Ông xã satan đến gõ cửa

Chương 165: Không hiểu dụng tâm của cô



Anh sẽ không đối nói ‘anh yêu em’ với bất kì người phụ nữ nào khác!

Lòng của Niệm Kiều lập tức liền trầm tĩnh xuống, chân mày khóe mắt đều mang một tia ấm áp, một tia ngọt ngào.

Mạc Thuần thu hết vẻ mặt của cô vào đáy mắt, cuối cùng chán nản đứng dậy.

Phá hư hạnh phúc của người khác, đùa bỡn tận tâm cơ lấy được hạnh phúc nhưng hạnh phúc không thuộc về mình cuối cùng cũng không thể cưỡng cầu.

Xoay người, cô khẽ dừng bước, đưa lưng về phía ba người, nhẹ nói: "Chúc cả hai hạnh phúc."

Sau đó, cô không quay đầu lại, sải bước rời khỏi quán cà phê.

Đẩy cửa ra đi ra ngoài, cô đột nhiên phát hiện bên ngoài trời đang chuyển hồng.

Mạc Thuần không nghĩ tới, mình lại bại thảm liệt như thế.

Có lẽ, buông tay, là một loại thành toàn khác, là cô ngày trước không biết hạnh phúc.

Không bằng, liền chúc cho họ, cũng chính là cho mình một lối thoát.

Niệm Kiều xuyên qua cửa kính nhìn thấy khuôn mặt cô thoáng qua nét cười bước lên xe, cô cũng nở nụ cười.

Cố Hành Sâm quay đầu của cô lại, cau mày hỏi cô: "Cười cái gì?"

"Không có gì." Niệm Kiều cố làm thần bí, sau đó liền xoay người ôm con trai vào lòng ngồi xuống chỗ Mạc Thuần vừa ngồi đối mặt với Cố Hành Sâm.

Cố Hành Sâm có chút không hiểu nhìn tới trước cô, "Làm gì vậy?"

Niệm Kiều ngạc nhiên, "Anh không cảm thấy ba người ngồi cùng nhau rất chật sao?"

Cố Hành Sâm sờ sờ lên cái cằm, hết sức đứng đắn nói: "Ba người ngồi cùng nhau anh không cảm thấy chật nhưng ba người ngủ chung thì anh cảm thấy rất chật!"

Niệm Kiều: "…."

Cố Hành Sâm im lặng cười cười, nhìn khuôn mặt cô đỏ lên, tâm tình của hắn thật tốt.

Ba người ngồi một lát, sau đó liền chuẩn bị về nhà, kết quả lúc ra cửa, Niệm Kiều đột nhiên nghe được có người gọi cô ——

"Niệm Kiều?"

Đinh Việt Nhiên có chút không xác định đi lên trước , trong thanh âm tràn đầy chần chờ.

Niệm Kiều xoay người sang chỗ khác, nhìn ngườtrước mặt i, hỏi: "Xin hỏi anh là ai?"

Đinh Việt Nhiên ngơ ngẩn, ánh mắt từ Niệm Kiều chuyển sang nhìn Cố Hành Sâm, sử dụng ánh mắt hỏi hắn chuyện gì xảy ra.

Vẻ mặt Cố Hành Sâm nhàn nhạt, chỉ nói: "Cô ấy mất trí nhớ."

"Mất trí nhớ?" Một âm thanh nữ vang lên, thành công hấp dẫn tầm mắt.

Hứa Thanh Du nhìn ba người và một đứa tre đang nhìn cô, bộ mặt vô tội hỏi ngược lại: "Sao lại nhìn tôi?"

Cô chỉ cảm thấy tò mò thôi sao họ lại nhìn cô như sinh vật lạ vậy?

Đột nhiên, cô nhìn thấy Cố Cảnh Niên trong ngực Niệm Kiều, trợn to hai mắt, cô tiến lên một bước, mừng rỡ hỏi: "Người bạn nhỏ, cháu còn nhớ cô không?"

Đôi tay Cố Cảnh Niên đang ôm cổ Niệm Kiều, cả người thu lại vào trong lòng Niệm Kiều, hai con mắt to vẫn quan sát Hứa Thanh Du.

Hứa Thanh Du thấy hắn vẫn không có phản ứng, còn tưởng rằng hắn đã quên mình, có chút thất vọng bĩu môi, thì thầm một tiếng: "Thì ra là tôi không dễ làm cho người khác nhớ tới vậy "

Đinh Việt Nhiên nghe được cô nói thầm, có chút không xác định hỏi: "Em nói gì vậy?"

Hứa Thanh Du đột nhiên ngẩng đầu, nhìn hắn, khoát tay nói: "Không có, em không nói gì cả."

Đinh Việt Nhiên vẫn nhìn cô, muốn từ trong mắt cô tìm hiểu chút, cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì.

Cô rốt cuộc đã thay đổi không còn là một Hứa Thanh Du đơn thuần nữa.

