Nô thê muốn xoay người

Chương 101: Đa Cát an ủi (một)


không phải ánh mắt quỷ dị trong địa lao đánh thức nàng cũng chả phải tiểu bằng hữu Đa Cát gọi tỉnh La Chu trong cơn mê man, mà là thân thể lạnh như băng cùng phía dưới quặn đau mà tỉnh

Mặc dù dưới thân lót hai nệm giường vô cùng dày cùng chăn ấm; tuy thân thể được nước ấm dội qua và được Thích Ca Thát Tu xoa bóp lưu thông máu. Nhưng khi nàng một mình một người ngủ, chân tay vẫn có dấu hiệu hạ thân nhiệt nhanh chóng. Ấm áp tựa như đầu mùa xuân trong làn gió thổi nhẹ nhàng trôi đi, chỉ để lại chút nhạt nhẽo hơi ấm, còn lưu lại vẫn chỉ có cái lạnh đến thấu xương.

Cái lạnh lan tràn ra khắp cơ thể nàng, dường như nước bên trong bụng cũng muốn đóng băng lại. Lại một lần nữa quặn đau từ phía bụng mang theo cái lạnh trào dâng trong cơ thể nàng, một trận máu nóng tuôn trào thoáng chốc cái làm cho mặt nàng trắng bệch cả ra, cả người đều toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

Thích Ca Thát Tu đi rồi, đám cung nô cũng đi luôn, này trong phòng giam lại chỉ có một mình nàng. Nàng xoay thân mình lưng dựa vào vách tường phòng giam, vẫn không nhúc nhích cuộn mình trong ổ chăn. Nàng nhắm mắt lại, răng nanh gắt gao cắn môi dưới, kiệt lực ức chế tiếng rên rỉ cùng khát vọng quay cuồng trong đầu.

Liệt? Thích Ca Thát Tu, cái tên nam nhân cầm thú đó đối nàng là nhất thời vui thích mà đùa bỡn, vẫn là lòng dạ khó lường luôn tính kế, hoặc có thể là cũng có vài phần thương tiếc của nam nhân đối nữ nhân, nhưng nàng đã không còn tinh lực đi phân tích, cân nhắc cẩn thận từng chi tiết nữa rồi. Giờ phút này, cả đầu nàng chỉ hoài niệm lúc hắn dùng đôi bàn tay ấm áp ấy xoa bụng cho nàng. Bàn tay ấy tuy rằng thô kệch hung tàn, nhưng lại có thể tạm thời xóa tan băng hàn trong thân thể nàng, giảm bớt đau đớn ở bụng.

Nàng cũng hoài niệm Namtso thôn ngày, cùng Trát Tây Lãng Thố cùng một chỗ ngủ khi, nam nhân ấm áp bàn tay to luôn luôn tại nàng bụng thượng nhu ấn, bên tai tới ban đầu tới chung đều bồi hồi a thương ôn nhu nỉ non, làm cho nàng vượt qua từ lúc chào đời tới nay tối thoải mái một lần hành kinh.

Nàng vẫn còn hoài niệm Ngân Nghê ở bên người mấy ngày, tuy rằng đã tắm rửa sạch sẽ vậy mà trênngười Ngân Nghê lúc nào cũng phảng phất mùi tanh tưởi của dã thú, nhưng bộ lông dày của nó vĩnh viễn cũng không giảm bớt độ ấm. Trong cái rét lạnh căm căm ở tẩm cung hắc ám kia, nó dùng thân mình bao bọc nàng bên trong, dùng cái miệng đầy răng nanh ngậm ngón tay như đã đóng băng lại của nàng để làm ấm chúng.

Nàng không biết phụ nữ khi sinh có bao nhiêu đau đớn, nhưng mỗi một lần bụng quặn đau lại làm cho nàng cơ hồ muốn cắn nát cánh môi. Tay chân dần dần lạnh như băng cứng đơ, mồ hôi lạnh đua nhau xuất hiện một tầng lại một tầng mang đi hơi ấm còn sót lại của nàng. Nội y thấm ướt mang sự lạnh lẽo, hàn khí thấm dần ào cơ thể nhỏ bé, càng làm đau đớn bên trong bụng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, tưởng tượng như là có con dao sắc bén bên trong cứ từng đao từng đao chém nhiệt tình bên trong.

