Nữ hoàng la hét

Chương 24



Edit: babynhox

Đoàn người nghênh ngang đi tới khu nhà ở của thầy Chu. Bởi vì hôm nay mới xảy ra án mạng, còn là thảm án giết cả nhà rợn cả người, ban ngày lúc cảnh sát tới điều tra thì tin này đã truyền khắp khu này.

Cả ngày nay người trong khu nhà này đều hoang mang, vào lúc này mới qua bảy giờ không lâu, bầu trời còn chưa tối hẳn, thường ngày giờ này chính là lúc náo nhiệt nhất.

Mọi người cơm nước xong liền ra ngoài hóng mắt, dắt chó, đẩy trẻ em ra ngoài đi dạo hoặc là nhảy múa trên sân công viên, hôm nay cả khu đất trống và sân banh, khu vực mà mấy dì mấy cô và học sinh tranh giành nhau lại trở nên không có người nào.

Thỉnh thoảng gặp được mấy người nhưng cũng nhanh chân vào nhà khóa trái cửa lớn.

Vì vậy mấy người Chúc Ương đi tới giống như đại tỷ hắc đạo tìm người trả thù này, liền đặc biệt gây chú ý.

thật ra Chúc Ương người này có thói quan ăn mặc đặc biệt theo mốt như vậy, trong thế giới kinh khủng mà trên mặt đeo mắt kính, chân mang một đôi giày cao gót, bởi vì trời nóng bức mà có người hầu đi theo vừa che dù vừa quạt cho cô.

một đường đi xe tới đây, tài xế taxi thấy thế cũng có chút mơ màng, kiểu cách đến quỷ cũng nhìn không nổi, dựa theo bề ngoài tuyệt đối chính là một con nhỏ ăn chơi lêu lỏng.

Nhưng chỉ là một cô gái như vậy, lại có thể đứng đầu được một đám người lớn nhỏ ủng hộ rầm rộ, người chơi, người sắp trở thành NPC quỷ, đã trở thành NPC quỷ, cái gì cần có đều có.

Quả thực làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi làm sao mà phát triển tới con đường này.

Có lẽ là do thế giới kinh khủng, cảm giác tồn tại của cảnh sát vô cùng yếu, theo lẽ thường ban ngày mới có án mạng, bây giờ xung quanh đây phải là nơi được giám sát canh giữ chặt chẽ, không ngờ lại không có ai canh giữ.

Dĩ nhiên điều này thì cũng hợp lý, dưới tình huống là trò chơi bình thường còn có thể nói về tính logic, nhưng trò chơi này đương nhiên không thể để cho phía chính phủ can thiệp quá nhiều đến nổi người chơi không thể hiện được năng lực, chỉ là nhìn cảnh sát phá án thì không phù hợp dự tính ban đầu của trò chơi.

Chỉ cần hiểu rõ tính chất của trò chơi này, thật ra đối với nhà chơi mà nói thì có thể chui vào rất nhiều kẽ hở.

đi tới nhà thầy Chu, Lục Tân tiến lên gõ một cái cửa, một lát sau, cửa liền được mở ra từ bên trong, một cô gái xa lạ đưa đầu nhind ra từ khe hở cánh cửa, chính là Uông Bôi trang điểm không nhìn ra khuôn mặt như trước.

Uông Bội thấy mọi người cũng tới, vội vàng dể cho bọn họ đi vào, quả nhiên tên kiai đã bị chặn miệng trói thành bánh chưng ném ở phòng khách rồi.

cô Khâu cũng ngồi ở trên ghế sa lon ở phòng khách, vẻ mặt u ám đang nhìn chằm chằm tên kia như đang có ý nghĩ gì đó, không biết cô ấy đang nghĩ gì.

Chúc Ương nhìn một vòng, căn nhà này là ba phòng ngủ một phòng khách ở giữa, bố cục căn nhà vừa sạch sẻ vừa ấm áp, có thể thấy khắp nơi đều thiết kế vì đứa bé, bên cạnh ghê salon có mấy món đồ chơi được sắp xếp gọn gàng.

Có thể thấy được một nhà ba người của thầy Chu, dù không có giàu có sang trọng nhưng người chồng chăm chỉ và thật thà tốt bụng, người vợ giỏi giang quản lý gia đình, vốn là một gia đình đầm ấm hành phúc, cũng bởi vì một tên bụi đời u ám không biết từ đâu tới ghen tỵ làm cho một gia đình bị hủy trong chốc lát như thế.

Thi thể ba người cũng không có ở chung một chỗ, thầy Chu chết ở cạnh cửa, người vợ thì chết ở cửa phòng bếp, đứa con gái mới ba tuổi của bọn họ cũng chết ở trước bàn ăn.

Rất dễ dàng tưởng tượng được, sáng sớm người này đã chờ ở cửa nhà người ta, thừa dịp lúc thầy Chu mở cửa đi làm thì đột nhiên đâm người ta.

Sau đó thầy Chu lui về phía trong nhà, người đàn ông này đã từ bên ngoài xông vào, thuận tay đóng cửa.

