Nữ chính không định dọa người

Chương 13



Ban đêm, Nam Sơn mơ thấy một đám ….. bao cao su đang nhảy múa xung quanh cô.

Cô vất vả lắm mới đột phá vòng vây, đám bao cao su thì vẫn đuổi theo sát nút không buông.

Nam Sơn ra sức chạy trối chết, thầm cổ vũ chính mình, cô tuyệt đối sẽ không tèo dễ dàng như vậy.

Thanh âm của đám bao cao su vẫn quanh quẩn bên tai cô.

- A? Sao trên người của cô ấy lại có mùi vị của tộc bao cao su chúng ta thế?

- Là bao cao su thành tinh à?

- Có thể lắm, nhất định phải đuổi theo hỏi cho rõ mới được.

- Sinh mệnh của bao cao su chỉ có một lần, cô ấy tu luyện kiểu gì mà thành tinh được thế nhỉ.

- ….

Nam Sơn vừa chạy vừa gào lên điên cuồng.

- Tôi không phải bao cao su, tôi không phải bao cao su….

Cũng không biết đã chạy bao lâu, cô đến một nơi trống trải, chỉ có một màu trắng toát.

Lông trắng bay phấp phới, cô ngẩng đầu, nhìn thấy một thiên sứ có cánh bay xuống.

Đợi thiên sứ đáp xuống, Nam Sơn mới nhìn rõ gương mặt của thiên sứ, chính là Minh Hoa.

Minh Hoa nói: - Nam Sơn Sơn à, bồ có nhiệm vụ mới rồi, bồ phải trải qua đau khổ, mới có thể tu thành chính quả.

Nam Sơn nói với thái độ cực kỳ thành kính: - Xin bồ hãy cho mình biết cách.

Minh Hoa mỉm cười thần bí, vỗ cánh dồn dập.

Gió lớn quá, khiến Nam Sơn nhắm tịt mắt lại theo bản năng.

Mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình lại rơi vào trong đống bao cao su.

Thanh âm của Minh Hoa hãy còn vang vọng bên tai cô: - Bồ phải trở thành bao cao su chín chín tám mươi mốt lần thì mới có thể thành tiên.

Nam Sơn đau khổ nhắm tịt mắt lại niệm chú đại bi.

Mấy phút sau, Nam Sơn rốt cuộc cũng bừng tỉnh từ trong ác mộng.

Nam Sơn sờ phía sau lưng, đã ướt đẫm rồi.

Nam Sơn mở đèn ngủ ở đầu giường lên, chống tay ngồi dậy, mệt lả người, tựa lưng trên đầu giường.

Lần đầu tiên cô phải cân nhắc cẩn thận xem mình có nên làm tiếp hay không.

Nếu như còn làm công việc này nữa thì sau này khó tránh khỏi có lúc gặp phải chuyện gai mắt.

Nếu như đột nhiên nói không làm nữa thì cô lại thấy có lỗi với Minh Hoa quá.

….

Đã một tuần rồi, phòng làm việc không nhận đơn hàng mới, lý do là vì Minh Hoa không chịu cái giá mà khách hàng đưa ra.

Sau cái hôm đi bắt gian Cố Thuận, Nam Sơn được chia mười nghìn tệ, nhiều tới mức khiến cô líu lưỡi.

Đúng với câu nói kia, hoặc là không làm gì hết, làm một vụ là ăn ba năm.

Bên ngoài trời đang đổ mưa, khí trời se lạnh.

Trước khi Nam Sơn ra ngoài đã khoác thêm một cái áo.

Thứ 7 là ngày nghỉ, cô không có việc gì làm, nên đã hẹn đi ăn và xem phim với Tiểu Mi.

Hai người đi ăn thịt nướng, Tiểu Mi phụ trách nướng, còn Nam Sơn thì phụ trách ăn lấy ăn để.

