Ông xã satan đến gõ cửa

Chương 168: Đau lòng vô cùng(1)



Trong phòng bệnh yên tĩnh vô cùng, mọi người tựa như ngầm thống nhất với nhau, cũng nín thở, lẳng lặng nhìn một nhà ba người trong góc tường kia.

Sắc mặt Niệm Kiều trắng bệch, trong nháy mắt lời ra khỏi miệng, cô mới cảm thấy cảm giác đau đớn tới hít thở không thông này!

Một câu nói, đả thương hắn, cũng đả thương chính cô.

Không cách nào hô hấp, không cách nào quay đầu lại.

Sau đó, cô nhìn thấy hắn lộ ra một nụ cười tự giễu, cả người giống như bị rút hết sức lực, lảo đảo lui về phía sau hai bước.

Đứng lại, nhìn cô.

Niệm Kiều gắt gao ôm lấy Cố Cảnh Niên, cô không biết bây giờ Cố Hành Sâm lui về phía sau là có ý gì, cô chỉ sợ hắn sẽ lại cướp đi đứa con của mình lần nữa.

Nhưng tại sao, nhìn gương mặt thất bại của hắn, cô lại muốn tiến lên ôm hắn một cái?

Nhưng cô không thể!

Nếu cô mềm lòng liệu chuyện gì sẽ xảy ra nữa? Người bị thương tổn sẽ là ai?

Cô không sợ mình bị thương lần nữa, nhưng là cô sợ ——

Nắm thật chặt cánh tay, hành động của cô tỏ rõ lòng của cô —— cô sợ con trai sẽ bị tổn thương lần nữa!

Nhưng Cố Hành Sâm chỉ nhìn cô, không nói gì, thật sự không làm gì chỉ tiếp tục nhìn cô.

Câu nói ‘ sẽ không yêu anh nữa ’, so bất kỳ vũ khí gì đều có sức sát thương cao hơn cả!

Siết chặt đôi tay, hắn liều mạng đè nén vẻ đau đớn trong đáy lòng mình xuống, chỉ có như vậy, mới không còn để cho mình quá nan kham, thái lang bái.

"A Sâm, em không sao chứ?" Cố Hành Diên không yên tâm tiến lên một bước, hỏi Cố Hành Sâm một câu.

Hắn tựa như không nghe thấy câu nói đó, đứng tại chỗ, vẫn nhìn Cố Niệm Kiều, giống như muốn nhìn thật kĩ toàn bộ con người cô vậy.

Anh mắt kiên định như vậy, sắc bén như vậy, giống như dính chặt Niệm Kiều vào tường , không thể nhúc nhích một phần.

Niệm Kiều có chút sợ, càng đau lòng nhiều hơn.

Trước khi khôi phục trí nhớ, cô giống như Cố Niệm Kiều trước kia, bất chấp tất cả cũng phải ở cùng hắn, nhưng ——

Sau khi khôi phục trí nhớ, cô liền bắt đầu có điều cố kỵ, cô bắt đầu đem trọng tâm từ trên người Cố Hành Sâm dời đến trên người Cố Cảnh Niên.

Cô không còn là một cô bé, cô đã là một người mẹ, cô không thể tùy hứng nữa.

Được phép sợ, được phép mệt mỏi, lúc thời điểm đến, cô chỉ biết, cô không muốn mình bị thương nữa, cô chỉ muốn bảo vệ chính mình, sống thật tốt bên cạnh con trai, để nó có thể khỏe mạnh vui vẻ lớn lên.

Nhưng tại sao, cô dùng sức bảo vệ mình như vậy, cũng đã có thể bảo vệ được mình, nhưng tâm cô lại đau như vậy?

Môi mỏng mím chặt , Cố Hành Sâm sâu sắc nhìn cô một cái, sau đó, lui về phía sau một bước, xoay người.

