Ông xã satan đến gõ cửa

Chương 170: Tình Yêu không cần tương đối



Ra khỏi phòng, Cố Hành Sâm cũng không có trực tiếp rời đi, mà tựa vào một bên trên tường ——

Đứng hồi lâu, nghiêng đầu liếc nhìn cửa phòng đóng chặt, ánh mắt u ám, hắn sải bước hướng thang máy đi tới.

Niệm Kiều đứng ở phía sau cửa, tay đã cầm lấy nắm cửa, nhưng làm thế nào cũng không đủ hơi sức đi mở cửa.

Xoay người, dựa lưng vào trên ván cửa, cô ngửa đầu nhắm mắt lại, hít thở thật sâu.

Nhưng bất kể cô cố gắng đè nén thế nào, vẫn không cách nào ngăn chận đáy lòng thống khổ cùng hoảng loạn, rốt cuộc ——

Cô xoay người, tại cái nhìn soi mói của Cố Cảnh Niên kéo cửa phòng ra, chạy ra ngoài.

Nhưng là,

Trên hành lang rỗng tuếch, không có hắn.

Dừng một giây, Niệm Kiều nhấc chân hướng thang máy chạy đi.

Chạy đến cửa thang máy, cửa thang máy vừa đúng khép lại.

"A—— đợi chút ——"

Đưa tay muốn tách cánh cửa thang máy mở ra, thang máy ‘ đinh ——’ một tiếng mở ra.

Còn tưởng rằng không kịp mở cửa thang máy, Niệm Kiều càng gấp, nhưng bây giờ đột nhiên mở ra, cô nhất thời mừng rỡ không thôi, nhỏ giọng hô một tiếng: "Cố Hành Sâm ——"

Ngẩng đầu, lại giật mình người trong thang máy lại không phải là Cố Hành Sâm, mà chỉ là người xa lạ.

Kinh ngạc mà nhìn qua mấy giây, cô lui về phía sau một bước, lẩm bẩm: "Xin lỗi."

Người trong thang máy không giải thích được nhìn cô một cái, sau đó đưa tay đóng thang máy.

Thì ra là hắn sớm đã đi rồi . . . . . .

Không biết làm sao để hình dung tâm tình của mình giờ khắc này, hắn đi mình không phải là nên cao hứng sao? Mình cuối cùng cũng đem hắn đuổi đi!

Nhưng là tại sao bây giờ lại khó chịu như vậy, khó chịu giống như là một dạng muốn chết, ngay cả thở cũng không thở nổi.

Cố Cảnh Niên đi tới, ngửa đầu nhìn Niệm Kiều, đưa lên khăn giấy, "Mẹ, không khóc."

Niệm Kiều ngồi xổm người xuống, nhận lấy khăn giấy con trai đưa tới xoa xoa trên mặt mình chẳng biết nước mắt chảy xuống lúc nào.

Cố Cảnh Niên cũng đưa tay lau nước mắt cho cô, gằn từng chữ nói: "Mẹ, những ngày mẹ không có ở đây, con nhìn thấy, cha không có lúc nào vui vẻ, con biết rõ, hắn là cha đang rất nhớ mẹ."

Niệm Kiều không nói lời nào, che môi của mình, phòng ngừa mình khóc lớn ra tiếng.

Cố Cảnh Niên lại tiếp tục nói: "Mẹ, sau khi mẹ cùng chú Tần đi, con tuyệt không thích cha, buổi tối ngủ cũng sợ, nhiều lần tỉnh lại, con đều phát hiện cha ngồi ở bên giường trông con, thật ra thì ——"

Nhìn ánh mắt của Niệm Kiều, hắn hết sức rối rắm nói: "Thật ra thì, cha cũng không phải là rất lớn rất lớn Đại Phôi Đản."

Niệm Kiều muốn khóc vừa muốn cười, hắn không phải là một tên đại bại hoại thật, bởi vì hắn là tên đại khốn kiếp!

