Nữ chính đều cùng nam phụ

Quyển 4 - Chương 99: Lại bắt đầu suy nghĩ phương pháp chia rẽ hai người


Hai hoàng tử Lục, Thất tuổi còn nhỏ, đều chưa cưới Vương phi, thật ra không mang mỹ thiếp tới cửa, thuần túy là cùng các ca ca tới xem náo nhiệt, còn Dục Vương, đó chính là đầy mình quỷ, một mình thế nhưng mang theo bốn mỹ thiếp tới.

Khương Vũ Triều thực hoài nghi ngốc bức này phái nữ thích khách muốn mưu sát idol. Nàng nhìn nhìn bốn mỹ thiếp, cảm thấy các nàng mặc y phục rất có đặc sắc, xếp hàng dựa theo xuân hạ thu đông, làm cho nàng nhớ tới trong nguyên tác bốn thiếp thị sủng ái của Dục Vương, giai đoạn đầu suất diễn còn không ít, Dục Vương luôn mang theo mấy người này đi ra ngoài tỏ vẻ.

Vì thế nàng nói với Dục Vương: “Dục Vương điện hạ, bốn tỷ muội ngươi mang đến này, hình như có chút quen mắt?”

Quả nhiên, Dục Vương cười ý vị thâm trường, “Nnàg đương nhiên quen mắt, các nàng là thiếp thị của ta, Đào Phong, Bích Sa, Quế Chi và Mộ Tuyết, các người lúc trước ở vương phủ không phải vẫn ở chung rất tốt.” hắn nói xong, mấy mỹ thiếp nhìn Khương Vũ Triều, đều nhấp môi cười khẽ.

Tiêu Cẩm Nguyệt nguyên bản ở Dục Vương phủ yếu đuối ngây ngô, bị trắc phi khi dễ, còn bị sủng thiếp khi dễ, người khi dễ nàng bao gồm cả mấy kẻ này. Khương Vũ Triều hơi hơi mỉm cười, “Dục Vương đưa thiếp thị của mình tới đây hầu hạ Ngọc Lăng Vương, sợ là không ổn.”

Dục Vương: “Có cái gì không ổn.” hắn nâng bầu rượu lên rót ly rượu, “Tiền triều có Lý tướng đưa thiếp cho Chiêu đế, có Tống đại gia và Lang thượng thư tình cảm thâm hậu dùng chung một thiếp, ta cùng với Ngọc Lăng Vương quan hệ thân hậu, vì sao không thể đưa cơ thiếp cho hắn? Hơn nữa, nhìn dáng vẻ hắn còn không phải là thích thứ ta từng dùng quá.”

Dục Vương vừa nói lời này, Lục, Thất hai hoàng tử bên cạnh xem diễn đều khẽ nhìn nhau. Tam ca hôm nay xem ra là chuẩn bị làm hai vợ chồng Ngọc ca khó chịu, loại lời này còn nói được, cho dù Ngọc ca tính tình tốt như vậy, chỉ sợ cũng phải tức giận.

Khương Vũ Triều không có chút xấu hổ và giận dữ vì bị nhục nhã, ngược lại tươi cười vi diệu: “Cũng không phải là không thể, nhưng Dục Vương đưa cơ thiếp của mình tới, người biết đến sẽ nói Dục Vương và Vương gia nhà ta thủ túc tình thâm, ai không biết còn tưởng rằng Dục Vương là tự mình không dùng được, không dùng được mới tặng cơ thiếp cho người ta đâu.”

Nàng nhẹ bẫng một câu, làm mọi người ở đây đều nhớ tới lời đồn Dục Vương không được lúc trước, Lục, Thất hoàng tử lại nhịn không được dùng ánh mắt khác thường nhìn Dục Vương. Oa, Tam ca đen mặt.