Vướng vào tình yêu, cô liền học được cách che giấu cảm xúc của mình.

Lúc cô cười, có lẽ là cô cũng không vui vẻ, lúc cô trầm mặc cũng không thể nói là cô đang đau khổ.

Cô chỉ không muốn làm cho người khác nhìn ra tâm tình của mình, cô chỉ là ——

Không muốn làm cho người khác cảm thấy cô đáng thương, dùng ánh mắt thương hại nhìn cô!

Kết hôn gần ba năm, cuối cùng vẫn rơi vào cảnh tan vỡ, nhưng ít nhất, cô cũng đã từng yêu và từng đau khổ vì yêu, tất cả, cũng đáng giá

Cô đã biết Đinh người trong lòng của Việt Nhiên chính là Niệm Kiều, cho nên hiện tại thấy vẻ mặt Đinh Việt Nhiên quá mức rõ ràng mừng rỡ, cô cảm thấy rất khó chịu.

Cho nên, cô không muốn tiếp tục ở lại nơi này, cô muốn rời xa nơi đau thương này!

Vì quá yêu cho nên dù cô đã yêu người khác thậm chí có con nhưng hắn vẫn nhớ cô mãi không quên sao?

Mà cô đã thật sự thật bại nên mới cùng Đinh Việt Nhiên ly hôn?

Cô không biết, cô cũng không muốn biết thêm, đời này, cứ như vậy đi, tùy duyên vậy.

Mới vừa bước chân, sau lưng đột nhiên có một giọng nói non nớt cất lên, "Tỷ tỷ, em nhớ ra chị rồi."

Chẳng những Hứa Thanh Du ngây ngẩn cả người, ngay cả Niệm Kiều cùng Cố Hành Sâm cùng với Đinh Việt Nhiên, cũng ngây ngẩn cả người.

Sau đó liền nhìn Cố Cảnh Niên từ trong ngực Niệm Kiều tụt xuống, đi tới bên cạnh Hứa Thanh Du, lôi kéo vạt áo của cô.

Hứa Thanh Du vẫn còn sững sờ, cũng đang nhìn Cố Cảnh Niên kéo vạt áo mình, bản năng ngồi xổm người xuống nhìn hắn.

Cố Cảnh Niên đi đến gần hôn lên mặt cô, sau đó nói: "Tỷ tỷ, em vẫn còn nhớ lần trước chị đã giúp em!"

Ba giây sau, Hứa Thanh Du chợt nhảy lên, ôm cánh tay Đinh Việt Nhiên, hưng phấn nói: "Việt Nhiên, nó nhớ em! Nó vẫn còn nhớ em诶! Em còn tưởng rằng nó đã quên mất em!"

Đinh Việt Nhiên ngước nhìn người phụ nữ trước mặt, trầm giọng hỏi: "Nó nhớ em em vui vẻ như vậy sao?"

Hứa Thanh Du không chút suy nghĩ, trực tiếp trả lời: "Dĩ nhiên, em bị cả nhà anh bỏ rơi, hiện tại có người nhớ rõ em hơn nữa sau mấy tháng mà nó vẫn nhớ rõ em, mà mới chỉ là một đứa trẻ, cho nên em có thể không cao hứng sao?"

Lời vừa ra khỏi miệng, cô mới phát giác có những lời không thể nói.

Bị người Đinh gia bỏ rơi, vốn chính là lỗi của cô, cô lại dùng giọng điệu này nói ra, tựa hồ đang oán giận.

Liễm liễm thần sắc, cô nhỏ giọng nói: "Xin lỗi."

Sau đó, cô ngồi xổm xuống, ôm lấy Cố Cảnh Niên, cười nói: "Tiểu bảo bối, cám ơn emcòn nhớ rõ chị."

Nói xong, cô lại bắt đầu tìm trên người lấy ra một vật làm lễ vật cho Cố Cảnh Niên, cuối cùng, ánh mắt nhìn thấy chiếc nhẫn cưới trên tay.

Nâng lên một nụ cười thê lương tuyệt mĩ, cô đưa tay phải ra, dưới ánh mắt khiếp sợ của ba người, chậm rãi lấy chiếc nhẫn trên ngón tay vô danh ra, đặt vào tay Cố Cảnh Niên, sau đó khép tay của hắn lại, nói: "Tiểu bảo bối, đây là món đồ quý giá nhất trên người chị, em khiến chị rất vui nên chị tặng nó cho em, em nhớ giữ kĩ nhé!"

Cố Cảnh Niên mặc dù không hiểu chiếc nhẫn cưới này rốt cuộc đáng giá bao tiền, nhưng Hứa Thanh Du nói nó là đồ quý giá nhất trên người cô, vậy khẳng định là rất quý , cho nên hắn không thể nhận!

