Ông bố bỉm sữa siêu cấp

Chương 210: Mục tiên sinh

Khi đến hội sở Thiên Tứ, Lý Hổ thấy Hạ Tri Niên đang cung kính đứng

bên cạnh một người đàn ông trung niên, người đàn ông trung niên kia nhìn

qua thì không có gì nổi bật cả, nhưng không biết vì sao khi người đàn ông

trung niên kia nhìn Lý Hổ, Lý Hổ lại cảm thấy một có cỗ áp lực chưa từng có.



Đúng vậy, chính là áp lực, một áp lực vô hình khiến cho một đại ca lăn lộn

trong thế giới ngầm mười mấy năm như anh ta phải sợ hãi ánh mắt của

người đàn ông trung niên kia.



“Lý Hổ, vị này chính là Mục tiên sinh, đến từ thủ đô.” Hạ Tri Niên giới

thiệu.



“Chào Mục tiên sinh.” Lý Hổ tiến lên chào hỏi.


Đọc nhanh tại Vietwriter.net
Mục tiên sinh đánh giá Lý Hổ, sau đó lấy ra một tấm hình đưa cho Lý Hổ

nhìn: “Cậu tìm người trên tấm ảnh này cho tôi, hiện người này đang ở Kỳ

Giang, đúng rồi, vợ con của anh ta cũng ở Kỳ Giang, cậu bắt hết tất cả lại cho

tôi, làm xong tôi sẽ thưởng cho cậu một trăm triệu.”



Lý Hổ nhận lấy tấm ảnh chụp, vừa nhìn thấy người trên hình thì hai mắt

hắn ta lập tức sáng lên.



Người trong bức ảnh này không phải chính là người trong bức ảnh mà

đàn em dưới tay hắn ta cho hắn ta xem sao, nghe nói thằng nhãi này đánh

nhau rất được.



“Được, trong hôm nay, không, trong vòng một giờ tôi sẽ mang người tới

cho ông.” Lý Hổ tự tin nói.



Ánh mắt Mục tiên sinh sáng lên, thầm nghĩ chắc chắn Lý Hổ biết tung tích

của Lục Trần, nếu không anh ta sẽ không dám tự tin như vậy.



Nhưng mà ông ta cũng không nói gì, chỉ gật đầu.



“Vậy tôi đi trước làm việc.” Lý Hổ nói, đối với hắn ta, một trăm triệu rất

quan trọng, hắn ta có thế lực nhưng lại không có tiền, nếu có một trăm triệu

này làm vốn, hắn ta tin rằng chẳng mất bao lâu, tiền tài của hắn ta sẽ vượt

qua Ngưu Đại Sơn, trở thành nhà giàu nhất Kỳ Giang.



“Đi đi.” Mục tiên sinh chỉ đạo nói.



Sau khi Lý Hổ rời đi, Hạ Tri Niên cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Mục tiên

sinh, không biết người trên tấm ảnh này là ai?”



Mục tiên sinh là ông lớn từ thủ đô xa xôi đến, không tiếc bỏ ra một trăm

triệu chỉ để tìm kiếm người trong tấm ảnh này, anh ta không ngạc nhiên mới

lạ.



“Một người mà cậu vĩnh viễn không thể động vào.” Mục tiên sinh thản

nhiên nói.



Hạ Tri Niên giật mình, hiếu kỳ nhìn người trong ảnh thêm một cái, tại sao

chàng trai trong tấm ảnh này nhìn thấy quen quen nhỉ?



“Đi thôi, trước tiên điều tra xem vợ và con của anh ta đang ở đâu, tôi đoán

hơn phân nửa là Lý Hổ không thể bắt được anh ta.” Mục tiên sinh nói xong thì

đi ra ngoài.



Hạ Tri Niên một bên đuổi theo bước chân của Mục tiên sinh, một bên lấy

điện thoại ra gọi điện bảo người bên kia đi điều tra tung tích của đám người

Lâm Di Quân.



….



Lục Trần lại ở lại lần nữa.



