Nương tử, nàng đừng quá kiêu ngạo!

Quyển 3 - Chương 2: Trong Lòng Hơi Oán Hận



Nhìn Thanh Hạm mỉm cười, không hiểu sao trong lòng Tô Tích Hàn lại dâng lên nỗi thương cảm. Năm năm trôi qua đã để lại không ít dấu vết trên khuôn mặt vốn luôn bướng bỉnh của Thanh Hạm. Dáng vẻ vốn ngây ngô, bây giờ cũng trưởng thành hơn rất nhiều, có thể thường xuyên nhìn thấy vẻ đau thương và nhung nhớ đậm sâu trong đôi mắt nàng. Nàng vẫn là một người thích cười như trước, có điều, nụ cười ấy không đơn thuần thanh khiết như trước kia, mà lại thoáng có vẻ như hồ ly, ánh mắt vẫn trong trẻo đen như ngọc, nhưng cũng ẩn chứa nhiều tâm sự khác, lại sâu như nước hồ khiến người ta say mê.

Thật ra, Tô Tích Hàn cũng không có cảm tình tốt lắm với Lăng Nhược Tâm, ai bảo hắn ức hiếp nàng chứ? Nhưng mà, nàng lại rất thương Thanh Hạm. Trong năm năm nay, hai người sớm chiều bên nhau, tình cảm còn sâu sắc hơn tỷ muội, cho nên, nàng cũng thầm hy vọng Lăng Nhược Tâm có thể sớm xuất hiện. Ngày ấy, Tô Dịch Hàn tính kế với nàng, khiến nàng đã hoàn toàn không còn hy vọng gì vào chuyện thành thân nữa, chính Thanh Hạm đã giúp nàng tái sinh.

Tô Tích Hàn vẫn còn nhớ mang máng tâm trạng của mình khi được Thanh Hạm cứu lên. Lúc đó, nàng rất mất mặt, thống khổ, sống không bằng chết! Tuy nàng cũng không yêu Tống Vấn Chi, nhưng lại bị hắn làm tổn thương sâu sắc. Dù nàng biết rất rõ, sự tổn thương này cũng không phải do Tống Vấn Chi mà do chính ca ca ruột thịt của mình gây ra, nhưng trong lòng nàng lại càng thêm oán hận Tống Vấn Chi! Sự cố chấp, cứng nhắc của hắn khiến nàng mất đi tất cả! Nàng vốn có cuộc sống đầy đủ, mãn nguyện, có ca ca yêu thương nàng, có sự kỳ vọng vào một tình yêu đẹp, nhưng vì sự từ chối cực kỳ cố chấp của hắn đã khiến tất cả tan thành bọt nước.

Tô Tích Hàn vẫn cảm thấy mình không còn lý do gì để sống trên cuộc đời này nữa, cho đến khi nàng nhìn thấy đôi mắt đầy tuyệt vọng nhưng cũng không mất đi hy vọng của Thanh Hạm, nàng mới hiểu rằng, dù nàng có đáng thương, cũng không thể đáng thương như Thanh Hạm, vừa mất cha, vừa mất người mình yêu nhất. Nhưng, Thanh Hạm vẫn có thể sống tiếp vậy thì vì sao nàng không thể sống?

Tô Tích Hàn thừa nhận rằng, khi biết Thanh Hạm là nữ, nàng hơi hoảng hốt, nhưng chuyện khiến nàng thấy kinh hãi hơn cả đó là Lăng Nhược Tâm là nam nhân. Nàng đã biết Lăng Nhược Tâm từ rất lâu, luôn rất sùng bái hắn. Dù muốn ghen tị, cũng không ghen tị nổi, vì hắn quá hoàn mỹ. Những gì nữ tử nên có, hắn đều có, mà những gì không có, hắn cũng có. Chỉ là, nàng không bao giờ có thể ngờ tới, hắn lại là một nam tử!

Có điều, Tô Tích Hàn chỉ sợ rằng có lẽ Lăng Nhược Tâm đã chết, nếu không, không thể nào qua bao nhiêu lâu như vậy mà vẫn không có tin tức gì. Có lẽ khi hắn nhảy xuống vách đá đã bị nước sông cuốn đi. Con sông đó chảy rất xiết, muốn nuốt gọn một người là quá đơn giản, không tìm được thi thể cũng là chuyện rất bình thường.

Chỉ là, dù trong lòng Tô Tích Hàn nghĩ như vậy, nàng cũng không nói thế với Thanh Hạm, ngược lại, nàng còn nghĩ trăm nghìn cách an ủi Thanh Hạm, nói cho nàng biết hắn vẫn còn sống. Nhưng mỗi khi nhìn thấy nàng thương tâm, khổ sở, Tô Tích Hàn cũng cảm thấy khổ sở theo nàng. Đối với một người thân như tỷ muội như vậy, Tô Tích Hàn làm sao có thể nhẫn tâm chặt đứt hy vọng của nàng?! Cho nên, mỗi lần nàng đi ra ngoài tìm Lăng Nhược Tâm, Tô Tích Hàn đều để mặc cho nàng đi, không ngăn cản. Nhưng, mỗi lần nhìn thấy nàng thất vọng mà về, thì Tô Tích Hàn đều cảm thấy đau lòng thay cho nàng.

