Nữ ngỗ tác họa cốt

Chương 208: Mài dao để giết lợn mổ cừu


Thật ra Tiêu Phi biết, mặc dù nữ nhi mình lớn lên ở trong cung, nhưng từ nhỏ đã thích lén ra khỏi cung đi tìm Cảnh Dung, tất nhiên sẽ quen biết Khổng Ngu.

Thậm chí Khổng Ngu còn xem nàng giống như thân muội muội, cực kỳ yêu thương!

Vì thế Cảnh Huyên cũng sẽ đối đãi với Khổng Ngu giống như tỷ tỷ. Hiện giờ bởi vì bản thân mình mà khiến Khổng Ngu phải thế thân đi tới Khúc Khương, trong lòng nàng khẳng định sẽ không dễ chịu.

Vì thế giờ phút này trong lòng Tiêu Phi hiểu rõ tâm trạng của Cảnh Huyên, nhưng lại làm bộ mình là một mẫu thân bất lực từ mẫu.

Tóm lại, đẩy hết tất cả tội lỗi cho nam nhân bên gối của mình, đó là biện pháp tốt nhất.

Rốt cuộc hắn là Hoàng Thượng!

Chỉ cần chống lại thánh chỉ, người đó sẽ phải chết.

Cảnh Huyên khóc lóc hồi lâu, đến nỗi đôi mắt đều sưng, nhưng vẫn không thể khiến Tiêu Phi mềm lòng.

Nàng bắn người lên, dậm chân, "Nếu mẫu phi không muốn đi cầu phụ hoàng, nữ nhi sẽ tự mình đi cầu phụ hoàng."

Người nàng còn chưa di chuyển, nàng đã bị Tiêu Phi kéo lại.

Ánh mắt Tiêu Phi lạnh lùng sắc bén nói, "Con nháo đủ chưa?"

Tiêu Phi rốt cuộc không áp được lửa giận!

"Hiện tại nếu con chạy tới nói với phụ hoàng con, nếu chọc giận phụ hoàng con, phụ hoàng con không thể không giết con. Hai ngày nay, phụ hoàng con đã đủ phiền não, hiện giờ nghĩ tới biện pháp này, cũng vì không còn lựa chọn nào khác. Nếu con tiếp tục gây rắc rối, mẫu phi cũng không giữ được con."

Tiêu Phi tức giận đến nỗi muốn lật cả bàn!

Cảnh Huyên không rảnh lo nhiều như vậy, một khi tức giận, muốn chết thì chết.

Cùng lắm thì rơi đầu mà thôi!

Tiêu Phi cũng không phải ăn chay, nhìn thấy nữ nhi mình kiên quyết như thế nên đập bàn một cái, gọi mấy tiểu thái giám tiến vào.

"Dẫn công chúa đi cho bổn cung, trông chừng nàng cẩn thận. Nếu không có lệnh của bổn cung, không được thả nàng ra. Nếu như để bổn cung phát hiện, có người lén thả công chúa, bổn cung sẽ lấy đầu các ngươi."

"Vâng, nô tài tuân lệnh!"

Mấy tiểu thái giám nhanh chóng cúi người, sau đó lần lượt tiến lên, bắt lấy Cảnh Huyên.

Nhưng bọn họ không dám dùng sức, chỉ cố gắng kiềm chế nàng.

Cảnh Huyên vung vẩy hai tay, phẫn nộ quát, "Đừng chạm vào ta, cẩu nô tài các ngươi đều cút ngay cho ta."

Nàng kêu một tiếng như thế, đám thái giám lập tức héo rũ!

Liên tục lui lại vài bước.

Điều này hoàn toàn chọc giận Tiêu Phi. Tiêu Phi vung tay áo to rộng, lên tiếng mắng, "Các ngươi còn chờ gì nữa, có phải ngay cả lệnh của bổn cung đều không nghe hay không? Còn không dẫn công chúa đi?"

"Mẫu phi, người không thể như vậy, con muốn gặp phụ hoàng......"

Nàng lại bị những tiểu thái giám bắt lại lần nữa, nhanh chóng lôi ra khỏi đại điện.