Cùng lúc đó cô bé thấy ba ba chảy máu ngã xuống đất thì thét chói tai, vợ thầy Chu ở phòng bếp dọn dẹp nghe được tiếng liền chạy đến, vừa mới bước ra phòng bếp, liền bị người đàn ông chém cản trước một bước.

cô bé ngồi trên ghế một mình ăn bữa ăn sáng, lại tận mắt thấy cha mẹ té ở trước mặt mình cũng không thể tự chạy thoát được.

Lúc này vị trí tương ứng trong phòng, còn dùng phấn trắng vẽ lại hình dáng thi thể ba người, thi thể bị chuyển đi nhưng vết máu còn chưa dọn dẹp, chỉ riêng thế thôi cũng có thể tưởng tượng được lúc đó thảm thiết thế nào.

Đừng nói bọn người Chúc Ương, cô Thôi cùng Ngô Việt cũng cảm thấy nhìn cảnh trước mắt mà đau lòng.

Sau khi đoàn người đi vào đóng cửa phòng kỹ lại, Chúc Ương đi tới đạp đạp người đàn ông trên đất.

Có thể là do giết người, vậy mà lá gan người này đã lớn hơn không ít, nhìn thấy bọn người Chúc Ương cũng đã không sợ hãi rụt rè như trước.

Ngược lại là một đôi mắt quỷ dị nhìn bọn họ chằm chằm, hắc hắc cười không ngừng.

cô Thôi cùng Ngô Việt bị bộ dáng hắn ta dọa cho sợ lui về sau hai bước, lại thấy Chúc Ương đạp hắn ta một cái.

Người đàn ông liền nguội lạnh, đừng nói là bản thân người đàn ông kia, ban đầu còn có biểu cảm quỷ dị làm người sợ hãi đã trở nên vặn vẹo đau nhức, cả người cong lại như con tôm, vẻ cực đoan liền bị chuyển đổi làm cho hắn ta thoạt nhìn vừa buồn cười vừa đáng thương, cũng không còn dọa người nửa.

Chúc Ương cười nhạo một tiếng, ngồi xuống ghế sa lon, chân dài vểnh lên, lành lạnh mở miệng: "Rất nhiều người cho rầng phạm tội rồi sẽ làm cho người đó mạnh lên, cái đó là ảo giác."

"Tên ăn bám này cho rằng giết cả nhà ba mạng người, trải qua vui sướng nắm giữ mạng sống thì mình liền thành vô địch. Dĩ nhiên, có người sợ hãi người mang tội giết người là rất bình thường, nhưng phải biết mình đang sợ hãi là cái gì, là sợ hãi cái chết, là tàn sát lẫn nhau, cũng là cảnh báo bản năng sinh tồn."

"Có thể sợ nhưng đừng bị sợ hãi quấy nhiễu phán đoán."

nói xong cô đưa ngón trỏ ra, nhẹ nhàng chỉ người đàn ông trên mặt đất: "Đống đồ chơi trên đất này, có lẽ bên trong đã biến thành ma quỷ, lớp vỏ bên ngoài chỉ đang giam giữ ác ý nặng nề bất lực, cũng sẽ không hơn gì cái này. trên thực tế vô dụng vẫn là vô dụng, các ngươi nhìn xem thậm chí tôi còn không thèm hao phí người giải quyết tên này."

Lời nói này khiến cho lòng của mấy nhân vật nhất trong vỡ kịch này liền giống như bị kim châm, không vì cái gì khác, đúng thật là một cô gái như cô Uông cũng có thể nhẹ nhàng khống chế đối phương.

Ngay từ lúc đầu thì Uông Bội đã không giống người giàu có Chúc Ương và người từng trải giấu tài như Lục Tân, Lý Lập là phái nam còn có một chút ưu thế lúc đầu, mà Uông Bội là một cô gái kinh nghiệm còn thấp, thể chất hiện tại không tính là mạnh. Nhưng cũng tốt hơn một chút so đàn ông trưởng thành bình thường.

Còn người đàn ông này uống rượu, hút thuốc đánh bài trong thời gian dài, cơ thể đã bị vét sạch sức sống từ lâu không còn vững chắc nửa, bình thường cũng chỉ có thể đối phó với trẻ con và phụ nữ bình thường như cô Khâu, hoặc là đánh lén người ta không kịp đề phòng thôi.

hắn ta thật sự mặt đối mặt với thầy Chu, tuyệt đối không đến hai hiệp đã bị đánh ngã xuống đất.

Sáng nay người đàn ông này vừa mới giết người, còn đang chìm trong vui sướng trước nay chưa từng có, dường như đã quét sạch cảm giác nghèo túng hèn nhát sau khi thất nghiệp, những người đó có vẻ vang hơn thì thế nào? Còn không phải là có kết quả bị hắn ta đâm một nhát sao?

Nhưng lời nói bây giờ của Chúc Ương, cũng giống như là đạp một cái thật mạnh vào kiêu ngạo sâu đã phá kén của hắn ta tan thành bột phấn.

hắn ta giãy dụa, trong miệng phát ra tiếng mắng ô ô, ánh mắt thù hằn, giống như đang hối hận sáng nay đã chọn mục tiêu là một nhà người đàn ông này mà không phải con nhỏ này.