Suốt một thời gian dài, có những lúc Tô Tích Hàn còn cảm thấy, Thanh Hạm vất vả như thế, nếu Lăng Nhược Tâm đã chết thật rồi, thì thật không công bằng với Thanh Hạm, nàng còn thường có ảo giác, có lẽ sẽ có một ngày nào đó, hắn sẽ đột ngột xuất hiện trước mặt Thanh Hạm.

Khi chỉ có nàng và Thanh Hạm, Tô Tích Hàn cũng sẽ mắng Thanh Hạm vài câu, vì vô duyên vô cớ lại biến nàng thành mẹ của một đứa bé hơn bốn tuổi, chặt đứt bao nhiêu tâm tư của các vương công công tử đối với nàng, chặt đứt tình duyên của nàng! Những lúc đó, Thanh Hạm sẽ cười hì hì mà nói: “Có thể tìm được một tướng công có năng lực như ta, là phúc khí của ‘nàng’ đấy!”

Đúng thế, nếu Thanh Hạm là nam tử, Tô Tích Hàn nhất định sẽ gả cho nàng, đáng tiếc, nàng lại là nữ! Có điều, mắng thì mắng vậy, nhưng Tô Tích Hàn lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc, không có tình yêu, không có tình thân, nhưng lại có một tướng công nữ giả nam, một cô con gái thông minh, đáng yêu, coi như nàng cũng một lần nữa tìm lại được tình thân và tình yêu rồi. Mặc dù chuyện này rất khó tin, nhưng nàng lại rất yêu gia đình nhỏ này, yêu vị ‘tướng công’ thường lặng lẽ bi thương kia, yêu ‘cô con gái’ vô cùng đáng yêu ấy.

Tô Tích Hàn còn nhớ rõ, sau khi Thanh Hạm Vô Ưu không bao lâu, thì nói muốn thành thân với nàng, để nàng làm mẹ Vô Ưu. Lúc đó, nàng thực sự rất buồn cười, trong thiên hạ này, có lẽ chỉ mình Thanh Hạm mới có suy nghĩ như vậy. Mà ma xui quỷ khiến thế nào, nàng lại đồng ý, vì thế nên mới có một gia đình vừa quái dị vừa hạnh phúc thế này.

Có đôi khi, Tô Tích Hàn cũng nghĩ, nếu một ngày nào đó, Lăng Nhược Tâm thật sự xuất hiện, nàng sẽ mất hết những gì đang có. Suy nghĩ đó khiến nàng hơi sợ hãi. Lúc Thanh Hạm ra ngoài, nàng vừa hy vọng Thanh Hạm tìm được Lăng Nhược Tâm, nhưng lại sợ Thanh Hạm thực sự tìm thấy Lăng Nhược Tâm. Con người, có đôi khi rất mâu thuẫn.

Thấy Tô Tích Hàn ngồi ngẩn người, Thanh Hạm đưa tay nhéo mặt nàng hỏi: “Nghĩ gì mà xuất thần thế? Ta gọi mấy lần mà cô cũng không nghe thấy.”

Tô Tích Hàn khẽ cười nói: “Không phải là đang nghĩ chuyện của cô và hắn sao! Cô gọi ta có việc gì?”

Thanh Hạm hơi sẵng giọng: “Cô nghĩ chuyện của ta và hắn làm gì. Thanh Sơn sắp đến rồi, cô mau đi làm một ít bánh quế hoa cho hắn đi! Để lát nữa hắn đỡ bảo ta ngược đãi hắn, rồi lại khiến vị ‘nương tử’ trên danh nghĩa của ta đau lòng đến chết đi mất!”

Tô Tích Hàn trừng mắt lườm nàng một cái nói: “Cái tên đó, suốt ngày chỉ biết ăn, coi chừng ngày nào đó, ăn nhiều thành heo luôn!”

Thanh Hạm cười hì hì nói: “Nếu ngày nào đó hắn thực sự thành heo, cũng là nhờ công cô mà. Hay là thế này đi, hôm này ta bỏ cô, cho cô và hắn ở bên nhau nhé. Như vậy thì kế hoạch của cô càng dễ thực hiện hơn, chỉ sợ hắn sẽ càng biến thành heo nhanh hơn ấy!”

Mặt Tô Tích Hàn hơi đỏ lên, đôi mày thanh tú khẽ nhướng, giận dữ nói: “Cô lại nói hươu nói vượn cái gì thế?” Nàng đương nhiên hiểu tâm ý của Thanh Sơn, nhưng cũng hiểu rõ tâm tư của mình. Đã năm năm trôi qua, nhưng nàng vẫn chưa thể quên được chuyện cũ, khiến lòng nàng hoàn toàn không dám mơ mộng gì. Có lẽ, giữa hai người vẫn còn thiếu vài thứ, tên là duyên phận.

Thanh Hạm cười ha ha nói: “Ta đâu có nói hươu nói vượn, hai người ấy mà, một bên chàng hữu tình, một bên thiếp có ý, ta bị kẹp ở giữa như nhân bánh ấy. Tích Hàn, nếu ngày nào đó Thanh Sơn thực sự đến cửa cầu thân, ta sẽ gả cô đi gấp. Đỡ cho cô ngày nào cũng oán hận ta làm chậm trễ tình duyên của cô.”

