Ông bố bỉm sữa siêu cấp

Chương 337: Tài khoản ngân hàng có đến mười hai số

"Này, người anh em, anh có thấy một đôi nam nữ dẫn theo một bé gái tới  
đây không?"  
  
Tới cửa chính thì Chu Hoa hỏi bảo vệ.  
  
Bảo vệ thấy đại thiếu gia nhà họ Chu cũng đã từng đến đây đấu giá vài  
món đồ rồi thì khách sáo trả lời: "Có ạ, giám đốc chúng tôi vừa dẫn bọn họ đi  
chứng thực tài sản rồi."  
  
"Ôi đệch, anh không nói với anh ta là phải có ít nhất một trăm triệu mới  
vào được buổi đấu giá à?" Chu Hoa cười hỏi.  
  
"Có nói rồi ạ, nhưng anh ấy vẫn muốn đi chứng thực, nói không chừng  
người ta còn là đại gia ngầm đấy." Bảo vệ cười nịnh.  
  
"Đệch, nhìn bộ dạng bần hèn của anh ta, nếu anh ta mà là đại gia ngầm  
thì Chu Hoa nhà chúng tôi phải là cậu ấm siêu giàu rồi." Trịnh Thu khinh bỉ  
nói.  
  
Bảo vệ chỉ cười mà không tiếp lời.  
  
Chu Hoa nói: "Hay là chúng ta đứng đây đợi chút rồi hãy vào. Anh đoán  
chắc chẳng mấy phút nữa là anh ta bị đuổi cổ ra ngoài rồi."  
  
"Vâng, em cũng nghĩ vậy." Trịnh Thu gật đầu rồi bọn họ cùng đứng ở cửa  
chính đợi hai người Lục Trần.  
  
Bấy giờ, hai người Lục Trần đang được Hồ Chí Quân dẫn đến một phòng  
khách lớn.  
  
 
 
 
"Giám đốc Lưu, hai vị khách này muốn chứng thực tài sản." Hồ Chí Quân  
nói với một người trung niên.  
  
"Được, mời hai vị theo tôi." Giám đốc Lưu lại dẫn hai người Lục Trần đến  
một phòng làm việc khác, sau đó bảo họ ngồi chờ một lát, sau đó liền có một  
cô gái xinh đẹp bưng hai ly trà nóng vào.  
  
"Hai vị, cấp độ chỗ ngồi của chúng tôi được chia thành năm cấp: Một trăm  
đến năm trăm triệu chỉ có thể ngồi ở phòng khách tầng một, mọi người ngồi  
tự do. Năm trăm triệu đến một tỉ thì ngồi ở phòng riêng thường ở tầng hai.  
Một tỉ đến hai tỉ ngồi ở phòng riêng tinh tế. Hai tỉ đến năm tỉ ngồi ở phòng  
riêng sang trọng. Trên năm tỉ thì được ngồi phòng siêu VIP, có thể hưởng  
nhiều dịch vụ ưu đãi..." Giám đốc Lưu giải thích với hai người Lục Trần.  
  
Lục Trần giơ tay lấy ra một tấm thẻ đen đưa cho giám đốc Lưu: "Kiểm tra  
đi."  
  
Giám đốc Lưu gật đầu rồi nhận thẻ của Lục Trần đưa cho cô trợ lí xinh  
đẹp, sau đó cô trợ lí lấy máy quét thẻ.  
  
"Thưa cậu, buổi đấu giá hôm nay quy tụ rất nhiều vật phẩm vô giá, trong  
đó còn có một sợi lắc tay, nghe nói là có công hiệu thần kì, ít nhất thì cũng  
phải cả trăm triệu, cũng là sản phẩm đấu giá chính hôm nay của chúng tôi."  
Giám đốc Lưu giới thiệu.  
  
"Lắc tay gì mà thần kì thế?" Lục Trần cười hỏi.  
  