Chúc Ương cười nói: "Cho nên nói, đe dọa thấp kém vĩnh viễn cũng là đe dọa thấp kém, chút chuyện hạt mè cũng có thể làm bản thân bay bổng cả ngày, các người có tin hay không? Nếu như lặp lại một lần nửa, con gái mới ba tuổi của thầy Chu cũng có thể bằm hắn ta ra thành tương?"

Bây giờ tự dưng cô nhắc tới người chết, khiến cho cô Khâu và mấy người nghĩ đến chuyện bi thảm này có chút đau lòng, nhưng mới cô Thôi vừa trải qua chuyện tên đeo bám kia bị bắt vào trong gương lại như có cảm nhận được gì, bỗng dưng nghĩ đến một loại khả năng, sống lưng chợt lạnh.

Chỉ thấy Chúc Ương gọi Ngô Việt tới, hỏi cậu ta: "Quyển sách này thực sự có thể cho gọi oán linh sao?"

Dường như Ngô Việt biết cô suy nghĩ gì, gật đầu một cái, nhưng cậu ta luôn im lặng lại mở miệng nói: "Cần trả giá cao, nếu như phải làm thì để tôi làm đi!"

Dù thế nào thì cậu ta đã không muốn sống nửa, mặc dù còn chưa giết hết đám người cặn bã kia nhưng đã chết ba người cũng đã đủ vốn.

Nếu như trước khi chết có thể kéo thêm một tên cặn bã nửa thì cũng coi như làm một việc tốt giúp linh hồn vô tội.

Ai ngờ vừa mới nói dứt lời liền bị Chúc Ương tát một cái trên đầu: "Cậu làm? Mắt cậu cũng đã bắt đầu đầy máu, còn có thể chống bao lâu? Thiên phú tốt như vậy sau này trưởng thành tùy tiện lấy danh thiên sư cũng có thể kiếm tiền đầy ấp, đã nói đừng vì người cặn bả làm hại bản thân, một chữ cũng không nghe vào đúng không?"

Mắng học sinh trung học này một trận, sau đó Ngô Việt bị Lý Lập chán nản kéo về sau.

Chẳng qua sau khi đoạt lại quyển sách này, bọn họ đã hỏi rõ nguyên lý nguyền rủa của quyển sách này. thì ra cũng không phải như bọn họ suy nghĩ rằng ác linh trong sách giúp đỡ người nguyền rủa giết chết kẻ thù. Ngược lại, lúc thật sự nguyền rủa thì tác dụng phụ hành động này chính là ác linh xung quanh người bị nguyền rủa, ác linh ở gần đó sẽ ngẫu nhiên theo lời chú nguyền rủa gia tăng cách giết người trên người mình.

Giống như tên côn đồ chết ngày thứ nhất, rất có thể chính là quỷ hồn chết oan trên đoạn đường xảy ra tai nạn xe ra tay.

Mà nữ sinh tóc đỏ là chính là quỷ hồn của học sinh từng tại trường học từng không chịu được áp lực mà nhảy lầu chết, tên đầu húi cua còn lại là bị quỷ hồn trong phòng game trực tiếp dùng lửa quỷ đốt trụi.

Những thứ quỷ quái này bình thường sẽ dễ dàng đi hại người, quỷ quái giết người, khẳng định phải phù hợp với điều kiện nhất định, nếu không thế giới đã loạn từ lâu rồi.

Nhưng quyển sách này lại có năng lực triệu hồi sai khiến oán linh, chẳng qua cái giá phải trả khi làm phép chính là mạng.

Chúc Ương kêu người lấy một sợi tóc của người đàn ông kia tới đây đặt ở trên một trang sách trống, trang sách lập tức hấp thu tóc, mặt giấy trống liền xuất hiện tên của người đàn ông cùng với phù chú rậm rạp chằng chịt.

Trung tâm phù chú có một chỗ trống, còn lại là chỗ sau khi chết sẽ xuất hiện đầu người trên này.

"Còn cần gì?" Chúc Ương hỏi Ngô Việt.

Ngô Việt ngập ngừng môi dưới hai lần nhưng vẫn trả lời: "nhỏ một giọt máu ở phía trên, nhưng máu của người ngoài nghề không có linh lực, cũng không có giá trị đối với ma quỷ, sẽ không có quỷ đồng ý bị sai khiến."

"À, yên tâm, nhất định đồng ý." Chúc Ương nghe vậy tự tin nói.

đang lúc Ngô Việt cho rằng Chúc Ương cũng là Người Thông Linh —— cũng đúng, có thể nhét vào quỷ hồn vào trong gương, người có thể dùng tay không xuyên qua ranh giới linh hồn thì sao có thể không có linh lực?

Cậu ta có chút nôn nóng, người này còn nói cậu ta đừng vì người cặn bã làm hại mình, nhưng chính cô lại làm chuyện như vậy.

Vậy mà ngay sau đó, cậu liền thấy chúc Chúc Ương cầm sách đi tới trước mặt người đàn ông trên đất kia, tiện tay cầm lấy cây dao gọt trái cây trên khay trà vẽ một đường trên người hắn ta.