Nếu là năm năm trước, Thanh Hạm nhất định sẽ không biết được tình cảm của Thanh Sơn. Nhưng mấy năm qua, nàng đã hiểu được cách đọc tâm sự trong ánh mắt của người khác. Khi Thanh Sơn nhìn Tô Tích Hàn, ánh mắt hắn giống y như ánh mắt Lăng Nhược Tâm nhìn nàng năm đó.

Mặt Tô Tích Hàn càng đỏ hơn, nàng xấu hổ quay người, đi xuống bếp, không thèm để ý đến Thanh Hạm nữa.

Thanh Hạm phì cười nhìn theo bóng Tô Tích Hàn. Nàng hiểu rất rõ tình cảm của Thanh Sơn dành cho nàng ta. Chuyện năm năm trước cũng đã khiến Thanh Sơn biết được giới tính thật sự của nàng, nên hắn cũng chưa bao giờ giấu diếm nàng tình cảm của hắn đối với Tô Tích Hàn. Mấy năm nay, Thanh Hạm cũng luôn có ý tác hợp cho họ, nhưng Tô Tích Hàn lại luôn lảng tránh. Trong thiên hạ này, chắc cũng chỉ có một người ‘tướng công’ như Thanh Hạm, suốt ngày chỉ nghĩ xem làm thế nào để tác hợp cho ‘nương tử’ của mình được ở bên thuộc hạ của mình thôi.

Đến chập tối, Thanh Sơn tới Vô Hối sơn trang, vừa vào cửa, Vô Ưu đã đón hắn: “Thanh Sơn thúc thúc!” Thanh Sơn được chứng kiến sự ra đời của Vô Ưu, nên rất thương cô bé. Lại nói, cô bé càng lớn càng giống Lăng Nhược Tâm, nên khiến Thanh Sơn cảm thấy rất gần gũi. Suy nghĩ của trẻ con đơn giản hơn người lớn rất nhiều, ai thương cô bé, cô bé sẽ thân thiết với người đó.

Thanh Sơn cười to, ôm Vô Ưu định hôn cô bé, Vô Ưu liền giơ bàn tay nhỏ xinh lên đẩy hắn ra nói: “Không cho thúc thúc hôn cháu, mỗi lần thúc hôn cháu, râu của thúc đâm vào mặt cháu đau muốn chết. Cha hôn thoải mái hơn nhiều, không hề đâm vào mặt cháu!” Cô bé vẫn không hiểu, vì sao râu của Thanh Sơn thúc thúc đâm vào mặt cô bé rất đau, nhưng cha và mẹ lại không giống như thúc ấy, hai người đều không có râu.

Cô bé vừa dứt lời, mọi người trong phòng cũng không nhịn được liền cười ha ha. Thanh Sơn thầm nghĩ: Cha cháu rõ ràng là nữ tử, làm sao mọc được râu, hôn cháu đương nhiên sẽ không đâm vào mặt cháu rồi. Chờ đến khi cha thật của cháu xuất hiện, xem cháu còn dám nói như thế không!

Tuy nghĩ vậy, nhưng hắn lại rút một cây kẹo đường trong ngực áo ra, dụ dỗ: “Vô Ưu cho Thanh Sơn thúc thúc hôn một cái, thanh kẹo này sẽ cho Vô Ưu hết!” Đối với tiểu hài tử, không có thứ gì có sức hấp dẫn hơn kẹo đường.

Vô Ưu khẽ chớp đôi mắt long lanh của mình, sau đó bĩu môi, hừ một tiếng: “Lần này cha về, cha cho cháu rất nhiều rất nhiều kẹo, cháu không thích thú gì kẹo của chú đâu.” Thật ra, cô bé đã thèm đến chảy nước miếng ròng ròng rồi, nhưng vẫn cố chịu đựng. Mà lần này, vì không có tin tức của Lăng Nhược Tâm, nên Thanh Hạm cũng không có tâm trạng gì, nên căn bản không hề mua quà cho cô bé.

Nghe Vô Ưu nói dối, Thanh Hạm không khỏi mỉm cười, bộ dạng của Vô Ưu giống y như hắn, cũng từng trợn mắt nói dối như vậy, nói dối không chớp mắt. Nghĩ đến hắn, trong lòng nàng lại hơi đau đớn.

Thanh Sơn cười hì hì nói: “Kẹo của thúc và kẹo của cha cháu đâu có giống nhau! Kẹo này hả, là do Thanh Sơn thúc thúc cố tình tìm một sư phụ làm kẹo nổi tiếng nhất nước Long Miên làm đó. Vô cùng ngọt ngào, không tin thì cháu ngửi thử xem, ngửi xem!” Dứt lời, hắn hơi xé một góc giấy bọc kẹo ra, mùi hoa quế đậm đà liền bay ra.

Vô Ưu nuốt nước miếng vài cái, rồi có chút tâm không cam, lòng không nguyện, đưa khuôn mặt nhỏ nhắn sang nói: “Được rồi! Cho chú hôn một chút đấy!” Tuy ngoài miệng cô bé tỏ ra rất miễn cưỡng, nhưng lòng lại vui như nở hoa. Chỉ hôn một cái mà được nhiều kẹo đường như vậy, đúng là chuyện vui vẻ nhất trên đời.

