Nữ phụ chia tay hằng ngày

Chương 39

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Linh Nguyệt

Đường Diễn mang theo La Thiến tới khách sạn do nhân viên bên này của hắn đặt.

Thật ra công ty Đường Diễn ở nước ngoài không có danh tiếng, nhưng công ty của mẹ hắn lại là công ty quốc tế lớn thuộc top 500 thế giới.

Đường Diễn tuy có công ty của mình nhưng vẫn là người thừa kế trên pháp luật công ty của mẹ cho nên hắn là đồng thời giám thị hai công ty. Hiện giờ, công ty của mẹ hắn vẫn do bà tự quản lý, Đường Diễn chủ yếu là phát triển công ty của mình, một năm chỉ cần tới đây vài lần để thích ứng.

Lần này Đường Diễn tới đây vì công ty của mẹ hắn có hội nghị cổ đông thường niên, hắn ở công ty có cổ phần nhất định nên phải tới.

Cũng không phải việc gì lớn, chỉ là theo lệ đến tham dự thôi nên Đường Diễn mới nghĩ có thể mang La Thiến đến đây chơi, khách sạn là khách sạn lớn nhất trung tâm thành phố.

Xếp xong hành lý, Đường Diễn nhìn La Thiến còn chạy nhảy khắp phòng ngó nghiêng, cô nàng thông qua cửa sổ sát đất nhìn thế giới xa lạ bên ngoài, tay đặt lên kính, mở to mắt nhìn.

“Nhìn cái gì đấy?” Đường Diễn bước tới, từ phía sau ôm lấy cô.

Đường Diễn rất ít khi cùng người thân cận như vậy. Từ này hai tháng trước sau khi La Thiến trở nên ngoan ngoãn, Đường Diễn rất vừa lòng nhất cử nhất động của cô, trong lúc lơ đãng cũng bắt đầu thân cận.

Hắn không nghĩ hành động này đại biểu cho cái gì, nhưng hắn thân là thiên chi kiêu tử*, sẽ không để bản thân chịu ủy khuất.

*Thiên chi kiêu tử: Đứa con cưng của ông trời. Vốn ý chỉ tộc người Hồ hùng mạnh ở phương Bắc, sau lại chỉ đứa con do được cha mẹ cưng chiều quá mà sinh hư.

(Theo minnasakai.wordpress.com)

Hắn muốn thân cận ai, hắn liền thân cận, giống như hắn muốn thế thân liền tìm thế thân, hắn muốn đổi người thì liền đổi.

La Thiến nghiêng đầu nhìn hắn, cười nói: “Em đang nhìn thành phố này, thật đẹp!”

Đường Diễn nhìn theo tầm mắt La Thiến, khẽ gật đầu nhưng thật ra hắn không cảm thấy như vậy. Thành phố này là thành phố phát triển nhất thế giới, nó chen chúc, ầm ĩ, bực bội, áp lực.

Người trong thành phố này, mỗi ngày đều vội vội vàng vàng quay cuồng với công việc không thể hưởng thụ cuộc sống, Đường Diễn chẳng những cảm thấy nó không xinh đẹp mà hắn thậm chí còn không thích thành phố này.

“Anh xem, ở trong thành phố như vậy, anh muốn mua gì cũng được, dẫn đầu trào lưu. Tùy tiện làm công việc cũng có thể có lương cao, là nơi rất nhiều người tha thiết ước mơ.” La Thiến nhìn phía dưới rồi nói, giọng càng ngày càng nhỏ.

Đường Diễn nghe thấy, hắn không hiểu, nhưng La Thiến thích là được.

“Đi nghỉ ngơi đi! Thích ứng múi giờ trước, giữa trưa tôi mang cô đi ăn.”

La Thiến gật đầu.

Giữa trưa, Đường Diễn mang cô đi ăn thức ăn bản địa đặc sắc, La Thiến cảm thấy khá ngon. Đường Diễn cũng vậy, lúc trở về còn chở La Thiến đến siêu thị mua không ít đồ.

Buổi tối, La Thiến vẫn tự mình xuống bếp nấu ăn cho Đường Diễn, hắn đã quen với tay nghề của La Thiến, quen ăn đồ Trung, quen mỗi một bữa có một cây củ cải đường.

Ngày hôm sau bắt đầu quay, Hướng Kiến Hoa tự mình tới đón La Thiến, người quay phim vẫn là Ổ Đinh.

