Nữ phụ chia tay hằng ngày

Chương 61



Edit: Linh Nguyệt

"Làm sao vậy?" La Thiến kỳ quái.

La Diễm ấp úng một hồi lâu mới nói: "Chị muốn ly hôn với anh rể em, đợi em trở về quyết định."

La Thiến: "..."

Đường Diễn cũng tỉnh lại, nhìn La Thiến vẻ mặt ngốc ngốc cúp điện thoại, hỏi: "Làm sao vậy?"

La Thiến mơ màng quay đầu nhìn Đường Diễn nói: "Chị của em muốn ly hôn?"

"Không phải." Đường Diễn sửng sốt xong mới nói: "Điện thoại có phải tôi nhận đâu, cô hỏi tôi thì tôi hỏi ai?"

La Thiến đối với nhà chồng của La Diễm là Vệ gia không biết nhiều, thông qua đôi ba câu của La Tuấn và ba mẹ La thì cũng chỉ đoán được Vệ gia chẳng phải nơi tốt lành gì. Nhưng, La Diễm chưa từng có ý định muốn ly hôn.

Vệ Ngọc Đào mới có ba tuổi, La Diễm dù có chịu khổ thế nào cũng chưa từng nói muốn ly hôn, vậy mà bây giờ...

La Thiến có chút nghi hoặc: "Hình như ý của chị em là muốn ly hôn đấy!" Cô quay đầu nhìn Đường Diễn nói: "Em phải trở về nhìn xem!"

La Thiến nói đi liền đi, ngay trong ngày lập tức chuẩn bị đồ. Đường Diễn nghĩ nghĩ rồi nói: "Tôi cũng đi."

Nhìn gương mặt vô cảm của Đường Diễn, La Thiến cạn lời: "Anh đi làm gì?"

Đường Diễn nghiêm túc nói: "Tôi cảm thấy lấy bản lĩnh của cô thì không thể giải quyết được việc này."

La Thiến thở dài nói: "Đường tổng, anh đừng nhìn em như vậy, việc này em thấy em rất thích hợp để xử lý, hơn anh là cái chắc."

La Thiến vừa lấy quần áo ở trong tủ, bởi vì đang là mùa đông, mới có hai bộ mà vali nhỏ đã đầy, vừa nói: "Chúng ta á! Là hai loại người, năng lực xử lý tình huống cũng khác nhau. Anh đọc hiểu văn kiện, ký được hợp đồng, em không làm được. Nhưng những việc trong thôn, Đường tổng, anh không nhất định có thể làm tốt đâu!"

Đường Diễn nghe xong liền thấy không thoải mái, cái gì gọi là hai loại người? Không đều là người sao? Hắn đáp: "Thế tôi lại càng muốn đi, tôi ngược lại muốn xem xem tôi cái gì không được?" Hợp đồng mấy trăm triệu tôi còn có thể giải quyết, về điểm này cô chỉ có phá là giỏi thôi. Đường Diễn lập tức từ tủ quần áo lấy ra hai bộ ném xuống trước mặt La Thiến.

La Thiến: "..." Dù sao trong nhà cũng đã biết mình yêu đương, yêu đương lại không nhất định cuối cùng sẽ phải ở bên nhau, đi thì đi!

Bởi vậy, hai người cùng mua vé máy bay về nhà La Thiến.

La Thiến trước khi trở về có gọi điện báo với mẹ La. Mẹ La biết La Thiến sẽ trở về, còn mang theo người bạn trai trên TV kia, nhất thời vô cùng vui mừng.

Khi La Thiến về đến nhà đã là chạng vạng, mẹ La đã chuẩn bị một bàn ăn vô cùng phong phú.

Nhà của La gia đã bị phá ra, đang xây móng. Mỗi ngày ba La cùng mẹ La đều giúp đỡ làm việc. Buổi tối thì ở phòng sắt lá ngoài kia, sau khi được La Thiến trang hoàng lại, mùa hè không còn quá nóng, mùa đông cũng không đến mức lọt gió.

Phòng lá sắt dùng một tấm vải ngăn thành phòng ngủ và phòng bếp. Vô cùng đơn giản, ở trước cửa đặt một bàn tròn lớn, bên trên bày hơn mười món ăn.

La Thiến buông hành lý, vào phòng liền thấy một bàn đồ ăn, ngạc nhiên nói: "Phong phú như vậy!"

Mẹ La cười nói: "Chị con trở về, đây đều là nó làm."