"Tên là Bích Huyết Liệm, do một người kì lạ đến kí gửi, sau khi chuyên gia  
của chúng tôi kiểm chứng thì đúng là lắc tay đó có tác dụng thần kì thật, chút  
nữa hai người có thể nghe chủ trì buổi đấu giá giới thiệu." Giám đốc Lưu nói.  
  
Lục Trần hơi cả kinh, anh nhớ sợi lắc tay của ông Vân cũng tên là Bích  
Huyết Liệm, có tác dụng dưỡng khí hoạt máu.  
  
Nhưng chẳng mấy chốc anh đã lắc đầu, anh thấy không thể trùng hợp vậy  
được.  
  
Hơn nữa với thân thủ của ông Vân thì cũng chẳng mấy người có thể áp  
chế được ông ấy.  
  
"Đúng rồi, có phải hôm nay các ông có bán đấu giá một bộ váy cưới  
Khổng Tước không?" Thấy Lục Trần không nói gì, Lâm Di Quân hỏi.  
  
"Đúng vậy, bộ váy cưới này là do nhà tạo mẫu váy cưới đỉnh cấp đích  
thân làm, không những dung hợp cả ngàn vạn lông vũ của khổng tước mà  
còn đính kim cương quý giá lên số lông vũ đó, giá thấp nhất là mười triệu."  
Giám đốc Lưu vừa cười vừa giới thiệu.  
  
 
 
 
"Giám đốc Lưu, xong rồi ạ."  
  
Ngay lúc này, cô trợ lí xinh đẹp trả lại thẻ.  
  
"Bao nhiêu?" Giám đốc Lưu nhận thẻ rồi hỏi.  
  
"Mười hai con số!" Cô trợ lí xinh đẹp vừa nói vừa nhìn Lục Trần, ánh mắt  
xao động.  
  
Cô ta chứng thực tài sản cho vô số người nhưng mười một số cũng  
chẳng có ai chứ đừng nói đến mười hai số.  
  
Vì những đại gia tài sản mười một chữ số thì công ty bọn họ có ghi chép  
cả, hoàn toàn không để người ta đến đây chứng thực.  
  
Còn về phú hào có tài sản mười hai con số cả trăm tỉ thì càng không thể  
nào chứng thực được.  
  
Vì số phú hào như vậy chẳng có nhiều, dường như tất cả mọi người trong  
công ty đều phải nhận ra mặt của những người này, anh kiểm chứng người ta  
chẳng phải là xem thường người ta rồi sao?  
  
"Mười, mười hai con số sao?" Giám đốc Lưu cảm thấy kinh người.  
  
 Đương nhiên ông ta sẽ không nghi ngờ cô trợ lí xinh đẹp rồi, vì đó là do  
máy quét thẻ quét ra mà, trừ khi máy quét bị hư.  
  
Phú hào trăm tỉ, đây là khách hàng VIP đẳng cấp mà, không ngờ bọn họ  
lại để một phú hào trăm tỉ tới chứng thực tài khoản.  
  
"Thưa cậu, tôi rất lấy làm xin lỗi vì hành vi thất lễ hôm nay của chúng tôi,  
vì thế, chúng tôi có thể..." Giám đốc Lưu chuẩn bị tiếp đãi tử tế vị phú hào  
trăm tỉ này.  
  
Một chiếc thẻ đã có mười hai con số thế còn những thẻ khác thì sao?  
  
Ông ta không cho rằng những phú hào đẳng cấp thế này dồn hết tiền vào  
một chiếc thẻ đâu.  
  
Quan trọng là, đây là tiền mặt đấy.  
  
Trong tài khoản có hơn trăm tỉ, nói thật thì trên toàn quốc, ông ta cảm thấy  
chỉ có thể đếm trên đầu một bàn tay.  
  