Máu của đối phương lập tức rơi vào trên trang sách, ngay sau đó biến mất vô hình.

Ngô Việt không thể tin: "không thể nào, tại sao ——?"

Lúc này Uông Bội cười hắc hắc, bừng tỉnh hiểu ra vỗ vỗ bả vai Ngô Việt: "Cậu nghĩ đi, quỷ khác không muốn nhận máu không có linh lực làm việc không công, nhưng quỷ chỗ này là ai hả?"

Lúc này mọi người mới hiểu, cả nhà thầy Chu chết yểu trong nhà, oán hận nhất là ai? Kẻ thù đang ở trước mặt, chỉ cần có cơ hội, đừng nói là làm không công, trả thù lao ngược lại cũng đồng ý.

Quả nhiên máu vừa tan ra, cảm giác không khí trong phòng đã không giống nhau, không khí mùa hè nóng bức còn chưa mở máy điều hòa nhưng lại làm cho sống lưng người ta dính vào một tia lạnh lẻo.

Sau đó mọi người nhìn thấy ở chỗ mà thi thể cả nhà ba người thầy Chu ngã xuống, xuất hiện ba người.

Người chơi đã đoán được tình huống này, cô Thôi cùng Ngô Việt mới vừa thấy một màn chấn động kích thích ở biệt thự nên cũng tạm ổn.

Chỉ có riêng cô Khâu suýt chút nữa đã kêu thành tiếng, nhưng nhìn thấy cả nhà ba người chậm rãi đứng lên, trên cổ, trên tim, nhất là bé gái còn nhỏ hơn con trai cô ấy mấy tuổi này, hơn nửa đỉnh đầu có một vết thương bị dao chém trực tiếp, máu còn chảy xuống không ngừng được.

cô ấy chưa bao giờ biết một đứa bé nho nhỏ lại có thể chảy nhiều máu như vậy, so với sợ hãi, càng cảm thấy đau buồn hơn, cũng càng hi vọng người đàn ông trên đấ kia đi chết đi.

Mà người trên đất nhìn thấy cả nhà ba người này, ánh mắt vốn còn không cam lòng bị nhục nhã liên trở nên hoảng sợ vạn phần, mặc dù bị vải bố chặn miệng, vẫn nghe được tiếng kêu thảm thiết tức cười.

hắn ta muốn chạy trốn, nhưng toàn thân bị trói phải chặt muốn động một cái cũng không được thì còn trốn được chỗ nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn này cả nhà ba người này bao vây hắn ta.

hiện tại hắn ta không có còn cảm giác vui sướng đắc ý sau khi giết người nửa, mà là loại ảo giác bản thân không gì không làm được bị phá tan trong nháy mặt.

Lúc này liền nghe có người khẽ cười một tiếng: "Xem đi! nói với các người rồi, vô dụng chính là vô dụng, rõ ràng là đối mặt với những người mình đã giết, có thể nói là không có chút vẻ vang nào, thứ người như thế cần sợ hãi sao?"

Là cô gái kia, hắn ta sai rồi, cô gái đó là ma quỷ, sức lực lớn như vậy, đoàn người có bản lĩnh kỳ kỳ quái quái, hắn ta cảm giác mình có thể trực tiếp đối mặt với mấy người này.

hắn ta nhìn qua cả nhà ba người này, ánh mắt van xin nhìn người chung quanh, hắn ta thà bị pháp luật trừng trị, để cho cảnh sát bắt hắn ta đi!!!!

Nhưng xung quanh không người nào để ý hắn ta, đụng vào hắn ta đầu tiên là thầy Chu, thầy Chu bị đâm trúng tim mà chết, bởi vì mất máu quá nhiều mà vẻ mặt như giấy trắng.

Chỉ thấy thầy Chu chậm rãi vươn tay, thế mà dùng tay không xuyên qua lồng ngực người đàn ông kia, động tác rất chậm nhưng năm ngón tay cứng rắn giống như cốt thép lại không hề dừng lại.

Người đàn ông bị một màn này dọa cho sợ đến không nhịn được, miệng phát ra tiếng ù ù cạc cạc như người sắp chết, cảm giác đau đớn giống như bị dao cùn cắt thịt lan truyền toàn thân.

hắn ta trơ mắt nhìn trái tim của mình bị bàn tay khuấy trộn, vậy mà kỳ lạ là hắn ta lại không chết.

Kế tiếp là vợ của thầy Chu, động mạch cổ bị chém một đao, cũng là mất máu chết ngay tại chỗ.

Chỉ thấy người phụ nữ có cái cổ cùng quần áo nửa người trên đều là máu đưa tay vân vê da thịt ở trên cổ hắn ta, sau đó đột nhiên dùng ngón trỏ và ngón cái vặn chặt.

Da cổ vốn mềm mại, loại cảm giác đau này lại càng thêm tột cùng hơn nửa, người đàn ông đau đến đường nét trên mặt biến hình, lại rõ ràng nghe được một tiếng "ba" bên tai mình.