"Mẹ, nếu như cùng cha tách ra cũng khiến cho mẹ không vui, vậy thì không cần tách ra, Cảnh Niên về sau sẽ không ghét cha, chỉ cần cha không hề tách chúng ta ra nữa là tốt."

Nhìn con trai khuôn mặt nhỏ nhắn hiểu chuyện, cô đột nhiên nước mắt rơi như mưa.

Cố Niệm Kiều, đứa bé nhỏ như vậy cũng có thể thử đi tha thứ cho hắn, ngươi tại sao không thể?

Có lẽ, bớt đi điểm cố chấp, ngươi sẽ thêm điểm hạnh phúc.

Nếu như vậy không buông ra, tại sao phải buộc mình đau khổ?

Cắn cắn môi, cô âm thầm quyết định.

————

Cố Hành Sâm sau khi rời khỏi khách sạn liền đi tìm chỗ ở của Tần Mộ Bạch cùng Tần Dĩnh.

Vừa mới tiến vào liền nhìn thấy Tần Mộ Bạch suy sụp ngồi ở trên ghế sa lon, Tần Dĩnh ngồi ở một bên đang lau nước mắt.

Cũng không biết Tần Mộ Bạch lấy được tin tức từ nơi nào, vừa nhìn thấy Cố Hành Sâm liền hỏi: "Niệm Kiều tới đây?"

Cố Hành Sâm ánh mắt lành lạnh mà nhìn hắn một cái, sau đó gật đầu.

Tần Mộ Bạch lập tức kích động đứng lên, lại nói: "Tôi không muốn thấy cô ấy!"

Nghe lời của hắn, Cố Hành Sâm cũng không còn ra vẻ bao nhiêu khiếp sợ, chỉ là khi hắn đối diện ngồi xuống, âm thanh nhạt nói: "Cô ấy nói nhất định phải gặp được anh."

"Tôi nói tôi không muốn thấy cô ấy!" Tần Mộ Bạch tái mặt lại, gầm nhẹ nói.

Cố Hành Sâm ngước mắt, ánh mắt sắc bén bắn thẳng đến đáy mắt hắn, thanh âm thấp lãnh, "cô ấy muốn gặp anh, ai có thể ngăn được sao?"

Tần Mộ Bạch sửng sốt một chút, sau đó vẻ mặt thống khổ níu lấy đâu tóc, ngã về trên ghế sofa, đè nén thanh âm hô lên một tiếng, "Tôi không muốn gặp cô ấy, tôi đã biến thành cái dạng này, làm sao có thể để cô ấy thấy được."

Mỗi ngày sống giống như một con quỷ, thời điểm cơn ghiền phát tác, người nào cũng đều không nhận ra được, mẹ của hắn cũng bị hắn làm tổn thương nhiều lần rồi!

Nếu như không phải là Tần Dĩnh sống chết cũng không chịu đưa hắn đi đến chỗ cai nghiện, hắn đã sớm đi, hắn đối với mình, đã hoàn toàn buông tha rồi.

Cố Hành Sâm mím môi không nói, thật ra thì hắn cũng không biết nói gì, luôn cảm giác mình thiếu Tần Mộ Bạch, nhưng là, cũng không thể nói lên lời.

Lúc tối, Cố Hành Sâm nhận được điện thoại của Niệm Kiều, nói cô muốn gặp Tần Mộ Bạch, Cố Hành Sâm không có lập tức đáp ứng, chỉ nói là nói đi qua đón bọn họ.

Nửa đường, điện thoại di động lại vang lên, Cố Hành Sâm cho là Niệm Kiều không kiên nhẫn đợi được nữa, nên không nhìn số trên điện thoại, trực tiếp nhận, "Anh đang ở trên đường, sắp đến rồi."

Bên kia lại truyền đến tiếng cười, sau đó chính là thanh âm của Lục QuânThành ——

"Cố Hành Sâm, anh đang trên đường đón nữ nhân của anh sao?"