Cơ thể đau nhức khó chịu liên tục càng làm nàng hận tên cầm thú Vương hơn, thân thể nàng vốn tính hàn lại thêm hắn tra tấn cơ thể càng bị hàn khí ăn mòn. Nàng dường như đã cắn nát cánh môi, đáy lòng bất đắc dĩ cười lạnh, nhớ lại tựa hồ từ lúc bị bắt làm nô lệ, môi dưới của nàng không có nổi vài ngày là còn nguyên vẹn. Chắc Cách Tang Trác Mã đã về tới thôn Nam Mộc A của nàng, về bên người a tổ, mẹ cũng như em trai của nàng, nàng đã thoát kiếp sống nô lệ thống khổ đó rồi. Còn nàng thì sao? Còn muốn chờ đến khi nào nữa? Trong lúc cơ thể vẫn cảm nhận thấy sự đau đớn, thần trí dần trở nên mơ hồ phảng phất theo trong không trung gió lạnh thổi đến thổi đi.

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, ngươi xảy ra chuyện gì vậy?”

Bên tai đột nhiên truyền đến thanh âm lanh lảnh, giống như dòng suối nhỏ chảy róc rách, như ánh sáng rọi trong đêm đen. Thanh âm như gần trong gang tấc, âm lượng không lớn mang theo sự chân thành tha thiết.

Nàng hơi mở đôi mắt ra, thấy áo bào da dê cũ nát đã sờn từ lâu và đôi mắt có chút hoảng hốt chớp nhẹnhìn nàng. Nàng cố gắng nâng lên mi mắt thì nhìn thấy khuôn mặt trẻ con giảo hoạt mà đáng yêu. Trời sinh cho hắn cặp lông mày và khóe môi như luôn nở một nụ cười nhè nhẹ, và đôi mắt to màu rám nắng với ánh nhìn tràn đầy quan tâm.

Hóa ra là tiểu bằng hữu mới quen trong lao - Đa Cát, nàng nhoẻn môi đối hắn nở nụ cười, cơ bắp cứng ngắc khiến hai gò má khó mà nở một nụ cười tiêu chuẩn thay vì đó có chút vặn vẹo khó coi.

“không… sao…” Chỉ cần sống sót qua hai ngày này là những ngày sau sẽ dễ thở hơn rồi.

Đa Cát vẻ mặt lo lắng cũng không có bỏ đi, hắn lắc đầu không tin, giơ lên tay áo có chút dơ bẩn cũ nát nhẹ nhàng mà lau đi mồ hôi lạnh trên trán La Chu, cánh môi đầy đặn bĩu môi bất mãn nói, “Tỷ tỷ gạt ta, mặt của ngươi so với tuyết còn trắng hơn đó, trên trán tất cả đều là mồ hôi lạnh, cả mái tóc đầu ướt hết cả rồi.” Dừng một chút hắn cắn môi dưới, đôi mắt to màu vàng rám nắng ảm đạm cúi đầu, có chút thương tâm nói “Ta tránh ở đống cỏ bên trong thấy Liệt đội trưởng giúp tỷ tỷ băng bó miệng vết thương. Tỷ tỷ nhất định là ghét bỏ quần áo của ta cũ nát bẩn thỉu cho nên mới không cần ta băng bó.”

Khụ Khụ Khụ── Khụ Khụ Khụ ──

La Chu hít một ngụm khí lạnh vô ý bị nước miếng làm cho sặc luôn, hai má trắng bệch nháy mắt đỏ bừng giống như bình thường khi thoa son mang vài phần xinh đẹp kiều diễm. Mẹ nó! Thích Ca Thát Tu nhớ ra lệnh cho cung nô ngăn trở nhà tù phái trước, nhưng lại quên ngăn trở phòng tù bên cạnh! Mấy cảnh… Tắm rửa, thoa thuốc, kinh nguyệt toàn bộ việc làm ái muội đó đều bị thấy hết?! Bị thấy hết không quan trọng, vì sao kẻ thấy từ đầu đến cưới lại là một đứa trẻ mười một mười hai tuổi trước mặt này kia chứ?

“không… Hô hô… không có… Hô hô…” Nàng trốn ở trong ổ chăn, vội vàng lắc đầu phủ nhận. thật là cực kỳ xấu hổ, xấu hổ quá đi囧, dưới sự bi ai nàng gặp phải trong tình huống này đổi lại hành kinh tạm thời bớt đau đớn.

