Ông xã của tôi là xã hội đen

Chương 67: Tễ Huyên, Kính Hiên và Tình Tử



Dù sao ba chúng tôi cũng không hiểu họ nói gì, ba đứa cùng cười gian. Một lúc sau, Toilet lão đại và Sơn Khẩu Sóc Dạ cũng nói xong, xem ra gừng già không đủ cay rồi thất bại đi về.

“Cám ơn quà tặng của cô, Hứa Mạn Trữ!” Sơn Khẩu Sóc Dạ dùng tốc độ cực nhanh đem cái gì nhét vào tay Mạn Trữ, may mắn Mạn Trữ phản ứng nhanh ném vật đó ra chỗ khác.

“Bùm!” Một tiếng, pháo nổ doạ tôi hết hồn luôn!

“Không cần!” Mạn Trữ trừng mắt nhìn Sơn Khẩu Sóc Dạ nói, chúng tôi vốn là muốn bỏ lên xe hắn, kết quả thiếu chút nữa bị hắn ném lại, thật sự là khó chịu. Tên Nhật Bản này đúng là thấy ghét mà! Đáng ghét!

“Tạm biệt.” Sơn Khẩu Sóc Dạ nghênh ngang rời đi! Lần sau tuyệt đối cho hắn đẹp mặt!

Bất quá, tiết mục hôm nay đã chấm dứt, Sơn Khẩu Sóc Dạ đi rồi, Toilet lão đại cũng phải rút lui thôi, dựa vào mấy tên tay chân của ông ta đâu phải là đối thủ của Mạn Trữ, vì không muốn mông nở hoa nên chạy nhanh đi! Nhìn khói xe ông ta rời đi, ba chúng tôi vô cùng vui vẻ. Lúc ném pháo nghe thiếng “Ba lý cách cách!” ý cười trên khóe miệng càng sâu hơn, thường thường còn nghe thấy tiếng hét thê thảm của mấy đứa con trai, a ~~~, cái giọng này thì Pavarotti* cũng không bằng a! Chúng tôi ném pháo vào xe Sơn Khẩu Sóc Dạ thì làm sao có thể quên ông ngoại của hắn chứ, tôi và Uyển Nhu mỗi người đều bỏ dây pháo nổ năm trăm vào cốp xe nha.

(Pavarotti là ca sĩ opera giọng nam cao người Italia.

http://vi.wikipedia.org/wiki/Luciano_Pavarotti)

“Tớ dùng pháo nổ năm trăm, hiệu quả thật tuyệt vời!” Mạn Trữ nói.

“Ừ, bất quá chỉ có năm mới mới được thể đốt pháo để đuổi ma quỷ.” Tôi nói.

“Vậy thì đúng rồi, bọn họ chính là quỷ Nhật Bản mà.” Uyển Nhu nói.

“Ừ ha ha ha ha ha ~~~.” Đứng giữa đường, chúng tôi không kiêng nể gì mà cùng cười, mà có lẽ nó cũng có thể xem là tiếng cười đi.

Người trên đường tuy rằng không nhiều lắm, nhưng khi họ nhìn thấy chúng tôi, bất kẻ là nam nữ già trẻ, ngay cả 56 dân tộc đều chỉ có một thái dộ, một ý nghĩ: đúng là bệnh không nhẹ!

Ngày tháng tiếp diễn, cuộc thi học kỳ tàn nhẫn nhất cũng qua đi, cuối cùng cũng nghỉ rồi nếu không học sinh trong trường đều tạo phản hết. Do áp lực của công chúng, trường học tuyên bố chúng tôi được tạm nghỉ. Với tôi mà nói học tập cũng giống như ngồi tù mà không có ngày được tha hay giảm án, nếu như định vào đại học thì có 16 năm tù, đương nhiên nếu thi làm nghiên cứu sinh lại bị nâng mức án lên 2 năm, thạc sĩ rồi tới tiến sĩ thì lại thêm nữa, nếu có người chọn làm giáo viên thì người đó coi như ngồi tù chung thân, vĩnh viễn không có đường ra.

Nhưng kỳ nghỉ tôi nên làm gì đây? Uyển Nhu phải tham gia siêu cấp nữ sinh nên không có thời gian, Tiêu Diêu là giám khảo nên cũng như vậy, Mạn Trữ nhỏ đó vốn không rảnh rồi bây giờ còn rất bận. Tôi định đi thăm ông nội, nhưng không thể, chú Thiệu chắc chắn không đồng ý. Đến bây giờ ông ta vẫn không cho tôi về, không biết ông già mãn kinh kia đang nghĩ gì nữa! Cũng không phải tôi kết hôn với ổng, tôi kết hôn với con trai ông ta thôi, ông ta làm gì mà nổi giận như vậy! Người tới cái tuổi này, thật là rất kỳ lạ.

Không có việc gì làm lại càng không muốn làm bài tập nghỉ lễ, bình thường đều dạo chơi tựa như tôi bây giờ vậy. Tôi đi dạo khu phố, mùa đông rất lạnh, thật không còn tinh thần! Bất quá, hôm nay chỗ này hình như có mình tôi à, cách đó không xa có một người đang cho chú chim nhỏ ăn bánh quy, nhìn sơ anh ta có chút tiêu điều, hơi cô độc, có chút đáng thương.