Trong nháy mắt đó, Niệm Kiều chỉ cảm thấy có đồ vật gì đó từ người đàn ông yêu mình nhất đã bỏ cô mà đi, càng lúc càng nhanh, cô muốn nắm chắc, làm thế nào cũng không bắt được.

Thời gian tựa hồ cũng bị lòng người chỗ điều khiển, một giây biến ảo thành nghìn vạn giây, sau đó ——

Niệm Kiều nhìn thấy, hắn chậm rãi xoay người, mỗi một millimet cô đều thấy rất rõ ràng.

Cô nhìn thấy hai bàn tay nắm chặt của hắn từng chút từng chút một thả ra, cho đến hoàn toàn mở ra, lòng bàn tay trống trơn.

Giống như, tay của cô, từng bị hắn giữ thật chặt trong lòng bàn tay, cô liều mạng muốn rút ra, hắn cuối cùng nhịn đau thỏa mãn nguyện vọng của cô.

Lòng bàn tay của hắn vô ích, nhưng ngay cả mang theo lòng của cô cũng vô ích.

Cô nhìn thấy mắt của hắn từ từ rũ xuống, hàng lông mi dày như che dấu tất cả tâm tình trong lòng hắn.

Giống như, cô là ánh sáng từng bị hắn hoàn toàn nhét vào trong mắt, giờ khắc này, hắn rốt cuộc lựa chọn hạ tầm mắt, không hề nhìn cô nữa.

Cô nhìn thấy bước chân của hắn từ từ nâng lên, nhìn thấy trên giầy của hắn có chút bụi bặm.

Loại người thích sạch sẽ như hắn sao lại để cho giầy của mình dính bụi bặm như vậy?

Cô không biết, hắn liều mạng chạy về, không phải là vì nghe cô nói câu ‘ tôi sẽ không yêu anh nữa’.

Cô không biết, câu nói độc ác tàn nhẫn kia khiến người bị tổn thương sâu sắc nhất cuối cùng lại chính là hắn.

Cô không biết, từ trước tới giờ hắn luôn đặt cô lên trên tất cả, biến cô trở thành trân bảo quý giá nhất trên thế giới.

Cô không biết, cô không biết

Cô từng là kiêu ngạo lớn nhất của hắn nhưng bây giờ lại là người làm hắn đau lòng nhất.

Hắn từng là người cô mê luyến nhất nhưng bây giờ lại là người làm cô đau lòng nhất mỗi khi nhớ tới.

Ánh mắt của Niệm Kiều vẫn dừng lại trên cánh cửa. Sau khi bóng lưng của Cố Hành Sâm biến mất sau cánh cửa Niệm kiều chậm rãi nhắm mắt lại, té xuống

Thế giới một mảnh hắc ám, bên tai là ai đang gọi tên của cô?

Là ai đều không quan trọng, cô chỉ biết, không phải hắn, không phải hắn

————

Đêm lạnh như nước, trước cửa sổ sát đất thư phòng lầu hai, một người lẳng lặng đứng, thân thủ cao ngất, lạnh lùng.

Thư phòng không có mở đèn, ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào phòng, làm cho cái bóng lưng của hắn kéo dài ra, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.

Điện thoại trên bàn sách đột nhiên rung lên, nhưng hắn lại giống như không nghe thấy, thần sắc bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cố Hành Diên đứng ở cửa thư phòng, nhìn theo bóng lưng hắn nửa phút, cuối cùng vẫn là thở dài, xoay người đóng cửa rời đi.

Kể từ khi trở về từ bệnh viện, hắn vẫn cứ im lặng không nói bất kỳ một câu nào!

Bệnh viện gọi tới nới Niệm Kiều lại ngất xỉu, do tâm tình bị kích động quá lớn, cần tĩnh dưỡng, hắn nghe rồi, cũng không có động tĩnh gì.

Giống như từ khi ra khỏi phòng bệnh trái tim của hắn đã chết rồi.

Dù nhắc tới chuyện Niệm Kiều, hắn cũng không có bất kỳ phản ứng nào.