Giống như tiếng vang vỡ nát của trứng cá, nhưng hắn ta vẫn hiểu đó là da thịt trên cổ mình bị phá vỡ.

Ngay sau đó hắn ta cảm giác được một cái tay đưa vào cổ mình, rút da thịt và mạch máu của hắn ta ra. Thậm chí hắn ta cảm giác có gió thổi vào cổ của mình.

hắn ta cảm thấy có gió thổi vào cổ của mình như ống sáo, nhưng hắn ta vẫn chưa chết, thậm chí không hôn mê, đau đớn khó nhịn cùng hành hạ giống như vô tận.

Cuối cùng hắn ta nghe được trên đỉnh đầu của mình truyền đến một tiếng cười khẽ của đứa bé: "Chú ơi, chú làm đổ trứng hấp của con, mẹ nói không ăn hết trứng hấp thì không thể xuống bàn."

"Nhưng bây giờ không có trứng hấp, hì hì! Vậy thì ăn chú."

Sau đó người đàn ông liền cảm giác một cái muỗng dẻo chạm vào đỉnh đầu của mình, cái muỗng dẻo đầu tròn chọc chọc vài cái trên đó, sau đó truyền đến tiếng vỡ giòn tan.

Nhưng cô bé nghe được tiếng này giống như rất thích thú, lại dùng sức chọc thêm vài cái.

"Giống như đang đập băng vụn vậy!" Chúc Ương đột nhiên nói với cô Khâu đứng bên cạnh.

cô Khâu vốn đã bị cảnh trước mắt làm cho sợ đến nói không nên lời, chỉ có thể ngây ngốc nhìn, bị cô đột nhiên mở miệng nói dọa sợ.

cô ấy ngẩng đầu nhìn Chúc Ương, cảm giác sắp xảy ra chuyện gì đó.

Lúc này cô bé đã đâm phá triệt để mục tiêu, bắt đầu múc từng muỗng từng muỗng lên ăn, cô bé được dạy dỗ rất tốt, ăn cái gì cũng rất sạch sẽ có lễ phép, chính là động tác khéo léo xinh đẹp này mới làm có cảnh này có vẻ càng rợn cả tóc gáy hơn.

cô Thôi có chút choáng váng, nhưng nghĩ đến lúc này một nhà ba người của người ta vốn nên vây quần bên bàn ăn tối, liền cảm thấy cảnh này không có bao nhiêu đáng sợ nửa.

không biết qua bao lâu, cuối cùng người đàn ông đã bị ba người hành hạ đến không ra hình người.

Nội tạng trong cả khoang bụng bị khuấy đảo vét sạch, ngay cả đầu và cái cổ cũng chỉ còn lại xương, bộ não cũng bị ăn sạch sẽ.

Nhưng dựa vào số lượng não của người đàn ông này làm cho người ta nghi ngờ cô gái nhỏ chưa ăn no.

Lúc này Chúc Ương mới đi lên phất tay với ba người sau khi báo thù đã trở về hình người lúc còn sống: "Được rồi, làm phiền, tâm nguyện đã xong, có thể đầu thai liền đi đầu thai đi."

Còn sờ sờ đầu cô bé nói : "Đừng có cái gì cũng muốn ăn, đứa bé thông minh lanh lợi, ăn não của kẻ ngủ đến biến thành ngu thì phải làm sao?"

cô bé vừa nghe, trên mặt còn thoáng qua một ít hoang mang, được mẹ của cô bé cười sờ sờ đầu.

Cả nhà ba người nhà họ Chu nhìn đám người trong phòng, khom lưng chào bọn họ một cái, sau đó bóng dáng liền nhạt dần rồi biến mất.

Lúc này để người đàn ông trên đất kia trực tiếp làm hiệu ứng đặc biệt cho phim kinh dị thì cũng có thể tiết kiệm được một số đạo cụ đó, nhưng ánh mắt của hắn ta còn đang rối loạn, mặc dù bị dọa sợ hãi đến vỡ mật nhưng vẫn còn sống.

Chúc Ương hứng thú cười cười: "Vậy mà cũng chưa chết?"

Chắc chắn không phải là hắn ta có thân thế bất tử, không phải lúc Ngô Việt dùng quyển sách kia nguyền rủa người khác cũng có tình huống như vậy sao.

cô suy đoán có thể là vì người đàn ông này là một trong những NPC quỷ trong căn biệt thự kia, cho nên hoặc là không tới đêm đòi hồn sẽ không chết, hoặc là ngoại trừ cô Khâu và tiểu Minh trong kịch bản lúc đầu ra thì người khác đều không thể thật sự giết chết hắn ta trong thời gian làm người.

Vậy nếu như chồng của cô Khâu là tình huống này, vậy tình huống chủ nhà bị nữ quỷ tiểu thư kéo vào tường nên giải thích như thế đây?

Như vậy còn một suy nghĩ có chút khiến cho người ta sợ hãi, Chúc Ương không hề có chút ngay thật nghĩ thầm.

Nhưng một nhà thầy Chu vô tội bị liên lụy phải báo thù, vậy thì bọn họ cũng phải dọn dẹp cái đống này, mặc dù chỉ cần sống sót qua tối mai thì có thể thoát khỏi trò chơi, nhưng thi thể để ở chỗ này trước sau cũng sẽ thành tai họa ngầm.