La Thiến sửng sốt, quay đầu quả nhiên thấy La Diễm đang ở dọn dẹp ở phòng bếp, La Diễm ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt cô còn cười cười.

Nhìn bộ dáng của mẹ Lã không giống như đã biết chuyện, La Thiến nghĩ hẳn là La Diễm vẫn chưa nói với bà.

"Thiến Thiến, đây là..." Mẹ La xoa xoa tay, nhìn Đường Diễn ăn mặc chỉn chu hỏi.

La Thiến cười nói: "Đây là bạn trai con, Đường Diễn." Sau đó lại quay đầu nhìn Đường Diễn, giới thiệu ba mẹ La cùng La Diễm.

Khoé miệng Đường Diễn tuy cười nhưng trong có vẻ hơi cứng nhắc, chào hỏi xong xuôi mới phát hiện, lấy thân phận của hắn, hình như đây là đang ra mắt ba mẹ vợ sao?

Đường Diễn khí chất có thừa, bề ngoài tốt, ăn mặc cũng đẹp, mặt mày tuy hơi lãnh đạm nhưng không hề có ý khinh thường. Ba La mẹ La đều vô cùng vừa lòng, bọn họ biết, mỗi người đều có tính cách khác nhau, ví như con rể cả của La gia nhà họ là một người nội hướng, thành thật, an phận.

Bình thường lúc cùng La Diễm trở về cũng không nói lời nào, luôn yên yên tĩnh tĩnh ngồi ở một bên. Đường Diễn nhìn qua liền biết là người không hay cười, có thể như vậy hẳn là đã cố gắng rồi.

La Thiến còn ngoài ý muốn nhìn Đường Diễn một cái. Oa, Đường tổng thật là lợi hại!

Đường Diễn chẳng những lợi hại, hắn còn mua không ít lễ vật để biếu tặng, cầm đầy hai tay đề. Nào là rượu Mao Đài* cho ba La, tổ yến cho mẹ La, còn có một bộ trang sức cho La Diễm. Mấy đồ Đường Diễn này cũng không phải hàng hiệu gì, đều là lúc sắp xuất phát mua ở sân bay, giá cả đối vơi hắn mà nói là quá bình dân, quá rẻ.

*Rượu Mao Đài: một nhãn hiệu rượu trắng của Trung Quốc. Mao Đài là tên gọi của một thị trấn gần Tuân Nghĩa, tỉnh Quý Châu, nơi có truyền thống sản xuất loại rượu này và sau này trở thành tên gọi của rượu. Rượu Mao Đài là rượu chưng cất từ cao lương lên men. Rượu này có đặc trưng là trong vắt, không màu, có mùi thơm đặc trưng và có độ cồn cao (truyền thống là khoảng 65%, sản phẩm chủ đạo là loại Phi Thiên 53% độ cồn, song gần đây có nhiều loại Mao Đài chỉ từ 35 đến 47%;). Rượu Mao Đài có lịch sử trên 300 năm, bắt đầu từ đầu đời Thanh. Danh tiếng của nó bắt đầu vượt ra khỏi biên giới Trung Quốc khi Chu Ân Lai dùng nó để chiêu đãi các nguyên thủ quốc gia khác của thế giới. Tuy nhiên, rượu Mao Đài cũng bị coi là quà biếu xén tham nhũng. (Theo Wikipedia)

Ba La mẹ La nhận được lễ vật, vừa kinh ngjac vừa vui mừng, vô cùng vừa lòng.

Chờ lúc ngồi xuống, Đường Diễn mới nhướng mày nhìn La Thiến hỏi: "Thế nào?"

La Thiến nhìn bộ dáng khoe khoang của hắn, khích lệ nói: "Đường tổng thật uy vũ."

Đường Diễn với đáp án này vô cùng vừa lòng, hắn còn mang theo không ít đặc sản kinh đô trở về, vịt quay đương nhiên không thể thiếu, cũng không uổng công hắn dừng lại mua.

Một bữa cơm này cả khách và chủ đều vui vẻ. Ba mẹ La không ngừng thúc giục La Thiến dẫn Đường Diễn đi dạo xung quanh.

La Thiến vốn định kéo La Diễm theo để hỏi chuyện nhưng mẹ La không đồng ý, La Thiến cũng không vội, dẫn Đường Diễn đi dạo một vòng trong thôn, nơi nơi nhìn nhìn.