Nghe Vô Ưu nói thế, ý cười trên mặt Thanh Hạm càng đậm hơn, nha đầu đó, nhỏ tuổi mà đã biết cò kè mặc cả rồi, chỉ sợ lớn lên lại thành một đại gian thương mất.

Thanh Sơn không thèm để ý đến lời của Vô Ưu, hắn cười to rồi hôn vài cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Vô Ưu. Vô Ưu nhíu mày, tay đã nắm được thanh kẹo trong tay Thanh Sơn, liền vội vàng nhảy xuống khỏi người hắn.

Sau khi lấy được kẹo, Vô Ưu vội vàng bóc một viên, bỏ vào miệng, vừa ăn vừa nói không rõ tiếng: “Thanh Sơn thúc thúc xấu xa, chỉ cho thúc hôn một cái mà thúc hôn cháu nhiều như vậy, mặt cháu đau hết rồi này!”

Nhìn Vô Ưu ăn đầy mồm kẹo còn trách người ta, Thanh Hạm không nhịn được, khẽ cười thành tiếng, nàng nói với Vô Ưu: “Vô Ưu, lấy được kẹo rồi, giờ đi ngủ với bà vú đi!”

Vô Ưu cười vô cùng đáng yêu với Thanh Hạm, rồi đi tới trước mặt nàng nói: “Cha, cha hôn Vô Ưu đi, rồi Vô Ưu sẽ đi ngủ ngay.”

Thanh Hạm khẽ cười, hôn vào hai má cô bé mỗi bên một cái, cô bé mới chịu theo bà vú về phòng ngủ.

Vô Ưu vừa đi khuất, Thanh Hạm liền hỏi: “Chuyện lần này huynh lo đến đâu rồi?”

Thanh Sơn cũng thu lại nụ cười, dáng vẻ vô cùng điềm tĩnh: “Ta đã lo liệu cực kỳ thuận lợi, đã bán thành công binh khí mà mình có cho Tần Phong Ảnh. Có lẽ hắn sắp khởi binh rồi.” Lượng binh khí lần này khá lớn, trị giá cũng rất cao.

Khoé miệng Thanh Hạm thoáng có vẻ tàn nhẫn nói: “Hay lắm, ta rất muốn nhìn xem, hai huynh đệ hắn, ai lợi hại hơn ai.” Dùng tiền của bọn hắn, để ngồi xem trò cười của bọn hắn, đúng là chuyện cực kỳ thú vị.

Thanh Sơn nói: “Ba năm trước, sau khi Tần Phong Dương kế vị, trong nước Phượng Dẫn rất thái bình, dân chúng cũng an cư lạc nghiệp. Tuy đa phần lương thực của nước Phượng Dẫn vẫn nhập từ Long Miên, nhưng không thể không nói, Tần Phong Dương cũng coi như là một vị hoàng đế tốt. Trang chủ làm như vậy, chỉ sợ sẽ làm nổi lửa chiến tranh, e rằng rất nhiều dân chúng sẽ vì thế mà phiêu bạt khắp nơi.”

Thanh Hạm hừ một tiếng nói: “An cư lạc nghiệp à? Thanh Sơn, thứ huynh nhìn thấy, e rằng chỉ là bề ngoài thôi! Nửa năm trước, ở An Dương xảy ra bạo động, đó là việc mà dân chúng an cư lạc nghiệp nên có sao? Tần Phong Ảnh sao có thể để cho Tần Phong Dương yên ổn ngồi trên ngai vị hoàng đế vốn là của hắn ta chứ? Dù chúng ta không bán binh khí cho hắn ta, hắn ta cũng sẽ không chịu yên phận, sẽ nghĩ tất cả mọi cách, kéo Tần Phong Dương xuống khỏi ngai vàng.”

Thanh Sơn thở dài nói: “Tuy vậy, nhưng ta vẫn cảm thấy hơi bất an. Ta vốn là cô nhi, nếu năm đó, không có môn chủ cứu mạng, thì đã không có Thanh Sơn bây giờ. Cũng vì cuộc sống của ta từ nhỏ đã rất khó khăn, nên Thanh Sơn càng có thể hiểu rõ, dân chúng bình thường chỉ cần một cuộc sống no đủ, an cư lạc nghiệp là tốt lắm rồi.”

Mắt Thanh Hạm như sâu hơn, khẽ nói: “Huynh nói không sai. Nhưng mà, qua bao nhiêu năm như vậy, huynh cũng hiểu rõ tình hình của nước Phượng Dẫn, người dân có ngày nào được sống yên ổn? Nếu ta đoán không nhầm, nước Phượng Dẫn đều dùng quốc khố để mua lương thực từ nước Long Miên. Sản vật trong nước cũng không phong phú, không có nhiều hạng mục để thu thuế, chỉ e rằng quốc khố đã trống rỗng từ lâu. Mà Tần Phong Ảnh vẫn ẩn mình ở Tây Nam, thường xuyên phát động vài cuộc bạo động nhỏ, khiến Tần Phong Dương không thể yên ổn. Một quốc gia như vậy, làm sao có thể dùng từ an cư lạc nghiệp để nói chứ?”

Hai năm nay, tuy Tần Phong Dương cũng là một hoàng đế tốt, chăm lo cho việc nước, việc dân, nhưng thường xuyên gặp bạo động khiến hắn không được yên bình. Mà nơi xảy ra bạo động, không cần nghĩ cũng biết là ai làm. Suy đi tính lại, thì đúng là Tần Phong Dương cũng không có tâm tư tàn nhẫn, độc ác như Tần Phong Ảnh.

