Nữ chính không định dọa người

Chương 20



- Cốc cốc cốc…. – Bên ngoài có tiếng gõ cửa, sau đó thư ký Lý đẩy cửa bước vào.

Cố Thăng và Nam Sơn đưa mặt nhìn nhau.

- Tổng giám đốc, 12 giờ rồi, anh nên ăn cơm đi. – Lý Tử Di giống như rất quan tâm đến sức khỏe của anh ta: - 12 giờ 30 còn một cuộc họp nữa đấy.

Cố Thăng khôi phục vẻ mặt lạnh lùng như cũ, thản nhiên nhìn cô ta một cái.

- Tôi biết rồi, thư ký Lý đừng có vượt quá giới hạn.

Anh chợt nhận ra, bắt đầu từ sau hai lần anh nhờ Lý Tử Di xuống bãi đỗ xe đón mình lên xong thì Lý Tử Di cứ mượn cớ quan tâm tới sức khỏe của anh mà quản hơi nhiều chuyện.

Anh vốn không để ý đến mấy chuyện vặt vãnh, chỉ cần nhân viên không làm sai điều gì trong lúc làm việc thì không sao cả.

Điểm này, thư ký Lý làm rất tốt.

Nhưng có phải vì thế nên anh mới khiến thư ký Lý có áo giác rằng mình có hy vọng hay chăng.

Lý Tử Di nghe anh nói thế thì tựa như chú nai vàng giật mình, cúi đầu cắn môi.

Bộ dạng kia trông mới vô hại làm sao.

- Tôi hiểu rồi. – Cô lại quay sang cười nói với Nam Sơn: - Chúng ta cùng đi ăn cơm nhé?

- Được.

Để tránh không đánh rắn động cỏ, Nam Sơn cũng làm như mấy ngày trước, không hề tỏ vẻ bài xích xa cách cô ta.

Nam Sơn cầm tiền, nắm tay của Lý Tử Di đi.

Lại quay sang vẫy tay với Cố Thăng: - Tôi đi ăn cơm với Tử Di đi.

Cố Thăng gật đầu một cái, tầm mắt nhìn về phía bàn tay Nam Sơn đang nắm tay Lý Tử Di, chân mày dần nhíu chặt.

….

- Nam Sơn, cô ngồi trong phòng tổng giám đốc cả ngày là làm gì thế?

Lý Tử Di gắp cục thịt mỡ trong đĩa đi, tựa như lơ đễnh hỏi một câu.

- Thì làm việc của trợ lý ấy mà.

Nam Sơn không muốn trả lời nhiều về vấn đề này, nên cúi đầu ăn cơm.

- À.

Lý Tử Di không hỏi tiếp nữa, chỉ đặt đũa xuống.

Ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào Nam Sơn, khiến cô cảm thấy hơi khó chịu.

Khiến cho cô chỉ có thể ăn được một phần ba cơm so với mấy ngày trước.

- Cô no rồi à?

Lý Tử Di thấy thế thì hơi giật mình.

- Ừ.

Dù sao thì trong phòng của Cố Thăng có cả một tủ đồ ăn, bây giờ không ăn, đợi sau này giải quyết xong việc này thì cũng không có cơ hội mà ăn nữa.

- Chúng ta về thôi.

Lý Tử Di mỉm cười rất đỗi dịu dàng với Nam Sơn, rút một tờ khăn giấy ra đưa cho cô.

- Bên môi dính tương kìa, lau đi.

Nam Sơn nhận lấy, đưa lên quệt mấy cái.

Lý Tử Di thoạt nhìn dịu dàng tốt bụng như thế, thật sự lại là kẻ không từ thủ đoạn để theo đuổi người mình yêu sao?

Trong lòng Nam Sơn không dám chắc lắm.

Cứ chờ tiếp đi vậy, cô nghĩ, thời gian sẽ cho cô biết đáp án.

….

Hai người bọn họ vừa đi thì có một người đàn ông đặt đĩa cơm xuống, ngồi ngay chiếc ghế mà Lý Tử Di đã ngồi.

Ánh mắt của người nọ cứ nhìn mãi theo bóng lưng của cô ta, mãi cho đến khi cô ta khuất bóng sau cánh cửa, thì người nọ mới thu tầm mắt lại.

Người nọ gắp một cục thịt kho tàu lên, từ từ nhấm nháp.