“Hôm nay ngày kết thúc nhiệm vụ, không có nhiệm vụ gì. Chủ yếu chính là quay mọi người đi chơi, cho nên chỉ cần chơi là được.”

Vừa nói như vậy La Thiến liền vui vẻ, cô lấy một ba lô nhỏ, mặc áo thun quần jean. Đường Diễn như cũ mặc tây trang, La Thiến nhìn không ra tay tây trang của hắn có gì khác nhau, dù sao dưới góc nhìn của cô thì chỉ có màu sắc khác nhau.

“Anh cũng đi?” La Thiến thấy Đường Diễn đi theo mình ra cửa thì kỳ quái hỏi.

Hướng Kiến Hoa cười nói: “Như vậy càng tốt, chúng ta che mosaic* cho Đường tổng là được.”

*Mosaic: Hiệu ứng làm mờ

Đường Diễn tán thưởng nhìn hắn một cái, La Thiến cũng gật gật đầu, cô không muốn lấy thân phận người độc thân lăn lộn trong giới giải trí, tùy ý thôi.

La Thiến chuẩn bị tốt, vừa mang theo Đường Diễn ra cửa, vừa quay đầu lại cười nói: “Sáng sớm ăn bánh mì vòng* đi!”

*Bánh mì vòng: nguyên convert là Bách Cát, tiếng Anh gọi là bagel. Bánh mỳ vòng thường được nhào nặn bằng tay làm thành hình dạng một chiếc nhẫn từ bột lúa mì men, có kích cỡ bằng bàn tay, được luộc trong một thời gian ngắn trong nước và nướng. Kết quả là một chất liệu bên trong dày đặc, nhai nhã, nhạt nhẽo với bề ngoài màu nâu và đôi khi nhăn nheo. Bánh mì vòng thường có hạt nướng trên lớp vỏ bên ngoài, với những hạt cà phê truyền thống là hạt hồi hoặc hạt vừng. Một số bánh mỳ vòng có thể có muối rắc trên bề mặt của chúng, và có các loại bột khác nhau, chẳng hạn như ngũ cốc nguyên hạt hoặc lúa mạch đen. (Wikipedia)

Đang tải ảnh, vui lòng đợi một lát hoặc tải lại trang nếu quá chậmZUPload

Đường Diễn gật đầu, La Thiến nói tiếp: “Em chưa ăn bánh mì vòng bao giờ, lên mạng tra thử thì từ nơi này xuất phát, chúng ta đến phố 80 thành Broadway. Bên kia có bánh bách cát ăn rất ngon, ăn xong có thể đi dạo luôn.”

Đường Diễn tiếp tục gật đầu, hắn sớm đã quen thuộc nơi này, tuy không có có ý đi chơi đùa nhưng cũng từng đi dạo qua thành phố này.

La Thiến thì ngược lại, trừ bỏ bản đồ trong tay cái gì cũng đều không có. Đường Diễn đi theo La Thiến lạc đường một giờ đồng hồ, không nhịn được hỏi: “Cô rốt cuộc là muốn tới cửa hàng nào?”

La Thiến: “…”

Cuối cùng bọn họ không đi Broadway mà đến chỗ khác ăn.

La Thiến ăn xong bánh bách cát tinh thần càng phấn chấn, cô nói với Đường Diễn: “Em nghe nói New York có rất nhiều viện bảo tàng.”

Đường Diễn nhìn cô: “Cô mới tốt nghiệp cao trung* đấy!” Đường Diễn không cảm thấy một người chưa từng học đại học sẽ có hứng thú đi thăm viện bảo tàng.

*Cao trung = THPT

La Thiến không để ý đến hắn, tiếp tục nói: “Chúng ta có thể chọn bảo tàng Mỹ thuật Metropolitan*.”

*Metropolitan Museum of Art (viết tắt là the Met) là một trong những viện bảo tàng mỹ thuật lớn nhất của Hoa Kỳ, đặt tại trung tâm Thành phố New York. Viện bảo tàng này được thành lập năm 1870 và mở cửa đón khách năm 1872. Trong viện bảo tàng có các bộ sưu tập rất quý hiếm về nghệ thuật Ai Cập cổ đại và phương Đông cổ, nghệ thuật châu Âu gồm các kiệt tác của Titian, Georges de La Tour, Rembrandt, Monet, Van Gogh... và những báu vật khác thuộc Hy Lạp cổ đại, La Mã, nghệ thuật Hồi giáo Trung cổ, đặc biệt là hội họa châu Âu thế kỷ 20. (Wikipedia)

“Nó hôm nay đóng cửa.” Đường Diễn thở dài.