Khương Vũ Triều: “Dục Vương thật là hào phóng, Vương phi có thể nhường cho người khác, cơ thiếp cũng có thể đưa cho người khác, đây không chỉ là huynh đệ tình thâm, còn là săn sóc bọn tỷ muội trong phủ Dục Vương cuộc sống tịch mịch, muốn tìm nơi quy túc cho mọi người.”

Dục Vương buông mạnh chén rượu, rượu chưa kịp uống đổ đầy đất, “Ngươi nói cái gì!”

Khương Vũ Triều tươi cười đầy mặt, “Ta đang khen Dục Vương là người tốt mà.”

Dục Vương: “Ngươi cho rằng bổn vương không hiểu ngươi đang ám chỉ cái gì!”

Khương Vũ Triều: “A? Hóa ra nghe hiểu được, vậy ta an tâm rồi.”

Dục Vương cũng nhớ tới lúc trước những lời đồn đãi đó, nheo đôi mắt nhìn Khương Vũ Triều: “Lúc trước, lời đồn đãi là từ ngươi?”

Khương Vũ Triều: “Con người ta không thích lừa gạt ai, nếu Dục Vương hỏi, ta đây nói thẳng, việc này không phải ta tiết lộ ra ngoài, bất quá sự thật chính là sự thật, nhiều người biết khó tránh khỏi để lộ bí mật, không thể trách đến ta. Dù Dục Vương lấy tội danh hưu Tiêu Cẩm Nguyệt, Tiêu Cẩm Nguyệt cũng trăm triệu không dám phỉ báng Dục Vương điện hạ.” nói như là thật sự.

Lục, Thất hoàng tử nhìn về phía Dục Vương, ánh mắt càng thêm khác thường, hóa ra là như thế này a?

Dục Vương: “Câm mồm, ngươi hồ ngôn loạn ngữ cái gì!”

Khương Vũ Triều vừa lúc tương phản với Dục Vương phẫn nộ, ngữ khí tùy ý còn mang cười: “Đừng kích động, ta không nhắc tới việc này là được.”

Mắt thấy Dục Vương sắc mặt phi thường khó coi, hai hoàng tử trẻ tuổi lặng lẽ ngồi xa hơn, ở một bên khe khẽ nói nhỏ, “Oa, Vương phi tẩu tẩu thật hung, một chút cũng không sợ Tam ca, bất quá nàng và tam ca nói thẳng ra việc lúc trước như vậy, cũng không sợ Ngọc ca tức giận sao?”

“Ta không tức giận.” Hề Trác Ngọc không biết lúc nào ngồi xuống bên bọn họ, để chiến trường lại cho hai vị kia. Nhân viên và thủ trưởng trước mâu thuẫn, cũng hay gặp.

Dục Vương không có lời nào để nói với Khương Vũ Triều, quay đầu thấy Hề Trác Ngọc có vẻ chuyện đó không liên quan đến mình, bất giác chói mắt, nói với hắn: “Ngọc Lăng Vương thật là có trí tuệ, không biết nghe Vương phi mình và nam nhân khác nói về quá vãng, có cảm giác ra sao a?”

Hề Trác Ngọc bưng ly trà nhấp một ngụm: “À, cái này a —— không để bụng đã từng có được, chỉ để ý ngày sau lâu dài.” Cảm ơn đã mời.

Dục Vương âm dương quái khí, “Ngọc Lăng Vương thật sự không để bụng?”

Khương Vũ Triều: “Vương gia nhà ta sao lại vì việc nhỏ này mà tức giận, hắn lại không phải Dục Vương ngươi.”

Dục Vương sắc mặt nặng nề nhìn bọn họ: “hiện giờ ngươi có chỗ dựa, cũng dám chèn ép ta.”

Khương Vũ Triều: “Đúng rồi.”

