Nương tử, nàng đừng quá kiêu ngạo!

Quyển 1 - Chương 14: Đồng Sinh Cộng Tử



Nhược Tâm vừa nói xong, liền ghé sát vào mặt Thanh Hạm, ánh mắt mang theo một chút mị hoặc. Mái tóc dài của hắn vẫn chưa buộc lên, vừa cúi đầu đã xõa xuống dưới, gió mùa hè nhè nhẹ thổi qua cửa sổ, khiến ánh nến trở nên chập chờn, thổi tóc hắn khẽ chạm nhẹ qua khuôn mặt thanh tú của Thanh Hạm.

Hắn mặc y phục màu trắng, cổ áo và cổ tay còn thêu mấy đóa hoa lan cực kỳ lịch sự, tao nhã, càng tăng thêm cho hắn vẻ siêu phàm thoát tục. Nếu trên mặt hắn mà không có nụ cười mờ ám kia, thì Thanh Hạm nhất định sẽ nghĩ hắn là thần tiên hạ phàm. Vì hai người quá gần nhau, Thanh Hạm có thể ngửi được một mùi hương nhàn nhạt trên người hắn, vừa giống mùi lá cây, lại vừa giống mùi gỗ tươi, nàng có thể cảm nhận được cả hơi thở của hắn. Mặt hắn phóng to trước mắt nàng, vừa xinh đẹp, vừa thanh u, vừa quá gần, lại vừa giống như rất xa, có chút hoảng hốt, cũng có chút mê hoặc.

Thanh Hạm thấy hắn càng ngày càng tiến sát lại mình, rốt cuộc cũng không nhịn được nói: "Chuyện tối hôm nay, cái gì ta cũng không biết, ta căn bản không đi qua Huyến Thải sơn trang!" Giờ cũng chỉ có cách đồng ý với hắn, người đang ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Chỉ có điều, chờ qua hôm nay, nàng được tự do, nàng sẽ nói nàng không biết đã đồng ý với hắn cái gì.

Lăng Nhược Tâm thấy ánh mắt nàng chuyển vòng quanh, biết ngay nàng chỉ đáp ứng cho qua chuyện. Ý cười trên khóe miệng càng đậm thêm, mặt lại tăng thêm một vẻ mờ ám: "Nhưng mà, vì sao ta phải tin cô?"

Giọng điệu Thanh Hạm rất kiên định: "Nam tử hán đại trượng phu, đã nói sẽ không nuốt lời!" Đại trượng phu cái con khỉ, nàng là một nữ tử, đương nhiên sẽ không thèm giữ lời, cái chính là, giờ lấy cớ gì mà chả được.

Lăng Nhược Tâm cười nói: "Nhưng ta nhìn thế nào cũng thấy cô chỉ là một tiểu nữ tử thôi." Dứt lời, tay hắn lại nhẹ nhàng lướt qua ngực Thanh Hạm, như muốn nhắc nhở giới tính thật sự của nàng.

Thanh Hạm thấy hành động của hắn, đôi mắt to bừng bừng lửa giận. Tên vô lại này, ăn đậu hũ của nàng đến nghiện rồi hay sao! Hơi một chút là động vào ngực nàng, hơn nữa, xiêm y của nàng bây giờ lại rất mỏng, còn là xiêm y của hắn nữa, vừa nghĩ đã muốn phát điên lên rồi! Nàng không nhịn được khẽ gầm lên: "Ngươi muốn làm gì?"

Lăng Nhược Tâm ra vẻ bị nàng dọa, tay không dám hạ xuống nữa, nhưng lại cố ý nhìn nhìn ngực nàng vài lần, sau đó tủi thân nói: "Cái gì ta cũng chưa làm, cũng không muốn làm gì cả. Có điều, để bảo vệ Huyến Thải sơn trang, thì có lẽ ta phải làm gì đó với cô mới được." Vừa dứt lời, cặp mắt sâu thẳm kia lại liếc nhìn Thanh Hạm, khiến da đầu nàng run lên.

Lăng Nhược Tâm cười khẽ: "Ta chỉ cảm thấy, cả đời ta có lẽ sẽ khó mà đón dâu được, không thì như vậy là được rồi, dù sao cô cũng chẳng giống một nữ nhân, bình thường cô cứ giả nam đi, sau đó ta sẽ cố gắng mà chấp nhận cưới cô về, vậy là tất cả đều là người một nhà, chết thì cùng chết, ta cũng không lo đến chuyện tru di cửu tộc hay linh tinh gì nữa." Đây là chủ ý ngớ ngẩn của mẹ và Đoàn thúc thúc, hắn rất muốn nhìn xem thái độ của đương sự kia như thế nào.

Hắn thấy mặt Thanh Hạm trắng bệch ra, lại càng cười rạng rỡ hơn: "Ừ, biện pháp này cũng không tồi! Quyết định vậy đi!"

Thanh Hạm nghe hắn nói thế, chỉ muốn đâm đầu chết luôn cho xong, đây là cái trò quỷ gì vậy, thế mà hắn cũng nghĩ ra được à! Nếu nàng mà biết đây là biện pháp cha nàng nghĩ ra, không biết nàng sẽ có cảm tưởng gì nữa. Lúc này, dù chỉ một khắc nàng cũng không muốn nhìn thấy tên yêu tinh trước mặt, chứ nói gì đến chuyện ở cùng hắn cả đời?! Nàng thà chết đi còn hơn! Nhưng mà, chết cũng không muốn chết cùng một chỗ với hắn!

Thanh Hạm chán nản nói: "Ta thấy ngươi đúng là loạn trí rồi, ta là nữ nhân, sớm muộn gì cũng phải thành thân, làm sao có thể cưới ngươi được!"