Con mắt sắc trong nháy mắt trầm xuống, hắn siết chặt điện thoại di động, trong thanh âm ác độc, "Anh muốn làm cái gì?"

Tuy nói Lục QuânThành ở chỗ này thế lực cũng không thể cùng hắn chống đỡ được, nhưng lúc này không giống ngày xưa, hắn có xương sườn mềm, mà Lục QuânThành, không có.

Lục QuânThành nhẹ nhàng cười, giống như là hết sức hưởng thụ bộ dáng khẩn trương của Cố Hành Sâm giờ phút này, "Cố Hành Sâm, anh không nghĩ tới anh cũng sẽ có ngày hôm nay chứ?"

Cố Hành Sâm nghe giọng điệu của hắn phỏng đoán Niệm Kiều cũng không ở trong tay hắn, huống chi thời điểm mình rời khỏi khách sạn đã an bài người canh giữ, nếu như đã xảy ra chuyện, mình sẽ nhận được điện thoại.

Nhưng là, phỏng đoán dù sao cũng là phỏng đoán, chỉ có tận mắt thấy Niệm Kiều cùng con trai thật tốt, hắn mới có thể yên tâm.

Đạp cần ga tận cùng, xe cơ hồ muốn bay, cấp tốc hướng khách sạn đi tới.

"Yên tâm đi, nữ nhân của anh hiện tại rất tốt, đang đứng ở cửa tiệm rượu chờ anh, tôi tạm thời sẽ không động cô ta."

Lục QuânThành mở miệng nói lần nữa, giọng nói khẳng định!

"Tôi sẽ không cho anh có cơ hội động đến cô ấy!" Cố Hành Sâm ném ra một câu nói, âm điệu nhàn nhạt lại bọc mười phần khí phách.

Lục QuânThành hừ lạnh một tiếng, khinh thường châm chọc, "Vậy chúng ta xác định xem, tôi rốt cuộc có thể hay không động tới nữ nhân của anh!"

Đưa điện thoại di động ném qua một bên, Lục QuânThành nhìn lên máy tính trước mặt, nhẹ nhàng nhấn một cái. . . . . .

Một đường bão táp đến cửa tiệm rượu, quả nhiên thấy được Niệm Kiều ôm Cố Cảnh Niên chờ ở nơi đó, tựa hồ đã đợi thật lâu, trên mặt cô có chút nóng nảy.

Thấy Cố Hành Sâm dừng hẳn xe đi tới, cô đè xuống tâm tình nóng nảy của mình, vẻ mặt nhàn nhạt nhìn hắn.

Mặc dù đã làm xong quyết định, nhưng là cô không muốn nhanh như vậy liền biểu hiện ra.

Cố Hành Sâm không nói gì, chỉ là đi tới nhốt chặt đầu vai của cô, sau đó đem lấy người của cô lui về phía sau, trực tiếp bóp chặt hông của cô đem cả người cô và Cố Cảnh Niên ôm vào trong ngực đi trở về.

"Cố Hành Sâm, anh làm gì đấy?" Niệm Kiều nghiêng đầu nhìn sang, mặc dù nói không biết hắn tại sao đột nhiên làm ra loại phản ứng này, nhưng là cô cũng không có biểu hiện kháng cự.

Cố Hành Sâm vẫn như cũ không nói lời nào, lao thẳng vào đến khi hai mẹ con bọn họ mang vào trong thang máy, sau đó mới thấp xuống tầm mắt chống lại cô, "Lập tức trở về nước."

"Cái gì?" Niệm Kiều cho là mình nghe lầm, bản năng hỏi câu.

"Lập tức trở về nước!" Hắn như cũ là này bốn chữ, nói xong hết sức bá đạo, bộ dạng không lưu lại một chút đường sống.

Niệm Kiều nhất thời liền tức giận, tránh thoát cánh tay của hắn, tức giận nhìn hắn, "Tôi không trở về nước!"

Trở về nước làm gì? Trở về nước vẫn núp ở Cố trạch không ra khỏi cửa sao?