La Thiến giật mình: “Vì sao?”

“Ngày nghỉ cố định trong tuần.” Đường Diễn giải thích.

La Thiến vẫn không nhụt chí, nói cho Đường Diễn, bọn họ có thể đi bảo tàng lịch sử tự nhiên.

Sau đó Đường Diễn đi theo La Thiến lại lạc đường một giờ, Đường Diễn hỏi: “Có phải nên ăn cơm trưa trước không?”

La Thiến: “…”

La Thiến lần đầu tiên biết được, cho dù có bản đồ cũng không nhất định có thể dựa theo đó mà tham quan.

“Ăn cái gì?” Đường Diễn không tức giận vì từ sáng đến giờ đều cùng La Thiến lạc đường, La Thiến tuy lạc đường nhưng vẫn nói nhiều, mà Đường Diễn đối với cái gọi là điểm du lịch này không có hứng thú. Hắn cảm thấy đi theo phía sau cô, nghe cô luôn miệng nói chuyện cũng khá tốt.

La Thiến nhìn lướt qua bản đồ nói: “Pizza.”

Đường Diễn bật cười sờ đầu cô, nói: “Tôi mang cô đi!”

Đường Diễn dẫn đường, không bao lâu liền cửa hàng pizza có lịch sử lâu đời, La Thiến ăn thấy không tồi, ăn nhiều hơn. Sau đó có chút mệt nhọc, Đường Diễn dẫn cô đi xe buýt tận tình du lãm thành phố này.

Không cần đi bộ, La Thiến lại vui vẻ. Cô ngồi cạnh Đường Diễn, chốc chốc thì quay đầu cười sáng lạn nhìn hắn, lúc thì chỉ vào một ít đồ vật bình thường hỏi Đường Diễn, cùng hắn thảo luận.

Truyện được đăng tại wattpad @dwlazp

Đường Diễn cũng không thấy phiền, vốn dĩ cũng là mang cô đi chơi, cho nên khi cô hỏi, Đường Diễn đều tận lực trả lời.

Ổ Đinh nhìn hai người hỗ động, khóe miệng mang theo ý cười, có lẽ chính bọn họ cũng không phát hiện, thông qua máy quay, La Thiến rạng rỡ xinh đẹp như ánh mặt trời, Đường Diễn ôn nhu soái khí. Giữa hai người có một loại không khí không nói nên lời, chỉ nhìn thôi cũng khiến người khác cảm thấy vui vẻ.

Buổi chiều, Đường Diễn giúp La Thiến dò bản đồ tham quan hết, La Thiến mới cảm thấy mỹ mãn, cùng Hướng Kiến Hoa xua xua tay hẹn gặp lại rồi theo Đường Diễn trở về.

Mệt mỏi nằm trên giường, La Thiến vẫn còn đang cười, cô nhìn Đường Diễn nói: “Hôm nay thật sự chơi vui quá.”

Đường Diễn chỉ nhàn nhạt nhìn cô, xác định cô thật sự thực vui vẻ mới xoay người đi rửa mặt. Ở bên ngoài chơi một ngày, rất mệt, cả người đều là mồ hôi.

La Thiến thấy Đường Diễn đi vào phòng tắm, bên ngoài nói vọng vào: “Đường tổng, ngày mai có sắp xếp gì không?”

Đường Diễn “Có.” một tiếng. La Thiến nhìn nhìn tây trang hắn ném xuống đất, đột nhiên linh quang chợt lóe, lén lút đi qua nhặt lên, duỗi tay sờ bên trong.

Sờ xong áo, cô lại đi tìm quần, trong túi vẫn như cũ không có cái gì.

Đường Diễn buộc khăn tắm đứng phía sau nhìn cô dáo dác lấm la lấm lét.

“Cô đang làm gì đấy?”

Lông toàn thân La Thiến bị dọa mà dựng đứng, cô quay đầu lại xem Đường Diễn, yếu ớt nói: “Sờ quần áo anh.”

“Sờ vui không?” Đường Diễn mặt không biểu cảm.

La Thiến gật đầu, khoé miệng Đường Diễn cong lên: “Đi tắm đi.”