“Có nha! Tỷ tỷ coi thường ta!” Đa Cát tựa hồ nổi lên tính tình trẻ con, chu miệng dỗi, “Tỷ tỷ chính là ghét bỏ ta nhỏ! Ghét bỏ quần áo của ta bẩn thỉu!” Lời nói mang hơi ý căm giận bỗng chuyển thành thương tâm, “không nghĩ tới ca ca khi dễ ta, tỷ tỷ cũng xem thường ta.” Đôi mắt màu rám nắng hiện lên một tầng hơi nước trong suốt, hốc mắt cũng phiếm hồng “Làm đệ còn tưởng rằng… tỷ tỷ cùng ca ca không giống nhau…” Thanh âm phát ra còn run run như rất ủy khuất cùng thất vọng.

La Chu há miệng định nói cái đó rồi cũng không phát ra âm thanh nào. Nàng không có kinh nghiệm cùng trẻ con nói chuyện nha, đối với những bạn nhỏ bướng bỉnh tỏ ra ủy khuất như này hoàn toàn là bó tay. Hơn nữa loại “tổn thương” như này mà nói vẫn là không biết phải làm sao vậy nên nàng lại càng bất lực. Nàng cổ không nổi lên dũng khí đối cái bé trai cao nguyên cổ đại lên lớp dạy về sinh lý nữ giới trưởng thành được, nên chỉ có thể hoàn toàn giả vờ câm điếc.

Đa Cát nhìn La Chu cúi đầu ngồi yên lặng một bên. Liếc mắt nhìn lên hung hăng cọ cọ chùi nước mắt vào ống tay áo. thật cẩn thận nằm xuống, cụng đầu mình vào đầu La Chu, run rẩy sợ hãi hỏi, “Tỷ tỷ, có phải ngươi phiền chán ta không? Ta có phải hay không khiến người khác chán ghét ư?”

La Chu nhẫn nhịn một trận đau, kinh ngạc giương mắt xem hắn, đập vào mi mắt là một khuôn mặt đáng yêu đầy lo sợ bất an. Hai má hồng hồng dính chút chút bùn đất bẩn hề hề, mắt to trong suốt màu rám nắng vẫn còn hồng hồng vì khóc trước đó, còn vài phần sợ hãi gắt gao nhìn chính mình, cũng không dám nháy mắt như là sợ bị nàng phiền chán mà vứt bỏ.

“Ca ca luôn trách cứ ta, dù chỉ không như ý muốn một chút liền đem ta tống vào địa lao, ta biết ta toàn làm ca ca phiền chán. Cho dù tỷ tỷ chán ghét ta thì cũng hiểu thôi …” Thanh âm sợ hãi càng ngày càng nhỏ dần, đến cuối cùng chỉ còn tự trách ảm đạm đáng thương.

Tam La Chu bỗng dưng đau xót, nàng thế nhưng trên người bé trai này thấy được ảm đạm đáng thương. Nếu không phải ca ca của hắn đối với hắn quá khắc nghiệt cực đoan thì sao một đứa nhỏ sáng lạn như ánh mặt trời lại có thể trở nên như thế mẫn cảm, lúc nào cũng trong trạn thái cẩn thận đề phòng? Đột nhiên nàng giống như theo trên người đứa nhỏ thấy được chính mình trước kia, không khỏi dâng lên cảm giác *đồng bệnh tương liên. Khi đó nàng cũng là như thế cẩn thận lại sợ hãi gắt gao nhìn cha mẹ, mong đợi bọn họ có thể nhìn đến nàng, nhìn nàng bằng một khuôn mặt tươi cười ôn nhu, nóinhững lời yêu thương, tặng cho nàng những cái ôm ấm áp. Đáng tiếc, phần lớn nàng nhận được là bóng dáng lãnh đạm.

* đồng bệnh tương liên = cùng ở một hoàn cảnh giống nhau thì người ta thông cảm với nhau.

Khuôn mặt ôn nhu tươi cười, lời nói yêu thương, cái ôm ấm ap chỉ tồn tại ở một góc rất nhỏ và mơ hồ trong trí nhớ của nàng, bừng tỉnh trong cái hư ảo mờ mịt gọi là kỷ niệm. Biết rõ là từng có được, tại sao cũng chạm không tới, cảm nhận không đến.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.5 /10 từ 1 lượt.

Bạn sẽ học được kỹ thuật trồng và chăm sóc các loại cây trồng phổ biến quan trọng từ cây công nghiệp đến rau quả nông nghiệp và các loại cây cảnh, cây thuốc quý trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như phong tuc cuoi hoi, hoa cam tu cau mix chắc chắn những kiến thức và kỹ thuật trên sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc làm vườn và chăm sóc cây cảnh.

loading...
DMCA.com Protection Status