Nhưng sự bĩnh tĩnh đó có phải là đang che giấu đi một dòng cảm xúc mãnh liệt trong hắn không, chỉ có hắn mới biết?

Cho đến khi điện thoại rung chuông lần thứ N, Cố Hành Sâm rốt cuộc cũng thu hồi tầm mắt phiêu lãng của mình, xoay người lại cầm điện thoại di động lên nhận, "Chuyện gì?"

Mạc Thiên Kình vốn bởi vì hắn không nhận điện thoại mà đang rất tức giận, nhưng vừa nghe thấy giọng hắn, nhất thời cau mày lại, "Hành Sâm, anh có chuyện gì sao?"

Cố Hành Sâm giơ tay chống lên trán của mình, cùi chỏ chống trên cửa sổ sát đất, hỏi, "Tìm tôi có chuyện gì?"

Mạc Thiên Kình mặc dù nghe được giọng điệu của hắn không đúng lắm, nhưng hắn không muốn nói, hắn cũng không có ý định hỏi nhiều, chỉ nói chuyện mình phải nói, " Chuyện Tần Mộ Bạch rất khó giải quyết."

"Mẹ hắn không phải đã được cứu ra sao?"

"Ừ, Tần Dĩnh đã được cứu ra, nhưng vấn đề là, Tần Mộ Bạch dính vào ma túy." Mạc Thiên Kình nhanh chóng nói.

Cố Hành Sâm hơi ngạc nhiên, đột nhiên nhớ tới lần trước Lục Quân Thành đã nói ——

Cố Hành Sâm, ngươi đã giết em trai ta, ta cũng muốn cho ngươi nếm thử cảm giác mất đi người thân một chút!

Ban đầu Tần Mộ Bạch hạ độc với Niệm Kiều là do Lục Quân Thành bắt cóc mẹ Tần Mộ Bạch —— Tần Dĩnh!

Tần Mộ Bạch lớn lên trong một gia đình chỉ có mẹ, mẹ là người rất quan trọng với hắn, cho nên nếu so sánh mẹ hắn với phụ nữ thì mẹ hắn đương nhiên sẽ có ý nghĩa hơn, cho nên, hắn không tiếc bất cứ giá nào cũng muốn cứu mẹ của mình!

Chỉ là, hắn cũng không biết, việc mẹ hắn bị bắt tất cả là do Cố Hành Sâm đã giết chết em trai của Lục Quân Thành – Lục Quân Túc!

Lục Quân Thành lấy tính mạng mẹ hắn bức hắn bắt Niệm Kiều tới Italy, hắn không muốn làm khổ Niệm Kiều nhưng lại không nghĩ rằng cuối cùng lại hại mẹ mình mất đi một ngón tay!

Khi hắn nhận được chuyển phát, lúc mở ra thấy ngón tay kia, hắn không thể dùng một ngôn ngữ nào để hình dung tâm trạng của mình lúc đó!

Hối hận! Cùng với —— đau thấu xương!

Hắn chỉ có thể làm theo lời Lục Quân Thành nói, cho nên lúc Nhậm Thiên Nhã bắt cóc Niệm Kiều lần thứ hai, lúc đó hắn cũng ở trong ngôi biệt thự kia, chính lúc đó, hắn cho Niệm Kiều uống cổ độc.

Vốn Lục Quân Thành chỉ muốn hắn bắt Niệm Kiều đưa tới Italy, nhưng lại ngoài ý muốn từ mẹ của hắn biết được nơi có cổ độc. Hắn muốn biết thử loại cổ độc này cho nên Lục Quân Thành phát điên nên nói muốn xem người trúng loại độc này sẽ có phản ứng thế nào cho nên mới muốn Tần Mộ Bạch hạ độc Niệm Kiều bằng loại cổ độc này.