Không ngoài dự đoán của anh, hơn một tiếng sau, người của Lý Hổ lại tìm

đến lần nữa.



Hơn mười chiếc ô tô đậu trước cổng nhà Vương gia, hơn một trăm tên

lưu manh từ trên xe bước xuống, trong tay mỗi tên lưu manh không cầm ống

tuýp thì cầm dao rựa, đây là điển hình của việc thế lực ngầm kéo bè kéo lũ đi

đánh nhau.



Mấy người Vương gia thấy bọn chúng đến thì bị dọa đến mặt mũi trắng

bệch, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi.



Tất cả những vị khách sợ bị chết oan nên đều lui ra khỏi phạm vi của

Vương gia.



Hứa Kiệt thấy Lý Hổ tự mình dẫn quân đến đây, trong lòng hoảng sợ, lặng

lẽ trốn sang một bên.



Trong tình huống như thế này, tất nhiên hắn muốn phân rõ ranh giới với

Vương gia, nếu không lát nữa hắn chết như thế nào cũng không biết.



Nhất là chuyện này xảy ra là do hắn gọi người đánh người của Lý Hổ,

theo lý mà nói, hắn là người có trách nhiệm lớn nhất.



Người Vương gia nhìn Hứa Kiệt im lặng trốn sang một bên trong thời

điểm quan trọng này, trong mắt đầy vẻ thất vọng.



So với Lục Trần, người sừng sững bất động đứng chắn trước mặt bọn họ

thì bóng lưng đang lặng lẽ chạy trốn của Hứa Kiệt, nhìn qua giống như một

tên hề vậy.



Trong lòng Vương Uyển có chút đau đớn, Hứa Kiệt thậm chí bỏ rơi cô ta

ở thời điểm này, mặc kệ người nhà của cô ta ở lại còn bản thân hắn thì bỏ

trốn một mình, điều này làm cho cô ta vô cùng thất vọng.



Thật đúng là vợ chồng là chim cùng rừng, nguy hiểm đến thân ai người đó

tự bay.



Vương Khải nhìn theo bóng lưng của Hứa Kiệt, trong lòng đã đưa ra

quyết định.



Ông ta sẽ không giúp hắn cầu xin Lục Trần, cũng sẽ không tìm Lục Trần

vay tiền giúp hắn.



“Lấy ống tuýp đến cho tôi.” Lục Trần nhìn đám người Lý Hổ, xem ra hôm

nay anh không muốn đánh cũng không được, anh nhìn qua thời gian, đám

người Đỗ Phi chắc cũng sắp đến nơi rồi.



Hơn một trăm người, tuy rằng anh rất mạnh, cũng rất khó đối phó, nhưng

may mắn là sân nhà Vương gia không quá lớn, hơn một trăm người này chỉ

có thể chia ra từng nhóm nhỏ.



Hơn nữa một trăm người này phần lớn đều là mấy thằng nhóc mười bảy,

mười tám tuổi, có đứa còn gầy chả khác nào con khỉ, năng lực chiến đầu gần

như bằng không.



Về điểm này, Lục Trần rất bội phục Đỗ Phi, đàn em dưới tay Đỗ Phi không

nhiều lắm, nhưng tất cả đều là loại cao to vạm vỡ, rất ít người thuộc dạng

sống bám váy phụ nữ, tùy tiện lôi ra một người cũng có thể đánh nhau.



Nếu không thì trước đây, làm sao chỉ với bốn mươi năm mươi người đã

khiến Đông Phương Long không dám động thủ.



Đó là do Đỗ Phi là một người rất mạnh, người mà cậu ta tuyển chắc chắn

phải có chút năng lực.



“Anh Trần.” Trên trán Vương Thực có năm mũi khâu, anh ta đưa hai ống

tuýp đã được chuẩn bị tốt cho Lục Trần.



Lục Trần cầm lấy ống tuýp, thử khua tay, sau đó quay đầu nói với mấy

người Vương gia: “Các người đi tìm chỗ trốn đi.”



