Nợ hồng nhan

Chương 19


Gần đây Giang Thanh Lưu đang cực kỳ cố gắng cải thiện mối quan hệ vợ chồng của bản thân, còn Bạc Dã Cảnh Hành thì lại cực kỳ cố gắng tiến cử bản thân trở thành mẹ của con trai hắn. Chỉ đến khi Giang Thanh Lưu nổi điên cắt luôn khẩu phần ăn trong hai ngày của nàng, thì cuối cùng nàng mới chịu thôi.

Tự mình tiến cử không thành công, Bạc Dã Cảnh Hành đương nhiên sẽ phải nghĩ cách khác. Cách của nàng xưa nay vốn đơn giản và đầy thô bạo: “Buổi tối hắn sẽ phải đến tìm lão phu để luyện công, đến lúc ấy hai người các ngươi, một người giữ đầu, một người giữ chân, Thủy Quỷ Tiêu chịu trách nhiệm lột quần áo của hắn. Nếu không được nữa, thì Xuyên Hoa Điệp sẽ phụ trách bôi dầu thần Ấn Độ……”

Mấy gã đàn ông toát mồ hôi hột, cuối cùng Lan San Khách chấm chấm mồ hôi trên trán nói: “Nam thần ơi, tuy rằng bọn ta không phải là chính đạo, nhưng tốt xấu gì cũng là những nhân vật có chút tiếng tăm. Làm như vậy…… sẽ bị những tên ma đầu khác coi thường mất!”.

Cách của Khổ Liên Tử chuyên nghiệp hơn nhiều: “Thuộc hạ có thể phối một liều Vạn ật hồi xuân tán, hiện giờ tên họ Giang kia đã mất hết nội lực, muốn đối phó với hẳn chẳng phải chỉ là chuyện dưa cà vớ vẩn thôi sao?!”.

Những người còn lại nhất loạt đồng tình.

Sau đó Khổ Liên Tử pha chế ra một liều thuốc, nhưng Giang Thanh Lưu sống chết không chịu uống —— Thế này chẳng phải vô lý lắm sao, hắn có bị bệnh đâu mà đi uống thuốc do Khổ Liên Tử điều chế. Từ đầu đến cuối Trầm Bích sơn trang là địa bàn của hắn, mấy gã này sẽ không dám làm trò xằng bậy đâu. Cuối cùng Khổ Liên Tử đã nghĩ ra một “diệu kế”, bỏ thuốc vào trong giếng nước.

……

Giang Thanh Lưu phát điên đây, hắn vừa cùng Đan Vãn Thiền đến thăm mẹ vợ một chuyến, lúc quay về nhìn thấy tình cảnh xung quanh vô cùng hỗn loạn. Hắn xông vào tiểu viện của Bạc Dã Cảnh Hành, phía sau là một đám gia đinh, vú già tiêu điều xơ xác như cây trước bão. Ngay cả người trước giờ vẫn luôn bình tĩnh trầm ổn như Giang Ẩn Thiên và Chu thị gần đây cũng phải đóng cửa không dám bước ra ngoài một bước, thiết nghĩ chắc là sợ tổn hại đến thanh danh, nên ở trong phòng ngồi luận đạo cũng nên!

Mọi người đều tưởng rằng có tên thất đức nào đó hạ độc báo thù, chỉ có mình Giang Thanh Lưu biết đã có chuyện gì xảy ra! Vị minh chủ võ lâm kinh qua biết bao sóng gió, thành danh lúc còn niên thiếu giờ tức giận đến nỗi chân tay run rẩy: “Các ngươi…… đám bại não các ngươi! Chẳng trách toàn bộ chính đạo không tiêu diệt được các ngươi thì ăn không ngon ngủ không yên! Đầu óc toàn bã đậu mà cứ tưởng bản thân độc tôn một cõi đấy chắc! Năm đó Hàn Âm cốc bị diệt môn, sao không mang đám các ngươi diệt luôn đi!!”.

Bên ngoài truyền đến giọng nói lạc hồn của vị quản gia: “Minh…… minh chủ, bên ngoài…… ư ư…… bên ngoài có khách tới xin…… a a…… gặp mặt.”

Người tới là Cung Tự Tại, lúc này sắc mặt của quản gia đỏ bừng, nhìn mọi vật không rõ, ngay cả người cũng không nhận ra ai với ai.

Cung Tự Tại có sư phụ truyền dạy, nhưng không có môn phái, công việc cũng không nhiều, nên bình thường toàn coi bốn bể là nhà, xách kiếm ngao du khắp chốn giang hồ. Lần này về kể lại đầu đuôi sự việc của Bách Lí Từ Sở cho sư phụ xong, nghĩ tới công lực của Giang Thanh Lưu vẫn chưa được khôi phục, nên lại vội vàng chạy tới đây.

