Oan trái (Cấm luyến)

Chương 8



Sáng sớm hôm sau, thức dậy Huyền Ngọc đã thấy hai ông anh trai đã y phục chỉnh tề, Huyền Thiên thì đang ngồi xem lại mấy phần văn kiện, còn Huyền Tú thì vùi đầu vào bên trên máy vi tính, cả hai như đang rất bận rộn , hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của nàng. Nàng lặng lẽ ngồi dậy, bước nhẹ nhàng đến phòng tắm, tắm rửa

Đến khi xong,bước ra, hai người vẫn chưa thay đổi tư thế. Huyền Ngọc lặng lẽ ngồi chờ ở bên giường, khoảng mười lăm phút sau. Huyền Tú mới ngẩng mặt lên, nhẹ giọng, “Thức rồi à? Đêm qua ngủ có ngon không?”

Nàng nhớ chợt tới tình cảnh đêm qua không khỏi đỏ mặt, “Dạ, chỗ lạ quá, lại chật, hay đêm nay anh cho em ngủ ghế nhé?” Thất ca trừng mắt, hừ lạnh: “Không cho phép.”

Bát ca nhẹ nhàng trách, “Thiên, làm Ngọc nhi sợ rồi.”

Hắn bước đến nhẹ vuốt lên mái tóc của nàng , “Ngọc nhi ngoan, chỉ vài hôm, sau khi đến đảo Hawaii, anh sẽ thuê cho em một phòng riêng nhé, đừng làm Thất ca giận.”

Huyền Ngọc cúi đầu, trời ạ, chịu đựng tư thế ngủ của hai ông anh này, ba ngày chắc nàng sống không nổi quá.

Nhưng nghĩ thì nghĩ như thế, nàng làm sao dám lên tiếng, chợt nghe Thất ca lên tiếng, “Thay đồ, đi dạo thôi.”

Bát ca cũng đồng tình. “Ừm, hiếm khi tụi anh được rảnh rỗi thế này, anh sẽ dẫn em đi tham quan khu du lịch Disneyland ở HongKong và Công viên nước Hải Dương.”

Huyền Ngọc sáng mắt, đây là hai khu du lịch nổi tiếng nàng chỉ nghe nói, dù nàng sống ở HongKong trong suốt tuổi ấu thơ, nhưng do nhà túng thiếu, mẹ hay bệnh, nên nàng chỉ mơ ước chứ chưa được đi bao giờ. Đến khi, mẹ đã không còn có thể chống cự nổi nữa, mẹ mới mang nàng đến nhờ cậy gia gia, cuộc sống bốn năm này tuy không lo ăn lo mặc nhưng quy cũ, và quy cũ làm nàng hầu như không thể nào thở nổi.

Huyền Thiên cắt ngang dòng suy tư của nàng,bằng một tiếng lạnh nhạt “Đi!”

Khu Du lịch Disneyland HongKong.

Trang trí rực rỡ đầy màu sắc, có những hình nộm của Mickey, nàng tiên cá, bạch Tuyết dọc theo các con đường, hôm nay là ngày cuối tuần, nên các cô cậu bé đến đây đông nườm nượp. Bát ca,lôi kéo tay nàng đi tìm các trò chơi cảm giác mạnh,tham quan các gian hang đồ chơi, cùng chụp ảnh với những nhân vật hoạt hình nổi tiếng. Thất ca chỉ đứng ở một bên lặng lẽ nhìn hai người vui vẻ cười đùa mà hoàn toàn không hề tham gia vào, nhưng trên gương mặt lạnh lùng khắc nghiệt kia, đã trở nên mềm mại hơn bao giờ hết, ánh mắt anh tràn đầy sủng nịch yêu thương, nhưng khi ánh mắt của Huyền Ngọc vô tình lướt qua anh, anh bối rối cụp mắt xuống nên ko ai phát hiện nhu tình ẩn bên trong đó.

Chơi mệt, cả ba đi tìm một nhà hàng lớn bên trong đó, ăn uống thỏa thích,bát ca thì luôn gallant, lịch sự, còn thất ca thì lạnh băng không nói một lời. Bất tri bất giác, Huyền Ngọc càng lúc càng nhích lại gần Bát ca hơn.

Chiều tối, hai chân mệt rã rời lên đến trên giường ngã phịch xuống. Lúc này Huyền Ngọc chỉ muốn đánh một giấc thật no say, chợt nghe thất ca hừ lanh: “Con gái mà bẩn như thế để ngủ à?” Thực ra thì, trong lòng lại âm thầm nói khác a….. Không tắm rủi cảm lạnh thì sao?