Sau đó , Tần Mộ Bạch lừa gạt Lục Quân Thành nói, người trúng cổ độc trừ khi ở cùng chỗ với người hạ độc nếu không thì cổ độc sẽ lây sang người khác. Cho nên Lục Quân Thành mới đồng ý chờ độc trên người Niệm Kiều được giả mới bảo Tần Mộ Bạch dẫn tới.

Chỉ là Lục Quân Thành không nghĩ tới, trong quá trình giải độc cho Niệm Kiều, Tần Mộ Bạch sẽ cùng Cố Hành Sâm liên hiệp đối phó với hắn.

Cho đến lần trước Tần Mộ Bạch cùng Mạc Thiên Kình đánh úp Lục Quân Thành, cứu Tần Dĩnh ra, Lục Quân Thành mới biết hắn đã đánh giá thấp người đàn ông này!

Hắn quá yêu người phụ nữ Cố Niệm Kiều, cho nên cho dù là đang giúp tình địch, hắn cũng sẽ không tiếc .

Loại yêu này là ngu ngốc hay là quá si tình?

Đầu óc Cố Hành Sâm có chút rối loạn, hắn vuốt mi tâm, muốn để cho mình suy nghĩ rõ ràng một chút.

Trong quá trình Tần Mộ Bạch cứu Tần Dĩnh, bị ống tiêm bắn trúng, Mạc Thiên Kình lúc ấy thiếu chút nữa cũng bị bắn trúng, chắc do lần đó nên hắn mới bị dính tới ma túy.

Đầu hắn nhức vô cùng, Cố Hành Sâm phiền não nói với Mạc Thiên Kình: "Tôi tắt máy trước đây, ngày mai tôi sẽ qua

."

Mạc Thiên Kình có chút giật mình, hắn vừa tới liền nhận được điện thoại nói người phụ nữ của hắn đã xảy ra chuyện, sau đó hắn liền vội vã trở về, hiện tại còn nói muốn qua đât, coi như là người sắt, cũng không chịu nổi bay tới bay lui như vậy chứ?

"Hành Sâm, anh có phải đã xảy ra chuyện gì rồi hay không?"

Cố Hành Sâm xoay người, cả người dựa vào cửa sổ, cổ họng căng đau, khàn giọng mở miệng hỏi: "Thiên Kình, anh với cô ấy đã từng xảy ra vấn đề gì chưa?"

Mạc Thiên Kình liền giật mình, ‘cô ấy’ mà hắn nhắc đến chính là đang nói tới người phụ nữ của mình sao?

Nhớ tới người phụ nữ đó kia, khóe miệng Mạc Thiên Kình không khỏi nhếch lên, cười khẽ một tiếng, nhưng vì bận tâm đến tâm tình của hắn đang sa sút, hắn vội vã ngăn chặn tiếng cười của mình, nói: "Dĩ nhiên, ba năm trước, chúng tôi còn chiến tranh lạnh, chúng tôi cãi nhau vô cùng lớn, không ai có thể khuyên giải được."

Cố Hành Sâm nhíu chặt chân mày, có chút không dám tin tưởng hỏi: "Cãi nhau những ba năm?"

Mạc Thiên Kình cười , "Cũng không phải là chiến tranh lạnh trong ba năm, chỉ là trong ba năm đó không khí giữa chúng tôi lạnh như băng, tôi dùng mọi biện pháp sủng ái lấy lòng cô ấy cũng không làm cô ấy cảm động. Nếu không phải lần trước diễn tuồng vui, bây giờ cô còn là một khối băng!"

Cố Hành Sâm nghe thấy vậy giống như rơi vào trong sương mù, nhưng cũng không truy hỏi nữa, đối với đường tình của mỗi người người khác không thể nào có thể tưởng tượng được những khó khăn của nó.

Thật thấp thở dài, hắn nói vào điện thoại: "Tôi cúp máy đây."

Sau đó, thật sự cúp.

Mạc Thiên Kình đang cao hứng, đột nhiên bị cúp điện thoại, lúc đó hắn bối rối một lúc lâu mới phản ứng được, chỉ hận không thể đập nát điện thoại vào gáy Cố Hành Sâm.