Huống chi còn là thi thể còn sống, dọa người ta hoặc là hắn ta ra ngoài tác quái cũng không tốt lắm?

Vì vậy Chúc Ương liền nói "Cũng không thể ném hắn ta ở chỗ này, mục tiêu quá lớn, vẫn nên nghĩ cách đưa đi."

Lời này nghe qua loa bình thường, nhưng hơi nghĩ kỹ lại liền có chút rợn cả tóc gáy rồi.

Vừa mục tiêu quá lớn, vừa nghĩ cách đưa đi, vậy làm sao đưa đi? Đáp án rất rõ ràng.

Xung quanh ngoại trừ Lục Tân vẫn là bộ dáng phối hợp như người câm, tất cả đều hít vào một hơi.

thật sự người đàn ông này tự cho đã giết người liền dám kêu la với Chúc Ương, xem người ta đi, so ra thì không phải là càng tàn nhẫn hơn hẳn kẻ giết điên cuồng này sao, tên ăn bám này cũng đừng dùng tội ác như thế múa rìu qua mắt thợ trước mặt Đại Ma Vương chứ.

Lý Lập và Uông Bội cũng biết cô là người mới, cũng không biết trên thực tế đã được nuôi dưỡng thế nào mà có tình tình hung ác dữ dội như vậy.

Lúc này cô Khâu lại run rẩy giơ giơ tay: "Tôi, để cho tôi giúp đỡ một chút."

Mọi người quay đầu lại, chỉ thấy vẻ mặt cô ấy có chút kỳ quái, là cái loại đó bi ai tuyệt vọng không rõ. Cái này có chút kỳ quái, bởi vì mới vừa rồi cho dù là lúc cả nhà thầy Chu báo thù, cô ấy cũng không phải như thế.

Sau đó mọi người liền thấy trong tay cô ấy có thêm một cái túi xách màu đen ——

"Đây là thứ anh ta đem theo lúc cô Uông bắt được, lúc bắt đầu tôi còn tưởng rằng anh ta dọn đồ chạy trốn, nhưng lúc mở ra lại không phải như thế."

Cái túi xách kia bị ném tới trên bàn, miệng túi đã mở ra, bên trong là dây thừng và một số đạo cụ không giống như đi làm chuyện tốt.

cô Khậu lại lấy một cuốn tập từ trong túi ra, lật cho bọn họ xem.

Phía trên cuốn tập vẽ một bức vẽ đơn giản.

Mặc dù chỉ là mấy đường nét khía cạnh, nhưng cô Khâu liếc nhìn liền biết đây là mặt tường ngoài căn phòng cô ấy thuê.

Mà trên bức vẽ, chính là con đường làm sao dùng dây thừng và dụng cụ đi vào bên trong.

Trong biệt thự có bọn người Chúc Ương, người này không dám trực tiếp đi vào chỉ đành phải tìm cách khác, mà hắn ta muốn đi vào làm gì. Nhìn một bọc công cụ này, dao nhọn, dao chém, cái cưa, cái gì cần có đều có, đáp án được miêu tả sinh động.

trên mặt cô Khâu chảy nước mắt: "Là tôi, đều là lỗi của tôi, lúc đầu mắt tôi bị mù mới lấy phải tên súc sinh này, chẳng những liên luỵ mình, còn làm liên lụy tới cả nhà thầy Chu."

"Tên súc sinh này đã không phải là người, ngay cả con của mình cũng phải giết. Buồn cười tôi cảm thấy mau mắn, cho rằng anh ta rời đi thì tất cả mọi chuyện sẽ trở thành quá khứ."

Giờ phút này ánh mắt cô Khâu trở nên lạnh như băng, vẻ mặt chết lặng, cô ấy trực tiếp lấy những công cụ đó ra từ trong túi.

Những thứ kia vốn nên là hung khí mà người đàn ông này dùng để giết cô ấy và con trai, trên mặt thoáng hiện nét tàn nhẫn và dứt khoát: "anh muốn giết tôi và con sao? Xin lỗi, hai mẹ con tôi không hầu."

"Tự mình anh đi qua cầu Nại Hà xuống âm phủ đi."

nói xong cô Khâu cầm dao chậm rãi đi qua trong ánh mắt không thể tin của người đàn ông kia.

Người vợ bị hắn ta đánh đập nhiều năm chưa từng chống trả, cái người căn bản là không có năng lực làm ra chuyện gì uy hiếp tới hắn ta, chỉ cần hắn ta muốn làm gì cô ấy cũng dễ như trở bàn tay, đang cầm dao trong tay dồn sức chặt khớp xương của hắn ta xuống.

Có máu dính đầy trên mặt, cô Khâu lại cười cười nói: "thật ra thì, bàn về dùng dao, tôi còn chuyên nghiệp hơn anh nhiều."

"Trước kia hơi chút là anh kêu la ồn ào nói tôi nuôi đàn ông bên ngoài cũng không bồi bổ sức khỏe cho anh, tôi giết bao nhiêu con gà? Làm thịt bao nhiêu con cá? Chặt bao nhiêu xương móng heo?"