La Thiến vâng một tiếng, tìm áo tắm đi vào. Chờ cô tắm xong, Đường Diễn đang dựa vào đầu giường đọc sách, La Thiến cũng ngồi vào mép giường sấy tóc.

“Buông tay.” Đường Diễn dựa vào lưng La Thiến.

La Thiến theo phản xạ buông tay, Đường Diễn đeo vòng cho cô.

La Thiến duỗi tay sờ thử, vui vẻ quay đầu nhìn Đường Diễn: “Anh trả lại cho em à!”

Đường Diễn nhíu mày: “Là đưa cô một lần nữa.”

La Thiến ôm hắn nói: “Cảm ơn anh!” Mười ba vạn đã trở lại, về sau không đủ tiền mua phòng, cô sẽ nó đi bán.

Tâm tình tốt, La Thiến vừa sấy tóc vừa ngâm nga, điện thoại báo Wechat có tin nhắn, La Thiến vừa sấy cúi đầu xem.

Ảnh đại diện là một chân dung trống, ghi chú là “Tuấn”, nội dung: "Chị, chị không sao chứ? Trên Weibo đều nháo hết lên rồi."

La Thiến sửng sốt, ký ức lại hiện ra. La Tuấn, em trai ruột của nguyên chủ, cũng con trai độc nhất của La gia, hai người tình cảm không tồi, từ nhỏ sống nương tựa lẫn nhau. Hiện giờ La Tuấn mười chín tuổi, năm nay vừa mới tốt nghiệp cao trung.

La Thiến chưa từng có anh chị em, ngay cả ký ức lúc cha mẹ còn sống cũng quên mất.. Tuy có sống cùng ông bà nhưng rốt cuộc cũng không giống lúc sống cùng cha mẹ hay anh chị em.

La Thiến nhìn tin nhắn ngây người trong chớp mắt rồi mới đáp: “Không có việc gì.”

La Tuấn rất nhanh trả lời: “Lần trước em thấy trên Weibo đều bôi đen chị, em còn tưởng là chương trình sắp xếp.”

La Thiến an ủi: “Ừ, là chương trình sắp xếp!”

La Tuấn tựa hồ rất bất mãn: “Chương trình của chị cũng quá không đáng tin cậy, tuy là vì hấp dẫn người xem nhưng hôm nay đều là công kích.”

“Những cái đó là fans người khác.”

La Tuấn lải nhải nói không ít, bảo La Thiến làm vậy không đáng, cũng lo lắng La Thiến ở trong giới giải trí có hại.

Cuối cùng an ủi: “Chị, nếu chị không muốn ở giới giải trí thì cứ trở về.”

La Thiến mỉm cười nhìn điện thoại, nhẹ nhàng trả lời: “Giới giải trí khá tốt, chờ chị kiếm đủ tiền sẽ trở về.”

Đường Diễn nhìn La Thiến tươi cười, đó là loại vui mừng ôn nhu hắn chưa từng thấy qua. Hắn nhíu mày, tựa hồ lơ đãng liếc mắt nhìn điện thoại trong tay La Thiến, hỏi: “Nhắn tin với ai?”

La Thiến cũng không dấu diếm, cười nói: “Em trai em.”

Đường Diễn nghĩ nghĩ, tư liệu của La Thiến một năm trước thư ký Kiều có đưa tới, hắn chỉ nhìn lướt qua, La Thiến quả thật có một em trai, còn có một chị gái.

“Đi ngủ sớm một chút!” Đường Diễn nói.

La Thiến gật đầu, lần đầu tiên cô công tác ở bên ngoài mà có người quan tâm, lần đầu tiên thể nghiệm cảm giác chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu, lần đầu tiên cảm giác được có người thân, tâm trạng cô không tồi, ngủ cũng an ổn.

Ngược lại là Đường Diễn nhìn tư thế ngủ của cô, nghĩ tới lời thư ký Kiều: “La Thiến cùng chị gái đều là vừa tốt nghiệp liền ra đi làm, chủ yếu vì trong nhà chỉ có một đứa con trai, hai người phải kiếm tiền cho hắn học tập. Vậy nên tôi nghĩ, nếu nói chuyện tiền nong với La thì sẽ thành công.”

Đường Diễn còn nhớ rõ mình đáp lại một câu: “Cô đi nói đi!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1.5 /10 từ 4 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như tivi ve lang phim viet nam xua hay phim hai viet nam xua, gala cuoi 2003 ken re ngu cong ly hiep ga chien thang rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.

loading...
DMCA.com Protection Status