Nữ ngỗ tác họa cốt

Chương 325: Đánh trống hoàng cung (2)


Sau khi nghe thấy câu trả lời của nàng ——

Doãn quan thở dài, nắm chặt chuôi kiếm, nói: "Tiên sinh, ngài sẽ không chịu nổi bốn mươi trượng. Hơn nữa, tiên sinh là người của Dung Vương, lỡ may xảy ra chuyện......"

Doãn quan không nói tiếp!

Kỷ Vân Thư nhìn hắn một cái: "Luật lệ nào của Đại Lâm quy định, Kỷ mỗ ta là người của Dung Vương?"

"Điều này......"

"Đại nhân, có phải luật lệ Đại Lâm có quy định, bất kỳ người nào muốn kháng cáo, đều có thể tới đánh trống hoàng cung hay không?"

"Đúng vậy."

"Nếu đã như vậy, tại hạ muốn đánh trống hoàng cung, ngươi không có quyền ngăn cản."

Mang luật lệ Đại Lâm ra để nói, thực sự có hiệu quả hơn cả thánh chỉ.

Doãn quan đành phải nói: "Được, nếu tiên sinh kiên định như thế, vậy chỉ có thể dựa theo luật pháp mà làm."

Nhưng thân thể Kỷ Vân Thư rất mảnh khảnh, gần như muốn ngã xuống ở trong gió nhẹ, sao có thể chịu được bốn mươi trượng?

Đây chẳng phải là một trò đùa hay sao?

Kỷ Vân Thư từ trước tới nay luôn quật cường bướng bỉnh. Khi nàng đã hạ quyết tâm, không ai có thể khiến nàng đổi ý.

Doãn quan đành phải ra lệnh cho hai tên thị vệ lấy gậy ra, chuẩn bị chấp hành.

Hai tên thị vệ hồi lâu cũng không dám đánh người, cầm gậy trong tay có vẻ có chút khó khăn. Bọn họ lần lượt giơ bàn tay thô kệch lên, sau đó nhổ một ngụm nước bọt vào trong lòng bàn tay xoa xoa, tiếp đó xoa lên trên gậy.

Lúc này bọn họ mới giơ gậy lên.

Dưới sự chỉ đạo của Doãn quan, hai tên thị vệ vung gậy xuống.

Bốp ——

Một âm thanh nặng nề vang lên.

Một trượng được đánh xuống người Kỷ Vân Thư.

Thân thể nho nhỏ của nàng sao có thể chịu được một đòn này? Bước chân không ổn định, ngay lập tức dịch một bước về phía trước, cả người nghiêng về phía trước.

Phía sau lưng nóng rát, đau đớn đến nỗi Kỷ Vân Thư hơi nhăn mặt lại.

Kỷ Uyển Hân quay người, không dám nhìn cảnh này......

Một tên thị vệ khác lại giơ gậy lên nhưng vẫn chưa hạ gậy xuống, liếc mắt nhìn thoáng qua Doãn quan.

Doãn quan nghiêng đầu, nói với Kỷ Vân Thư: "Kỷ tiên sinh, ta thấy ngài là một thư sinh yếu nhược, hay là thôi đi. Năm vừa rồi có một hán tử không ăn nổi mười gậy đã chết ở đây. Nếu như ngài có chuyện gì, sao không đi cầu Dung Vương?"

Đúng vậy!

Ngươi không phải là người của Dung Vương sao? Người ta là Vương gia, chuyện gì mà không thể làm?

Cần gì phải quật cường chịu tội thế này?

Kỷ Vân Thư giống như không nghe thấy, cố gắng đứng thẳng người lại!

Ánh mắt nàng nhìn về phía trước, không hề có ý lùi bước.

Thôi, những gì nên nói Doãn quan đều đã nói, hắn đành phải lui qua một bên, xua xua tay về phía thị vệ.

Vì thế ——

Gậy thứ hai một lần nữa được đánh xuống.

Kỷ Vân Thư bị đánh đến nỗi cả người ngã về phía trước, hai đầu gối cong lại, suýt nữa đã quỳ xuống mặt đất.

Kỷ Uyển Hân phía sau thật sự không nhìn được nữa, nước mắt chực trào, tiến lên nức nở nói: "Vân Thư, đừng tiếp tục như vậy nữa, vì sao muội phải chịu khổ thế này? Bốn mươi trượng, muội sẽ không chịu nổi."

Kỷ Vân Thư ôm chặt cổ mình, mồ hôi đầy đầu!

Nàng cắn môi.

"Ta có thể."

"Vân Thư......"

"Ngoại trừ biện pháp này ra, ta...... không có lựa chọn nào khác. Lần này, hãy xem như ta tuỳ hứng một hồi đi." Nàng thở ra một hơi.

Kỷ Uyển Hân nghe thấy vậy, trên khuôn mặt trắng bệch giàn dụa nước mắt, vừa lo lắng vừa đau lòng.

Hai gậy vừa mới đánh xuống, Kỷ Vân Thư đã có chút không chống đỡ nổi.

Khi gậy thứ tư được đánh xuống, nàng trực tiếp bị đánh đến nỗi quỳ xuống mặt đất, đau đớn truyền đến từ phía sau lưng, trái tim giống như bị xé nát.

Khuôn mặt nàng trắng bệch, mồ hôi toát đầy người!

Phía sau lưng cũng có cảm giác lành lạnh!

Hiển nhiên, phía sau lưng nàng đã bị đánh đến nỗi tróc da, chảy máu, dính ướt cả quần áo.

Trong khi ở cách đó không xa, Cảnh Diệc sớm đã ngồi ở bên trong xe ngựa, vén mành lên, lạnh nhạt nhìn chằm chằm cảnh này!