Tiểu Mi nướng thịt rất chuyên nghiệp, thịt ba chỉ nướng trên vỉ kêu xèo xèo, hai bên đều nướng vàng ươm, rìa hơi xém, lại phết thêm chút nước sốt đặc chế của tiệm, bỏ vào xà lách cuộn lại, cắn một cái thôi thì cảm thấy mỹ vị trần gian cũng chỉ đến thế mà thôi.

- Ưm…. – Nam Sơn nheo mắt hưởng thụ, liên tục giơ ngón cái lên.

Tiểu Mi thấy thế thì nướng khí thế hơn nữa.

- Nếu như chị Nam Sơn thích thì sau này bọn mình đi ăn nhiều một chút, em nướng cho chị ăn.

Nam Sơn gật đầu liên tục: - Em cũng ăn đi.

Nói xong thì lại lấy rau cuốn thêm một miếng thịt, đút cho Tiểu Mi: - Ăn ngon nhỉ.

Hai người bọn họ lúc đi hãy còn đứng thẳng, khi ra đã sắp lăn luôn rồi, xem như ăn đã ghiền.

Phim chiếu lúc 1 giờ 30 phút, còn lâu mới tới.

Nam Sơn và Tiểu Mi thong thả đi dạo trong khu thương mại để cho tiêu bớt.

Sau khi đến cửa rạp chiếu phim thì Nam Sơn chợt dừng bước, mặt mày hầm hầm nhìn về phía máy gắp thú bông.

Tiểu Mi nhạy bén phát hiện ra Nam Sơn bị tụt hứng.

- Bạn trai cũ của chị à? – Tiểu Mi hỏi.

Nam Sơn nghiến răng nghiến lợi: - Kẻ thù!

Sau đó rảo bước đi về phía đó: - Mình qua đó xem đi.

Còn chưa đến gần thì đã thấy cô gái cao cao kia nói với người con trai: - Mình muốn con gấu kia, nhìn đáng yêu quá.

Chàng trai kia nói được, giọng nói nghe khá gợi cảm.

Tiểu Mi nói: - Con gấu này đúng là đáng yêu thật, em cũng muốn nữa.

- Muốn à? – Nam Sơn cười với cô: - Đợi lát nữa chị gắp cho em.

Tiểu Mi vui vẻ gật đầu, lại sợ gấu bông bị kẻ thù mà Nam Sơn nói gắp đi mất, nên nhìn chằm chằm vào máy gắp thú bông với vẻ lo lắng.

Bỏ hai xù vào, lại thêm hai xu, thêm nữa….

Anh chàng kia cứ gắp miệt mài, nhưng mãi mà không gắp trúng.

Cô gái cao cao thấy thế vội nói: - Mình không cần gấu bông nữa, phim sắp chiếu mất rồi, mình đi vào đi.

Cố Thăng đang ra sức chiến đấu với máy gắp thú bông, nheo đôi mắt hoa đào của mình lại, lấy một tờ 20 tệ ra khỏi ví, đưa cho Cao Khiết.

- Hết xu mất rồi, A Khiết, cậu đi đổi xu giúp mình đi, mình nhất định sẽ gắp được con gấu đấy cho cậu.

Cô gái tên Cao Khiết kia thở hổn hển, rốt cuộc chỉ đành cắn răng nói: - Được rồi.

Cô đi về phía quầy đổi xu, cũng không thèm quay đầu lại, nhìn qua đã biết là đang tức giận.

Không tới hai phút sau, Cao Khiết đã quay lại, hai tay cầm một chồng xu.

Cố Thăng không nhìn cô lấy một cái, tiện tay nhét hai xu vào trong máy.

Anh ta cẩn thận điều khiển tay gắp, thấy thời cơ vừa chuẩn thì quyết đoán ấn nút.

Anh ta cảm giác lần này ăn chắc rồi, nên quay đầu lại cười với Cao Khiết: - Lần này mình nhất định thành công.

Vài giây sau, quả nhiên có một con thú bông rơi ra.

Đáng tiếc góc độ bị lệch, nên Cố Thăng chỉ gắp được một con rùa đen có đầu màu xanh.