Lại tiếp tục nữa, khả năng hắn sẽ nhịn không được đánh người, Dục Vương đen mặt đứng dậy, chạy lấy người. Bốn mỹ thiếp không biết làm sao, nhìn bóng dáng Dục Vương nhanh chóng rời đi, lại nhìn nhìn Ngọc Lăng Vương mỹ nhân như ngọc ngồi ở một bên, không biết nên đi đường nào. Nhưng Khương Vũ Triều không cho các nàng cơ hội lựa chọn, nàng nói: “Còn không đuổi kịp chủ tử các ngươi, ta liền gọi chó đến, trong phủ nuôi rất nhiều chó to, đặc biệt thích ăn thịt, lại không thích người lạ.”

Bốn mỹ thiếp sợ tới mức mặt không còn chút máu, chạy bước nhỏ đuổi theo Dục Vương.

Trong phòng chỉ còn lại hai hoàng tử ăn dưa xem diễn. Thấy Khương Vũ Triều nhìn phía bọn họ, Thất hoàng tử sợ bị ngộ thương, vội vàng nhấc tay: “Tẩu tẩu tha mạng, ta chưa từng đưa mỹ nhân tới cho Ngọc ca.”

Lục hoàng tử: “Ta cũng không có, chính ta cũng không có mấy cái mỹ thiếp, cũng sẽ không đưa cho Ngọc ca.”

Khương Vũ Triều cười nói: “Yên tâm, ta cũng không phải không nói đạo lý, hai hoàng tử là khách, ta dù sao cũng sẽ không đối đãi các người như vậy. Hôm nay để các người chế giễu, tới, chiêu đãi không chu toàn, tẩu tẩu rót cho các ngươi ly trà bồi lễ.” Hòa khí đến mức như không phải nàng vừa rồi đấu khẩu, liên tiếp chọc tức ba người bỏ đi.

Hai người xua tay chối từ, “không cần, không cần!”

Lục hoàng tử yêu thích bát quái nhịn không được hỏi: “Mới vừa rồi, Ngọc tẩu tẩu và Tam ca nói những chuyện đó, là thật? Ta bảo đảm không nói bậy, ta chỉ tò mò, Tam ca hắn thật sự……?”

Lục hoàng tử này miệng rộng, bí mật gì cũng không giữ nổi. Khương Vũ Triều nói: “không có gì mà khó nói, chính là thật, hắn cùng ta không qua được còn nơi chốn dây dưa ta, chính là bởi vì việc này.”

Lục, Thất hoàng tử: “Oa ——”

Thỏa mãn lòng hiếu kỳ, hai vị hoàng tử không bao lâu cũng cáo từ.

Hề Trác Ngọc rót cho Khương fan cứng ly trà, “Tới, uống ly trà nhuận họng đỡ khát.”

Khương fan cứng: “Loại trận nhỏ này thì không cần.”

Hề Trác Ngọc khó được cũng nổi lên chút hiếu kỳ, “Dục Vương không phải là nam chủ của tiểu thuyết sao? thật sự có vấn đề này?”

Khương Vũ Triều: “Quản hắn hiện tại có vấn đề hay không, về sau tất cả mọi người đều sẽ cảm thấy hắn có vấn đề.”

Hề Trác Ngọc: “Ách, cô lừa bọn tiểu Thất? Vừa rồi không phải cô nói không thích gạt người?” Còn nói phi thường thành khẩn, đúng lý hợp tình, thiếu chút nữa hắn cũng tin.

Khương Vũ Triều giờ phút này cũng đúng lý hợp tình: “Xác thật em không thích lừa gạt người, nhưng em chưa nói em không gạt người. Ca ca, về sau anh phải chú ý, người càng nói mình không lừa gạt, càng biết lừa gạt.”

Hề Trác Ngọc lắc đầu bật cười: “Được rồi, tôi nhớ kỹ.”

……

Dục Vương rời Ngọc Lăng Vương phủ, triệu hoán hệ thống online, hỏi lần thứ một trăm: “Đường tình cản thật sự không chếch đi?”