Thanh Sơn gật đầu nói: “Trang chủ nói cũng rất có lý, nhưng mà…”

Thanh Hạm ngắt lời hắn: “Huynh hiểu rõ ân oán giữa ta và bọn hắn. Ngày đó, hắn bức chúng ta đến đường cùng, nhưng mấy năm nay, sự oán hận cũng phai nhạt đi rất nhiều. Chỉ là, ta nuốt không trôi món nợ đó, bọn hắn khinh người quá đáng, ngày đó áp bức chúng ta từng bước một, cuối cùng khiến hắn rơi xuống vực không có tin tức gì. Nỗi khổ trong lòng ta, ngươi biết mà?”

Nghĩ đến chuyện đó, lòng nàng vô cùng đau đớn. Chuyện xưa như gió, hồi ức như mộng! Mà trong giấc mộng đó, ngoài sự ấm áp ngọt ngào, còn có cả máu tanh!

Thanh Sơn chậm rãi nói: “Ngày đó, ta và Lạc Thành cũng là tìm được đường sống trong chỗ chết. Bảy mươi tám huynh đệ đi theo, chỉ còn lại mình ta và Lạc Thành. Nếu nói đến hoàng thất, lòng ta sao có thể không oán hận! Tuy Tần Phong Dương là một vị hoàng đế tốt, nhưng cũng không đánh lại được mưu ma chước quỷ của Tần Phong Ảnh. Ta chỉ không hiểu, vì sao trang chủ phải giúp Tần Phong Ảnh?”

Thanh Hạm thản nhiên nói: “Ta không giúp Tần Phong Ảnh. Chuyện ngày đó hoàn toàn do hắn gây ra. Về tâm tư của Tần Phong Dương, ta còn có thể hiểu được vài phần, còn sự ngoan độc của Tần Phong Ảnh lại khiến ta hận đến nghiến răng nghiến lợi.” Nhưng có lẽ, nàng cũng nên cảm tạ Tần Phong Ảnh. Nếu hắn không hạ xuân dược cho nàng, nàng và Lăng Nhược Tâm cũng không viên phòng, không viên phòng, sẽ không có tiểu Vô Ưu.

Thanh Sơn đầy nghi hoặc nói: “Vậy sao trang chủ còn muốn bán chỗ vũ khí kia cho Tần Phong Ảnh?” Hắn đã muốn hỏi vấn đề này từ lâu nhưng không dám vì sợ chạm vào nỗi đau trong lòng nàng.

Thanh Hạm hỏi ngược lại: “Thanh Sơn, năm năm nay chúng ta mai danh ẩn tích, dùng Vô Hối sơn trang để che giấu thân phận, nhưng thật ra lại chú trọng khai thác khoáng sản, chế tạo binh khí, huynh biết vì sao chứ?”

Thanh Sơn đáp: “Vì báo thù.”

Thanh Hạm thở dài: “Thật ra, những năm gần đây, ta cũng cực kỳ chán ghét cuộc sống chìm trong thù hận. Chỉ là, mỗi khi đêm dài tĩnh lặng buông xuống, lòng ta không hiểu sao sẽ vô cùng đau đớn, đau đến không thở nổi. Ta không muốn phá hỏng vương triều của Tần Phong Dương. Ta cũng không có bản lĩnh đó, cũng không có tâm tư độc ác đó, ta chỉ muốn cho bọn họ cũng được nếm thử một chút, cảm giác nhà tan cửa nát là thế nào.”

Thanh Hạm vẫn còn nhớ rõ hình ảnh Huyến Thải sơn trang cháy đen, ngọn lửa đã thiêu rụi đi tất cả. Tuy Tần Phong Dương nói đó không phải là người của Huyến Thải sơn trang, nhưng mấy năm nay nàng vẫn không tìm thấy Lăng Ngọc Song và Đoàn Lạc Trần. Nếu bọn họ còn sống, hẳn sẽ phải đến tìm nàng chứ?! Cho nên, điều đó cũng chỉ ra rằng, Tần Phong Dương nói dối. Có lẽ bọn họ cũng giống như những phế tích ở đó, trở thành tro bụi rồi.

Nỗi đau tan cửa nát nhà năm đó, cũng biến nàng từ một cô gái không ưu không sầu, thành một thương nhân tàn nhẫn như bây giờ. Tung hoành trên thương trường mấy năm, nàng cũng bắt đầu hiểu sâu sắc cảm giác của Lăng Nhược Tâm lúc trước. Sở dĩ nàng chọn hình thức kinh doanh giống Huyến Thải sơn trang, cũng là vì muốn hiểu được tâm tình của hắn lúc trước.

Cũng chỉ có như vậy, mới khiến cho nàng có cảm giác hắn đang ở bên cạnh. Còn chuyện khai thác khoáng sản, chế luyện binh khí, là vì nàng nghĩ, nếu hắn còn sống, chắc hắn cũng sẽ làm thế. Có đôi khi, nàng nghĩ, nàng đang sống thay hắn, nhiều lúc, làm một việc gì đó, nàng luôn nghĩ, nếu là hắn, hắn sẽ làm thế nào.