Chết dở, làm màu thất bại rồi.

Cố Thăng cười giả lả, nhét con rùa bông vào tay Cao Khiết, nói: - Đây là con thú bông mình gắp cho cậu.

Không hiểu sao, trong đầu Nam Sơn lại xuất hiện một câu thế này: Đây là giang sơn trẫm gầy dựng nên vì nàng.

Cô nhịn không được nên phì cười.

Cao Khiết còn tưởng Nam Sơn đang cười nhạo mình được nhận một con thú bông xấu như thế, nên quay sang trừng mắt nhìn cô.

Tiểu Mi thấy thế thì bực bội, hung hăng hỏi: - Hai người không gắp nữa thì tránh ra được không? Có muốn làm trò ân ái thì ra chỗ khác đi chứ.

Với tính tình nóng nảy của Tiểu Mi thì thật sự không nhịn nổi nữa.

Cố Thăng nhìn về phía Nam Sơn: - Là cô à? – Trong giọng nói có vài phần kinh ngạc.

Không ngờ lại trùng hợp như thế, hiếm khi đi xem phim một lần, lại gặp được Nam Sơn.

Bởi vì chuyện do đứa em họ gây ra, nên anh hãy còn ấn tượng khá sâu với Nam Sơn.

Anh ta bất đắc dĩ nhún vai một cái: - Các cô thích thì lên đi.

Trong lòng cũng toan tính chờ xem trò hay, mình gắp cả buổi trời mới gắp được một con, anh không tin Nam Sơn có thể gắp trúng ngay từ lần gắp đầu tiên.

Nam Sơn đi lướt qua bên cạnh Cố Thăng, móc tiền xu đã chuẩn bị sẵn ra.

Bỏ tiền xu vào, điều khiển cần gạt, bấm nút, liền mạch lưu loát, gấu bông đã vào tay.

Cô đưa gấu bông cho Tiểu Mi, Tiểu Mi hân hoan tung tăng như một chú chim sẻ.

- Nam Sơn giỏi quá. – Tiểu Mi cố ý nhìn Cố Thăng với vẻ khiêu khích.

Cố Thăng bật cười: - Ăn may thôi.

Nam Sơn nhướng mày nói với Cao Khiết: - Cô thích con nào trong này?

- Con thỏ ấy.

Nam Sơn gật đầu tỏ vẻ đã biết, sau đó lại dùng động tác lưu loát như cũ, lấy được con thỏ vô cùng ngầu lòi.

Cô đưa gấu thỏ bông cho Cao Khiết: - Tặng cô này.

- Cảm ơn nhé.

Cao Khiết cười tươi với Nam Sơn.

Sau đó, Nam Sơn nắm tay Tiểu Mi: - Đi thôi, phim sắp chiếu rồi.

- Trả con rùa này lại cho cậu đấy.

Cao Khiết nhét con rùa vào tay Cố Thăng với vẻ ghét bỏ.

Cố Thăng vỗ con rùa: - Mình vất vả lắm mới gắp được ấy.

Cao Khiết: - Mình biết chứ, nhưng mình thích thỏ hơn.

Cố Thăng chớp mắt, bộ dạng nom như một con husky ngốc nghếch.

Bạn tốt của anh đã bị mua chuộc với một con thỏ bông như thế đấy.

….

Tỉnh lại lúc nửa đêm, Nam Sơn nghe được tiếng nước chảy ào ào vang lên bên tai.

Cô mở mắt ra, phát hiện mình biến thành một cái vòi sen, nước chảy ra cũng dần biến thành nước ấm.

Bên ngoài phòng tắm có tiếng đàn ông ngân nga hát hò, đang mở cửa, đi về phía vòi sen…..

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về quyen va nghia vu doi voi kiem toan vien hanh nghe, y nghia kinh te dac diem va kha nang phat trien chan nuoi gia cam chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.

loading...
DMCA.com Protection Status