Vì vậy, hắn đưa chiếc nhẫn trong tay trả lại cho Hứa Thanh Du, nói: "Tỷ tỷ, mẹ nói rồi, không thể tùy tiện lấy đồ của người khác, nó là vật đáng giá nhất của chị, em càng không thể lấy."

Hứa Thanh Du sửng sốt một chút, sau đó cười tươi, giống như muốn để cho mọi người biết, cô hiện tại rất vui vẻ!

Nhưng nếu thật vui vẻ, thì không cần cố gắng cười như vậy?

Phải có bao nhiêu kiên cường mới có thể che giấu đau thương trong lòng?

"Tiểu bảo bối thật hiểu chuyện, chiếc nhẫn này trước kia đối với tỷ tỷ mà nói rất quan trọng, nhưng là hiện tại…" dừng một chút, Hứa Thanh Du hít sâu một hơi, sau đó mới tiếp theo nói: "Nhưng là bây giờ đối với tỷ tỷ mà nói, nó đã không quan trọng, cho nên tiểu bảo bối có thể nhận lấy nó, cứ như vậy, không cho cự tuyệt nữa!"

Cố Cảnh Niên làm khó nhìn cô, sau đó ngẩng nhìn Niệm Kiều.

Niệm Kiều hướng về phía hắn nhẹ nhàng lắc đầu một cái, nhưng Cố Cảnh Niên còn chưa kịp trả nhẫn cho Hứa Thanh Du, Hứa Thanh Du liền đứng lên, nói với mọi người: "Tôi còn có chuyện, đi trước a."

Sau đó, cô thật sự sải bước rời đi, dưới con mắt kinh ngạc của Đinh Việt Nhiên, cũng không quay đầu lại rời đi.

Niệm Kiều nhìn Đinh Việt Nhiên, mặc dù không nhớ rõ, nhưng trực giác của cô nói cho cô biết, quan hệ trước hai người, thật không đơn giản!

Hơn nữa Hứa Thanh Du vừa rồi như vô tình lại cố ý nhìn cô một cái, cô loáng thoáng cảm thấy, người trước mặt này cùng người phụ nữ vừa mới rời đi có vấn đề có lẽ là vì cô!

Cô đi tới, lấy chiếc nhẫn trong tay Cố Cảnh Niên đưa cho Đinh Việt Nhiên nói: "Mặc dù tôi không biết giữa hai người rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng mà tôi lại nhìn ra được, cô bé kia rất thích anh, hi vọng anh không phụ cô ấy!"

Đinh Việt Nhiên nhìn cô, từ ánh mắt của cô, hắn xác định cô là mất trí nhớ thật.

Sau đó, hắn cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trong tay cô một lát, lại ngẩng đầu, tự giễu cười , hỏi ngược lại Niệm Kiều: "Nếu như có người cũng rất yêu em, em nhất định sẽ không phụ hắn sao?"

Niệm Kiều ngớ người, cô không nghĩ tới Đinh Việt Nhiên sẽ hỏi ngược lại mình như vậy, trong lòng của cô chỉ có Cố Hành Sâm!

Quay đầu lại nhìn hắn một cái, phát hiện sắc mặt hắn đã bắt đầu u ám, cô cảm thấy không tốt.

Nhét chiếc nhẫn vào trong tay Đinh Việt Nhiên, cô trịnh trọng nói: "Nếu đã kết hôn, nói vậy anh với cô ấy cũng không phải là một chút tình cảm cũng không có, đừng vì một người phụ nữ anh không thể có tổn thương người phụ nữ yêu anh. Có lẽ anh sẽ cảm thấy những lời tôi nói rất giả dối nhưng tôi có thể nghiêm túc nói cho anh biết nếu anh ấy không yêu tôi, tôi cũng sẽ buông tay, chúc hắn hạnh phúc, sau đó tìm một yêu tôi, cố gắng học cách yêu thương hắn, đi cùng hắn cả đời, trên đời này, ai bỏ ai cũng không phải không thể sống nổi, quan trọng là, xem anh có thể hiểu ra được không."

Đinh Việt Nhiên nhìn cô, hai người nhìn thẳng vào mắt hồi lâu, hắn mới mở to mắt, thở dài một tiếng, nắm chặt chiếc nhẫn trong tay , sải bước về hướng Hứa Thanh Du vừa biến mất.

Niệm Kiều xoay người, chống lại tầm mắt đáng sợ của một người khác, lấy lòng cười cười.

Cố Hành Sâm nặng nề hừ một tiếng, xoay người đi tới xe của mình, lúc đóng cửa, cửa xe bị hắn làm rung mạnh, Niệm Kiều vội vàng che tai Cố Cảnh Niên.

Thật thấp than một tiếng, cô ôm con cũng lên xe, nghiêng đầu nhìn hắn, lại thấy mặt của hắn vẫn u ám, tựa hồ bão táp lại sắp tới!

Người đàn ông này a, hắn là thật không hiểu dụng tâm của cô sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau cinema, su khac nhau wcdma rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại sukhacnhau.com.