Mối hận diệt môn, sao có thể dễ dàng quên đi?! Nàng tự thấy mình không phải người tàn nhẫn, nhưng cũng bị suy nghĩ suốt mấy năm qua ép thành càng ngày càng độc ác. Nhiều khi đêm xuống, nằm một mình, nàng vẫn thường nghĩ, nàng vẫn là Đoàn Thanh Hạm đáng yêu đơn thuần lúc trước sao?

Nhìn ánh mắt đầy mưu kế của Thanh Hạm, Thanh Sơn hơi kinh hãi. Trong suy nghĩ của hắn, Thanh Hạm vẫn là người rất đơn thuần. Năm đó, khi Thanh Sơn và Lạc Thành tìm thấy nàng ở Thương Tố môn, hắn từng bị bộ dạng của nàng làm cho hoảng hốt. Hắn không thể tin được, cô gái đáng yêu giả trai, luôn có khuôn mặt tươi cười ngày đó, lại có thể giống như một thân cây héo khô như vậy. Hắn hiểu tâm trạng của nàng, nên mới cùng Lạc Thành và các huynh đệ trong Phi Phượng môn đi theo bên cạnh nàng.

Thanh Sơn nghe nàng nói vậy, liền cúi đầu nói: “Khi ta giao dịch với Tần Phong Ảnh, có phát hiện một chuyện rất khả nghi, không biết có nên nói không.”

Thanh Hạm tạm dừng suy nghĩ lại, nhìn Thanh Sơn: “Nếu huynh phát hiện chuyện khả nghi, thì chắc chắn có chuyện phát sinh, huynh nói thử xem.”

Thanh Sơn nói: “Ta phát hiện Tần Phong Ảnh ngoài mua binh khí của ta, còn mua của người khác nữa.”

Thanh Hạm nhíu mày: “Từ trước đến nay, các nước đều rất hạn chế việc chế tạo binh khí. Nếu không phải chúng ta được Thái tử nước Long Miên đặc biệt phê chuẩn, cũng không thể nào mở được xưởng đúc kiếm. Rốt cuộc là người nào có bản lĩnh lớn như thế, cũng có thể chế luyện binh khí?”

Thanh Sơn đáp: “Ta cũng không rõ lắm. Ngày ấy, khi ta giao binh khí, nhìn thấy số lượng binh khí trong kho của Tần Phong Ảnh rất nhiều. Tổng số lượng mà bên ta giao cho hắn cũng không đạt tới số lượng đó. Cho nên, ta đoán còn có người khác bán binh khí cho hắn. Cho nên, đêm hôm đó, ta liền lén vào kho hàng, phát hiện ra một đống binh khí được chế tạo kém hơn của chúng ta rất nhiều.”

Thanh Hạm hơi suy nghĩ một chút rồi nói: “Huynh phái người giám sát chặt chẽ động tĩnh của Tần Phong Ảnh, nếu hắn còn mua binh khí của người khác, chúng ta sẽ không bán binh khí cho hắn nữa.” Nếu tiếp tục bán cho hắn, thì tình hình sau đó, nàng khó có thể khống chế được. Xem ra, Tần Phong Ảnh này đúng là thỏ khôn có ba hàng, làm việc cực kỳ cẩn thận. Trò vui, có lẽ sẽ có kết quả nhanh thôi.

Trong lòng Thanh Sơn hơi vui vẻ hơn: “Được!” Dù thế nào, Thanh Sơn cũng rất chán ghét cảnh giết chóc.

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng có tiếng động rất nhỏ, mấy năm nay, võ công của Thanh Hạm tiến bộ rất nhiều, cũng nhạy bén hơn hẳn, nàng quát lên: “Ai?!”

Vừa dứt lời, thân hình nàng như mũi tên bắn khỏi cung, lao qua cửa sổ, chỉ kịp nhìn thấy một bóng đen nhanh chóng biến mất hút. Thanh Hạm hơi kinh hãi, thân thủ của người kia rất nhanh nhẹn, chỉ nhún chân vài cái đã ở xa mấy trượng.

Khoé miệng Thanh Hạm khẽ nhếch lên, cúi xuống nhặt mấy cục đá lên, ném thẳng vào lưng người nọ. Người nọ bay lên trời, xoay người trên không trung, tránh được hòn đá Thanh Hạm ném tới, nhưng thân thủ cũng bị chậm mất một nhịp, đến khi chạm chân xuống đất, Thanh Hạm đã đứng trước mặt người kia.

Chờ đến khi nàng nhìn rõ bộ dạng của người đó, nàng không khỏi hoảng hốt: “Đại sư huynh, sao huynh lại tới đây?”

Người vừa tới chính là người năm đó đã rời đi không một lời từ giã vào ngày thành thân của nàng và Lăng Nhược Tâm, Tống Vấn Chi!!!

Năm năm không gặp, Tống Vấn Chi hơi đen hơn một chút, toàn thân toát ra cảm giác tang thương. Thiếu niên anh tuấn ngày ấy, giờ đã trở thành một nam tử trưởng thành. Trong bóng đêm, ánh mắt hắn vẫn sáng ngời như trước, chỉ là, trong mắt thoáng có vẻ u buồn.