Huyền Ngọc mơ màng lắc đầu, “Em không tắm, em mệt quá, Thất ca tắm trước đi, tắm xong gọi em.”

Nói xong nàng nhắm hai mắt lại, không hề mở lên nữa nên hoàn toàn ko thấy trong đôi mắt của anh tràn đầy tình cảm ôn nhu, sủng nịch yêu thương, cô cũng không hay những lời mình nói với Thất ca đã hơn một phần nũng nịu, không còn sợ hãi như buổi ban đầu, có lẽ tận đâu đó trong tận đáy tâm hồn cô cảm nhận được,Thất ca, không hoàn toàn lạnh băng hung dữ như vẻ bề ngoài.

Huyền Tú từ phòng tắm bước ra, thấy Huyền Ngọc ngủ say sưa, không khỏi lắc đầu: “Thiên, để bé(*) ngủ như thế sao? Chơi suốt một ngày mình đầy mồ hôi và bẩn, không tắm sẽ bị bệnh.

(nguyên văn Oa nhi)

Huyền Thiên đưa 1 ngón trỏ lên môi suỵt khẽ, đứng lặng im yêu thương nhìn nàng ngủ say sưa, sau đó, nhẹ nhàng, động tác mềm mại như nâng niu vật gì trân quý nhất, cởi từng lớp y phục trên người ra. Thân thể bất chợt lạnh băng, Huyền Ngọc theo bản năng hơi co người lại, Huyền Tú cũng nhẹ nhàng giúp, thoát xong quần áo, Huyền Thiên ôm lấy Huyền Ngọc đi về hướng phòng tắm, bên trong Huyền Tú đã pha sẵn nước ấm, nhẹ nhàng gột rửa thân thể bụi bặm của nàng, sau đó nhẹ nhàng bế ra, mặc vào bộ đồ ngủ rộng thênh thang, nhưng bên trong đương nhiên hoàn toàn không mặc nội y.

Sau đó, cả ba ôm nhau chìm vào trong mộng đẹp.

Ngày hôm sau, vẫn như ngày hôm trước, nhưng lần này Thất ca và bát ca đã dẫn nàng đi xa hơn, đi thăm những ngọn núi, những danh lam, nhất là đến ngôi chùa nổi tiếng linh thiêng là Hoàng Đại tiên để cầu nguyện. Đứng tần ngần trước cảnh huyền bí của vùng núi, cảnh trang nghiêm của ngôi chùa, mà Huyền Ngọc bần thần.Nàng nghe nói, ngôi chùa này rất linh thiêng cầu gì được nấy, nhưng ba ba và mẹ đã chết đi, liệu nàng cầu sống lại có được hay không? Ngôi nhà kia, sau khi gia gia chết, liệu nàng có thể mơ ước được một căn nhà đùm bọc nàng và để nàng đi học đến ra trường hay không? Nàng không biết, nàng không tin vào thần thánh, nếu có thánh thần thì có lẽ những đứa trẻ bơ vơ mồ côi như nàng có lẽ không lâm vào cảnh này.

Bát ca đứng một bên nhìn vẻ mặt đau xót bần thần của nàng mà ôm lấy vai nàng. “Huyền Ngọc muốn ước gì, nói đi, nếu được anh và Thất ca sẽ giúp em.”

Nàng lắc đầu đôi mắt xa xăm, tương lai là một thứ vật chất xa xỉ mà nàng không mong mỏi gì có thể với tới. Chỉ mong gia gia được sống bình an, để nàng đủ lớn và có thể tự lập cho bản thân mình. Nhưng đó chỉ là mơ ước, không biết có thể thực hiện được hay không?

Huyền Thiên đứng ở một bên không nói gì. Lặng lẽ ngắm nhìn nàng, nhưng trong lòng anh đã âm thầm có quyết định, bằng bất cứ giá nào, anh nhất định sẽ bảo vệ Ngọc Nhi, sẽ đảm bảo cuộc sống từ nay về sau của nàng,sẽ không còn cô đơn nữa, sẽ không có bất kì ai có thể áp bức nàng, dù anh có thể đối chọi với tất cả mọi người trên thế giới. Ngay từ ánh nhìn đầu tiên khi gặp nàng, anh đã âm thầm thề với lòng mình như thế

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như vo chong, kinh phat cho nguoi tai gia Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.