Nhưng giọng nói nhòn nhọn tinh tế kia dù đã đi xa vẫn còn nghe được rất rõ ràng.

Tiêu Phi giống như bị đánh vào ngực, thở hổn hển, sắc mặt đỏ bừng.

Sau đó xoa xoa trên ngực đau đớn của mình bởi vì tức giận, ngồi xuống.

Tang Lan thấy thế, lập tức rót thêm một chén trà nóng, nói, "Nương nương, người chớ nên tức giận, công chúa còn nhỏ, chờ nàng......"

Choang ——

Tang Lan còn chưa nói xong, chén trà kia đã bị Tiêu Phi quét xuống mặt đất.

Vỡ thành từng mảnh!

Có lẽ là vì bản tính nô tài, Tang Lan nhanh chóng quỳ xuống nhận sai, "Là nô tỳ không tốt, cầu nương nương khai ân."

Tiêu Phi hừ một tiếng, bộ dáng hận không thể mài sắt thành thép, "Bổn cung vì Huyên nhi đã nói bao nhiêu lời hay ở trước mặt hoàng thượng, không ngờ hiện giờ nha đầu kia lại nói ra những lời không có tiền đồ như vậy."

"Nương nương bớt giận, công chúa nhất định sẽ hiểu nỗi khổ tâm của nương nương."

"Tất cả đều lui xuống đi!" Tiêu Phi đột nhiên mắng một tiếng.

"Vâng!"

Tang Lan là nha đầu thức thời, đi theo bên người Tiêu Phi nhiều năm như vậy, tất nhiên hiểu rõ tính tình Tiêu Phi.

Lúc này nếu nàng tiếp tục nói nữa, chắc chắn sẽ khó bảo toàn không bị ăn trượng hình!

Vì thế Tang Lan không dám nhiều lời, nhanh chóng mang theo cung nữ thái giám trong điện ra ngoài.

Tiêu Phi chống trán, khuỷu tay đặt ở trên bàn, trái tim đau đớn bởi vì tức giận!

.........

Trong khi đó, sau khi Kỷ Vân Thư và Lang Bạc trở lại Dung Vương phủ, Kỷ Vân Thư lập tức bắt đầu mài dao ở trong viện mình.

Nàng đang mài không phải là dao làm bếp!

Mà là những con dao bảo bối trong hộp gỗ đàn hương của nàng.

Để lâu trong hộp một thời gian dài, lưỡi dao cũng sẽ bị cùn, vì thế cách mỗi một khoảng thời gian, nàng sẽ phải mài dao một lần.

Dao nhỏ quét qua quét lại ở trên đá mài một lúc, phát ra từng tiếng "soạt soạt".

Kỷ Vân Thư mài rất cẩn thận, sợ nếu lỡ bất cẩn một chút sẽ hỏng lưỡi dao.

Rốt cuộc, những con dao nhỏ này đều khác với những con dao thường thấy, chúng đều do nàng tự tìm thợ rèn chế tạo ra.

Nàng đã phải trả giá cao cho chúng!

Vì vậy, chúng tất nhiên trở thành bảo bối của nàng!

Khi nàng mài xong một con dao, nàng nhìn thoáng qua trong viện, không biết từ khi nào, Thời Tử Câm luôn luôn không nhìn thấy thân ảnh đã đột ngột xông ra, giờ này khắc này đang cầm thanh kiếm khắc hoa tinh xảo, đứng yên bất động ở trước guồng nước.

Giống như một bức tượng!

"Tử câm!" Kỷ Vân Thư nhẹ nhàng gọi nàng một tiếng.

Thời Tử Câm nghe thấy tiếng gọi, xoay người đi tới, bước chân dừng ở cửa.

Dường như sẵn sàng lắng nghe Kỷ Vân Thư phân phó!

"Ngươi đã theo ta vài ngày, chắc cũng mệt mỏi rồi. Ngươi không cần bảo vệ ta mọi lúc, đi nghỉ ngơi đi."

Thời Tử Câm không nói! Bất động!

Nhìn gương mặt quật cường kia, rõ ràng chỉ mới mười lăm tuổi, nhưng lại giống như một thiếu nữ thành thục, hơn nữa cực kỳ lạnh lùng.

