Nữ vương Mommy giá lâm

Chương 258: Thật sự lãnh chứng?!


Editor: Thơ Thơ

Hoàng Phủ Minh cũng không nói lời nào, vẻ mặt thảnh thơi ngồi ở trên sô pha.
Làm Tuyết Vi một đầu đều mồ hôi. “Chậc, thật sự không được, tôi liền trước chờ anh tìm được người anh thích, ly hôn. Nhưng mà bây giờ, trước hết anh và tôi định ra cam kết, trong vòng một năm nếu anh tìm không thấy người anh thích, chúng ta liền tự động ly hôn, thế nào?”

Mắt sâu không thấy đáy liếc mắt Tuyết Vi lòng nóng như lửa đốt, giữa nếp uốn mắt Hoàng Phủ Minh dần dần gia tăng vài phần.

Anh liền không rõ, làm sao đến bây giờ, người phụ nữ này còn không hiểu tâm ý anh?! Cô thật coi anh là vì ứng phó người trong nhà mới tùy tiện cùng cô kết hôn sao?!

“Tuyết Vi, cô hãy nghe cho kỹ, sở dĩ tôi cùng cô kết hôn là bởi vì……”

“Phanh, phanh, phanh.”

Chỗ Huyền quan, truyền đến tiếng lách cách lang cang xao động.

Mấy hắc y nhân té ngã lộn nhào liền chạy về phía phòng khách: “Chủ thượng, không, không tốt, Bạch……”

Vung tay, ngăn hắc y nhân Nói, Sắc mặt Hoàng Phủ Minh âm trầm đứng lên, một đạo liệt quang thoáng chốc nhìn về phía lối vào phòng khách ……

Chỉ thấy, Bạch Dạ cầm trong tay súng lục quân dụng, một tay nắm đầu một hắc y nhân chậm rãi đi đến……

Không khí trong phòng tức khắc lâm vào lắng đọng, mọi người mắt to trừng mắt nhỏ, đại khí cũng không dám thở dốc một tiếng. Hai người đàn ông kia sinh ra đã có sẵn cường đại khí tràng, trong phòng khách hình thành thế như nước với lửa, thế cục đối lập.

“Bạch…… Dạ……” “Lạch cạch” một tiếng, giấy hôn thú Tuyết Vi cầm ở trong tay rơi xuống trên mặt đất.

Bạch Dạ nheo nheo mắt lạnh, thu hồi trong tay, một chân liền đá văng hắc y nhân trước mắt, liền đi thẳng đến Tuyết Vi.

Không khỏi phân trần, anh kéo tay Tuyết Vi quay đầu liền phải rời đi.

Mắt nghiêm khắc của Hoàng Phủ Minh chợt lóe, đột nhiên bắt được một tay kia của Tuyết Vi! “Bây giờ, cô ta là vợ của tôi!”

“Thì tính sao?!”

Ngôn ngữ đối chọi gay gắt rơi xuống, tầm mắt Bạch Dạ và Hoàng Phủ Minh lưỡng đạo sắc bén ở trong không khí hình thành một đạo bế tắc.

Hai người ai cũng không chịu nhường ai, ai cũng không chịu buông tay. Tuyết Vi giống như là sợi mì, bị hai người đàn ông kéo, kéo, kéo cánh tay đều sắp đứt.

“Buông tay đi……” tiếng nỉ non vô lực từ giữa môi phun ra.

Tầm mắt hai người đàn ông cùng lúc nhìn về phía Tuyết Vi.

Sắc mặt cô khó coi buông đầu xuống, đôi mắt dần dần, dần dần mà nhìn về phía Bạch Dạ……

Trong nháy mắt này, Bạch Dạ giống như là đã đọc hiểu lòng cô, dù cho trong lòng có chút không thoải mái, nhưng anh như cũ miễn cưỡng bài trừ nụ cười, buông tay ra, cũng không quay đầu lại rời đi……

Cả đời, có một tri kỷ cũng đủ mãn nguyện rồi. Bạch Dạ rời đi, bóng dáng phản chiếu ở trong tầm mắt Tuyết Vi, cô thỏa mãn nở nụ cười……

Bạch Dạ là người hiểu cô, là người lý giải cô.

Tại đây, cho dù anh không làm, làm khó cũng bất quá là cô thôi.

Rốt cuộc……

Nghiêng người, Tuyết Vi mặt vô cảm nhặt lên giấy hôn thú trên mặt đất.

Rốt cuộc, bây giờ cô và Hoàng Phủ Minh đã là quan hệ vợ chồng hợp pháp……

“Minh, rốt cuộc mục đích của anh là cái gì? Vì sao…… tôi một chút đều nhìn không thấu anh?” Tuyết Vi đau khổ nở nụ cười với Hoàng Phủ Minh. “anh không có khả năng không nhìn thấy tâm tư của tôi. Nhưng làm sao anh khổ sở hy sinh cả đời anh, tới huỷ hoại cả đời của tôi?”

Đối với Hoàng Phủ Minh. Cô không chán ghét!

Cho tới nay đều chưa từng có chán ghét.

Cho dù, ở trong lòng Tuyết Vi Hoàng Phủ Minh và Tuyết Phỉ Nhi dan díu, cô cũng không có bởi vì vậy mà hoàn toàn xếp anh vào bên trong sổ đen.

Càng sâu, khi anh mệnh lệnh Mộ Thần Hiên đem chuyện Bạch Dạ báo cho cô, cô luôn cảm kích.