Tống Vấn Chi ngượng ngùng cười, không đáp mà hỏi ngược lại: “Muội… mấy năm qua muội có ổn không?” Không biết vì sao, khi hỏi câu này, hắn lại hơi hối hận. Có ổn hay không, thật ra hắn biết rất rõ. Hắn cũng từng nghĩ đến trăm nghìn tình huống khi họ gặp lại nhau, chỉ không dự đoán được lại đối mặt trong tình cảnh này.

Thanh Hạm cười ngọt ngào với hắn: “Cuộc sống của muội cũng ổn, trưởng thành hơn trước khi một chút. Có điều, mấy năm nay không có đại sư huynh ở bên cạnh bảo vệ, nên ta cũng mệt mỏi nhiều. Bị người ta ức hiếp, rồi cũng ức hiếp người khác.” Nhìn Tống Vấn Chi, nàng hơi đau lòng, dù sao, trước kia hai người cũng rất thân thiết, hắn rất thương yêu nàng, cũng từng là một khúc mắc quẩn quanh lòng nàng.

Thanh Sơn cũng đi ra theo, nhìn thấy Thanh Hạm gọi người kia là Đại sư huynh, hắn hơi nghi hoặc, nhưng nghĩ kỹ lại, cũng biết ngay người kia là ai. Hắn biết bọn họ nhiều năm không gặp nhau, chắc có nhiều chuyện muốn nói, nhưng trong lòng hắn lại không yên tâm, liền đứng cách xa đề phòng.

Nghe nàng nói vậy, Tống Vấn Chi cũng không nhịn được cười, hắn đưa tay xoa đầu nàng, nhưng rồi lại như nhớ ra gì đó, tay dừng lại giữa không trung, cuối cùng đành buông thõng xuống. Hắn khẽ cười: “Bao nhiêu năm rồi, mà muội vẫn nghịch ngợm như trước kia. Võ công cũng tốt hơn trước rất nhiều, còn trưởng thành hơn nữa. Trong thiên hạ này, chỉ e là không có mấy người ức hiếp được muội.”

Thanh Hạm khẽ cắn môi: “Thật ra, ta vẫn là ta trước kia, chỉ là mấy năm nay quá nhiều biến cố. Đại sư huynh chắc cũng có nghe nói.” Nàng vẫn có cảm giác, Tống Vấn Chi thật ra luôn ở bên cạnh nàng, chỉ không muốn xuất hiện mà thôi, cho nến, hắn có thể cũng biết hết chuyện của nàng.

Tống Vấn Chi thở dài: “Đúng là quá nhiều biến cố, cuối cùng muội cũng trưởng thành, cũng thành thân. Chỉ là, lời nói dối của muội năm đó, lừa ta đến khổ sở! Nhưng, cho tới bây giờ, ta vẫn mong, thà rằng mọi chuyện đúng như lời nói dối của muội, còn khiến người ta dễ chấp nhận hơn sự thật trước mắt này.”

Thanh Hạm thoáng áy náy. Nàng biết lời nói dối mà hắn nhắc đến, chính là chuyện nàng lừa hắn, Lăng Nhược Tâm là nữ tử, vì hai người rơi vào bước đường cùng mới phải thành thân. Nàng khẽ nói: “Đại sư huynh, thật ra, ngày đó ta cũng không muốn lừa huynh, chỉ là, ta không muốn làm tổn thương huynh…”

Tống Vấn Chi ngắt lời nàng: “Mọi chuyện đã qua lâu rồi, nhắc tới làm gì!” Nhắc tới cũng có ích gì đâu. Năm năm qua, cuối cùng hắn cũng hiểu được rằng, cho tới bây giờ, trong lòng nàng chưa từng có hắn.

Thanh Hạm buồn bã cười, hỏi: “Đại sư huynh, sau khi huynh rời khỏi Thương Tố môn, huynh đi đâu suốt mấy năm nay?” Nàng từng sai Thanh Sơn, Lạc Thành đi tìm Tống Vấn Chi, nhưng hắn lại giống như biến mất hoàn toàn, không tra ra tin tức gì, vì thế, nàng đành mặc kệ nó.

Tống Vấn Chi cười khổ, cúi đầu nói: “Mấy năm nay ta đi khắp các xó xỉnh của nước Phượng Dẫn, cũng đi hết các con sông của nước Long Miên.” Hắn vốn tưởng rằng, đi du ngoạn sẽ khiến con người ta bớt trống trải, cũng khiến người ta có thể buông xuống một số chuyện, một số người. Nhưng sự thật lại ngược lại hoàn toàn. Càng đi nhiều, nhìn nhiều, lại càng nhớ nhiều hơn. Nhìn cảnh vật lại nhớ tới người mà hắn cất giấu trong nơi mềm mại nhất của lòng mình.

Thanh Hạm lại hỏi: “Sao đại sư huynh lại tìm đến đây?”

Tống Vấn Chi thoáng có vẻ mất tự nhiên, thản nhiên nói: “Khi ta đi qua thành Hạ Lương, nghe nói cửa hàng chính của Vô Hối sơn trang ở đây, nên tò mò đến xem, không ngờ lại gặp muội.”

Thanh Hạm cười nói: “Nói vậy, ta và đại sư huynh đúng là có duyên rồi!”