Khóe môi hắn ta câu lên vừa lòng.

Dường như mục đích của hắn ta đã tới gần một bước.

Đấu Tuyền bên cạnh hỏi: "Vương gia, có thể hắn sẽ bị đánh chết hay không?"

"Sẽ không, Cảnh Dung sẽ không mặc kệ."

Cảnh Diệc cười cười.

Hắn ta tiếp tục quan sát!

Doãn quan nhìn Kỷ Vân Thư trên mặt đất, thật sự không đành lòng nên tiến lên muốn đỡ nàng dậy ——

Đột nhiên!

"Không được phép đỡ!"

Một giọng nói tức giận vang lên!

Doãn quan vừa nhìn rõ người tới, nhanh chóng thu tay trở về.

Chỉ thấy Cảnh Dung bước nhanh đi tới, trên mặt mang theo lửa giận ngập trời, hai tròng mắt đỏ ngầu giống như độc dược.

Hắn cực kỳ lạnh nhạt!

Doãn quan nhanh chóng tiến lên: "Tham kiến Dung Vương."

Cảnh Dung hoàn toàn không để ý tới Doãn quan, đi đến trước mặt Kỷ Vân Thư, cúi đầu lạnh lùng nhìn nàng.

Đập vào trước mặt Kỷ Vân Thư là cặp giày thêu thượng đẳng, ngay cả khi nàng cố gắng nâng mí mắt nặng nề lên, nàng vẫn không thể nhìn thẳng vào mắt Cảnh Dung.

"Có đáng giá hay không?" Hắn hỏi nàng.

Kỷ Vân Thư đau đớn thở hổn hển, cả người run rẩy. Một lát sau, nàng mới yếu ớt nói ra hai chữ.

"Đáng giá!"

"Được, nếu nàng muốn chết như vậy, bổn vương sẽ thành toàn cho nàng."

Nói xong, hắn ra lệnh cho thị vệ: "Đánh cho bổn vương, đánh thật mạnh."

Thị vệ do dự một lúc, nhưng đây là mệnh lệnh, không dám nhiều lời, chỉ có thể run rẩy vung gậy đánh xuống.

Bốp ——

Chiếc gậy một lần nữa lại đánh thật mạnh vào phía sau lưng của Kỷ Vân Thư, máu tươi càng ngày càng nhiều, thẩm thấu toàn bộ áo ngoài.

"Đánh!" Cảnh Dung nói tiếp một tiếng.

Kỷ Uyển Hân nhanh chóng tiến lên khóc lóc, quỳ xuống tạo ra tiếng "bịch bịch".

"Vương gia, ta cầu xin ngài, không thể tiếp tục đánh Vân Thư, nàng sẽ bị đánh chết."

"Đây chẳng phải là điều nàng muốn hay sao?"

"Vân Thư chỉ vì vụ án nên mới như vậy. Vương gia, không thể đánh tiếp, thật sự sẽ xảy ra án mạng. Ta cầu xin ngài."

Mỹ nhân khóc như hoa lê dính hạt mưa.

Nàng ta khóc thật sự rất đẹp, nốt ruồi đỏ giữa trán dường như còn đỏ hơn.

Cảnh Dung nhìn Kỷ Vân Thư trên mặt đất, sao hắn sẽ không đau lòng?

Trên khuôn mặt hơi nhíu của hắn, đều đã đau đớn đến nỗi tê tâm liệt phế.

Nhưng hắn vẫn nắm chặt song quyền và cắn răng một cái, ra lệnh một tiếng: "Đánh!"

Vì thế ——

Kỷ Vân Thư cuối cùng bị đánh 6 gậy!

Cả người nàng đều bị đánh đến nỗi quỳ rạp trên mặt đất, phía sau lưng dính đầy máu tươi.

Trông nàng cực kỳ thê thảm!

Nàng quỳ rạp trên mặt đất, hơi thở gấp gáp, đau đớn sau lưng khiến nàng gần như tê liệt, hàng mi dày run rẩy, đôi môi tái nhợt đóng mở, không nói gì.

Cảnh Dung lạnh mặt, hỏi nàng lần nữa.

"Có đáng giá hay không?"

"......"

"Bổn vương hỏi nàng lần nữa, có đáng giá hay không?"

Thật lâu sau, Kỷ Vân Thư chu chu môi, dùng hết một hơi cuối cùng.

"Đáng...... giá!"

Giọng nói của nàng vừa khàn vừa yếu.

Trong khoảnh khắc kia, đôi mắt vốn đỏ ngầu của Cảnh Dung rốt cuộc cũng chảy ra nước mắt.

Khoảnh khắc tiếp theo, hắn bế Kỷ Vân Thư lên, ôm chặt nàng vào trong lòng ngực.

Sao hắn có thể không cảm nhận được cả người Kỷ Vân Thư đang run rẩy?

Hắn có thể cảm giác được đôi tay của mình dính đầy máu tươi chảy ra từ phía sau lưng Kỷ Vân Thư, lành lạnh, ẩm ướt......

Và nữ nhân này, nhẹ đến kỳ lạ.

Kỷ Vân Thư dường như không còn cảm giác đau đớn nữa, nhưng tầm mắt nàng bắt đầu có chút mơ hồ, bất lực dựa vào trong lòng ngực Cảnh Dung. Mũi nàng ngửi được mùi hương quen thuộc, vì thế nàng cố dùng sức mở hai mắt ra.

Nàng vừa mở miệng nói ra được mấy chữ: "Vụ án......"

Cảnh Dung đã nhíu mày lại.

"Có bổn vương ở đây, yên tâm."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich giac hoa, phim phat giao cuoc doi duc phat 2010 full hd những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status