"Hahaha..., bây giờ tôi mới biết thịt và xương trên người anh cũng không chắc hơn gà dê heo bao nhiêu."

"anh xem đi, chỉ cần tìm đúng góc độ, dùng chút kỹ thuật là có thể phá tan một người sống, haha, cho anh đánh tôi, cho anh đánh con trai tôi, cho anh giết người, cho anh muốn giết con trai tôi."

Mỗi một câu nói của cô ấy là một tiếng dao rơi xuống, tiếng động làm cho người ta ê răng, cô Thôi và Ngô Việt đã không dám nhìn nửa.

Chờ đến cuối cùng làm xong tất cả, người đàn ông kia cũng đã thành vài khúc, rốt cục cô Khâu lau mồ hôi, làm cho đầu người kia nhắm ngay mình, nhìn ánh mắt của hắn ta nói : "Lần này ngược lại anh đấu không lại tôi?"

Tiếp đó cô Khâu cũng không cần người khác giúp một tay, cô ấy vốn làm việc nhanh nhẹn, tìm một ít túi ny lon màu đen trong nhà của thầy Chu, đem mấy khúc đó nhét vào từng bọc.

Lý Lập và Uông Bội thấy thế lặng lẽ kẹp chặt lỗ tai ——

"Tôi hỏi, cô đã trải qua vòng nào có hình thức như vậy chưa? Trước kia tôi đều bị ma quỷ chết oan đuổi theo kêu réo, tại sao lần này tôi cảm thấy chúng ta mới là người xấu?"

"Tôi, tôi cũng có cái ảo giác này, nhưng lần trải nghiệm qua vòng này thật sự đặc biệt thích thú, phóng thích tất cả ngột ngạt của tôi từ lúc bị kéo vào trò chơi đến nay."

"Vậy, bắp đùi kia còn ôm không?"

"anh ôm hay không ôm thì tôi cũng kệ, dù sao tôi vẫn ôm."

Tiếp đó Uông Bội liền mặt mày hớn hở nhận lấy cái túi của Chúc Ương, cười nói : "cô có thể xách được không, cô mang giày này cũng không tiện tôi xách là được rồi."

Lý Lập liền phản ứng chậm một nhịp, chuyện gì cũng bị cướp hết rồi.

cô Thôi và Ngô Việt nhìn hai người như hai kẻ bệnh thần kinh, đồ vật rỉ máu như vậy mà hai người kia lại còn tranh nhau?

Nhưng cuối cùng Lý Lập vẫn đến giúp Chúc Ương, hắn cầm cái túi của Lục Tân, bởi vì Lục Tân phải chịu trách nhiệm quạt cho Chúc Ương.

Đoàn người nghênh ngang trở về biệt thự, trong tay mỗi người đều có túi không biết vật gì còn tưởng bọn họ theo hầu nữ vương đi mua sắm trở về.

Chờ về đến nhà, ghé quán ăn bên ngoài ở trên đường mua đồ ăn cơm tối xong, cô Khâu dụ dỗ tiểu Minh đi ngủ, liền một mình đi tới phòng bếp.

Đem toàn bộ mấy thứ đã mang về ra ngoài, sau đó bỏ từng cục vào máy xay cho nát ra, cuối cùng đổ xuống cống thoát nước cho cuốn trôi đi.

Binh binh bàng bàng cho đến nửa đêm, tiếng động trong phòng bếp mới ngừng lại.

Dù sao cũng là mấy chục kí lô, dùng máy xay đến hỏng —— Chúc Ương nhìn cô Khâu hăng hái như vậy thì kêu Lý Lập ra ngoài tới tiệm bán đồ gia dùng gần nhà mua thêm mười cái máy xay.

Lý Lập bị sai đi mua một đống đồ trở lại, có chút thở dài nói: "Cho nên nói, vĩnh viễn đừng trêu chọc phụ nữ, tại sao mấy người đàn ông này lại nghĩ không thông chứ."

Làm xong tất cả thì đã khuya lắm rồi, mọi người giải tán đi ngủ.

Hôm sau tỉnh lại chính là ngày thứ bảy cũng chính là tối nay, sẽ là thử thách sống chết thật sự của người chơi.

Có lẽ là ngày hôm qua Chúc Ương liên tiếp ra tay hung hãn đã đủ thao tác* chủ động rồi, sáng ngày hôm sau cũng không có nhận được tin tức xảy ra chuyện gì để thao tác trong trò chơi.

*thao tác: sử dụng kỹ năng hoặc làm nhiệm vụ trong trò chơi

Nhưng trò chơi yên tĩnh thì Chúc Ương cũng mặc kệ, muốn cô vội vàng làm việc thì cô phải làm, muốn cho cô có ngày cuối cùng bình thản để chờ kết cục thì cô phải bình thản hả?

không có chuyện tốt như vậy.

Sau khi ăn sáng xong thì đầu tiên là Chúc Ương để cho cô Thôi ra ngoài rút tiền mà tên đeo bám kia đã gửi vào ngày hôm qua, sau đó để cho Lý Lập gọi điện thoại.

