Nữ vương trở về mạt thế trùng sinh

Chương 33: Cướp đường

Trong nhà xưởng xuất hiện tang thi cao cấp, tất cả mọi người biết không có thể lại ở chỗ này dừng lại, vì vậy rối rít thu dọn đồ đạc, lên xe.

Trải qua lần chiến đấu này, Vân Khởi mơ hồ cảm giác dị năng có khả năng đột phá.

"Hạo Hạo" Vân Khởi đem Đồng Hạo gọi đến bên cạnh "Tỷ tỷ, muốn tu luyện, không có thời gian lại đi lái xe, cho nên, ngươi chỉ có thể ném chiếc xe kia đi."

Đồng Hạo trong mắt hiện lên một tia ảm đạm, rồi lập tức ngẩng đầu lên,

"Tỷ tỷ, ta biết lái xe, để cho ta lái đi."

Trên chiếc xe kia có ký ức cùng ba mẹ, hơn nữa còn đặt rất nhiều vật tư, hắn không nghĩ sẽ bỏ lại.

Vân Khởi có chút kinh ngạc, trước mắt bé trai này chỉ cao tới hông của mình, không nghĩ tới hài tử nhỏ như vậy thế nhưng đã biết lái xe rồi.

Nhìn thấy Vân Khởi không lên tiếng, Đồng Hạo có chút lo lắng

"Thật đó tỷ tỷ, chú ta là tay đua nổi danh xe quốc tế, kỹ thuật lái xe của ta chủ yếu do hắn dạy, ta còn có thể sửa xe đấy!"

Gặp Đồng Hạo gấp gáp lộ ra bộ dáng thanh minh, Vân Khởi sờ sờ đầu của hắn nói "Được rồi, ngươi lái xe, tỷ tỷ ở ghế sau tu luyện một lúc!"

"Vâng, tỷ tỷ " Đồng Hạo cao hứng nhảy dựng lên, ký thuật lái xe của hắn đã sớm sánh ngang với các tay đua thực thụ rồi, nếu như không phải là chưa có đủ tuổi, chú hắn sớm mang theo hắn tham gia các trận đua rồi, cũng không biết chú hiện tại như thế nào rồi?

Sauk hi lên xe, đoàn xe tiếp tục dọc theo đường cao tốc mà đi, Vân Khởi nhìn Đồng Hạo có chút hưng phấn lái xe, kỹ thuật thuần thục, xác thực không sai. Vân Khởi yên tâm nhắm mắt lại, từ từ hấp thu nguyên khí thiên địa, nàng mặc dù nàng có một viên tinh hạch cấp bốn, nhưng nàng cũng không có ý định sử dụng nó, tinh hạch có thể nhanh chóng tăng thực lực lên, nhưng mà nó có tác dụng phụ, chẳng những có thể kích thích thân thể con người trở lên tàn ác, lại có thể hạn chế nhân loại không ngừng ở mức giới hạn.

Càng về sau, thăng cấp càng khó, cho nên Vân Khởi cũng không muốn lợi dụng tinh hạch để tăng thực lực lên, bởi vì nàng theo đuổi không phải là thực lực nhất thời.

Nguyên khí thiên địa không ngừng hướng về Vân Khởi vọt tới, chui vào trong cơ thể Vân Khởi, bị Vân Khởi hấp thu.

"Oanh!"

Vân Khởi chỉ cảm thấy một tiếng vù vù, phảng phất có đồ vật gì đó bị phá vỡ, rồi sau đó, chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng khoan khoái, nhĩ lực cùng thị lực đều tăng lên không ít.

Cẩn thận cảm thụ biến hóa trong cơ thể, Vân Khởi nhịn không được trong nội tâm vui mừng, thật tốt quá, nàng đã đột phá qua cấp hai, trở thành người có dị năng ba cấp rồi.

Đúng lúc này, đầu xe lại ngừng lại.

Vân Khởi mở mắt ra, vừa hay nhìn thấy con đường phía trước bị một đống xe bị bỏ hoang ngăn trở con đường.

Trên đường chất đầy mười mấy cỗ xe con, đem toàn bộ con đường chặn hết, nếu như muốn đi qua, cần phải đem những xe kia chuyển đi.