“rõ ràng đã tình so với kim kiên, không thể dao động, ngươi còn nói với ta không chếch đi? thật coi ta là ngốc sao?”

Hệ thống xanh hoá không phải rất muốn nói chuyện.

Dục Vương đã phát một trận tính tình, lại bắt đầu cân nhắc phương pháp chia rẽ hai người.

hắn có được khí vận của những tiểu thế giới là thông qua nữ chính và ‘ cốt truyện ’ vận chuyển, hắn đều hiểu biết những cốt truyện này là bởi vì cốt truyện của mỗi tiểu thế giới đều không ngừng lặp lại, mỗi cách một thời gian sẽ tái diễn từ đầu, lấy cái này chế tạo khí vận hắn cần.

Nhắm mắt hồi tưởng một chút cốt truyện nguyên tác, Dục Vương nghĩ tới một nữ phụ có thể sử dụng được. Ngạch bộ công chúa Nạp Sa, dựa theo nguyên cốt truyện, nửa năm sau nàng sẽ tới Lạc Đô kém rể, nàng coi trọng Ngọc Lăng Vương. Đúng là bởi vì nữ nhân này, nữ chủ trong nguyên tác mới từ bỏ Ngọc Lăng Vương, hiện tại nữ chủ này tuy rằng công phu ngoài miệng lợi hại, nhưng rốt cuộc không so được với Nạp Sa công chúa đanh đá có thể giết người.

Nếu có thể làm Nạp Sa công chúa tới trước, hắn sẽ giúp chế tạo cơ hội, nhất định có thể làm giữa hai người Hề Trác Ngọc và Tiêu Cẩm Nguyệt sinh ra khe hở, còn có thể làm Tiêu Cẩm Nguyệt hung hăng bị nhục nhã. Xem nàng có thể đắc ý bao lâu!

Hệ thống xanh hoá: ngôn luận rất quen thuộc. Hoàn toàn không muốn nhắc nhở, thậm chí còn muốn tự hủy nổ mấy đóa pháo hoa.

Trong lúc Dục Vương ngầm làm việc, Khương Vũ Triều đã quen thuộc công tác, sinh hoạt của mình, như cá gặp nước. Mỗi ngày nàng có thể nhìn thấy idol, nhưng không phải mỗi thời mỗi khắc đều cùng hắn ở bên nhau, lúc nàng không có việc gì thích ở trong phủ đi khắp nơi, sau một thời gian vận động, thân thể đã rắn chắc không ít.

Cảm thấy mỗi ngày nàng đi lại quá mệt mỏi, Hề Trác Ngọc chọn cho nàng con ngựa, trong vương phủ đều nuôi tuấn mã cao lớn, không thích hợp cho người mới học, hắn riêng mua về một con ngựa lùn nhỏ ôn thuần.

“Lão bản cho cô cái xe.” Hề Trác Ngọc nghiêm trang nói với Khương Vũ Triều.

Khương Vũ Triều cũng nghiêm trang trả lời: “A, là BMW (bảo mã)! Công tác đãi ngộ thật tốt!”

Hai người cùng nhau cười rộ lên, bọn hạ nhân bên cạnh không thể hiểu được, không biết rốt cuộc có cái gì buồn cười.

Thu được lễ vật của idol, Khương Vũ Triều đương nhiên phải dùng, mời sư phó dạy thuật cưỡi ngựa, nàng học nhanh, quá mấy ngày có thể một mình cưỡi ngựa chạy chậm. Có ngựa thay đi bộ, nàng cũng không chỉ chuyển động chung quanh tẩm cung, sẽ đi đến nơi xa hơn.

một ngày, nàng cưỡi ngựa chạy xa hơn, lần đầu tiên gặp chuyện lạc đường. Chung quanh không có hạ nhân, bọn nô tỳ cũng không theo kịp, chỉ có nàng và một con ngựa.