Nhìn thấy bầu không khí “sôi nổi” trong Trầm Bích sơn trang, hắn cũng bị dọa cho không hề nhẹ: “Thanh Lưu, thế này……”

Giang Thanh Lưu ra sức bóp trán: “Một lời khó nói hết.”

Từ sau vụ Trầm Bích sơn trang bị tập kích, nơi này vẫn luôn duy trì chế độ đề phòng nghiêm ngặt. Và không ngoa khi nói sự xuất hiện của Cung Tự Tại, đã khiến cho tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Buổi tối, Giang Thanh Lưu cùng Cung Tự Tại ăn tối trong tiếng rên rỉ “ư ư a a” của đám gia đinh. Cung Tự Tại cũng phải nghẹn lời: “Hay là tìm Thương Tâm cô nương nhờ xem bệnh giúp cho?”.

Giang Thanh Lưu đau khổ xua tay nói: “Đã nhờ xem rồi, cô nương ấy nói, dược tính sẽ kéo dài đến tận một tháng.”

Cung Tự Tại thiếu chút nữa là ngã bổ chửng, hắn chắp tay: “Hiền đệ, vậy một tháng nữa ngu huynh sẽ tới giúp, giờ thì cáo từ!”.

Nói xong hắn lẩn nhanh như chớp.

……

Buổi tối, cả Trầm Bích sơn trang lâm vào tình cảnh gà bay chó sủa, đắm mình trong bầu không khí đầy tăng động của “mùa vạn vật sinh sôi nảy nở”. Giang Thanh Lưu và Đan Vãn Thiền cũng hoàn toán bó tay, ăn cơm tối xong, hai người đang chuẩn bị đi ngủ, thì đột nhiên một trận gió kỳ quái thổi tắt hết những cây nến trong phòng.

Giang Thanh Lưu vốn dĩ là người vô cùng tỉnh ngủ, lập tức vươn tay cầm kiếm, nghe tiếng gió đoán vị trí, chỉ trong nháy mắt đã đánh chặn được mấy ám khí của kẻ địch. Trong bóng đêm chỉ có tiếng động cực khẽ vang lên, Đan Vãn Thiền cố gắng hết sức thu mình vào trong góc giường, không gây ảnh hưởng gì tới hắn.

Giang Thanh Lưu đương nhiên biết không ổn, hung thủ hiển nhiên là vô cùng giảo hoạt, thích khách lần trước đã thất bại, khiến cho toàn bộ Trầm Bích sơn trang cứ cách ba bốn bước là lại có người đứng gác. Võ sư bảo vệ cho những tiểu viện tăng lên gấp đôi. Những hảo hữu của Giang Thanh Lưu cũng tới giúp đỡ rất đông, quãng thời gian sóng yên biển lặng trước đó, cộng việc với sau khi đám người Mai Ứng Tuyết rời đi xong, trong sơn trang vẫn bình yên vô sự. Hôm nay Cung Tự Tại lại đến lần nữa, thoạt nhìn có vẻ rất an toàn, nên tất cả mọi người đều thả lỏng nhiều. Ai ngờ hung thủ lại chọn chính lúc này để ra tay!

Trong lòng Gianh Thanh Lưu phân tích rất nhanh đám người này, có sự nhẫn nại, ra tay dứt khoát, e là sát thủ thứ thiệt rồi. Bên ngoài không hề có tiếng động, có vẻ như chưa kinh động tới đám vú già. Giang Thanh Lưu vừa mừng lại vừa lo. Mừng là vì, nếu đám hung thủ này không muốn kinh động đến đám đàn bà con gái, thì tất nhiên sẽ không giết hại họ trước. Tuy rằng các võ sư đã lơ là mất cảnh giác, nhưng số lượng lại rất nhiều, nếu đã động thủ, không có lý nào lại yên tĩnh thế này. Lo là vì, hiện giờ công lực của hắn đã mất hết, sao có thể bảo toàn tính mạng cho cả hai vợ chồng được?

Thanh kiếm trong tay hắn múa lên không chút kẽ hở, chặn được đợt công kích đầu tiên, nhưng không biết bên ngoài có bao nhiêu người mà ám khí cứ liên tiếp gào thét sượt qua hai má. Trong bóng tối hắn có thể ngửi được trong luồng gió tanh mang theo mùi chất kịch độc.

Đan Vãn Thiền hai tay ôm đầu, không dám động đậy. Giang Thanh Lưu cũng chẳng có cách nào để quan tâm đến nàng, toàn bộ tâm trí hắn tập trung vào việc ngăn chặn số ám khí đang xé gió lao đến kia. Nhưng như vậy cũng không phải cách, đám người bên ngoài sớm muộn gì cũng sẽ xông vào.