Có lẽ hiệp khách đều giống như thế.

Kỷ Vân Thư tiếp tục mài dao, thật lâu sau cũng không nghe thấy tiếng trả lời, lúc này nàng mới nói tiếp, "Nếu ngươi không muốn đi nghỉ ngơi, vậy hãy vào đây uống một ngụm trà."

"Không cần!"

Rốt cuộc Thời Tử Câm cũng lên tiếng!

Khóe môi Kỷ Vân Thư cong lên, vừa mài dao, vừa dùng khoé mắt liếc nhìn Thời Tử Câm một cái.

Đơn giản ——

Kỷ Vân Thư buông dao nhỏ trong tay, lau lau tay, đứng dậy và đi đến bên cạnh Thời Tử Câm. Sau đó đột nhiên duỗi tay ra nắm lấy cánh tay rắn chắc đầy cơ bắp của Thời Tử Câm, kéo nàng vào trong phòng, ấn nàng ngồi xuống ở ghế trên.

Cuối cùng, Kỷ Vân Thư rót cho nàng một chén trà nóng và đặt bên cạnh.

Một loạt động tác, suôn sẻ lưu loát.

Thời Tử Câm cũng không phản kháng lại, ngoan ngoãn ngồi xuống, nhưng cả người vẫn không hề thả lỏng, ngồi thẳng trên ghế, ánh mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước, không có sự hoảng hốt.

"Thật sự không khát?" Kỷ Vân Thư hỏi một tiếng.

Thời Tử Câm gật đầu.

Nhìn nàng thế này, Kỷ Vân Thư không nhịn được cười cười.

Thôi, vậy cứ để nàng ấy ngồi!

Kỷ Vân Thư bắt đầu lấy ra mấy con dao nhỏ khác trong hộp gỗ đàn hương của mình, tiếp tục chuyên chú mài dao.

Bầu không khí thực sự an tĩnh, chỉ có tiếng mài dao "soạt soạt" vang lên.

Hai người, cho dù lúng túng như vậy, nhưng lại dùng phương thức hết sức hài hoà, ở chung một phòng trong khoảng thời gian một nén nhang.

Không ai nói lời nào!

Không ai quấy rầy ai!

Đột nhiên, Thời Tử Câm đột ngột đứng lên, chuôi kiếm trong tay đụng vào trên ghế, phát ra một tiếng "cạch".

Có chút chói tai!

Kỷ Vân Thư vừa lúc mài xong một con dao nhỏ cuối cùng, nhìn thấy Thời Tử Câm như vậy, nàng nâng mắt nhìn về phía cửa.

Thì ra là Cảnh Dung tới!

Hắn đi tới với khuôn mặt không có biểu tình gì, lông mày hơi nhíu lại, giống đúc như khi nàng nhìn thấy hắn ở Dụ Hoa các.

Xem ra hắn nói chuyện với Mộ Nhược cũng không có tác dụng gì.

Thời Tử Câm ngoan ngoãn đi ra ngoài, không muốn quấy rầy hai người.

Cảnh Dung sau khi tiến vào, ngồi xuống đối diện với Kỷ Vân Thư, rót một ly trà, uống một ngụm.

Sau đó......

Hắn không làm gì cả!

Cứ lặng lẽ ngồi yên như vậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Đà Lạt được du khách yêu mến gọi với các tên gọi Thành phố tình yêu, thành phố ngàn hòa, thành phố sương mù,… Cho dù với tên gọi nào, Đà Lạt vẫn luôn có sức quyến rũ đặc biệt đối với du khách khắp nơi bởi không khí trong lành, khung cảnh nên thơ và những truyền thuyết tình yêu lãng mạn. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như giac mo tro thanh hien thuc, mon ngon da lat Đà Lạt có vô vàn lý do để thu hút và níu chân các tín đồ du lịch. Thành phố này sẽ không bao giờ làm bạn thất vọng vì thế việc cần làm ngay bây giờ đây là book ngay một tour du lịch Đà lạt để cùng trải nghiệm và tận hưởng.

loading...
DMCA.com Protection Status