A, còn có một con chó đang phơi nắng.

Khương Vũ Triều đột nhiên nhớ lúc trước idol nói như đùa, vạn nhất về sau lạc đường có thể hỏi đồng sự, cũng chính là hỏi mấy con chó này. Nàng đi đến bên cạnh con chó, nhìn chằm chằm nó trong chốc lát. Nàng hẳn là được idol dẫn dắt cùng nhận thức con chó này, nhưng những con chó này phần nhiều đều lớn lên giống nhau, nàng có vẻ không phân biệt được.

“Ừm…… Lão Đậu?”

Chó nằm liệt dưới thái dương vẫn không nhúc nhích.

Xem ra không phải, Khương Vũ Triều nhìn thấy lông trắng dưới bụng nó, lại thử hỏi: “Kem? Bơ?”

Chó to nâng mí mắt nhìn nàng một cái, trong lỗ mũi xì một tiếng. Khương Vũ Triều không quá xác định nó có thể nghe hiểu được hay không, nhưng xuất phát từ tín nhiệm với idol vẫn hỏi: “Ta lạc đường, bằng hữu, ngươi có thể chỉ đường trở về cho ta sao?”

Chó to bò dậy, đi ở phía trước.

Ừ, idol không gạt người, chúng nó xác thật rất thông minh. Nàng dắt ngựa đi theo phía sau con chó, đi một thời gian, “Bằng hữu, đường này hình như không đúng a, lúc trước ta không đi qua nơi này.”

Chó to quay đầu phun một hơi, vẫn đi về phía trước, Khương Vũ Triều đành phải đuổi theo.

Sau đó, trong một mảnh đất trống ở rừng cây, nàng thấy một cái trạm chờ xe —— cái loại nhà chờ làm thành căn nhà nhỏ, một mặt rộng mở, bên trong có tấm ván gỗ làn ghế có thể ngồi. Nhưng trạm này quá đơn sơ, cố tình mỗi chi tiết lại thể hiện ra một loại tinh tế nghiêm túc, ví dụ như phía trên dán lộ tuyến xe buýt viết tay, chợt nhìn rất giống như thật, nhìn kỹ, đều là giả vờ, chỉ có bản đồ dán ở một bên, tựa hồ là bản đồ lộ tuyến trong vương phủ, từ điểm này, có ba đường có thể trở về điện chính bên kia.

không hề nghi ngờ, đây là bút tích của idol, nơi này rất có khả năng là chính hắn làm. Nhưng vì sao hắn muốn làm một cái trạm không có nhiều tác dụng tại đây, trong rừng cây không có ai tới? Là vì hồi ức sinh hoạt hiện đại sao?

Tinh tế nhìn mỗi một chỗ nơi này, Khương Vũ Triều ngồi xuống ghế gỗ. Ánh nắng tươi sáng, nàng phát hiện ngồi ở chỗ này vừa lúc có thể làm hơn nửa thân mình đắm chìm trong thái dương, ấm dào dạt. Con chó to dẫn đường cũng không đi, nằm ở bên chân nàng cách đó không xa, cùng nàng phơi nắng.

……

“đã nên dùng cơm trưa, Vương phi còn chưa trở về, bọn nô tỳ đi theo cũng nói chưa thấy Vương phi.” Lão tổng quản hỏi: “Chủ tử, ngài xem có cần cho hộ vệ đi tìm các nơi trong phủ không?”

Hề Trác Ngọc: “Nếu lạc đường, hẳn là ở chỗ đó, ta đi xem là được.”

Chính hắn cưỡi ngựa đi địa phương kia, ở bên cạnh rừng cây nhìn thấy con ngựa lùn đang cúi đầu ăn cỏ, liền khẳng định người ở bên trong, quả nhiên, hắn theo đường nhỏ đi vào, nhìn thấy Khương Vũ Triều ngồi ở đó phát ngốc.
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...