————

Ba ngày sau, phi trường.

Niệm Kiều nhìn đồng hồ, không sai biệt lắm, liền quay đầu lại nói với An Manh Manh, "Manh Manh, tốt lắm, mình phải đi, bạn trở về đi."

An Manh Manh đột nhiên ngẩng đầu, giống như là từ trong trầm tư phục hồi tinh thần lại, nhìn cô, ngơ ngác hỏi: "Cái gì?"

Niệm Kiều thở dài, cầm tay An Manh Manh, giọng thật thấp, mang theo một tia không thôi, "Manh Manh, trở về đi thôi, mình sắp phải lên máy bay rồi, không nên nhìn mình đi, như vậy bạn sẽ rất khó chịu."

An Manh Manh vừa nghe cô nói như thế, lập tức liền khó chịu, nắm chặt tay Niệm Kiều không chịu buông ra, "Có thể không đi không? Lần này bạn đi rồi, có thể vĩnh viễn cũng sẽ không trở lại, về sau mình cũng không thể thấy được bạn nữa, bạn thật sự nhẫn tâm như vậy sao, cũng không muốn thấy mình nữa sao?"

Niệm Kiều nghe thấy cô nói như vậy nước mắt không kìm được rơi xuống, Cố Cảnh Niên trong ngực tựa hồ cũng cảm thấy không khí thương tâm giữa hai người, cúi đầu không lên tiếng.

"Có lẽ, mình sẽ trở về, có lẽ, mình sẽ nói cho bạn biết mình đi đâu."

"Có lẽ, có lẽ! Cố Niệm Kiều bạn không thể cho mình một câu khẳng định sao? Bạn thật rất không có lương tâm, trước kia bạn rời đi một mạch ba năm, thật vất vả mới trở lại, lại rời đi ba tháng, bây giờ lại náo loạn? Đi cũng không định trở lại sao?"

Biết rõ cô cũng vì bất đắc dĩ mới rời đi, biết rõ cô cũng bởi vì sự thương tâm mới rời đi, nhưng An Manh Manh cũng không thể kìm nén mà không lớn tiếng với co được.

Một người, một thành phố.

Yêu một thành phố là bởi vì trong đó có một người cô yêu thương.

Mà rời đi một thành phố, không bao giờ trở về, có lẽ là vì người trong thành phố kia đã để cho mọi tình cảm của cô biến thành tro bụi.

Rời đi, không phải là bởi vì không thương, mà bởi vì quá yêu.

Niệm Kiều ngửa đầu nháy nháy mắt, cố gắng hướng về phía An Manh Manh cười , "Mình sẽ nhớ, đời này, từng có một người đã xuất hiện trong cuộc đời của mình, tên của cô ấy là —— An Manh Manh!"

"Bạn còn nói! Đều không phải đi rồi sẽ không trở về nữa mà, sao lại nói những lời như vậy ! Bạn là cố ý muốn mình khóc sao!" An Manh Manh khóc lớn hô to, trong phi trường mọi người lui tới đều nhìn lại, họ nhất thời thành tiêu điểm.

Đứng ở một bên Lạc Quân Việt nâng trán, loại cảm giác trở thành tiêu điểm này thật sự không tốt.

Tiến lên nhẹ nhàng ôm lấy An Manh Manh, hắn tự tay lau nước mắt trên mặt cô đi, dịu dàng dụ dỗ, "Ngoan, đừng khóc, đi rửa mặt, cái bộ dáng này, hôm nay không có cách nào thấy ba mẹ anh rồi."

An Manh Manh nhìn hai mắt hắn, nhớ tới hôm nay còn phải gặp cha mẹ hắn mà mắt cô lại khóc tới sưng lên thì không tốt lắm.

Vì vậy, cô quay đầu lại nói với Niệm Kiều: "Mình tới phòng vệ sinh chút, bạn ở đây chờ mình, nhất định phải chờ mình!"