"Tỷ tỷ?" Đồng Hạo dừng xe, nhìn thấy Vân Khởi đã mở mắt ra, vui vẻ gọi một tiếng.

Vân Khởi đối hắn nở một nụ cười, rồi sau đó mở cửa xe, xuống xe.

"Muội tử, " Cao Lôi nhìn thấy Vân Khởi xuống xe, đi đến bên người nàng, nhìn xem phía trước một đống xe bị bỏ hoang, nhíu mày

"Cũng không biết ai thất đức như vậy, lại đem xe đều ném ở nơi này, ngươi nói vậy phải làm sao bây giờ?"

Vân Khởi nhìn xem phía trước đầy rẫy chằng chịt xe hơi vứt bỏ, âm thầm đem tinh thần lực khuếch tán đi ra ngoài.

Chỉ thấy đằng sau những xe vứt đi kia, lính là mười mấy người tay cầm sung tự động mai phục.

Vân Khởi ánh mắt lạnh lẽo, đây là muốn cướp bóc a?

Người phía sau cũng đều xuống xe, thấy tình cảnh này, cũng đều rối rít chửi bới, đã đi rồi xa như vậy rồi, chẳng lẽ còn muốn quay trở lại hay sao?

"Pằng!" Một tiếng súng nổ đánh thức mọi người.

"Nếu muốn sống, liền đem vật tư cùng nữ nhân giao ra đây!" Một đám người tay cầm súng tự động, theo ở đằng sau nhưng chiếc xe chui ra, đem Vân Khởi mọi người này tầng tầng vây quanh, súng tự động trong tay chĩa vào mọi người.

Đám người một trận rối loạn, đều bị cảnh trước mắt sợ hết hồn.

"Ha ha ha..." Nhìn xem đám người phía dưới hoảng loạn, một tên nam nhân cầm đầu ngông cuồng cười lên.

Rồi sau đó liền nhìn đến trong đội xe Vân Khởi cùng vài nữ sinh viên xinh đẹp ở đằng sau, lộ ra ánh mắt dâm dẵng, chép chép miệng

"Bà nội nó, mấy con quỷ nhỏ kia thật xinh đẹp, " rồi vung tay lên nói

"Tối nay, huynh đệ chúng ta có thể thật vui vẻ a vui vẻ thật tốt rồi, ha ha..."

Đằng sau những người kia nghe thế cũng cười theo, trong đội xe mọi người vượt qua lúc ban đầu hoảng loạn, dần dần trấn tĩnh, con mắt đều rối rít nhìn về phía ba người Vân Khởi.

(Ka: trong tr ko ưa nc mỗi vụ quá dễ dãi này…. Thời nào mà tốt dữ vậy…đây là mạt thế a…có cần phải như thế ko.)

Trong tay những người kia có súng, chỉ có đám người Vân Khởi có dị năng mới đối phó được a.

Vân Khởi không có quản đằng sau những ánh mắt chờ đợi kia, cùng Cao Lôi liếc mắt nhìn nhau, hôm nay không đem những cặn bã này giải quyết xong, thì không cách nào thông hành rồi, nàng cũng không muốn ở chỗ này lãng phí thời gian.

"Lên!"

Chỉ nghe Cao Lôi hét lớn một tiếng, những người kia bốn phía lập tức bị bốn bề tường lớn vây quanh.

Còn không chờ bọn họ phản ứng, chỉ thấy Vân Khởi kiều quát một tiếng,

"Đóng băng!"

Những người kia bị vây khốn trong tường đất liền bị băng phong biến thành khối băng lớn bên trong, không thể động đậy.

Những người này mạt thế tiến đến, thiếu vật tư lại không làm được việc, liền sống không nổi, bắt đầu nổi lên ý định cướp bóc dọc đường, trong đó, may mắn cướp được một chiếc xe quân đội đi ngang qua, chiếm được một chút đạn dược, từ đó tự cho là cường đại.

Càng lâu càng lá gan lớn, dần cướp của tất cả những người đi qua, mà qua đường người phần lớn đều là người bình thường, gặp trong tay bọn họ có súng, tự nhiên không dám phản đối, chẳng những vật tư bị đoạt, những người này lá gan thành lớn, ngay cả nữ nhân đều không buông tha, tạo không ít nghiệp chướng.

