Nửa thời gian ấm áp (Một nửa ấm áp)

Chương 11-4: Cuộc sống (4)

Nhan Hiểu Thần nói: “Anh còn nhớ một tình huống nhỏ ở trên mạng không? Nếu vợ anh và mẹ anh đều không biết bơi, hai người đồng thời bị rơi xuống sông, anh sẽ cứu ai trước?”

Lúc trước khi nhìn thấy loại tình huống này, hắn đã chê cười, nhưng hôm nay bị Nhan Hiểu Thần hỏi tới, Thẩm Hầu phát hiện mình không trả lời được, tình yêu hay tình thân đều là tình cảm sâu nặng, không thể dứt bỏ, căn bản không thể lựa chọn.

Nhan Hiểu Thần nói: “Cho dù có lựa chọn thế nào, tất cả đều là đau khổ, cái này chính là cho dù có làm đi nữa anh thì cũng sẽ sai lầm, cách giải quyết tốt nhất không phải là lựa chọn, mà là tránh không cho phát sinh tình huống phải lựa chọn. Chúng ta còn trẻ, còn có rất nhiều thời gian thuyết phục ba mẹ của anh, không cần phải làm cho mâu thuẫn thêm gay gắt. Đồng ý với em, không cần phải vì em mà lại đi cãi nhau với ba mẹ, có được không?

“Anh sẽ cố gắng.” Thẩm Hầu nắm tay Nhan Hiểu Thần, áp lên hai má của mình, buồn bã nói: “Anh xin lỗi!”

Nhan Hiểu Thần làm cái mặt quỷ, “Em không cần anh xin lỗi, em chỉ muốn anh đối xử tốt với em thôi.”

Thẩm Hầu thật lòng nói: “Anh rất sẵn lòng tốt với em, chỉ sợ em không cần.”

Nhan Hiểu Thần im lặng.

Thẩm Hầu nhẹ giọng năn nỉ, “Em nghỉ việc ở quán Bar đi! Chúng ta có thể thuê một phòng mới tốt hơn, bây giờ gánh nặng tiền lương của anh đã đỡ hơn nhiều rồi, em có thể an tâm tìm việc làm.”

Ánh mắt của hắn trong như nước, dịu dàng vô hạn, đem tấm lòng của mình đặt tại nơi thấp nhất, làm cho người ta không đành lòng từ chối, nhưng cô không thể không từ chối. Nhan Hiểu Thần nói: “Em hiểu rõ tâm ý của anh, nhưng hiện tại em không thể đồng ý, em muốn dựa vào chính mình, tự lực cánh sinh, có thể tồn tại được ở thành phố này.”

“Nếu không phải tại anh, em đâu chỉ tồn tại được ở cái thành phố này? Em còn có thể sống tốt hơn rất nhiều người. Nếu không phải…”

“Thẩm Hầu, không cần phải nhắc lại chuyện đã qua. Chỉ là bây giờ em không muốn dựa vào anh thôi.”

“Được, không nói chuyện đã qua, vậy nói chuyện bây giờ đi. Bây giờ anh là bạn trai của em! Không đúng…” Hắn cầm tay của Nhan Hiểu Thần đưa lên, chỉ vào chiếc nhẫn nói với cô: “Anh là chồng của em, vì sao em không thể dựa vào anh? Chỉ là đốt cháy giai đoạn một chút thôi, chờ đến khi em tìm được việc làm, cho dù em muốn chia tiền nhà, hay là sinh hoạt phí, cũng đều tùy em!”

Nhan Hiểu Thần nói: “Chờ đến khi em tìm được việc làm, em sẽ bỏ việc ở quán Bar.”

Thẩm Hầu vừa khẩn trương vừa bực tức: “Vì sao em không thể dựa vào anh? Em nghĩ anh là gì? Nếu là bạn bè bình thường, với chuyện thế này cũng có thể giúp đỡ nhau, em ở cái chỗ như vậy, làm việc từ sáng tới tối đến hai ba giờ sáng, em nghĩ anh có thể ăn ngon ngủ yên được hay không?”

Nhan Hiểu Thần ôm lấy hắn, “Thẩm Hầu, chúng ta không cần phải cãi nhau, có được không?”

