cô từ chối phương án này, thì chẳng còn gì tốt bằng.

Tối hôm nghỉ việc, trong lòng Đàm Tĩnh rất buồn, nào ngờ sáng sớm hôm sau, Vương Vũ Linh lại tìm đến nhà cô. Đàm Tĩnh nhớ Vương Vũ Linh phải làm ca sáng, nên kinh ngạc hỏi: “Sao cậu lại đến vậy? Cậu không đi làm à?”

“Tớ và Lương Nguyên An đều không làm nữa!”

Đàm Tĩnh cuống lên: “Các cậu đang làm tốt như thế, sao lại không làm nữa?”

“Lương Nguyên An nói, anh ấy không thể để cậu mất việc vì lỗi của anh ấy được.” Vương Vũ Linh nói, “Anh ấy không làm, tớ cũng không làm nữa. Đằng nào thì chúng tớ cũng không làm nữa.”

Đàm Tĩnh lo lắng giậm chân nói: “Các cậu làm gì vậy, định làm tôi lo chết à?”

“Cậu lo cái gì chứ!” Vương Vũ Linh nói, “Hôm qua sau khi cậu đi, Lương Nguyên An rất buồn, sau đó thì lôi tớ đi uống rượu, lúc ăn đêm anh ấy nói, chúng mình không được vô tình vô nghĩa như vậy, rõ ràng chiếc bánh đó là anh cầm ra ngoài, lại để cho cô ấy nhận tội thay. Một mình cậu còn phải nuôi Bình Bình, có thế nào cũng không được để mất công việc này, vì thế sáng sớm hôm nay, Lương Nguyên An đã đi tìm Cửa hàng trưởng rồi, còn tớ đến tìm cậu. Đằng nào thì chúng tớ cũng không làm nữa, cứ nói luôn cho Cửa hàng trưởng biết chuyện này không liên quan gì đến cậu.”

Đàm Tĩnh nói: “Tớ cũng vì không muốn Lương Nguyên An bị mất việc, nên mới nhận lấy trách nhiệm về mình, bây giờ các cậu làm thế này, có phải tớ thành ra công cốc không?”

Vương Vũ Linh cười thoải mái: “Thôi thôi, cốc với ly cái gì, làm ở cửa hàng thì có tiền đồ gì chứ, cũng chẳng kiếm được mấy đồng.”

“Rõ ràng chuyện này đã qua rồi, sao các cậu lại ngốc thế.”

Vương Vũ Linh bỗng nhìn Đàm Tĩnh, nghiêm túc nói: “Thực ra lúc đầu tớ cũng khuyên Lương Nguyên An, chuyện này đã qua rồi, không cần thiết phải hi sinh thêm chúng tớ cố gắng tìm cho cậu một công việc tốt là được rồi. Nhưng Lương Nguyên An nói, lương tâm anh ấy không cho phép. Lương tâm anh ấy còn không cho phép, không lẽ lương tâm tớ có thể cho phép ư? Đàm Tĩnh, chúng ta quen biết nhau lâu như vậy, tớ biết tính cậu trọng nghĩa khí, cậu trọng nghĩa khí, không lẽ chúng tớ lại không thể trọng nghĩa khí bằng cậu được hay sao? Chuyện này đã nói rõ với Cửa hàng trưởng rồi, cậu có thể quay trở về làm việc. Cậu nuôi Bình Bình đã vất vả lắm rồi, lại phải để dành tiền làm phẫu thuật cho nó nữa, Tôn Chí Quân thì chẳng trông mong gì được, lần này chúng tớ mà không ra mặt, e rằng cả đời chúng tớ áy náy không yên.”

Đàm Tĩnh thở dài: “Ít ra trước khi làm việc này, các cậu cũng phải bàn với tớ trước đã chứ.”

“Bàn với cậu, cậu lại không đồng ý.” Vương Vũ Linh nói, “Cái tính ương bướng của cậu, tớ biết rõ mười mươi.”

“Nhưng cũng không cần thiết lôi thêm cả cậu vào, chuyện này không liên quan đến cậu.”

