Nữ nhân sau lưng đế quốc: Thiên tài tiểu vương phi

Chương 2114: Tử Lâm phu nhân 02

Tô Mạt ngoắc gọi Lưu Hỏa cầm bút, Lan Như liền bắt đầu bức họa.

Chờ Lan Như vẽ xong rồi, Tô Mạt nghiêng đầu nhìn một chút, nói với Hoàng Phủ Cẩn: "Cẩn ca ca, ngươi xem giống ai?"

Hoàng Phủ Cẩn liếc mắt một cái, Tam di nương mặt mày có một chút giống vị Tử Lâm phu nhân, phong cách Tứ di nương đoán chừng càng giống như Tử Quân phu nhân.

Nói như vậy, vị Thẩm lão gia tình thánh kia tìm hai thế thân cho người mình yêu?

Tô Mạt cười lạnh trong bụng, đột nhiên có mấy phần coi thường.

Thật không biết lão tìm hai vị di nương này, cho dù là giống như vị Tử Quân phu nhân, có thể nói gì?

Lão tình thâm?

Hừ, thật buồn cười, mới vừa rồi còn có dáng vẻ không dám nhìn bức họa, chẳng lẽ hằng ngày không phải nhìn những khuôn mặt giống đến mấy phần sao?

Đây chính là cái gọi là chuyển dời tình cảm?

Như vậy dưới cửu tuyền Tử Quân phu nhân không biết là vui vẻ hay là khóc rống đây.

Thương lượng một ít chuyện, mọi người tự mình đi nghỉ ngơi.

Lúc nửa đêm, không biết từ nơi nào truyền đến một hồi tiếng tiêu, nức nở nghẹn ngào khổ sở, lại sầu não triền miên, tràn đầy oán hận.

Trong gió đêm hình như có người đang khóc, âm thanh réo rắt thảm thiết, xót thương động lòng người, ngược lại lại làm người ta sợ hãi.

"Thẩm Phàm Không, Thẩm Phàm Không, người ngụy quân tử, người bạc tình lang......"

Âm thanh nữ tử như khóc như kể, từ xa đến gần, âm thanh kia giống như không phải người, trống rỗng, khô héo, tràn đầy tố cáo.

Thẩm Phàm Không chợt mở mắt: "Tử Quân!"

Lão ngồi thẳng, mắt trừng lớn mà nhìn một chỗ trong bóng tối.

Ở bên ngoài nha đầu gác đêm Thụy Thanh vội bưng cây nến tiến lên: "Lão gia, ngài gặp ác mộng."

Thẩm Phàm Không lúc này mới cảm giác một đầu một thân mồ hôi, ướt nhẹp, có chút khó chịu.

Thụy Thanh châm đế đèn để trên bàn con bên cạnh, nhấc màn lên, khiến Thẩm lão gia được ánh đèn bao bọc: "Lão gia có muốn lấy nước cho ngài tắm một cái hay không?"

Thẩm lão gia lắc đầu một cái, lục lọi một chú, mò tới bộ họa trục kia: "Không cần, ngươi lui ra đi."

Thụy Thanh đáp, lui xuống, nhưng cũng không dám ngủ, ở trên giường phòng ngoài tiếp tục thiêu thùa may vá, thỉnh thoảng chợp mắt.

Âm thanh bên ngoài kia hình như không tồn tại, có thể là nghe nhầm, Thẩm lão gia thở ra, lần mò bức họa kia, chậm rãi mở ra.

Mặc dù người trong bức họa không còn, nhưng hắn lại hình như còn có thể thấy rất rõ ràng, nơi nào đặt bút, nơi nào phác hoạ, nơi nào đặc tả, nơi nào phải sửa......

Đều là lão tập trung vẽ, bao hàm tình cảm của lão dành cho nàng.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.7 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như home credit va fe credit chiem thi phan cao cho vay tin chap tien mat va do gia dung, galaxy s20 plus rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại sukhacnhau.com.