Lửa giận của Thẩm Hầu lập tức tắt ngóm, nhưng hắn không có cách nào đồng ý Nhan Hiểu Thần tiếp tục thuê cái chỗ chết tiệt kia, hai người trầm mặc một lúc lâu, di động của Nhan Hiểu Thần vang lên, là một số lạ.

“A Lô?”

“Xin hỏi có phải cô Nhan Hiểu Thần không?”

“Là tôi.”

“Tôi là người của công ty trách nhiệm hữu hạn DH, một giờ chiều cô có thể đến công ty để phỏng vấn không?”

Nhan Hiểu Thần cảm thấy tên công ty có chút quen, không thể nhớ ra mình rốt cuộc đã xin vào vị trí nào, nhưng lại không chút do dự nói: “Được ạ.”

“Thời gian phỏng vấn khá dài, chắc khoảng bốn giờ, được chứ?”

“Không thành vấn đề.”

“Tôi sẽ gửi địa chỉ và thời gian qua tin nhắn cho cô, mời cô đến đúng giờ.”

Nhan Hiểu Thần nhìn xuống đồng hồ, đã hơn 11 giờ trưa, thời gian sắp đến rồi, cô nói với Thẩm Hầu: “Một giờ chiều em có cuộc phỏng vấn, em phải đi chuẩn bị một vài thứ.”

Thẩm Hầu nói: “Em đi tắm trước đi, anh giúp em đi mua chút đồ ăn, cơm nước xong anh đưa em đi.”

“Anh không cần phải đi làm sao?”

“Bán hàng không cần phải đi làm đúng giờ, ba cái cuối tuần anh đều ở bên ngoài làm việc, nghỉ ngơi một hai ngày không phải là yêu cầu chính đáng hay sao?”

Nhìn công ty DH trước mặt, Nhan Hiểu Thần có chút ngẩn ngơ, chỗ này cô đã đến vài lần, văn phòng của Trình Trí Viễn là ở trong tòa nhà này, khó trách cô cảm thấy tên công ty có chút quen. Chẳng lẽ cô lại bậy bạ đến nỗi gửi sơ yếu lý lịch cho công ty của Trình Trí Viễn? Hoàn toàn không có ấn tượng!

Nhan Hiểu Thần nghĩ có nên gọi điện thoại cho Trình Trí Viễn hay không, nhưng nghĩ một lúc lại cảm thấy vẫn là tự mình đi phỏng vấn trước, người ta chắc gì đã muốn tuyển cô!

“Em vào đây.” Nhan Hiểu Thần nói với Thẩm Hầu.

Thẩm Hầu chỉ vào tiệm Starbuck (11.5) cách đó không xa nói: “Anh ngồi quán cà phê đợi em.”

(11.5) Starbucks là một thương hiệu cà phê nổi tiếng trên thế giới. Hãng cà phê Starbucks có trụ sở chính ở Seattle, Washington, Hoa Kỳ; ngoài ra, hãng có 17.800 quán ở 49 quốc gia, bao gồm 11.068 quán ở Hoa Kỳ, gần 1.000 ở Canada và hơn 800 ở Nhật Bản.

Nhan Hiểu Thần đi vào công ty, trước kia lúc cô đến đây đều là cuối tuần, công ty không có người, Trình Trí Viễn trực tiếp dẫn cô lên tầng bốn, lúc này cô thấy rất nhiều người đang vùi đầu bận rộn công việc, ở phía trước là quầy tiếp tân, bọn họ dẫn cô lên tầng hai.

Vòng thứ nhất là thi viết, hỏi một phần về kiến thức tài chính, một phần trắc nghiệm về tính cách, trong vòng một giờ phải hoàn thành. Nhan Hiểu Thần một thân một mình tại phòng họp nhỏ, dựa theo thời gian quy định trả lời tất cả các câu hỏi.

Vòng thứ hai là phỏng vấn, một nữ giám khảo thuộc phòng quản lý nhân sự, trong nửa giờ đều hỏi về các vần đề cơ bản nhất, cô ở đâu, sở thích là gì, vì sao chọn nghề này. Có thể nhận thấy, cô ta khá hài lòng, nhưng Nhan Hiểu Thần không có học vị học sĩ, làm cho cô ta có chút khó hiểu, nhìn qua bảng điểm của Nhan Hiểu Thần hỏi: “Thành tích của cô tất cả đều loại ưu, vì sao không có học vị?”