“Lương Nguyên An nghĩ kỹ rồi, anh ấy định đi thuê cửa hàng mở tiệm bánh gato. Một mình anh ấy làm sao mà làm được? Nên tớ sẽ mở cửa hàng cùng anh ấy.” Nhắc đến chuyện này, mắt Vương Vũ Linh sáng long lanh, hai má đỏ ửng lên, “Dù sao thì anh ấy đi đâu tớ đi đấy, mở tiệm bánh ga tô suy cho cùng cũng là chuyện kinh doanh của mình, còn hơn suốt đời làm thuê cho người khác.”

Đàm Tĩnh không ngờ Lương Nguyên An lại có dự định như vậy, thực ra tay nghề của anh cũng rất tốt, tự mình mở cửa hàng quả là một con đường hay, hơn ngửa tay lĩnh mấy đồng tiền công ở cửa hàng đó nhiều. Chuyện đến nước này, cô có ngăn cũng không kịp, thấy Vương Vũ Linh cam tâm tình nguyện cùng phấn đấu với Lương Nguyên An, Đàm Tĩnh chẳng biết nói gì, chỉ nắm chặt lấy tay Vương Vũ Linh, lắc lắc thật mạnh, tỏ ý dù Vương Vũ Linh có quyết định thế nào, cô đều ủng hộ. Vương Vũ Linh hiểu ý của Đàm Tĩnh, liền nhoẻn miệng cười.

Chuyện này tiến hành thuận lợi, Cửa hàng trưởng vốn rất thích Đàm Tĩnh, nghe Lương Nguyên An kể rõ đầu đuôi câu chuyện, lập tức đồng ý để cho Đàm Tĩnh quay trở lại làm việc. Vì cửa hàng rất thiếu người, nên Cửa hàng trưởng còn đích thân gọi điện giục Đàm Tĩnh đi làm ngay ngày hôm đó.

Đàm Tĩnh quay trở về vừa vặn tiếp nhận ca thu ngân buổi chiều, Vương Vũ Linh và Lương Nguyên An đã làm xong thủ tục, chính thức nghỉ việc. Vì Vương Vũ Linh hay cười hay nói, Lương Nguyên An lại rất được lòng mọi người, nên các đồng nghiệp trong cửa hàng đều quyến luyến bọn họ. Thấy bảo họ sắp mở cửa hàng, lại càng hò nhau đòi tiền họ, cuối cùng mọi người hẹn buổi tối sẽ cùng nhau đi ăn. Có người nói: “Tiện thể chúng ta đón Đàm Tĩnh trở về luôn.” Tuy Lương Nguyên An vì chuyện mà phải nghỉ việc, nhưng vẫn vô tư hùa theo: “Đúng, đúng! Tiện thể đón Đàm Tĩnh trở về luôn, không say không về!”

Đàm Tĩnh chỉ mím miệng cười, thấy Quản lý xị mặt đứng đó, cô liền nháy mắt ra hiệu ọi người, cả đám vội vàng ai về chỗ nấy làm việc của mình.

Lương Nguyên An và Vương Vũ Linh đi thẳng ra cửa, còn vẫy tay ra hiệu tối gặp lại. Đàm Tĩnh đứng cạnh Cửa hàng trưởng nên không dám động cựa gì, cả đầu cũng cúi gằm, bỗng cô nghe thấy Cửa hàng trưởng nói: “Đàm Tĩnh, cô lại đây một chút.”

Đàm Tĩnh tưởng anh muốn nói chuyện của Lương Nguyên An, thầm nghĩ lại thì Cửa hàng trưởng đã phê bình cô rồi, nói cô nhận bừa trách nhiệm, không có phép tắc kỷ luật gì cả. Nhưng nói chung, Cửa hàng trưởng cũng tỏ vẻ khá thân thiện với cô, sau cùng còn nói, tôi biết ngay là cô không thể nào làm chuyện đó được.

Đàm Tĩnh cứ ngỡ Quản lý sẽ phê bình cô một trận như Cửa hàng trưởng. Ai ngờ anh ta chỉ lạnh lùng nói: “Trước đây cô làm rất tốt, bây giờ quay trở lại, nhất định phải duy trì thái độ làm việc trước kia đấy.”