Hắn nghiến răng, phá vỡ cửa sổ lao vọt ra! Bên ngoài tiếng binh khí va vào nhau lập tức vang lên, tất nhiên sẽ kinh động đến những võ sư canh gác.

Trong khi bên ngoài đang là một trận hỗn chiến, thì Đan Vãn Thiền vội vã chạy ra khỏi phòng, tránh những chỗ có người, đi tìm Bạc Dã Cảnh Hành. Bạc Dã Cảnh Hành vẫn còn đang ngủ, nàng ta đẩy cửa chạy vào, ra sức lay nàng dậy: “Tiểu Cảnh!”.

Bạc Dã Cảnh Hành vốn dĩ rất ghét bị tiếng động ồn ào bên ngoài làm cho tỉnh giấc, nên đã nhét bấc đèn vào tai. Lúc này nhìn thấy hốc mắt Đan Vãn Thiền đỏ hoe, nàng liền lấy bấc đèn ra nói: “Chẹp, khóc cái gì mà khóc, trời không sập đâu mà lo.”

Đan Vãn Thiền đẩy đẩy nàng: “Còn không mau ra đó giúp một tay đi!”.

Bạc Dã Cảnh Hành đứng ở bên ngoài quan sát, vẫn có chút chần chừ: “Tướng công nhà cô vẫn thừa sức đối phó với đám người đó, cần gì lão phu ra tay giúp?”.

Đan Vãn Thiền cuống lên: “Cái gì chứ, nhanh ra cứu người đi!”.

Võ sư thì đang bị mấy tên sát thủ khác cầm chân, còn nội lực của Giang Thanh Lưu vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, chỉ dựa vào những chiêu kiếm nhanh và kinh nghiệm lọc lõi để chống lại bốn năm tên sát thủ. Đó là quãng thời gian đỡ trái hở phải vô cùng chật vật của hắn. Bạc Dã Cảnh Hành đứng ở trước cửa tiểu viện, chắp tay sau lưng quan sát.

Lan San Khách, Khổ Liên Tử cũng dẫn đồ đệ đứng ở ngoài xem, thỉnh thoảng còn bình luận chỉ trỏ: “Tuy Giang Thanh Lưu là một minh chủ, nhưng cũng không phải là một bao cỏ vô dụng.”

Xuyên Hoa Điệp vừa dâng hạt hướng dương, hoa quả sấy lên cho sư phụ, vừa cứu vớt tôn nghiêm của ông ta: “Chẹp…… sư phụ à, thực ra chức minh chủ và bao cỏ, không hề có tính đương đồng.”

“Vậy sao?” Lan San Khách hết sức bất ngờ, “Vậy tại sao vi sư luôn cảm thấy chả khác gì nhau nhỉ?”.

Khổ Liên Tử nói đúng trọng tâm hơn một tí: “Cốt cách của hắn thanh tân kì diệu, là cơ sở rất tốt cho việc luyện võ. Nếu như nội lực vẫn còn, thì bốn năm người cũng không làm gì được hắn. Ấy ấy…… không xong rồi!”.

Lời còn chưa dứt, thì kiếm của một tên thích khách đã đâm vào thắt lưng Giang Thanh Lưu, lập tức cả một mảng eo của hắn bị nhuộm đỏ.

Tuy Đan Vãn Thiền có chút bằng mặt nhưng không bằng lòng với Giang Thanh Lưu, nhưng cũng không muốn thấy hắn bị người ta giết chết. Nàng kéo kéo tay áo Bạc Dã Cảnh Hành, Bạc Dã Cảnh Hành nhón một miếng hoa quả sấy từ cái đĩa Xuyên Hoa Điệp dâng lên bỏ tọt vào miệng nói: “Không vội không vội, hắn ta chưa chết được đâu.”

Quả nhiên, tuy Giang Thanh Lưu cố tình để lộ sơ hở, nhưng chỉ với một đòn nhanh mạnh chuẩn, đã kết liễu được một tên áo đen. Sau đó vừa thu chiêu thức lại xong, đã lại quay ra chống trả đòn tấn công hợp lại của bốn người còn lại. Bốn gã thích khách dường như cũng có chút không dám tin vào mắt mình, chiêu thức đang từ dốc toàn lực lúc đầu để tấn công giết chết đối phương dần dần bắt đầu chuyển sang phòng thủ. Bên ngoài vang lên một loạt những tiếng gừ gừ a a —— Võ sư bảo vệ tiểu viện ép tới càng lúc càng gần rồi. Xem ra lực lượng lần này của đám thích khách vẫn không thể phá vỡ được sức phòng ngự của Trầm Bích sơn trang.