Thôn Cam Lâm không lớn không nhỏ, từ đây lên trấn tuy tốn nửa giờ nhưng so sánh với các thôn khác thì đã được xem như là gần rồi. Dù sao hiện nay, phần lớn đều đã có xe máy chạy bằng điện, mọi người ra cửa trở về đều đạp xe, tiết kiệm được không ít thời gian.

Trong thôn vẫn còn một ít người làm ruộng, nhưng phần lớn đều đã dùng để xây nhà. Người giống ba La mẹ La không có việc gì sẽ xuống ruộng càng ngày càng ít, hầu hết tình nguyện đi ra ngoài làm công, trong thôn giờ phần lớn tuổi tác đều đã cao, con cái có thể kiếm tiền, dành thời gian hưởng thụ lúc tuổi già.

Giống như ba La mẹ La hiện giờ không nhiều lắm, chính là loại ngày thường có thể ăn đồ ăn cùng đậu phộng hay khoai lang, nếu thu được nhiều thêm sẽ đưa tới trấn bán. Nhưng bởi vì gần đây xây nhà, cho nên lúc ăn không hết đều tặng cho hàng xóm, để họ muốn ăn thì tự đến lấy.

La Phượng Lan đã từng đến một lần nhưng ba La không cho, bà ta cảm thấy thật mất mặt, liền không đi nữa.

La Thiến mang theo Đường Diễn đến ruộng nhà mình, vừa chỉ vừa nói: "Từ nơi này... Đến chỗ kia, đều là ruộng của nhà em."

Đường Diễn nhìn nhìn, cây trồng xanh mượt, trông rất đẹp mắt. Vừa đi tới liền gặp mấy bác gái đang gánh thùng nước, lúc nhìn thấy La Thiến còn cười nói: "Thiến Thiến đã về rồi sao? Ôi chao, ai đây? Lớn lên cũng lịch sự quá."

La Thiến cười cười chào lại nhưng không đáp, người nọ cũng không hỏi thêm, rời đi.

Đường Diễn lạnh lùng nhìn cô: "Tôi khiến cô mất mặt à?" Còn không thèm giới thiệu tôi?

La Thiến xua xua tay nói: "Người trong thôn đều rất lắm chuyện, nếu em nói thì buổi tối bọn họ nhất định sẽ chạy tới vây xem anh."

Đường Diễn nửa tin nửa ngờ nhìn cô, La Thiến tiếp tục kéo hắn đi nhìn thêm không ít chỗ, ngay cả mấy quán bán đồ ăn vặt cũng không tha.

Khi La Thiến còn nhỏ, chỉ có ba bốn nhà trong thôn có có thể đồ ăn vặt. Sau đó giao thông phát triển, lái xe máy vài phút là có thể đến trấn trên, so với trước kia tiện lợi hơn rất nhiều, muốn mua lúc nào thì mua lúc đó.

Sau đó mấy quán bán đồ ăn vặt trong thôn càng ngày càng ít, hiện giờ chỉ còn một hai nhà, nhưng cũng chỉ có bọn trẻ con trên đường đi học ghé vào mua.

Đường Diễn đã từng sống ở nơi cũng quán ăn vặt, nhưng không giống như trong thôn của La Thiến. Cái quán đó khá lớn nhưng chỉ có một tủ kính cùng một quầy đông lạnh, trong tủ kính bày đầy đồ vật để bọn trẻ con đến mua có thể thoải mái lựa chọn, mà ông chủ cũng dễ tìm.

La Thiến mua một lọ thổi bong bóng giá hai tệ, vừa đi cùng Đường Diễn vừa thổi, sau đó còn quay đầu hỏi hắn: "Đẹp không?"

Đường Diễn nhìn đến sửng sốt, La Thiến quả thật xinh đẹp. Có lẽ cô không tim không phổi, nhưng cũng chính cái tâm thái ấy khiến cô mỗi khi cười đều tràn ngập thỏa mãn. Bong bóng làm từ nước và ít bột gặt quần áo, dưới ánh hoàng hôn mang theo một chút sắc hồng, theo gió bay đi.

"Đẹp." Đường Diễn nói.

Bong bóng đẹp, phong cảnh đẹp, người cũng đẹp.

La Thiến cười tít mắt, cô vừa chơi vừa mang theo Đường Diễn trở về.