Đàm Tĩnh vâng dạ, gần đây Quản lý hình như có định kiến gì với cô thì phải, đối xử với cô rất lạnh lùng, thậm chí có lúc còn bới lông tìm vết nữa. Nhưng cô nghĩ mãi không ra, rốt cuộc mình đã làm gì đắc tội với anh ta. Vả lại, rõ ràng tuần sau anh ta sẽ lên tổng công ty làm việc, cần gì phải gây khó dễ một cô thu ngân cấp dưới tép riu như mình chứ? Quản lý còn nói thêm mấy câu nữa, rồi đột nhiên hỏi cô: “Đàm Tĩnh, hòm thư đó của cô là gì?”

Đàm Tĩnh chẳng hiểu sao anh ta lại nói vậy, lúng túng hỏi: “Anh hỏi cái hòm thư nào ạ?”

“Là hòm thư lần trước gửi bản tường trình đi ấy.”

Nghe Quản lý nói, cô mới chợt nhớ ra, vội đáp: “Ồ, đó là em đăng ký bừa ấy mà.” Lúc đó cần gấp, cô đã lên mạng đăng ký bừa một hòm thư miễn phí, không ngờ bấy nhiêu ngày qua đi, tự nhiên Quản lý lại hỏi đến.

“Tổng công ty gửi một số tài liệu đến hòm thư lần trước dùng, cô cho tôi địa chỉ hòm thư đó đi.”

Đàm Tĩnh không suy nghĩ gì nhiều, liền viết cho Quản lý tên tài khoản của hòm thư, cả mật mã cũng viết luôn. Lúc này, anh ta mới gật đầu nói: “Cô đi làm việc đi.” Đàm Tĩnh vừa đi được mấy bước, Quản lý bỗng gọi giật cô lại bảo: “Chuyện này đừng nói cho ai biết.”

Đàm Tĩnh gật đầu đồng ý, rồi quay trở về quầy thu ngân. Đã là buổi chiều, thời tiết oi bức, khách ghé qua rất thưa thớt. Điều hòa trong cửa hàng mát rượi, các đồng nghiệp người thì lau khay đựng bánh, người đang sắp xếp lại quầy hàng, không ai chú ý đến cuộc nói chuyện của họ.

Nhưng đến lúc tối đi ăn, không khí lại rất náo nhiệt, Vương Vũ Linh là người thích náo nhiệt, cộng thêm Lương Nguyên An lúc nào cũng hì hì hà hà, lại được mọi người cùng hùa vào, khiến tiệm ăn xém chút nữa tốc cả mái lên. Món lên đầu tiên là tôm cay, ai ăn cũng thấy nghiền, thế là chẳng thèm ngó ngàng gì đến các món khác nữa, lại gọi thêm một đĩa tôm cay, vừa ăn vừa uống, chẳng mấy chốc đã hết sạch cả thùng bia phải gọi chủ quán lấy thùng khác.

Đàm Tĩnh lần đầu chứng kiến mọi người điên cuồng như vậy, ai cũng uống hết mình, kể cả nữ nhân viên nhỏ tuổi nhất cửa hàng. Tất nhiên cô cũng bị dúi ột cốc bia.

“Tớ không biết uống bia.”

“Thôi đi!” Vương Vũ Linh tuy chưa uống được bao nhiêu nhưng mặt đã đỏ phừng phừng như thể say túy lúy, “Lần sau có muốn kêu cậu uống cũng chẳng còn cơ hội nữa, đây chỉ là bia thôi mà, giống như rượu nếp ấy, không có tí cồn nào đâu. Mọi người đều uống hết rồi, cậu sợ cái gì?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Việc tìm hiểu trước thông tin về doanh nghiệp hay sản phẩm, dịch vụ cần mua sẽ giúp bạn có được lựa chọn tối ưu trong giao dịch. Danh bạ Top 10 công ty uy tín tại Việt Nam 2021. Các công ty chất lượng và uy tín được đánh giá và xếp hạng theo tỉnh thành giúp quý đối tác tìm kiếm công ty mình cần dễ dàng và nhanh chóng. Đánh giá, xếp hạng hàng ngàn công ty và sản phẩm trên trang so sánh nhất chẳng hạn như nha cung cap ten mien uy tin nhat viet nam, vay tien nhanh rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về doanh nghiệp và sản phẩm giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng.

loading...
DMCA.com Protection Status