Chờ cô Thôi và Uông Bội đem theo hai mươi vạn tiền mặt trở lại, Chúc Ương liền dẫn đoàn người tới đến cái gương ở phòng khách.

Lại gõ gõ vào tấm gương, thả bà chủ và tên đeo bám đã chen lấn một đêm ra ngoài.

Quả thật tên đeo bám này đã trải qua một đêm rất đau xót, bởi vì bên trong chật chội hắn ta hôn mê không lâu liền bị đè đến tỉnh lại, tỉnh lại lại bị dọa ngất, dọa ngất lại bị đè tỉnh.

Bà chủ nhà cũng không chào đón hắn ta, chê hắn ta ở bên trong chen lấn vị trí lại nhát gan giống như chuột, nhìn tới đã thấy bực bội, nếu không phải là không thể thoát ra ngoài được, đã đá hắn ta ra ngoài từ sớm rồi.

thật vất vả đến buổi tối mới hơi thích ứng một chút, miễn cường chịu đựng đến ngày hôm sau.

Mới vừa được thả ra lại thấy ánh mặt trời, cả người tên đeo bám đều vui sướng đến sắp điên rồi, liên tiếp dập đầu với cô Thôi: "anh không chọc giận em, anh không bao giờ... chọc giận em nửa, loại phụ nữ như em anh không cưới nổi, anh rút lui có được không?"

hắn ta mà biết người trong nhà này tà ma như vậy thì cho hắn ta mười lá gan cũng không dám dây dưa Thôi Viện?

Vốn tưởng rằng bọn họ khó dây dưa sẽ còn đánh hắn ta một trận, hắn ta cũng đã chuẩn bị tinh thần tình huống xấu nhất là bị đánh tàn phế rồi ném ra, nhưng không ngờ vào hiện tại lại dễ nói chuyện như vậy.

Thôi Viện đưa một túi tiền tới, chính là 20 vạn, sau đó nói: "Hiểu là được, biết bà cô không dễ chọc sau này liền quảng bá ra ngoài thêm chút."

"Trả tiền lại cho anh, nói cho anh biết, bà cô này cũng không phải là cố ý lừa gạt tiền của người khác."

Tên cuồng đeo bám liên tiếp đồng ý, nhìn tiền một chút, đều là thật sao, số lượng cũng không thành vấn đề, mặc dù không hiểu tại sao chuyển khoản dễ dàng như vậy mà cô ấy không làm lại đưa tiền mặt.

Có thể thoát khỏi đây còn có thể lấy tiền lại được, vấn đề này cũng liền chợt lóe rồi biến mất.

hắn ta cất tiền cẩn thận, dùng túi ny lon bọc hai vòng mới cẩn thận ra cửa.

Kết quả chân trước bước ra cửa, chân sau liền bị gần mười tên côn đồ tìm đến biệt thự bên này.

Thứ nhất là thấy Ngô Việt đi ra từ bên trong, mọi người ồn áo nói bắt được thằng nhóc này liền đánh cho một trận.

"Con mẹ nó, ông đây đã cảm thấy thằng nhóc mày tà ma, thì ra là đại cha chết có liên quan tới mày. Được, mày đã muốn chỉnh chết bọn tao thì tao đánh mày tàn phế trước."

Ngô Việt miễn cường chịu hai cú đá, vội vàng co lại thành một đoàn, nói ra lời mà Chúc Ương đã dạy cậu ta ——

"Chuyện không liên quan đến tôi, tôi cũng vừa mới biết, bác cả của tôi biết tôi bị ăn hiếp ở trường học, cho nên tìm người làm, tôi không cố ý."

"Chính là người ở đằng trước, vừa mới lấy 20 vạn tiền mặt, thật sự mọi chuyện không liên quan đến tôi."

"20 vạn?"

"Tiền mặt?"

một đám côn đồ nghe hai từ này, ánh mắt cũng sáng lên, mấy người liếc nhau một cái.

"Vậy, tiền này là tiền bán mạng của ba người bọn đại ca, bọn họ không may đã chết trước, sao chúng ta không đoạt lấy?"

"Nhưng chúng ta nhiều người như vậy, 20 vạn sợ là —— "

Bọn này là người tham lam, tự giác lo lắng một hồi, sao có chuyện một người một hai vạn có thể nuốt xuống? Huống chi ——

Lúc này bọn họ chặn Ngô Việt: "Này! Chẳng lẽ bác cả của mày chẳng lẽ còn có chiêu khác sao?"

Ngô Việt sợ hãi, lại bị đánh hai cái mới mở miệng nói: "Bác, bác ấy còn chuẩn bị 100 vạn, mua, mua toàn bộ thành viên của các người —— "

Còn chưa nói hết liền bị đánh hai bạt tai, mấy người túm lấy Ngô Việt đi theo người đàn ông phía trước.

Tiếng nói tức giận: "đi, bắt người phía trước, đi tìm bác cả của nó."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.3 /10 từ 4 lượt.

Powered by luatnhanqua.com

loading...
DMCA.com Protection Status