Chuyện luôn luôn sẽ có cách giải quyết, cô không thể nào mang theo con trai trốn tránh cả đời chứ?

Còn nữa..., Tần Mộ Bạch cô còn chưa nhìn thấy, hắn là bởi vì cô cùng Cố Hành Sâm mới có thể gặp những thứ tội này, còn có mẹ của hắn, cô tổng quyết nhất định, bất kể như thế nào, cũng phải đi gặp mặt một lần.

Dù là, nói gì đều vô dụng, tổng tốt hơn vẫn không thấy.

Như vậy, đối với Tần Mộ Bạch quá không công bằng.

Hắn yêu, cô đã không cách nào đáp lại, hắn tình,cô không muốn làm như không thấy.

Nếu như có thể, ngày sau làm bạn bè cũng rất tốt.

Cố Hành Sâm nhìn chằm chằm cô, hai người tầm mắt chạm vào nhau, ai cũng không chịu nhượng bộ.

Thang máy ‘ đinh ——’ một tiếng, hai người cũng hồi hồn, Cố Hành Sâm trực tiếp đưa tay đem lấy cô nửa kéo nửa ôm trở về phòng.

Vừa vào cửa, hắn liền bắt đầu giúp cô thu dọn đồ đạc, Niệm Kiều thật sự là tâm muốn giết người đều đã có!

Để xuống Cố Cảnh Niên, cô xông lên giành lại hành lý của mình, rống giận: "Cố Hành Sâm anh làm gì đấy! Nói điểm có lý có được hay không! Tôi là người, không phải là hàng hóa của anh, anh không thể khống chế tự do của tôi!"

"Cũng là bởi vì là em, anh mới quản em!" Cố Hành Sâm cũng có chút hỏa, giọng nói không phải tốt lắm rống lại.

Hắn rất bất an, cảm giác lần trước cứu Tần Dĩnh ra quá đơn giản, Lục Quân Thành lòng dạ xa xa cao hơn Lục Quân Túc, hắn làm sao có thể để cho bọn họ dễ dàng như vậy liền cứu Tần Dĩnh ra đây?

Huống chi Niệm Kiều vừa đến Italy là hắn đã biết rồi, hắn nhất định là chuẩn bị kỹ càng, muốn từ Niệm Kiều xuống tay.

Cố Hành Sâm ở trên đường lăn lộn nhiều năm như vậy, bản thân thì không phải là người hiền lành, hơn nữa đều có hộ vệ đi theo, Lục Quân Thành muốn trực tiếp từ nơi này xuống tay với hắn, quả thực là muốn nằm mơ!

Mạc Thiên Kình bên kia cũng thế, thời gian Mạc Thiên Kình đấu với so Cố Hành Sâm lâu hơn, huống chi người Lục Quân Thành thực tế muốn đối phó, cũng chỉ là Cố Hành Sâm mà thôi!

Niệm Kiều bị hắn rống có chút ít không giải thích được, giơ vật gì đó trong tay đập vào trên người hắn, có chút tức giận hét to lên: "Anh rốt cuộc là muốn như thế nào? Cái gì cũng đều không nói cho em biết, em làm sao biết em nên làm cái gì không nên làm cái gì? Anh có thể hay không tin tưởng em một lần, thật ra thì em cũng vậy có thể không phải là gánh nặng của anh!"

"Cái gì gánh nặng?" Lần này đến phiên Cố Hành Sâm không giải thích được, mình lúc nào thì nói cô là gánh nặng rồi hả ? Hay là lại nghe người khác nói gì rồi hả ?

Niệm Kiều tức muốn chết, nhìn hắn, nhấc chân liền đạp tới, đạp xong rồi còn không hả giận, quả đấm cũng đánh xuống, vừa đánh vừa mắng: "Còn không phải là gánh nặng! Không phải gánh nặng anh tại sao không để cho em và anh cùng nhau đối mặt! em cũng không phải là Cảnh Niên, em đã trưởng thành rồi, em hiểu biết rõ chuyện gì nguy hiểm, chuyện gì không nên làm, nhưng anh như vậy cái gì cũng đều không nói cho em biết, em sợ mình làm cái gì cũng sai, sau đó làm cái gì cũng đều sợ hãi, càng sợ lại càng sai!"