Vân Khởi sẽ không đáng thương những người này, vung tay lên, những người kia bị đông lại, những tên cặn bã nhanh chóng vỡ thành mảnh vụn băng, ngay cả huyết cũng không có chảy ra một giọt.

Mà những vũ khí kia đồng thời bị băng đông lạnh một vòng, lại không thể dùng, những người kia ở đằng sau không cam lòng nhìn thoáng qua, nếu như có thể có những thứ này, mặc cho bọn họ không cần chiến đấu, cũng không cần sợ cái gì tang thi rồi.

Cao Lôi thấy mấy tên cạn bã kia bị vỡ thành mảnh vụn, đứng ở he hơi bị bỏ hoang phía trước, hét lớn một tiếng

"Lên nào" chỉ thấy một dải đất cứng rắn, băng qua đoạn những chiếc xe bị bỏ hoang kia, tạo tành mộ cái cầu bắc ngang qua.

"Oh!"

"Oa!"

Những người đằng sau không nhịn được phát ra những tiếng kinh hô nhỏ, Vân Khởi cùng Cao Lôi cùng lúc lên xe phía trước, thông qua cầu đất, qua con đường đầy xe hơi bị bỏ hoang hỗn loạn kia.

Phía sau những chiếc xe bỏ hoang kia còn có một kho hang chất đây vật tư, Vân Khởi đảo mắt qua, sắc mặt lập tức trầm xuống, những người kia quả nhiên làm nhiều việc ác, bên trong không ngừng chất đầy vật tư, vẫn còn có vài nữ nhân bị trói chặt tay chân, trên thân thể những nữ nhân kia từ đầu đến chất chất đầy những đấu tím xanh, nghĩ đến những tên cặn bã kia làm không ít chuyện ác.

Vân Khởi nhấc chân đi vào kho hàng, chứng kiến những nữ nhân kia bị trói trói trên mặt đất.

Những nữ nhân kia nhìn thấy có người mở ra kho hàng, nhanh chóng bị hù dọa co lại ở trong góc nhất định không dám động, nhưng thấy người tới không phải là những nam nhân hung ác kia, mà là một tiểu cô nương chưa từng thấy qua bao giờ, lập tức sửng sốt.

Vân Khởi không có đi quản các nàng đang suy nghĩ gì, vung tay lên, liền chặt đứt sợi dây trên người các nàng, rồi sau đó không quản nhưng người kia, đi đến chỗ vật tư giả bộ thu thập vật tư, cho đến khi lấy hơn một nửa liền giả bộ túi đã đầy rồi quay lưng bỏ đi.

Trên mặt đất còn thừa lại một ít rải rác các loại bánh bích quy, Vân Khởi không có cầm, giả bộ những vật tư này nàng nhìn thoáng qua Cao Lôi đứng ở cửa nói

"Lôi đại ca, chúng ta đi."

Những nữ nhân kia được thả ra liền nhanh chóng tranh nhau chiếm lấy vật tư, những nữ nhân này điên khùng dường như đem vật tư ôm ở trong ngực của mình.

Có thậm chí đụng ngã người khác, chiếm đoạt ở trong tay người khác vật tư, các nàng đánh nhau phương pháp rất đơn giản, chính là dùng móng tay thật dài trên tay, hung hăng xé rách da thịt đồng loại, dùng hàm răng bén nhọn hung hăng đâm vào da thịt, dùng hết thảy thủ đoạn đánh ngã đối phương.

Lại không có một người dám đi gây sự với Vân Khởi, trực giác nói cho các nàng biết Vân Khởi là cái người các nàng không chọc nổi.

"Những người này đã điên rồi." Cao Lôi nhìn thoáng qua, số vật tư Vân Khởi chất trong ba lo sau vai, sau đó xoay người rời đi.

Đúng vậy, mạt thế này ai không có bị bức điên đâu!

Những người kia đi theo bọn họ tới, gặp đến bên trong có vật tư, thế nhưng có người cũng gia nhập đội ngũ tranh đoạt.

Bọn họ vội vã chạy trối chết, trên người vật tư vốn cũng không nhiều, trong nhà còn có mấy miệng, vật tư không đủ, hiện ở nơi nào còn có thể quản cái gì đạo đức? Cái gì luân lý? Sống sót mới là trọng yếu nhất.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như xuân hạ thu đông, niem phat diet toi Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.