Chiêu thức của Giang Thanh Lưu đa phần là phòng thủ, cũng là vì có ý kéo dài thời gian. Trong lúc đánh nhau nghe thấy giọng nói của Đan Vãn Thiền, hắn liền liếc nhìn về phía tiểu viện, nhìn xong suýt thì tức chết. Chỉ thấy Bạc Dã Cảnh Hành sai Xuyên Hoa Điệp kê cái ghế nằm ở trong tiểu viện ra trước cửa. Giờ đang uống rượu, ăn hoa quả sấy, rít thuốc sịt sịt bằng cái ống điếu phỉ thúy, Xuyên Hoa Điệp bên trái nhồi sợi thuốc, Thủy Quỷ Tiêu bên phải phe phẩy quạt cho —— Dáng vẻ của một lão địa chủ giàu có đích thực.

Chẹp, Giang Thanh Lưu thực sự muốn mặc niệm cho trí thông minh của phu nhân nhà mình —— Cầu cứu mà lại tìm nàng ta, thì thà tìm một con chó còn hơn.

Hắn còn đang mải mặc niệm, thì đột nhiên trước mắt vụt qua một bóng người, lại có thêm một gã mặc áo đen nữa gia nhập cuộc chiến. Sắc mặt Khổ Liên Tử và Lan San Khách lập tức nghiêm túc hẳn lên. Giang Thanh Lưu chỉ cảm thấy áp lực tăng lên gấp đôi, chỉ trong vòng hai chiêu đã bắt đầu cảm thấy khó cầm cự tiếp rồi! Bạc Dã Cả Hành hơi ra hiệu, Khổ Liên Tử không chút chần chừ tham gia vào cuộc chiến, tay phải vung lên, ném ra một nắm cát độc.

Nhưng đối phương đã dự liệu được nên nghiêng người tránh đi, đáng tiếc Giang minh chủ lại không tránh nổi! Nắm cát độc này trúng thẳng vào đầu cổ mặt mũi hắn. Giang Thanh Lưu quả thực lúc này đang nổi sát tâm muốn bóp chết ông ta. Khổ Liên Tử cũng có chút xấu hổ: “Khụ khụ, nhất thời ném không chuẩn.”

Lan San Khách nhìn khuôn mặt Giang minh chủ đã bị cát độc làm cho tím lịm —— Số cát này đúng là không lãng phí dù chỉ là một hạt, tất cả đều đang giơ tay vẫy gọi, liền vỗ vỗ vào vai ông ta: “Không hề, không hề, thực sự là bách phát bách trúng đấy chứ.”

Một Giang Thanh Lưu trước giờ có hàm dưỡng cực tốt cũng thật sự không muốn dính dáng gì tới những người này —— Mẹ nó chứ còn đám người nào ngu hơn, không đáng tin hơn đám người này nữa không?!

Sau khi cẩn thận suy nghĩ hồi lâu, Giang minh chủ quả thực là đau đớn đến không muốn sống nữa —— Đám người ngu xuẩn này chính là những kẻ mà võ lâm chính đạo truy đuổi suốt mười mấy năm cũng không tài nào bắt nổi đây ư! Chiêu thức của hắn dần dần không còn linh hoạt nữa, công lực của người trước mặt, cho dù hắn có ở vào thời kỳ nội lực sung mãn nhất, cũng chưa chắc đã nắm được phần thắng.

Hắn thầm cả kinh, chỉ cảm thấy cần cổ đau nhói, cơ thể càng lúc càng tê dại, cử động rất khó khăn: “Bách Lí……” Đầu lưỡi cũng không thể nhúc nhích được, hắn nhìn chằm chằm vào kẻ bịt mặt với thân hình cao lớn đứng trước mặt.

Kẻ bịt mặt kẹp hắn dưới nách, cơ thể nhẹ nhàng nhún một cái, đã bật người lên trên nóc nhà. Bạc Dã Cảnh Hành đứng bật dậy, đang định đuổi theo, nghĩ thế nào lại tự nói với mình: “Không được, phải tìm thứ để ngồi.”

Nàng quét ánh mắt về phía Xuyên Hoa Điệp, hai mắt Xuyên Hoa Điệp rưng rưng lệ, ra sức lắc đầu, Lan San Khách nghĩa khí đứng ra: “Nam thần, đi thôi!”.

Bạc Dã Cảnh Hành khoát tay, dặn dò Xuyên Hoa Điệp: “Vậy chuyện tiếp theo ngươi xử lý cho cẩn thận vào!” Sau đó cưỡi lên người Lan San Khách, nhanh chóng đuổi theo.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn chẳng hạn như niem phat tri benh, hoi dap phat phap Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.