Nửa thời gian ấm áp (Một nửa ấm áp)

Chương 14-4: Buồn và vui (4)

Lần đầu tiên nghe được Nhan Hiểu Thần đã cười đến đau bụng, cái tên Thẩm Hầu này lại tự kiêu đến như vậy sao? Cô cảm thấy lấy bài hát này làm nhạc chuông thật quá mất mặt, muốn đổi bài khác, Thẩm Hầu không cho phép, nói ra mấy lời hùng hồn đầy lý lẽ: “Bất kể ai gọi điện thoại cho em, đều là thay anh cầu hôn, khi nào em đồng ý đi đăng ký kết hôn, thì mới được đổi!” Quả thật đã bị hắn nói trúng, mỗi lần di động vang lên, nghe được bài hát này, Nhan Hiểu Thần sẽ nhớ đến thủ đoạn vô lại muốn “Ép hôn” của hắn, nhịn không được sẽ cười.

Nhưng bây giờ nghe được bài hát này, tất cả cười vui đều biến thành đau khổ, Nhan Hiểu Thần khó chịu, cơ thể đang run rẩy, nước mắt ngân ngấn ở hốc mắt, cô thật nhanh lấy điện thoại ra, muốn mau chóng ngừng ngay bài hát chói tai kia, thì nhìn thấy tên người gọi là “Thẩm Hầu”.

Hai mắt cô ướt đẫm, mơ mơ màng màng nhìn tên của hắn trên màn hình điện thoại, bốn năm đại học, cái tên này từng là ánh sáng, là dũng khí, khiến cô vui cười. Không ai ngờ ánh sáng kia hóa ra là bóng tối địa ngục? Cô cảm thấy mình giống như một kẻ ngốc, bị vận mệnh đùa cợt đến tàn nhẫn.

Khoảnh khắc nước mắt chảy dài xuống hai bên má, lần đầu tiên, Nhan Hiểu Thần ấn mạnh vào nút “Từ chối cuộc gọi”

Một lát sau, chuông điện thoại di động lại vang lên, “Lấy anh, em sẽ hạnh phúc, anh là chú rể đẹp trai nhất trên đời, là đầu bếp, là máy rút tiền của em…”

Cô một bên khóc trong im lặng, một bên bấm nút “Từ chối cuộc gọi”.

Chuông điện thoại một lần nữa vang lên, cô lập tức bấm “Từ chối cuộc gọi”.

Chuông điện thoại vang lên lần nữa, cô tắt luôn tiếng chuông.

Bài hát “Lấy anh, em sẽ hạnh phúc” không còn vang lên nữa, nhưng cái điện thoại cầm trong tay cứ liên tục rung lên. Lần này đến lần khác, tuy rằng không có âm thanh, nhưng mỗi một lần rung lên đều cảm nhận được rất rõ ràng, giống như có vô số cái kim nhỏ li ti, đâm sâu vào mạch máu ở lòng bàn tay, đâm vào ngực, đâm vào lục phủ ngũ tạng đến rướm máu, đến đau đớn thấu tâm can.

Nhan Hiểu Thần đã từng rất bình tĩnh, từng nghĩ rằng cô nhất định sẽ lấy hắn, giống như mặt trời đương nhiên sẽ mọc từ đằng đông vậy, vậy mà mặt trời thì vẫn mọc ở hướng đông, nhưng cô lại không thể nào lấy hắn. Nước mắt của cô như những hạt trân châu trên sâu chuỗi bị đứt, rơi lốc tốc trên di động, làm cho hai chữ “Thẩm Hầu” trên màn hình điện thoại ướt nhẹp. Nước mắt của Nhan Hiểu Thần lặng lẽ rơi xuống như mưa, cô cắn răng, dùng sức ấn vào nút tắt máy.

Rốt cuộc, hai chữ “Thẩm Hầu” cũng biến mất trước mắt của cô, nhưng đối mặt với cái màn hình tối đen, cô không cảm thấy như trút được gánh nặng, ngược lại giống như mất đi sinh khí chống đỡ, toàn thân mất hết sức lực, thân thể mềm nhũn dựa hẳn vào lưng ghế ngồi phía trước.

Chỉ một lúc sau, điện thoại của Trình Trí Viễn vang lên, ánh mắt của anh ta như có điện xẹt, chần chờ một thoáng, mới nhận điện thoại.

“Ừ, Hiểu Thần đang ở với tôi… Ừ, em ấy không có ở văn phòng, công việc có chút vấn đề, tôi gọi em ấy đến giúp … Đúng vậy, chúng tôi còn đang ở ngoài…Điện thoại của em ấy hình như hết pin…Cậu muốn nói chuyện với em ấy? Cậu chờ một chút…”

Trình Trí Viễn lấy tay che điện thoại, nói với Nhan Hiểu Thần: “Là Thẩm Hầu gọi, em có muốn nghe không?”