Nhưng……

“anh vì kế hoạch này đi trước một bước, liền không nên kêu Mộ tướng quân nói nổi khổ của Bạch Dạ cho tôi. Hoàng Phủ Minh, rốt cuộc anh có bao nhiêu hận tôi? Cho tôi hy vọng, lại tự tay phá hủy. Vì sao anh muốn làm như vậy?” Tuyết Vi bi phẫn ném tay anh ra, trong đáy mắt tràn ngập u oán.

Chỉ kém một bước, cũng chỉ có cách một con đường, cô liền có thể cùng Bạch Dạ tiếp tục tiền duyên. Chỉ vì Hoàng Phủ Minh đột nhiên nhảy ra, cô chỉ có thể cùng Bạch Dạ càng lúc càng xa, đi ngược lại nhau……

“Nếu, không cho cô biết chân tướng, làm sao cô cam tâm? Bây giờ, cô đã biết hết thảy. Tôi có thể cho cô thời gian để quên đi, nhưng…… Thời gian này hữu hạn!” Hoàng Phủ Minh vẫn luôn trầm mặc rốt cuộc đã mở miệng.

Không cách nào phủ nhận, năng lực anh thấy rõ thật sự thực tinh chuẩn.

Nếu Bạch Dạ còn một ngày không cho cô một đáp án, như vậy dù cho cô hận, cũng một ngày không có cam tâm, vô luận cùng ai ở bên nhau.

Nhưng mà……

Tuyết Vi không hiểu ý tứ Hoàng Phủ Minh nói nửa câu sau ……

Anh, rốt cuộc chiêu cáo cái gì?

Đối diện ánh mắt người đàn ông lấp lánh, giờ phút này, cô chỉ có thể ở trong ánh mắt anh tìm được bá đạo cùng tự tin.

Không cho người khác quyền lực phản kháng; không cho người khác quyền lực hỏi ý. Có, gần như dựa theo mệnh lệnh của anh đi chấp hành!

“Cùng tôi về nhà.”

Suy nghĩ bị cắt đứt, Tuyết Vi mờ mịt chớp chớp mắt: “Về nhà hả?!”

“Đúng vậy, chúng ta mới vừa kết hôn, đương nhiên phải đi thông báo người nhà tôi!”

Hả……

Thông báo người trong nhà Hoàng Phủ Minh sao?!

Nhưng vấn đề……

Khoảng thời gian trước cô mới ngưu bức nghênh ngang rời khỏi Nhà họ Hoàng Phủ, kết quả bây giờ?! “Không, tôi không đi, ba anh nhất định sẽ giết chết tôi!”

“theo tôi, có tôi ở đây.” Nói xong, Hoàng Phủ Minh mang theo cô rời khỏi biệt thự……

Lại là những lời này……

Lại là câu này “Yên tâm, có tôi ở đây.”

Mỗi khi Tuyết Vi lo lắng, những lời này của Hoàng Phủ Minh sẽ làm cô vô cùng an tâm.

Ở trong bất tri bất giác, Hoàng Phủ Minh thật sự thế cô che không ít gió; chắn không ít mưa. Nếu không, cũng sẽ không phát sinh chuyện sau này, cô vậy mà một chút đều hận không đứng bên anh……

Nhà họ Hoàng Phủ.

“Xem, kia không phải tam tiểu thư Nhà họ Tuyết sao.”

“Đúng vậy, đúng vậy, làm sao cô ta lại tới nữa. Hơn nữa, vẫn là cùng với nhị thiếu gia ……” Tuyết Vi lần thứ hai đăng đường, không thể nghi ngờ khiến cho một trận xôn xao không nhỏ ở Nhà họ Hoàng Phủ.

“Tuyết Vi!” Trên hành lang dài, từ rất xa Tuyết Phỉ Nhi liền thấy được bóng dáng Tuyết Vi, gương mặt đẹp lập tức tràn ngập tức giận.

“Tiểu thư, Tuyết Vi này thật đúng là âm hồn không tan, đi rồi lại tới, đi rồi lại tới, dường như từ Nhà họ Hoàng Phủ đuổi cô ta không đi.” Tiểu Hề tức giận cố mở miệng.

Đây cũng là chuyện Tuyết Phỉ Nhi buồn bực, đã bao nhiêu lần? Bất luận là ở Nhà họ Tuyết hay là Nhà họ Hoàng Phủ, Tuyết Vi giống như là tiểu cường đánh không chết, Vĩnh viễn có bản lĩnh nghịch thiên.

“Đi, chúng ta đi xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

“vâng, tiểu thư……” Nói xong, Tuyết Phỉ Nhi liền mang theo Tiểu Hề đi tới biệt thự của Hoàng Phủ Dương Vinh ……

Biệt thự to như vậy, không khí quỷ dị khác thường.

Thời khắc Tuyết Vi đi tới đó, liền chưa từng ngẩng đầu đối diện ánh mắt với Hoàng Phủ Dương Vinh một chút, bây giờ cô thực sự có loại cảm giác bị hung hăng đánh một bạt tai.

Rõ ràng chân trước còn giống như nữ vương, nói cái gì không thèm lưu lại Nhà họ Hoàng Phủ; nhưng bây giờ…… Cũng chỉ có thể làm tiểu tức phụ bị khinh bỉ ……

Lời của editor: cưới vợ phải cưới liền tay, tội cho Bạch Dạ, quân tử quá nên thua Hoàng Phủ Minh chơi lưu manh.



















Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 5 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niemphat.vn ví dụ như vo chong, quy y vo thuong rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.