Bị cô hung hăng đánh một trận, Cố Hành Sâm nhìn cô đánh cũng không còn hơi sức, lúc này mới đưa tay đem lấy cô cả người tiếp được, thấy cô thở hổn hển tựa vào trong khuỷu tay mình, hắn đột nhiên liền bật cười.

Đỉnh đầu rơi xuống tiếng cười, Niệm Kiều đột nhiên ngẩng đầu, con ngươi phóng hỏa nguýt nhìn hắn, giận dữ hỏi: "Cười cái gì?"

"Cười em." Người nào đó thành thật khai báo.

Niệm Kiều tay lại dương lên, chỉ là lần này, cô không có giận.

Cố Hành Sâm tay mắt lanh lẹ bắt được tay của cô cầm thật chặt, thấy cô còn tức giận không dứt, hắn chỉ có thể than thở.

"Vậy em muốn anh phải làm thế nào?"

Bảo vệ cô cô không muốn, cảm giác mình là gánh nặng, không bảo vệ , hắn lại không yên lòng, hắn thật sự không biết nên làm sao cho tốt đây.

Nghe thanh âm hắn bao hàm bất đắc dĩ, Niệm Kiều cũng có chút sửng sốt, thật lâu mới lắp bắp mở miệng hỏi: "Tại sao muốn em trở về nước?"

Cố Hành Sâm một tay ôm chặt cô, một tay khoác lên trên vai của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, thật thấp giọng nói, "Bởi vì Lục Quân Hành đã biết em tới đây."

"Hắn muốn bắt em uy hiếp anh?" Niệm Kiều kinh ngạc ngẩng đầu, cô không nghĩ tới chuyện mình đến Italy lại nhanh bị nhiều người phát hiện như vậy.

Cố Hành Sâm gật đầu một cái, nhìn cô có chút biểu tình xấu hổ, cười , "Biết mình sai rồi sao?"

Niệm Kiều mở to mắt, vẻ mặt cũng có chút không tự nhiên, "Em không sai."

Mặc dù cô đột nhiên đến Italy như vậy, xác thực sẽ gây thêm phiền hà cho hắn, nhưng là khi đó trong đầu cô toàn là tức giận, cũng không muốn cùng hắn tiếp tục dây dưa nữa, cô làm sao có thể thông báo hắn trước đó?

Trừ phi đầu óc của cô bị cửa kẹp!

"Được, em không sai, đều là anh không đúng." Cố Hành Sâm phụ họa nói, sau đó còn nói: "Ngày mai sẽ trở về nước, hả?"

Niệm Kiều liếc hắn một cái, cúi đầu, không lên tiếng.

Cô phản ứng như vậy, đã tinh tường biểu đạt ý của cô, cô không muốn trở về nước!

Cảnh Niên. Cố Hành Sâm quay đầu nhìn một chút, không thấy Cố Cảnh Niên, liền hỏi Niệm Kiều: "Con đâu?"

Niệm Kiều hướng gian phòng lải nhải miệng, "Trong phòng."

Cố Hành Sâm khóe miệng vi câu, này con trai có phải hay không quá hiểu chuyện rồi, biết cho cha mẹ không gian riêng của hai người!

Ôm thân thể mềm mại vào trong ngực, Cố Hành Sâm có chút nhất thời tâm thần chập chờn, đã không nhớ rõ có mấy ngày không có ôm cô như vậy, từ khi cô khôi phục trí nhớ tới nay, cô vẫn luôn rất kháng cự mình.

Cúi đầu nhìn qua một cái, nhất thời cảm giác không thể tin được.