Nhan Hiểu Thần vùi đầu ở hai cánh tay, lạnh lùng nói: “Anh đã có quyền quyết định cuộc đời của tôi, chẳng lẽ một cuộc gọi cũng không quyết định giùm được sao?”

Trình Trí Viễn nói với Thẩm Hầu: “Em ấy đang bận nói chuyện, không tiện nhận điện thoại, tối nay em ấy sẽ gọi cho cậu…Ừ…Được…Tạm biệt!”

Trình Trí Viễn cúp điện thoại, ngồi vào hàng ghế phía trước Nhan Hiểu Thần, nói: “Tôi biết em và mẹ em là người phải biết sự thật, tôi đã tự tiện quyết định thay em, là tôi không đúng, thật xin lỗi!”

Giọng nói của Nhan Hiểu Thần giống như không có âm thanh: “Nếu xin lỗi mà dùng được, cảnh sát sẽ thất nghiệp hết.”

Trình Trí Viễn im lặng một lúc, nói: “Lời xin lỗi đích thực là vô dụng, có lẽ tác dụng duy nhất chính là làm cho người nói có thể dễ chịu hơn một chút.”

Nhan Hiểu Thần vẫn không để ý tới Trình Trí Viễn, anh ta cũng không nói nhiều làm phiền cô, lại như bóng với hình đi theo sau lưng cô.

Hai người một trước một sau đi vào khu chung cư.

Cách một khoảng xa, Nhan Hiểu Thần nhìn thấy Thẩm Hầu, hắn đang hút thuốc, đứng ở dưới lầu bần thần, dĩ nhiên là đang đợi cô. Dưới chân hắn có rất nhiều đầu thuốc lá, hắn cau mày, bộ dáng như có tâm sự nặng nề, lúc cô và Trình Trí Viễn đi tới, hắn cũng chẳng phát hiện ra.

Nhan Hiểu Thần dừng bước, im lặng nhìn hắn.

Cô tự nói với mình, ba mẹ hắn đã hại chết ba cô, lúc này nếu như không hận hắn, cũng có thể không thèm quan tâm. Nhưng cô lại lo lắng cho hắn, sao hắn lại hút thuốc nhiều như vậy? Thẩm Hầu trước nay không bao giờ chủ động hút thuốc, chỉ khi ngẫu nhiên bạn bè tụ tập, hắn sẽ miễn cưỡng hút một hai điếu, bây giờ cũng là hút thuốc, nhưng lại giống như đem cả không khí mà hút vậy.

Nhất định là có chuyện gì đó làm hắn buồn bực, khó trách ngày hôm qua cô đã ngửi được trên người hắn toàn mùi thuốc lá.

Nhan Hiểu Thần hung hăng cắn môi mình, nhắc nhở bản thân: Nhan Hiểu Thần, anh ấy tại vì sao mà buồn khổ, có liên quan đến ngươi hay sao? Ngươi rất căm ghét anh ấy, không muốn nhìn thấy anh ấy!

Nhan Hiểu Thần cúi đầu, hướng đến cổng chung cư đi lên.

Thẩm Hầu nhìn thấy cô, lập tức ném tàn thuốc, bước nhanh về hướng của cô, dường như muốn ôm cô vào lòng, nhưng nhìn thấy Trình Trí Viễn ở phía sau, liền dừng bước. Khóe môi hắn khẽ nhếch, mang theo một nụ cười chế giễu, “Trình Trí Viễn, anh thân là ông chủ, Tiểu Tiểu đến công ty làm việc không lâu, chức vị rất thấp, cho dù là có chuyện gì, cũng không nên để cô ấy đi với anh có phải không?” Không biết có phải hắn hút thuốc quá nhiều hay không, mà giọng nói phát ra từ cổ họng khàn khàn, thật trầm thấp, biểu lộ tâm trạng đau xót.

Không đợi Trình Trí Viễn trả lời, Nhan Hiểu Thần nói: “Em và anh ấy vì sao đi ra ngoài, không liên quan đến anh!”

Thẩm Hầu không nghĩ cô sẽ giúp Trình Trí Viễn đỡ lời, liền sửng sốt, tự giễu cười rộ lên. Hắn lấy điện thoại ra, mở đến mục ảnh chụp, đưa ra trước mắt cô và Trình Trí Viễn, “Đây là mấy thứ mẹ tôi đã gửi cho tôi vào ngày hôm kia, hai người có thể cho tôi biết như vậy là sao?”