Nhìn kỹ thì món ăn trong đĩa của người nọ cũng giống hệt với của Lý Tử Di khi nãy.

Mấy ngày nay, Cố Thăng và Nam Sơn vẫn chờ Lý Tử Di đăng chương mới.

Đến lúc đấy, dựa vào tình tiết chương mới mà đoán xem bước tiếp theo cô ta định làm, sau đó chỉ việc chờ bắt ba ba trong rọ.

Suy nghĩ thì hay lắm, nhưng sự thật lại thường tàn khốc.

Nào ngờ, Lý Tử Di không chỉ là một tác giả nổi tiếng, mà còn là một tác giả thích bùng chương.

Ngày đăng chương mới không hề cố định, có khi là ba ngày, lúc lại bảy ngày, đoi lúc phải mười ngày, hoàn toàn phải xem xem cô ta có hứng hay không..

Hiện tại, mỗi ngày Nam Sơn và Cố Thăng đều là thế này:

- Chào buổi sáng, hôm nay thư ký Lý có đăng chương mới không?-

- Không có.

- Sắp tan ca rồi, cô ấy cũng chưa đăng chương mới à?

- Vẫn chưa có.

Càng về sau, Nam Sơn quyết định spam bình luận hối chương.

(Núi lớn núi nhỏ núi nho nhỏ): Mieo~ truyện hay quá, tác giả mau đăng thêm đi mà.

(Núi lớn núi nhỏ núi nho nhỏ): Tác giả ơi, khi nào mới có chương mới thế, mong quá đi à.

(Núi lớn núi nhỏ núi nhỏ nhỏ): lăn lộn cầu mong chương mới.

Nhưng cũng không được cái khỉ gì.

Mấy tin nanh hối chương mới của cô nhanh chóng bị mấy bình luận khen tình tiết truyện đấy xuống dưới.

Kế hoạch kiếm cảm giác tồn tại bị thất bại rồi.

- Cô ấy vẫn không đăng chương mới à?

Cố Thăng uống trà, lật xem giấy tờ.

Nam Sơn lắc đầu, lại nghĩ cách khác vậy.

- Tôi có cách làm cho Thư ký Lý nhanh chóng đăng chương mới này.

Cố Thăng nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, một tay đút túi quần, thong thả bước tới.

- Cô nói đi.

Anh ngồi xuống cạnh cô, bộ dạng như thể rửa tai chờ nghe.

Trong tay Nam Sơn cầm một gói khoai tây lớn, sau khi được anh ta cho phép thì cô đã lấy trong ngăn tủ ra.

- Nghe nói, độc giả có thể thả ngư lôi để biểu đạt sự yêu mến của mình dành cho tác giả ở trang này, - Cô nhai ngoai tây chiên rôm rốp, - Tác giả vui vẻ thì mới có thể đăng chương mới thật nhanh.

Thấy cô ăn ngon lành như thế, Cố Thăng cũng vói tay vào bốc một nắm.

Nếm thử một chút, vẫn là cái mùi béo ngậy của mấy món thực phẩm không tốt cho sức khỏe, anh hơi nhíu mày, nhưng vẫn nuốt xuống.

- Một cái thủy ngư bao nhiêu tiền. – Anh hỏi.

Cô đưa một ngón tay lên, lắc lắc trước mặt anh.

- Một ngàn.

Nam Sơn lắc đầu, - Là một trăm.

- Rẻ tới vậy á?

Cố Thăng hơi ngạc nhiên, phải mà biết trước có thể dùng chút tiền còm ấy để giải quyết thì cần gì phải đợi lâu thế làm gì.

Nam Sơn:...

- Tài khoản độc giả của cô là bao nhiêu? Tôi nạp tiền cho cô.

Nam Sơn vội đọc một dãy số dài.

Chỉ chốc lát, Cố Thăng đã nạp tiền vào cho cô.

Nam Sơn đếm thử, những 6 con số 0.

Cô kinh ngạc sợ mình đếm sai, nên đếm lại một lần nữa.

Theo như tỉ lệ đổi 1 tệ được 100 xu đọc truyện thì Cố Thăng đã nạp cho cô những 20.000 tệ.

Nam Sơn quay đầu nhìn anh, hai mắt sáng lấp lánh, im re một lúc.

- Sao thế? Vẫn không đủ à? – Cố Thăng nhướng mày: - Để tôi nạp thêm cho cô chút nữa.

Nam Sơn lắc đầu nguầy nguậy: - Đủ rồi, vậy là đủ rồi.