Tống Vấn Chi cười buồn: “Có lẽ vậy! Ta cũng hy vọng chúng ta có duyên, dù là duyên huynh muội, hay là duyên phận gì khác.” Có một số việc, không phải cứ nói buông là có thể buông ra được. Hắn lại hy vọng, có thể dựa vào đủ các quan hệ khác, để có thể ở gần nàng hơn một chút, gần hơn một chút là tốt rồi.

Nhớ ngày ấy hai người ngồi trên nóc nhà của Huyến Thải sơn trang uống rượu, nàng còn nói muốn giúp Tống Vấn Chi cướp tú cầu của Tô Tích Hàn, Thanh Hạm khẽ cười nói: “Nhiều năm không gặp đại sư huynh, ta còn tưởng đại sư huynh đã quên ta rồi. Nhưng bây giờ, nghe đại sư huynh nói vậy, ta mới biết đại sư huynh vĩnh viễn là đại sư huynh của ta, luôn lo lắng cho ta.”

Trong mắt Tống Vấn Chi thoáng hiện lên chút mơ màng, trầm giọng nói: “Dù có nhớ đến muội thì đã sao? Cũng chẳng thể quay về thời gian trước.”

Nghe hắn nói bi thương như vậy, Thanh Hạm hơi ngẩn người: “Đúng là có nhiều chuyện không thể quay lại được, nhưng ta vẫn luôn tin rằng, đại sư huynh vẫn thương ta, yêu quý ta như trước! Đại sư huynh, đã lâu rồi chúng ta không gặp nhau, huynh vào ngồi một chút đi, chúng ta cùng uống rượu!” Dứt lời, nàng cười dịu dàng, đưa tay muốn kéo hắn.

Tống Vấn Chi hít sâu một hơi, thân hình bất động nói: “Tất cả đều không thể trở về như trước được nữa. Chúng ta cũng khó có thể ngồi uống rượu cùng nhau. Hơn nữa, Tô nhị tiểu thư cũng ở đây, ta tới nhiều không tiện. Chuyện năm đó, là hiểu lầm cũng được, là nghiệt duyên cũng thế, ta không muốn dính vào nữa.” Đời này, người hắn sợ gặp nhất là Tô Tích Hàn, nếu có thể không gặp, thì vĩnh viễn hắn cũng không mong gặp lại nàng nữa.

Thanh Hạm nhìn hắn nói: “Thật ra Tích Hàn là một nữ tử rất tốt, Đại sư huynh, có thể đừng quá cứng nhắc như vậy không?”

Tống Vấn Chi không trả lời nàng, chỉ cười buồn với nàng nói: “Ta phải đi tôi.” Trong lòng hắn, dù Tích Hàn có tốt đến mấy, cũng không bằng một phần mười nàng. Chỉ là, nàng chẳng những lừa hắn, còn trở thành người phụ nữ của kẻ khác.

Thanh Hạm thở dài: “Đại sư huynh vẫn không tha thứ cho ta!”

Tống Vấn Chi chỉ quay đầu lại nhìn nàng, buồn bã cười, rồi biến mất trong màn đêm.

Thanh Hạm đứng ngẩn người trong bóng đêm. Không biết Thanh Sơn đã đi đến cạnh nàng từ bao giờ, nói: “Môn chủ, cứ để hắn đi như vậy sao?”

Thanh Hạm thở dài: “Dù thế nào, huynh ấy cũng là Đại sư huynh của ta, không để huynh ấy đi thì phải làm thế nào đây?” Dù nàng biết hắn đã không còn là hắn của ngày xưa, cũng biết hắn vừa rồi nói dối nàng, nhưng hiện giờ, nàng không đành lòng trở mặt với hắn. Đối với nàng, Tống Vấn Chi là một trong những người thân thiết nhất của nàng. Nàng đã mất quá nhiều, làm sao có thể mất cả hắn nữa? Có điều, không cần biết nàng có thừa nhận hay không, thì bọn họ bây giờ, đã càng ngày càng trở nên xa lạ rồi.

Thanh Sơn cúi đầu nói: “Nhưng cô đã biết rõ hắn là người của họ, vừa rồi chỉ sợ hắn đã nghe được hơn một nửa những gì chúng ta nói. Để hắn đi như vậy, e sẽ vô cùng tai hoạ.”

Thanh Hạm trầm giọng nói: “Dù có gặp hoạ, ta cũng không thể làm chuyện tổn thương huynh ấy. Hơn nữa, ta cũng tin rằng, huynh ấy nhất định sẽ không tổn thương ta. Mà với võ công của huynh ấy, thì chúng ta có thể làm gì được đâu chứ.”

Hết chương 2.

***

Đại sư huynh đã tái xuất, vậy còn hắn. Hắn ở đâu?

Năm năm, không ngắn cũng chẳng dài, nhưng cũng đủ để thay đổi quá nhiều thứ…

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5 /10 từ 1 lượt.

Quản trị tài chính giúp tối đa hóa lợi nhuận của doanh nghiệp từ việc quản trị nguồn vốn có hiệu quả, là một trong những chức năng cơ bản nhưng rất quan trọng với sự phát triển của doanh nghiệp trong tương lai. Nếu bạn đang quản trị doanh nghiệp hay đơn thuần là nhân viên kế toán, tài chính trong công ty thì cũng không thể bỏ qua những kinh nghiệm quản trị trên trang dan tai chinh ví dụ như hàm excel, Cách lập thuyết minh báo cáo tài chính chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status