Là hai tấm ảnh chụp, cùng thời gian, cùng địa điểm, là nơi bờ sông gần nhà của Nhan Hiểu Thần, thời gian là trời đông giá rét, bởi vì trong bức ảnh Trình Trí Viễn mặc áo bành tô, Nhan Hiểu Thần mặc áo khoác. Một tấm là Trình Trí Viễn ôm Nhan Hiểu Thần, cô dựa đầu vào vai anh ta, một tấm cũng là Trình Trí Viễn ôm Nhan Hiểu Thần, cô ngửa đầu, nhìn anh ta mỉm cười, hai tấm ảnh chụp là ở gần đó chụp lén, có thể nhìn thấy biểu hiện của bọn họ, nhưng không thể thấy toàn cảnh.

Nhan Hiểu Thần nhớ đến thời điểm xảy ra chuyện này, mẹ cô thiếu nợ nặng lãi 160 ngàn, Thẩm Hầu về nhà giúp cô vay tiền, Trình Trí Viễn đến chúc tết, trong nhà lung tung lộn xộn, cô thấy thật không tốt khi mời anh ta vào nhà, nên cùng Trình Trí Viễn đi ra ngoài một chút, lúc bọn họ nói chuyện ở bờ sông, liền nhận được điện thoại của bà Thẩm, bà ta nhục mạ đả kích cô, cuối cùng một cọng rơm đè chết lạc đà (14.3), làm cho cô không kềm chế được cảm xúc. Trong tấm ảnh đầu tiên, Nhan Hiểu Thần không nhớ rõ lúc đó tâm trạng của cô như thế nào, nhưng tấm ảnh thứ hai, cô nhớ rất rõ ràng, kỳ thật không phải cô cười với Trình Trí Viễn, mà là cảm thấy chính mình có thể buông bỏ tuyệt vọng nên mỉm cười, lúc đó cô đã tự nói với mình, tất cả sẽ tốt đẹp lên thôi, cô muốn cho bản thân một hy vọng, khiến cho mình có thêm dũng khí mà tiến lên!

(14.3) Cọng rơm đè chết lạc đà: ý là làm cho tức chết.

Nhưng đó chỉ là ảnh chụp, không biết nguyên nhân, cũng chẳng biết hậu quả, cũng không thể biết bọn họ đang nói gì, nhất định sẽ gây hiểu lầm. Lúc ấy, người lén chụp ảnh bọn họ khẳng định không chỉ chụp có hai tấm, mẹ của Thẩm Hầu từ đầu đến cuối, không chắc có hiểu rõ mọi chuyện hay không, nhưng chắc chắn là cố ý chọn hai tấm ảnh dễ gây hiểu lầm nhất gửi cho Thẩm Hầu. Khó trách từ hôm qua cho đến hôm nay, Thẩm Hầu đột nhiên trở nên trầm mặc xa cách, chỉ có dùng ánh mắt sắc bén dò xét cô, Nhan Hiểu Thần còn tưởng rằng bởi vì chuyện kết hôn làm cho hắn buồn bực, cô không muốn làm hắn khó chịu, cố ý buổi trưa hôm nay đi tìm Trình Trí Viễn hỏi cho rõ, thì lại vô tình biết được bí mật giữa bà Thẩm và anh ta.

Nhan Hiểu Thần cười lạnh nhạt lắc đầu, nói với Trình Trí Viễn giọng chế giễu đùa cợt: “Những người có tiền như các vị đây đúng là có niềm đam mê hứng thú rất giống nhau, đều thích lén lút tò mò chuyện của người khác.” Trình Trí Viễn điều tra ba mẹ của Thẩm Hầu, ba mẹ Thẩm Hầu lại thuê người điều tra nhà cô, thật đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

Trình Trí Viễn cười khổ, nói với Thẩm Hầu: “Chuyện này tôi có thể giải thích…”

Nhan Hiểu Thần ngắt lời nói của Trình Trí Viễn, “Thẩm Hầu, chúng ta chia tay đi!”

Thẩm Hầu mặt đầy kinh ngạc nhìn cô chằm chằm, giống như muốn xác nhận cô có nghiêm túc hay không. Nhan Hiểu Thần buộc chính mình nhìn thẳng Thẩm Hầu, lần này đến lần khác nói với mình: Ba mẹ anh ấy hại chết ba!

Thẩm Hầu không thể tin được nhìn vào ánh mắt lạnh lùng của Nhan Hiểu Thần, thì thào hỏi: “Tại sao?”

Nhan Hiểu Thần vẫn lạnh lùng nói: “Hãy hỏi ba mẹ của anh đi!”

“Hỏi ba mẹ anh?” Thẩm Hầu nhìn cô, trong tay lung lay mấy tấm ảnh chụp trên điện thoại, đau đớn nói: “Cho là em muốn chia tay, nhưng anh đã từng là bạn trai của em, chẳng lẽ em không có một lời giải thích?”