Niệm Kiều gật đầu một cái, đôi mắt đẫm lệ mông lung nhìn cô thật nhanh đi tới phòng vệ sinh.

Thật ra thì, cả đời này có một người bạn như vậy là may mắn của cô.

Tầm mắt quay lại, lại phát hiện Lạc Quân Việt vẫn nhìn chằm chằm vào cô, sau đó đưa tới một bọc khăn giấy, "Lau một chút đi."

"Cám ơn." Niệm Kiều nhận lấy khăn giấy, thật đúng là mất thể diện, cư nhiên khóc thành bộ dạng này.

Lạc Quân Việt đứng, từ trên xuống dưới nhìn Niệm Kiều, do dự hồi lâu, nhưng vẫn mở miệng hỏi, "Cô không phải là muốn rời khỏi nước chứ? Hôm nay cô tới sân bay chẳng qua là muốn gây sự chú ý cho chúng tôi, cô không phải là chuẩn bị về quê nhà sao?"

Mặc dù hắn đang hỏi cô, nhưng trong giọng điệu của hắn ẩn chứa sự khẳng định, lại làm cho Niệm Kiều kinh hãi không thôi.

Hắn làm sao biết cô muốn trở về quê hương? Chuyện cô muốn về quê trừ dì Trần, cô cũng chưa nói với ai, hắn từ đâu mà biết được?

Lạc Quân Việt nhìn ánh mắt của cô cũng biết là mình đã đoán đúng, chợt nói: "Cô không phải hiểu rõ Cố Hành Sâm rất rõ sao?"

Niệm Kiều đặt Cố Cảnh Niên ngồi xuống ghế, đứng lên, không hiểu nhìn hắn, "Tại sao nói như vậy?"

Lạc Quân Việt nhướng mày, nhàn nhạt nói: "Nếu như cô hiểu rõ hắn, ngày đó cô đã không nói những lời tổn thương hắn như vậy, nhìn bộ dạng bị tổn thương kia của hắn, cô có nghĩ tới cảm giác của hắn không? Hắn cũng chỉ là một con người bình thương, bị thương cũng sẽ khó chịu."

Trái tim Niệm Kiều nghẹn ngào, nhỏ giọng phản bác: "Nhưng là… là hắn tổn thương tôi trước."

Nếu như không phải vì sự tàn nhẫn vô tình kia ngày đó cô làm sao lại không lựa lời mà nói như vậy?

Thật ra thì, người sáng suốt đều nhìn ra muốn cô không yêu Cố Hành Sâm nữa, đó là không thể nào!

Lạc Quân Việt cười khổ, "Tôi thật sự rất thương cho Cố Hành Sâm. Hắn yêu cô như vậy nhưng cô lại không thể cảm nhận được tình yêu của hắn."

Niệm Kiều nhăn mày, "Có ý tứ gì?"

"Đừng nói với tôi là cô không hoài nghi nguyên nhân hắn muốn bỏ con của hai người. Nếu hoài nghi, tại sao lại không tìm hiểu rõ nguyên nhân ? Hắn yêu cô nhiều như vậy, không cần tôi nói thì sự cảm nhận của cô mới là quan trọng. Với chuyện kia tôi là một người ngoài cũng cảm thấy là có một nỗi khổ tâm khó nói huống chi là cô mà cũng không nghĩ ra sao? Cố tiểu thư, thứ cho tôi nói thẳng, cô nếu cứ chấp nhất làm tổn thương hắn, sớm muộn có một ngày, hắn sẽ rời khỏi cô đó."

Hô hấp của Niệm Kiều cứng lại, thật lâu mới phản ứng được, cười khổ, cô cười hỏi ngược lại, "Tại sao anh lại cho là tôi kiên quyết rời khỏi hắn là bởi vì hắn làm tổn thương tôi?"

Lạc Quân Việt cau mày, "Chẳng lẽ không đúng sao?"