Huhu, thật muốn ôm đùi quá đi hà.

Thổ hào ơi, tui muốn làm bạn với anh.

- Có phải là nhiều quá không?

Anh có một người bạn, mỗi lần thưởng tiền đều là cho mấy ngàn thôi.

Nên Cố Thăng cũng dựa theo giá thị trường, cho 20.000.

Anh chợt nhận ra, có lẽ hai bên khác nhau chăng.

- Một cái thủy ngư chỉ chừng 100 tệ thôi, tôi cho rằng quăng vài cái là có thể khiến cho tác giả chú ý đến rồi, đương nhiên, cũng có người cho những mấy ngàn.

Nam Sơn nói hết những gì mình biết cho anh nghe.

Ánh mắt Cố Thăng trở nên thâm trầm, nhìn về phía xe, không nói gì hết.

Sau nửa ngày mới lên tiếng, - Nếu thế thì bỏ cao nhất là 3000, chia lượt ra mà tặng. Nếu như có thể khiến cho thư ký Lý chú ý tới thì được rồi.

Biết rõ điểm mấu chốt ở đâu thì không cần phải tốn nhiều sức nữa làm gì.

- Tuân lệnh đại vương, tôi sẽ chăm chỉ làm việc theo lời ngài căn dặn.

Nam Sơn giơ tay đáp.

Trong lòng thì đang nghĩ xem nên tiêu tiền này thế nào đây, dù sao thì cũng còn thừa những 7000.

Đã nạp tiền lên web rồi thì không thể rút ra được.

Dựa theo hành vi chuyển tiền vào tài khoản của mình không chút do dự như thế thì chắc là anh ta không thèm để ý chút tiền ấy đâu.

Nhưng mình phải làm sao bây giờ.

Tiền nạp nhiều như thế, một mình Nam Sơn có xem 10 năm cũng không xem hết.

Cô chống cầm, bắt đầu rối rắm.

Đại vương?

Cố Thăng bị cái xưng hô mà Nam Sơn nói ra làm cho đứng hình.

- Còn dư lại 7000… - Cố Thăng dừng một lúc rồi lại nói: - Tôi đoán chắc là không thể chuyển lại đâu nhỉ.

Làm gì có chuyện mua hàng xong rồi còn bán lại cho chủ cửa tiệm.

- Ừ.

Nam Sơn rụt rè đáp lại, trong lòng đã tính toán xong, giả bộ từ chối một phen, sau đó ra vẻ đành phải miễn cưỡng nhận lấy.

- Vậy thì lên taobao rao bán theo giá thị trường đi.

Cố Thăng nói xong, thì đứng dậy đi về bàn làm việc của mình.

Nam Sơn:...

Là cô nghĩ nhiều quá rồi.

Đúng là nhà tư bản, hạ thấp tổn thất xuống mức tối đa, ngay cả thịt muỗi cũng không cho cô hưởng.

...

Sau vài ngày liên tục quăng ngư lôi, nhưng Lý Tử Di mãi vẫn không chịu đăng chương mới.

Hôm nay, Nam Sơn ngủ nướng một lúc, khi cô đến công ty thì đã muộn rồi.

May thay, Cố Thăng đến còn muộn hơn cả cô.

Cô không có chìa khóa mở cửa, nên ngồi chờ trong phòng làm việc của Lý Tử Di.

Trông Lý Tử Di rật bận rộn, xử lý giấy tờ, lại gọi điện thoại nối máy.

Nam Sơn đứng ở trước cửa sổ nghịch chậu kiểng không biết chán.

Thời gian dần dần trôi qua, Cố Thăng vẫn chưa đến, khiến cô hơi lo lắng.

Đang lúc cân nhắc xem có nên gọi điện thoại cho anh ta không thì sau lưng chợt vang lên giọng của Lý Tử Di.

- Nam Sơn, có thể giúp tôi được không?

Trên mặt Lý Tử Di có chút xấu hổ.

Nam Sơn hơi chần chờ, không biết cô phải giúp cô ta thế nào.

Không đợi cô cự tuyệt, Lý Tử Di liền nhẹ nhàng khóa cửa lại, bước tới gần cô.

Định làm gì thế này?!

Nam Sơn lùi lại một bước, trong mắt có chút cảnh giác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dân tài chính chẳng hạn như Mã bưu điện Zip code, che do ke toan doanh nghiep những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.