“Anh muốn em giải thích gì nữa? Ảnh chụp là do ba mẹ anh gửi, anh muốn có giải thích, đi mà hỏi bọn họ!” Nhan Hiểu Thần tỏ ra nét mặt hờ hững, đi vòng qua hắn, lập tức hướng lên lầu, bấm vào nút thang máy.

Thẩm Hầu chạy theo, một tay nắm lấy tay, một tay nắm lấy vai của cô, ép cô phải đối mặt với hắn, “Theo như thời gian và địa điểm trên tấm ảnh mà suy đoán, đó là sau ngày tết âm lịch, Nhan Hiểu Thần, em… Tại sao em lại làm như vậy? Lúc đó, chúng ta…Anh cho rằng chúng ta đã rất tốt!” Thần sắc của hắn âm trầm, lòng đầy đau đớn, không thể tin được bao nhiêu thứ tốt đẹp như vậy thì ra chỉ là một âm mưu, chỉ có một mình hắn đắm chìm trong đó.

“Anh đã sai lầm rồi!” Nhan Hiểu Thần dùng sức đẩy hắn ra, muốn tránh thoát sự kiềm chế của hắn.

Thẩm Hầu đau khổ giận dữ nhìn cô, hai tay dùng sức bấu vào người cô, khiến cho Nhan Hiểu Thần cảm thấy hắn hận đến nỗi muốn bóp nát cô ra thành từng mảnh vụn.

Nhan Hiểu Thần cắn chặt môi, mặc kệ đang đau đớn, cũng không muốn kêu lên tiếng nào, tầm mắt lướt qua bờ vai của hắn, mờ mịt nhìn về phía trước, thậm chí trong nháy mắt còn có một ý nghĩ điên rồ, nếu hai người có thể cùng nhau nát vụn ra thành bột cám, cũng không phải là không tốt.

Trình Trí Viễn nhìn thấy sắc mặt của cô trắng bệch, sợ bọn họ lôi kéo gây hại đến Nhan Hiểu Thần, anh ta xông tới, muốn tách bọn họ ra, “Thẩm Hầu, cậu bình tĩnh một chút, cậu bình tĩnh…”

“Mẹ nó, anh cướp vợ của tôi, lại còn muốn tôi bình tĩnh? Con mẹ nó, tôi đang rất là bình tĩnh đây!” Thẩm Hầu đau khổ gào thét, đấm một đấm thẳng đến mặt của Trình Trí Viễn, anh ta đang đứng bên cạnh Nhan Hiểu Thần, không né tránh, khóe miệng lập tức đổ máu, mắt kính cũng bay ra ngoài. Thẩm Hầu còn đạp thêm một cước lên ngực của anh ta, Trình Trí Viễn thất tha thất thiểu lùi về phía sau, dựa vào tường.

Cảm xúc bi thương giận dữ vẫn còn nghẹn ứ trong lồng ngực, Thẩm Hầu còn muốn đánh tiếp, Nhan Hiểu Thần vội vàng dang hai tay, chắn trước mặt Trình Trí Viễn, “Anh muốn đánh, thì đánh em đi!”

Trình Trí Viễn vội vàng kéo cô lại, muốn đẩy cô về phía sau, “Hiểu Thần, em đừng quá kích động! Thẩm Hầu, cậu ngàn vạn lần đừng xúc động…” Nhan Hiểu Thần lại dứt khoát, kiên quyết chắn ở trước mặt của Trình Trí Viễn, mặc kệ anh ta có kéo như thế nào, vẫn không kéo được cô.

Thẩm Hầu nhìn bọn họ “Anh giúp em, em giúp anh, chàng có tình, thiếp có ý”, đột nhiên nản lòng thoái lui, cười mỉa mai gật đầu, “Tôi ngược lại là kẻ thứ ba vô liêm sỉ!” Hắn hung hăng nhìn chòng chọc vào Nhan Hiểu Thần, sau đó xoay người, phất phơ đi ra hướng cổng khu chung cư.

Nhan Hiểu Thần kinh ngạc nhìn bóng lưng của hắn, lòng đau như dao cắt, nước mắt ở trong hốc mắt cứ chực chờ trào ra.

Trình Trí Viễn nhặt mắt kính đeo lên, nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của cô, thở dài, “Em lại làm gì nữa vậy? Chỉ cần vài câu có thể giải thích rõ mọi chuyện.”

Cho là có thể giải thích chuyện mấy tấm ảnh chụp, thì có gì khác đâu? Dù sao đã là muốn chia tay, làm thế nào để chia tay không quan trọng! Nhan Hiểu Thần nhìn thấy nửa bên mặt của anh ta đều bị bầm tím chảy máu, cô lấy ra một miếng khăn giấy, đưa cho anh ta, “Thật xin lỗi! Anh đừng trách Thẩm Hầu, cứ trách tôi đi!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhất chẳng hạn như nam bắc thiếu lâm, tranh to mau co giao rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.