Niệm Kiều hít sâu, trong mắt tràn đầy đau đớn, "Tôi có thể chịu đựng tất cả đau đớn mà hắn mang lại nhưng không cách nào chịu đựng hắn che chở tôi."

"Hắn che chở cô cũng là có lỗi sao?" Lạc Quân Việt kinh ngạc không dứt, phụ nữ không phải là đều hi vòng người đàn ông của mình có khả năng bảo vệ mình sao? Tại sao Cố Hành Sâm có thể bảo vệ cô lại bị cô ghét bỏ chứ?

Niệm Kiều nhìn hắn, cười , "Lạc tiên sinh, tính tình của tôi và Manh Manh có chút quật cường, thậm chí là mạnh hơn, anh có thể hỏi Manh Manh một chút, nếu như có một ngày, anh vạn bất đắc dĩ muốn thương tổn cô ấy, cô ấy sẽ hi vọng anh gạt cô ấy mà thương tổn cô ấy hay là để cho cô ấy biết chân thương của việc làm tổn thương cô ấy."

Lạc Quân Việt ngơ ngẩn, thế nào cũng không nghĩ đến Niệm Kiều sẽ hỏi vấn đề này.

Niệm Kiều nhìn ánh mắt khiếp sợ của hắn, không khỏi than một tiếng, "Phụ nữ cần được bảo vệ, chỉ là phụ nữ càng cần đàn ông của mình tin tưởng mình. Hắn nên tin tưởng tôi, để cho tôi biết chân tướng của sự tình, thật ra thì cũng sẽ không làm cho mọi chuyện trở nên xấu hơn, có lẽ tôi sẽ oán hắn, nhưng ít nhất, tôi sẽ không hận hắn."

Hắn tại sao lại không tin, cô có thể phối hợp cùng hắn và Tần Mộ Bạch trình diễn như thật?

Cô không phải một người hèn yếu, càng không phải là một người không rõ thị phi, nếu như ban đầu cô biết Cố Hành Sâm muốn bỏ đi đứa con, ép cô cùng Cố Cảnh Niên tách ra, đều là bởi vì cổ độc trong người cô, không thể không làm như vậy, cô sẽ không hận hắn như vậy.

Nhưng hắn lại không nói cho cô biết, cái gì cũng giấu ở trong lòng, để cho cô tự suy đoán lung tung, để cho cô thương tâm đến chết, để cho cô vô vọng tuyệt vọng, cuối cùng ôm hận mất trí nhớ.

Cô cần hắn bảo vệ, càng thêm cần hắn cho cô một cơ hội, để cho cô có thể chứng minh mình, thật ra thì ——

Cô cũng có thể cùng hắn đối mặt, cô cũng là có thể chia sẻ thống khổ trong lòng hắn!

Nhưng sự tàn nhẫn đó, hắn đối với mình tàn nhẫn, đối với cô tàn nhẫn, để cho cô cảm thấy mình là một kẻ vô dụng, để cho cô cảm thấy, cô trừ mang lại thương thế cho hắn cái gì cũng không thể làm cho hắn!

Cô muốn, không phải vĩnh viễn đứng ở sau lưng hắn, mà là cùng hắn sóng vai mà chiến đấu, không hơn.

Nhưng Cố Hành Sâm, hắn không hiểu cô.

Lạc Quân Việt nhăn mày nhìn cô hồi lâu, tựa hồ rốt cuộc hiểu rõ một chút ý tưởng của cô.

Cô thật ra là tự ti, sợ mình biến thành gánh nặng của Cố Hành Sâm, sợ mình không xứng với Cố Hành Sâm, cho nên mới nói những lời trái với lương tâm như vậy?

Nhưng cô nhất định không biết, ngày đó Cố Hành Sâm xoay người rời đi, cũng không hoàn toàn là bởi vì bị lời của cô thương tổn, cũng bởi vì —— hắn đang bảo vệ cô!