Nhiều người như vậy, cho dù anh có thể đánh nhưng cũng không thể bảo

vệ hết được.



Anh để cho người Vương gia trốn vào trong nhà, sau đó anh sẽ dẫn đám

côn đồ này chạy đi, tuyến đường anh đã nghĩ sẵn rồi, chính là chạy về hướng

Du Châu, cố gắng tụ hợp với đám người Đỗ Phi.



Hơn một trăm người, cho dù cả đám có là bọn nhãi nhép, nhưng nếu thật

sự đánh, anh cũng không nắm chắc được bao nhiêu phần.



Nếu như đối phương bị khí thế của anh dọa sợ thì còn dễ nói, anh chỉ cần

đánh gục hơn mười người là có thể dọa bọn họ sợ.



Còn nếu như đối phương hoàn toàn không bị khí thế của anh dọa sợ, như

đàn ong vỡ tổ lao về phía anh thì anh cũng chỉ có nước chạy mà thôi.



Đánh nhau cũng rất mệt đó.



Điều quan trọng là trên tay mấy tên côn đồ này đều cầm vũ khí, đao kiếm

không có mắt, nếu không may anh bị chọc một phát, vậy là xong đời.



Nhưng khi Lục Trần quay đầu lại thì phát hiện ba người đàn ông của

Vương gia đều đang cầm ống tuýp đứng sát lại chỗ anh.



Ánh mắt của ba người Vương Khải, Vương Tiến cùng Vương Thực đều

vô cùng kiên định.



Đây là chuyện của Vương gia bọn họ, làm sao bọn họ có thể để một mình

Lục Trần gánh vác được.



Từ Phương với Vương Uyển do dự muốn nói gì đó, nhưng khi bọn họ

nhìn thấy ánh mắt kiên định của ba người Vương Khải, cuối cùng bọn họ lựa

chọn im lặng và dẫn theo Vương Quỳnh rút lui.



Cho dù bọn họ có vô sỉ đến đâu thì trong giờ khắc này, bọn họ cũng không

có can đảm nói để một mình Lục Trần gánh vác.



“Bác cả, cậu ba, mọi người lui ra ngoài đi.”Trong lòng Lục Trần đã có kế

hoạch, tất nhiên anh sẽ không để cho ba người bọn họ phá hỏng kế hoạch

của anh, vì kế hoạch ngày hôm nay, cách tốt nhất là dẫn đám người Lý Hổ rời

đi, nếu không thì anh cũng sẽ gặp nguy hiểm.



“Tiểu Trần, cháu không cần phải nói gì cả, hôm nay cho dù có liều chết thì

chúng ta cũng phải bảo vệ tôn nghiêm của Vương gia.” Vương Khải kiên định

nói.



“Đúng, chúng ta không thể để cháu chiến đấu một mình.” Vương Tiến

nhấc ống tuýp trong tay lên, trầm giọng nói.



“Cậu Trần, lúc trước là mẹ với chị anh không đúng, nếu bây giờ còn để

cậu một mình chiến đấu vì Vương gia thì Vương gia bọn anh còn là người

sao? Cho nên cậu Trần à, chúng ta hãy cùng nhau chiến đấu!” Vương Thực

cũng kiên định nói.



Nhìn ba người vẻ mặt thấy chết không sờn, trong lòng Lục Trần sững sờ.



Anh còn muốn nói điều gì nữa, nhưng phát hiện đối phương chỉ còn cách

họ ba mét.



“Chuẩn bị chiến đấu.” Trong lòng Lục Trần cười khổ, kế hoạch hôm nay

xem ra chỉ có thể tử chiến.







Vậy nhìn xem ai hung ác hơn ai.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1976 lượt.

Starting to plan a holiday to Vietnam? We know there is a lot of information out there about where to go and when, what is the best foods... If you're not sure where to begin, read our website vietnam visits such as ha giang attractions, war remnants museum all there informations will help you to have a good trip in Vietanm

loading...
DMCA.com Protection Status