Nữ nhân sau lưng đế quốc: Thiên tài tiểu vương phi

Chương 2090: Bị độc thủ 04

Nếu như Vân Thiếu Khanh không xuất hiện, cái người sư tỷ kia chỉ sợ không biết còn gây thêm bao nhiêu phiền toái.

Hắn đến, người sư tỷ kia chạy mất, Doãn Thiếu Đường cũng chuồn.

Nhớ tới Doãn Thiếu Đường, Tô Mạt căn bản có chút hơi ngứa nhột, coi như là sỉ nhục nàng, nhất định phải bắt hắn lại.

Mấy người lại thương lượng như thế nào mở miệng với Thẩm lão gia, bởi vì tất cả mọi người không biết lão rốt cuộc có cấu kết với những người Nam Trạch hay không, có chịu nói thật ra hay không.

Cuối cùng thương định, liền trực tiếp hỏi, dù sao Thẩm Tam đã biết, cũng nhất định sẽ nói cho Thẩm lão gia về dụng ý hành động lần này của bọn họ.

Nghỉ dưỡng sức một chút, mới vừa lên đèn, Thẩm Phỉ cùng Thẩm Tam tự mình đến mời.

Hàn huyên mấy câu, Thẩm Phỉ nói: "Gia phụ ở phòng khách chuẩn bị ly rượu nhạt, cho vương gia cùng mấy vị đón gió tẩy trần."

Thẩm Phỉ xã giao đối đáp vô cùng thỏa đáng, khiến người mời không có nửa điểm cảm giác không thoải mái.

Tòa nhà Thẩm gia rất lớn, mặc dù triều đình có quy định, trạch viện thương nhân không được vượt qua một số quy định, nhưng Thẩm gia bất đồng.

Hơn nữa lão trừ bố trí cảnh sắc đại hòa ưu nhã xinh đẹp, những công trình trên đất cơ hồ không vi phạm.

Cả tòa Thẩm phủ so với tòa nhà của Tô quốc công không chỉ lớn hơn vài lần, chỉ riêng những viện không có vườn nhưng quy củ nguy nga lộng lẫy thì có ba hàng song song, các viện nép bên cạnh, thiên viện, vườn hoa chờ lại có vài chục tòa.

Muốn từ cửa nách của chủ viện chỗ Hoàng Phủ Cẩn ở đi phòng khách thiết yến, lộ trình cũng không gần, cho nên Thẩm Phỉ cho người mang kiệu thay đi bộ.

Tửu tịch nằm ở Lan Hinh Đường, Thấm Phương Viên được Thẩm lão gia rất ưa thích.

Thấm Phương Viên tuyệt đẹp, cầu nhỏ nước chảy, đình đài lầu các, hoa cỏ sum suê, có thể nói là nhất tuyệt.

Hôm nay cuối mùa thu, Lan Hinh đường chung quanh phong lan sum sê, Phong Diệp như lửa, chiếu một cái hồ bích thủy, sen tàn khô cạn, lại có khác một phen ý cảnh.

Lúc đoàn người vào sân, một người vội vã cúi đầu bước nhanh ra ngoài, thiếu chút nữa đụng vào kiệu phu nâng kiệu.

Kiệu phu này bước chân lảo đảo hạ xuống, khinh công Hoàng Phủ Cẩn trác tuyệt, cũng chỉ là vỗ kiệu một cái, liền ổn định kiệu phu.

Thẩm Phỉ vừa thấy, lập tức tiến lên nói xin lỗi Hoàng Phủ Cẩn, vừa nhìn về phía người nọ, ánh mắt sắc bén nói: "Thế nào không cẩn thận như vậy, hoảng hoảng trương trương còn ra thể thống gì."

Người nọ liếc nhìn hắn thật nhanh, ánh mắt âm trầm, rõ ràng không phục, nhưng cũng là giận mà không dám nói gì.

Thẩm Tam liếc mắt một cái, mới miễn cưỡng nói: "Đại ca, không cần giận thứ người như thế, để cho hắn từ nơi tối tăm nào tới thì về nơi đó đi, đừng tới quấy rối là tốt rồi."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.7 /10 từ 5 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau giua cu meo va cu lon, su khac nhau vuon rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.