"Cố tiểu thư, tôi chỉ có thể nói, cô rất dũng cảm, nhưng cô nên biết, dạng người kiêu ngạo giống như hắn lại có thể tự chủ khống chế tất cả mọi người, đối với người phụ nữ của mình chỉ biết dùng loại phương pháp này."

Cuối cùng, Lạc Quân Việt còn thay Cố Hành Sâm nói một câu thế này.

Cũng là vì mình mà nói, nếu như hắn gặp phải chuyện giống Cố Hành Sâm, hắn cũng sẽ lựa chọn giống Cố Hành Sâm!

Suy nghĩ của đàn ông và phụ nữ có chút không giống nhau!

Niệm Kiều lắc đầu một cái, "Lúc chưa có Niên Niên, tôi có thể tiếp nhận phương pháp này của hắn, nhưng bây giờ, tôi không thể."

Tâm trạng của cô thay đổi, chính là bởi vì ban đầu Cố Hành Sâm cái gì cũng không nói cho cô biết, cho nên việc hắn ép buộc Cố Cảnh Niên tách khỏi cô mới có thể thê thảm như vậy, mới có thể thảm liệt như vậy, mới có thể lưu lại trong lòng Cố Cảnh Niên một bóng ma như vậy.

Nếu như hắn nói cho cô biết chân tướng, như vậy cô có lẽ có thể như hắn, nói một chút lời nói dối có ý tốt, nói cho Cố Cảnh Niên biết cô chỉ tạm thời rời đi, như vậy hiện tại Cố Cảnh Niên cũng không trở thành bóng ma tâm lý như vậy, cũng không trở nên bài xích Cố Hành Sâm như vậy.

Lạc Quân Việt còn muốn nói tiếp gì đó, khóe mắt dư quang liếc về An Manh Manh đang đi tới, lời đến khóe miệng đánh nuốt trở vào.

An Manh Manh đi tới, còn chưa kịp mở miệng, Niệm Kiều đã nói: "Manh Manh, bạn trở về đi, mình phải đi."

Cô cười, nhìn cô, toàn bộ cố chấp viết ở trong ánh mắt.

An Manh Manh nhìn cô, há miệng, nhưng không biết nên nói cái gì, cuối cùng, cô chỉ tiến lên, ôm lấy cô, ở bên tai cô nói: "Nhớ về."

Sau đó, cô liền xoay người đi ra khỏi cửa, cũng không quan tâm tới Lạc Quân Việt.

Cô chỉ không dám quay đầu lại, nhìn bằng hữu tốt nhất của mình vĩnh viễn rời khỏi đây, là một loại đau đớn không cách nào dùng ngôn ngữ tả nổi!

Lạc Quân Việt muốn đuổi theo, đột nhiên phát hiện còn có lời cần nói với Niệm Kiều, liền quay người lại, vội vàng nói: "Tần Mộ Bạch bị dính vào ma túy, bọn họ đều ở Italy, có lẽ, nơi cô cần tới không phải là về quê mà là Italy."

Nói xong, hắn đuổi theo An Manh Manh.

Người phía sau, vẻ mặt sững sờ.

Vốn Niệm Kiều chuẩn bị từ G thị bay tới Nhật Bản, sau đó từ Nhật Bản chuyển trạm trở về, sẽ cùng dì Trần về quê, nhưng bây giờ

Cúi đầu nhìn tấm vé đi Nhật trong tay, nhìn một chút, liền xuất hiện khuôn mặt của Cố Hành Sâm, cô mãnh kinh, suýt nữa đem vé máy bay vứt bỏ.

Nhưng cô kịp định thần lại, khuôn mặt của hắn không xuất hiện nữa, chỉ là một tấm vé máy bay mà thôi.

Ngẩng đầu nhìn màn hình lớn, lòng của cô đột nhiên bắt đầu lung lay.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 5 lượt.

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như cong thuc mang array, tai mien phi mau bang can doi so phat sinh bang excel chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status