Rất nhiều phú hào trăm tỉ, đó là do tính luôn tất cả tài sản, bao gồm giá cổ  
phiếu của công ty, tài khoản hiện hữu trong thẻ của họ có được vài chục tỉ là  
đã quá lắm rồi.  
  
 
 
 
Người tùy tiện có trong thẻ mười hai chữ số thế này, đúng là ông ta gặp  
lần đầu.  
  
Lục Trần cười rồi nhận thẻ nói: "Không cần đâu, dịch vụ công ty các ông  
đã rất tốt rồi, dẫn chúng tôi đến phòng riêng đi."  
  
Thái độ phục vụ của công ty này từ bảo vệ đến giám đốc đều khiến anh  
hài lòng.  
  
Người khiêm tốn như anh đã gặp rất nhiều kẻ tham nịnh người giàu, thế  
nên anh cảm thấy công nhân viên của tập đoàn Viễn Châu đều khá được.  
  
Giám đốc Lưu hơi xấu hổ toát mồ hôi, trước đây ông ta cũng cảm thấy  
những qui định kia của công ty hơi thừa thãi và phiền phức.  
  
Nhưng từ nay về sau, ông ta đột nhiên cảm thấy người đưa ra những điều  
lệ này cho công ty tài năng nến nhường nào, nếu không phải bọn họ có thái  
độ phục vụ tốt từ bảo vệ, thế thì họ lại đắc tội với khách hàng đẳng cấp thế  
này rồi.  
  
Ông nhìn người ta mặc áo quần giá chỉ một hai nghìn thì cho rằng người  
ta bình thường.  
  
Đâu ngờ rằng, tùy tiện một chiếc thẻ của người ta đã có đến mười hai con  
số.  
  
Đây là độ cao mà 99,99% người thường có phấn đấu cả đời cũng không  
với tới được.  
  
"Thưa cậu và cô, mời theo tôi." Giám đốc Lưu gật đầu, khách sao dẫn hai  
người Lục Trần vào phòng riêng.  
  
Sảnh đấu giá khá lớn, bây giờ vẫn chưa bắt đầu. Tầng một đã đầy người,  
bấy giờ đang bàn luận gì đó.  
  
Nói chung hơi ồn ào, có cảm giác vàng thau lẫn lộn.  
  
Giám đốc Lưu dẫn họ lên tầng ba.  
  
Tầng ba chỉ có hơn mười phòng riêng, nhưng Lục Trần nhìn thì toàn  
phòng trống, chưa có ai vào ngồi.  
  
Số phòng riêng này không hổ danh là phòng VIP đẳng cấp, trước tiên là  
nội thất trang trí vô cùng hào nhoáng, cách âm rất tốt, có màn hình lớn,  
chuyên thu hình vị trí bục cao.  
  
"Thưa cậu, đây là thẻ khách siêu VIP của công ty chúng tôi. Sau này cậu  
có thể hưởng dịch vụ phục vụ đẳng cấp ở bất kì công ty con nào của chúng  
 
 
 
tôi." Giám đốc Lưu lấy ra một tấm thẻ đưa cho Lục Trần.  
  
Lục Trần cầm xem sơ qua rồi cất vào.  
  
Giám đốc Lưu xã giao thêm chút nữa rồi sắp xếp nhân viên phục vụ mang  
rượu nước vào, sau đó mới chào tạm biệt và rời khỏi.  
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1976 lượt.

Với mong muốn giúp cho học sinh học tốt môn văn, chúng tôi cùng với đội ngủ các bạn giáo viên cư nhân văn, chuyên văn, học sinh giỏi văn biên soạn ra những bài văn hay nhất trên trang học tốt văn chẳng hạn như so sanh uoc nguyen cua thanh hai va uoc nguyen cua vien phuong, van mau tieu hoc lop 5 sẽ giúp ích nhiều cho các bạn trong việc học tốt môn văn của bạn từ tiểu học đến trung học.

loading...
DMCA.com Protection Status