Lăng Nhược Tâm thản nhiên nói: "Cũng đúng nhỉ, nhưng mà ta cũng là nam nhân, sớm hay muộn cũng muốn cưới nương tử, tuy cô chẳng giống nữ nhân gì cả, cả ngày vừa ồn ào vừa quậy phá, nhưng thấy ta và cô có duyên với nhau như vậy, cô cũng muốn thành thân, ta cũng miễn cưỡng mà cưới cô về là được rồi."

Sự tức giận trong lòng Thanh Hạm không thể nhịn thêm được nữa, nàng quát to: "Dù nam nhân trên toàn thế gian này có chết sạch, ta cũng không thèm gả cho ngươi!"

Lăng Nhược Tâm cười đến vô cùng dịu dàng: "Đúng vậy, dù nam nhân khắp thiên hạ chết sạch, cô cũng sẽ không gả cho ta, nhưng mà sẽ cưới ta về!" Xem ra Đoàn thúc thúc và con gái mình cũng không cùng chung chí hướng, như vậy rất tốt, rất tốt, mọi chuyện sẽ dễ giải quyết rồi! Hắn mới là người muốn nói, dù nữ nhân khắp thiên hạ chết sạch cũng không muốn thành thân với nàng ấy!

Thanh Hạm nghe hắn nói vậy, chỉ hận không thể bật người ngồi dậy quát: "Cho dù nữ nhân khắp thiên hạ chết sạch ta cũng sẽ không cưới ngươi về!" Nhưng lại nhìn lại mình, thật là phát điên mất, nàng là nữ nhân, làm sao cưới nữ nhân về được?

Lăng Nhược Tâm cẩn thận nhìn mặt nàng, vừa tức giận, vừa căm phẫn, tốt lắm, hắn đã đạt được hiệu quả mong muốn rồi. Mặc dù nàng ta rất nam tính, nhưng ít ra, họ cũng cùng một suy nghĩ trên mặt trận này. Nàng càng tức giận, hắn càng thấy vui vẻ, nàng càng chán ghét hắn, hắn lại càng đắc ý.

Lăng Nhược Tâm chờ Thanh Hạm rống xong, mới nhét một viên thuốc vào miệng Thanh Hạm, nàng đang muốn nhổ ra, hắn liền nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, khiến viên thuốc chui thẳng xuống bụng. Bây giờ Thanh Hạm mới phát hiện hắn đã giải huyệt của nàng, việc đầu tiên nàng làm sau khi tự do, là đánh thẳng một quyền vào ngực Lăng Nhược Tâm, nhưng ngay lập tức nàng ngạc nhiên phát hiện tay nàng không có chút khí lực nào cả.

Nụ cười của Lăng Nhược Tâm u nhã như hoa lan, nói: "Ngực của ta cũng hơi ngứa, nhưng mà, gãi ngứa không phải như thế." Hắn phát hiện ra, Đoàn Thanh Hạm này rất khó có thể thuần hóa, may mà hắn đã sớm chuẩn bị.

Thanh Hạm vừa sợ vừa giận nói: "Ngươi cho ta ăn cái gì?"

Lăng Nhược Tâm hơi ủy khuất nói: "Chẳng qua là ta muốn đưa cô đi gặp một người, nhưng bộ dạng của cô thật sự là không thể ra ngoài được, thấy cô hung dữ như vậy, chắc chắn là sẽ không để cho ta thay quần áo cho cô, nên ta cho cô ăn một viên thuốc, để cô tự mặc quần áo thôi. Yên tâm, viên thuốc đó chỉ có tác dụng tạm thời phong tỏa nội lực của cô trong bốn canh giờ, không gây thương tổn gì cho thân thể cả!"

Thanh Hạm thấy ánh mắt của hắn khó giấu được nét đắc ý, trong lòng tức giận, chỉ hận không thể dùng một quyền đấm cho mắt hắn thành mắt gấu mèo luôn. Lăng Nhược Tâm thấy nàng nhìn hắn, cười cười nói: "Hay là cô muốn ta giúp cô thay quần ao?" Quần áo trong tay hắn lại đưa tới.

Thanh Hạm giật lấy đồ, quát: "Xoay người sang chỗ khác, không được nhìn!" Dù thế nào, thì trước hết vẫn phải thay bộ đồ chết tiệt này ra đã, nàng cúi đầu nhìn bộ xiêm y trên tay, tất nhiên là một bộ nam trang màu trắng tuyết.

Lăng Nhược Tâm nói: "Ta đếm đến mười, nếu cô không thay xong, ta sẽ quay người lại!"

Thanh Hạm tức giận cũng không làm gì được, chỉ vội vàng thay quần áo, vừa lúc hắn đếm đến mười, nàng cũng kịp thay xong, bộ xiêm y kia cực kỳ vừa người. Mặc nam trang vào khiến nàng cảm thấy khá hơn nhiều, hỏi: "Ngươi muốn dẫn ta đi gặp ai?"

Lăng Nhược Tâm đưa cho nàng một sợi dây cột tóc, bí hiểm nói: "Đi rồi sẽ biết!"

***********

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang IT sửa máy tính chẳng hạn như sua loi may tinh khong nhan chuot, chuot may tinh bi do chắc chắn bạn sẽ hài lòng với dịch vụ của ITSuamaytinh. Những thủ thuật, tuyệt chiêu công nghệ do chúng tôi chia sẻ từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế sẽ giúp bạn rất nhiều trong công việc, học tập và đời sống.

loading...
DMCA.com Protection Status