Nhan Hiểu Thần thành thật cho cô ta trả lời, “Lúc thi một môn chuyên ngành bắt buộc, tôi gian lận bài thi giùm một người bạn, bị thầy giáo bắt được.”

Nữ giám khảo phỏng vấn không nói gì, nhìn Nhan Hiểu Thần, dường như không tìm được lời nào để nói thêm, “Ừ… Phỏng vấn sẽ còn tiếp tục!”

Nghỉ ngơi được 15 phút, là đến vòng phỏng vấn thứ ba, ba giám khảo phỏng vấn trong nửa giờ, các câu hỏi đều là về chuyên ngành, có câu hỏi có đáp án chính xác, có câu hỏi các giám khảo cũng không cho được đáp án chính xác, ví dụ như câu phỏng vấn cuối cùng, nếu hiện tại có một chút vốn, cô sẽ lựa chọn đầu tư vào ngành sản xuất nào. Sau khi Nhan Hiểu Thần trình bày suy nghĩ của mình thì ba vị giám khảo phỏng vấn lần lượt phát biểu ý kiến của họ, phân tích độ mạo hiểm và lợi nhuận của ngành sản xuất, phân tích lợi và hại của chính sách nhà nước, nói một lúc sau, Nhan Hiểu Thần quên mất là mình đang làm phỏng vấn.

Khi vòng phỏng vấn kết thúc, cô vẫn còn rất hưng phấn, lúc này cô mới thật sự biết rõ công ty đang làm gì, DH là một công ty PE, Private Equity, công ty góp vốn tư nhân, nói cách khác, là công ty có một lượng lớn tiền mặt, thông qua đầu tư các ngành sản xuất khác nhau, hay các doanh nghiệp khác nhau, hoặc tái cấu trúc lại một công ty nào đó, để thu lợi nhuận.

Trước khi đến vòng phỏng vấn thứ tư có thể được nghỉ ngơi nửa giờ, Nhan Hiểu Thần biết bốn vị giám khảo đã có thảo luận sẽ cho cô đi tiếp đến vòng phỏng vấn tiếp theo hay không. Cô tin tưởng chính mình hẳn là bài thi viết không có vấn đề gì, bằng không cô không thể nào có cơ hội vào được đến vòng phỏng vấn thứ ba, hiện tại tất cả đều tùy thuộc vào quyết định của bốn vị giám khảo đó.

Nửa giờ sau, không có ai đến tìm cô, Nhan Hiểu Thần cảm thấy tình hình có vẻ không ổn, trong lòng thầm thở dài, chuẩn bị rời khỏi.

Lại qua hơn mười phút, quản lý phòng nhân sự đích thân đến báo cho cô biết, “Chúc mừng cô, cô đã được thông qua đến vòng cuối của cuộc phỏng vấn, Mangager Patner 1 (Quản lý đối tác đứng đầu) của chúng tôi sẽ gặp qua cô, không biết sẽ phỏng vấn trong bao lâu.”

Nhan Hiểu Thần vui mừng đứng lên, không chỉ là bởi vì công ty đồng ý tiếp nhận một người không có bằng cấp như cô, mà còn bởi vì cô sắp được gặp PE của bọn họ, có thể giải thích thế này, chính là bộ phim Pretty Woman (11.7) do diễn viên Julia Roberts đóng vai nữ chính và Richard Gere đóng vai nam chính. Nhan Hiểu Thần còn nhớ rất rõ, lần đầu tiên sau khi xem xong Pretty Woman, cô đã vô cùng hâm mộ, nhưng không phải hâm mộ Julia Roberts diễn vai nàng lọ lem, mà là Richard Gere diễn vai hoàng tử, cô muốn trở thành người thành đạt như vậy, cho đến nay, công việc lý tưởng của cô chính là ngành công nghiệp tài chính.