Mẹ La đã thay hai người đặt khách sạn ở trấn trên. Nói là khách sạn chứ thực chất chỉ là một cái nhà nghỉ, một đêm tám mươi chín tệ. La Thiến từ trong nhà đi chỉ mang theo một bộ vỏ chăn cùng đồ dùng tắm rửa.

Cô tuy không hiểu rõ nhưng vẫn biêt đôi chút tình hình ở trên trấn. Mấy cái khách sạn ở đây thường thường vắng khách, có đôi khi mười ngày nửa tháng cũng không có một người, khách sạn không nhất định sẽ đổi vỏ chăn định kỳ đâu!

La Thiến và Đường Diễn lúc ngày thường ra ngoài đều ở tại khách sạn cao cấp, mấy điều nhỏ nhặt này vốn không hề tồn tại. Còn nơi này thì...

Cho nên, La Thiến thuần túy chính là vì Đường Diễn, mới mang chăn mới trong nhà thei. Bằng không, cô sợ Đường Diễn đêm nay chỉ có thể đứng ngủ.

Tới khách sạn, Đường Diễn quả nhiên ghét bỏ nhìn quanh, phòng chỉ rộng có hai mươi mét vuông, một cái giường, rồi WC phòng tắm, chặt cứng.

"Khách sạn bé thế này mà vẫn tồn tại sao?" Đường Diễn ngạc nhiên nhìn nhìn bốn phía.

La Thiến không buồn nói chuyện, im lặng trải giường chiếu, sau đó đẩy Đường Diễn vào phòng tắm nói: "Anh mau đi tắm rửa, ngày mai còn phải dậy sớm."

Đường Diễn lạnh lùng nhìn chằm chằm cô: "Cô thật sự càng ngày càng tùy tiện."

"Thế anh có tắm hay không?"

"..."

Đường Diễn: "Tắm."

***

Ngày hôm sau, khi hai người trở lại thôn, ba La mẹ La đã chuẩn bị xong bữa sáng. Lúc ăn mẹ La còn hỏi Đường Diễn một ít vấn đề, sau đó mới cũng ba La ra ngoài hỗ trợ làm việc.

La Thiến lúc này mới lôi kéo La Diễm hỏi đầu đuôi ngọn ngành. Chuyện thật ra cũng rất đơn giản, chính là Vệ Quân chồng La Diễm... ngoại tình.

Đêm Giáng Sinh, Vệ Quân nói có việc bận rồi ra ngoài. La Diễm vốn cũng không có nghi ngờ, Vệ Quân luôn rất thành thật lại an phận. La Diễm nghĩ cho dù toàn bộ đàn ông trên thế giới ngoại tình thì Vệ Quân cũng sẽ không.

La Diễm nhân dịp lễ này mang Đào Đào đi xem phim điện ảnh, lúc từ rạp chiếu phim bước ra lập tức liền thấy một bóng dáng quen thuộc. Khi ấy La Diễm vẫn chưa nghĩ đó là Vệ Quân, nhưng làm vợ chồng mấy năm, bóng dáng này khiến La Diễm nổi lên nghi ngờ.

Đi lên phía trước hai bước, liền phát hiện đúng thật là Vệ Quân. La Diễm sợ kinh người, không tiếp tục đi theo nữa.

Nhưng buổi tối trở về, liền đem việc này náo lên.

La Thiến nghe xong nhíu mày hỏi: "Chị suy xét kỹ chưa?"

La Diễm có chút do dự, cô kéo tay áo lên nói: "Đêm đó, lúc chị hỏi, hắn đã thừa nhận. Nhưng bọn chị có động tay." Trên cánh tay La Diễm có một vết bầm, từ tím dần biến thành màu đen, có thể thấy được người xuống tay dùng sức rất lớn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1.5 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Thành phố ngàn hoa, xứ sở tình yêu, thành phố mộng mơ,… là những cái tên mà người ta đã dùng để miêu tả về Đà Lạt. Thiên nhiên, con người Đà Lạt đã đi sâu vào áng văn, nghệ thuật và cả tiềm thức của mỗi người. Nhưng dù có miêu tả thế nào bạn sẽ không thể hình dung hết nếu chưa một lần đặt chân đến đây. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như du lich da lat thang 10, an gi o da lat Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!Bạn còn chần chờ gì nữa mà chưa lên kế hoạch du lịch Đà Lạt cùng gia đình mình? Đặt vé máy bay hoặc vé xe đến Đà Lạt ngay để tận hưởng những giây phút thư giãn bên người thân của mình nhé!