“Lan Trăn!”

“Anh... Kính Hiên...” Xem ra hôm nay không nên ra cửa, vừa ra liền gặp..., aiz ~~~. “Làm sao anh lại rảnh như vậy?” Nghe Mạn Trữ nói gần đây Tễ Huyên rất bề bộn, Kính Hiên là đối thủ lại không có lý do gì không có việc làm?

“Như vậy không tốt sao? Em không hy vọng anh rảnh rang một chút sao?”

Tôi có nói như vậy sao? “Nhưng Mạn Trữ nói gần đây rất bận mà?”

“Tễ Huyên rất bận, cho nên anh liền rảnh.” Tôi cảm thấy anh Kính Hiên có chút quái, nhìn anh hơi đa cảm.

“Sao vậy?” Kính Hiên đẩy gọng kính một chút “Nhìn anh rất tàn tạ à?”

“Không phải, chẳng qua cảm thấy anh có vẻ không vui.” Nói như thế nào cho tốt đây, cũng không thể trả lời anh là nhìn anh thật tàn, ha ha ~~, làm người phải phúc hậu.

Đột nhiên một trận gió to, chú chim giật mình cất cánh bay đi, anh Kính Hiên ngẩng đầu nhìn chỗ nó biến mất, “Anh sắp rời khỏi đây.”

“Hả...?” Đây là ý gì, “Anh muốn chuyển nhà à?” Tễ Huyên cũng phải đi sao?

Vẻ mặt tôi nhất định rất hồi hộp, cho nên anh Kính Hiên nhìn thấu ý nghĩ của tôi, “Tễ Huyên sẽ không rời đi, chỉ có anh đi. Em không cần lo lắng.”

“À?” Cái này lại càng kỳ, chú Thiệu không phải muốn anh là đại ca sao? “Nhưng anh không phải...”

“Không phải anh, là Tễ Huyên. Rất nhanh em cũng có thể trở lại bên cạnh Tễ Huyên rồi, thế nào? Có phải rất vui không?” Tươi cười của anh Kính Hiên có chút miễn cưỡng, nhưng nụ cười anh vẫn ôn nhu như trước, dù thần sắc anh không giấu được vẻ cô đơn.

“Vậy sao? Tình Tử làm sao bây giờ? Còn có lần trước em nhìn thấy Tễ Huyên nói chuyện với anh, chính là chuyện đứa bé của Tình Tử, đứa bé đó là của anh phải không?”

“Em cho rằng anh kêu Tình Tử uống thuốc phá thai sao?” Anh Kính Hiên đột nhiên nhiên mỉm cười hỏi tôi, aiz ~~~, tuy rằng Nhược Khanh và Uyển Nhu đều cho rằng anh làm như vậy, nhưng tôi vẫn không cảm thấy anh không phải là loại người như vậy, tôi thấy Tình Tử đáng nghi hơn.

“Anh không có kể cho Tình Tử nghe cuộc đối thoại giữa anh và Tễ Huyên, bởi vì anh không hy vọng cô ấy sẽ giết chết một sinh linh vô tội, đồng thời anh nghĩ mẹ anh chắc cũng không muốn mạo hiểm vì Tình Tử.”

“Mẹ anh..., mẹ anh...” Nữ nhân đáng sợ.

“Nếu anh nói ra chuyện này không phải vì muốn em đồng tình thì em có tin không?” Vẻ mặt Kính Hiên rất chân thành, giống như câu trả lời của tôi rất quan trọng, nếu người ta đã như vậy thì tôi cũng không cần kích thích anh ấy.

“Em tin.”

“Cám ơn em.” Lúc anh nói cám ơn giống như rất vui, là vì tôi tin lời anh nói sao, xem ra tôi đã làm được một việc tốt. “Mẹ anh lừa Tình Tử uống thuốc, cho nên đứa nhỏ không còn nữa.” Khi nói tới đứa bé, trong mắt anh Kính Hiên hiện lên một tia đau đớn, “Tuy rằng đứa bé này là chuyện ngoài ý muốn, nhưng...”

“Đó là con anh mà sao anh lại đồng ý cho Tình Tử nói dối?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.2 /10 từ 5 lượt.

Nằm tại độ cao trung bình 1500m so với mực nước biển, Đà Lạt thật sự là một thiên đường nghĩ dưỡng cho bất kỳ du khách nào có dịp đặt chân đến đây. Khí hậu Đà Lạt không quá lạnh giá như mùa Đông miền bắc, mà chỉ se se lạnh đủ để lữ khách co ro thích thú trong chiếc áo ấm giữa rừng thông bạc ngàn nắng. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như trai cay da lat, kombi land coffee Ẩn chứa vẻ đẹp thơ mộng và trữ tình, thành phố ngàn hoa Đà Lạt hút hồn khách du lịch cả trong và ngoài nước ngay từ ánh nhìn đầu tiên.

loading...
DMCA.com Protection Status