(11.6) Petty Woman một bộ phim điện ảnh hài lãng mạn của Mỹ ra mắt năm 1990. Bối cảnh diễn ra tại Los Angeles, nội dung kể về mối tình lãng mạn giữa Vivian Ward (Julia Roberts) – một cô gái điếm ở Hollywood và Edward Lewis (Richard Gere) – một doanh nhân giàu có thành đạt, Edward thuê Vivian để hỗ trợ cho anh ta trong một số vụ làm ăn, và họ đã phát triển mối quan hệ khi Vivian đã ở với anh ta trong một tuần.

Quản lý phòng nhân sự dẫn cô đi lên lầu, giúp cô đẩy cửa phòng họp, “Managing Partner ở bên trong, Good luck!”

Nhan Hiểu Thần hít sâu một hơi, mỉm cười đi vào phòng họp, nhìn thấy Trình Trí Viễn ngồi tại một đầu khác của bàn phỏng vấn, im lặng nhìn cô, nét cười của cô lập tức đông cứng.

Cô phát hiện ra mình đã từng đến phòng họp này rất nhiều lần, nhưng thời khắc này mới biết Trình Trí Viễn đích thực là ông chủ cao nhất của công ty này, trước đây cô cho rằng anh ta chỉ là quản lý cấp cao. Nhan Hiểu Thần lặng người nhìn anh ta, nhất thời không biết nên chào hỏi thế nào. Trình Trí Viễn nâng tay lên, khẽ cười nói: “Mời ngồi.” Nhan Hiểu Thần ngây ngốc ngồi xuống.

Trình Trí Viễn nói: “Trước khi phỏng vấn, tôi muốn nói một chuyện. Sơ yếu lý lịch của em là do tôi nhờ người giúp em nộp vào đây, nhưng tôi không có can thiệp vào phỏng vấn, không ai biết tôi và em có quan hệ. Hơn 10 phút trước, VP và MD (11.8) của công ty còn vì chuyện gian lận bài thi mà tranh luận về phẩm hạnh và tính cách của em có nghiêm trọng hay không, tóm lại là rất kịch liệt, tôi chưa nói lời nào, vẫn là dự thính. Em chính là dùng năng lực của mình để đi vào phòng họp này và ngồi trước mặt tôi.”

(11.7) VP (Vice President: Phó tổng), MD (Managing Director: Giám đốc điều hành)

Tâm trạng của Nhan Hiểu Thần bình thường lại vài phần, nhìn Trình Trí Viễn cười cứng đơ.

Trình Trí Viễn nói: “Bây giờ bắt đầu phỏng vấn, được chứ?”

Nhan Hiểu Thần ngồi thẳng lưng, khẩn trương chờ đợi.

Trình Trí Viễn đan xen 10 ngón tay lại với nhau, đặt trước mặt, tư thái cực kỳ nhàn nhã, “Em thật sự muốn làm ngành đầu tư doanh nghiệp à? Có thể suy nghĩ vài phút, nghĩ thông suốt thì trả lời tôi.”

Nhan Hiểu Thần không suy nghĩ gì cả, lập tức trả lời: “Tôi rất muốn. Thứ nhất, mỗi người đều có một mơ ước không thực tế, tôi xem xong Pretty Woman, cũng có một mơ ước không thực tế như vậy, chính là muốn trở thành người giàu có thành đạt như diễn viên Richard Gere. Tuy rằng đây chỉ là ảo tưởng của một cô bé mười mấy tuổi, tôi cũng hiểu rõ phim ảnh là phim ảnh, thực tế là thực tế, nhưng nếu có cơ hội, tôi rất muốn biến ảo tưởng thời niên thiếu của mình thành sự thật. Thứ hai, vừa rồi tôi cùng ba vị giám khảo bàn luận vấn đề rất có hứng thú, quên mất là mình đang làm phỏng vấn, rất muốn nghe bọn họ bàn luận nhiều hơn. Thứ ba, hiện tại tôi chưa tìm được việc nào tốt hơn, công việc này chính là cơ hội duy nhất, tôi nguyện lòng vì nó mà cố gắng hết sức.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Planning a trip to Vietnam? This is absolutely everyting you need to know when planning a trip to Vietnam - Visas, weather, flights, currency exchange, budget, itinerary and more. Please visit the blog vietnam visits such as hoi an attractions, war remnants museum all there informations will help you to have a good trip in Vietanm