Vào giờ phút này, hắn ôm cô, cô cũng cư nhiên cũng khéo léo rúc vào trong ngực của hắn, không khóc cũng không náo.

Tựa như quỷ ám, hắn giơ tay sờ sờ cái trán của cô, tự lẩm bẩm: "Không có phát sốt a."

Niệm Kiều đẩy tay của hắn ra, tức giận nói: "Đầu anh mới phát sốt!"

Xem ra thật không nên tha thứ cho tên khốn kiếp này, cô không cùng hắn náo, hắn cư nhiên cho là cô sốt lên, gặp quỷ!

Phối hợp đi tới vừa ngồi xuống, cô hừ một tiếng quay mặt sang không thèm nhìn hắn nữa.

Cố Hành Sâm đoán được cô đã tha thứ cho mình, trong lòng không biết cao hứng biết bao nhiêu rồi, chỉ là hắn không có thói quen biểu hiện ra, ngược lại sắc mặt đã khá nhiều.

Đi tới bên cạnh Niệm Kiều ngồi xuống, hắn ngang nhiên xông qua, vùi mặt vào trong cổ của cô, cọ xát, lại cọ xát.

Có chút nhột, Niệm Kiều rụt cổ một cái, đẩy hắn, "Cách em xa một chút!"

Cố Hành Sâm ôm chặt cô không buông tay, "Muốn gần thêm chút nữa!"

Vừa nói, môi của hắn bắt đầu di chuyển, đầu lưỡi nóng bỏng ở trên cổ trắng nõn của cô tùy ý càn quét.

Niệm Kiều thân thể co rút lui về phía sau tránh, hai tay đẩy đầu của hắn, "Em còn chưa có tha thứ cho anh, đừng có giở trò lưu manh."

Cố Hành Sâm tà tứ cười một tiếng, theo cô lui về phía sau tránh tư thế đè cô té ở trên ghế sa lon, đôi tay cố định trụ mặt của cô, trong thanh âm tràn đầy hài hước, "Thật không có tha thứ anh?"

Bị hắn nhìn thấu ý nghĩ trong lòng, Niệm Kiều có chút thẹn quá thành giận, đôi tay khua loạn suy nghĩ muốn thoát khỏi gông xiềng của hắn, làm thế nào cũng trốn không thoát.

Hắn một tay liền bắt được hai tay của cô, cố định lên đỉnh đầu, một cái tay khác nắm được cằm của cô, không để cho đầu của cô lộn xộn.

"Anh biết rõ em đã tha thứ cho anh, nhưng mà anh lại rất bất an."

Niệm Kiều sửng sốt một chút, vặn lông mày nhìn hắn, "Tại sao bất an?"

Cô tha thứ hắn, thế nhưng hắn lại bất an? Đây là vì sao? Chẳng lẽ hắn hi vọng cô vẫn không tha thứ cho hắn?

Cố Hành Sâm cúi đầu chạm khẽ vào môi anh đào mềm mại của cô, nhưng không biết làm như thế nào trả lời vấn đề của cô.

Cô tha thứ càng nhanh, liền chứng minh cô yêu mình càng sauu, nhưng là, tình yêu sâu nặng như vậy, khiến cho hắn cảm giác mình chưa đủ tốt, không đáng giá để cô yêu như vậy.

Hai người kia a, một cảm giác mình cái gì cũng sai, chỉ biết trở thành gánh nặng của hắn, cảm giác mình không xứng với hắn; một người khác cảm giác mình không đủ yêu cô, sợ cô đến một ngày tỉnh ra, sẽ cảm thấy hắn không đáng giá để cô yêu như vậy.

Thật ra thì, trong tình yêu, nào có phân chia người nào yêu nhiều người nào yêu ít một chút?

Yêu, chính là yêu.

Ở trong tình yêu, nếu như ngươi vẫn làm ra so sánh, này quấy nhiễu sẽ nhiều, hạnh phúc sẽ Thiếu

Không bằng theo tâm ý của mình, muốn yêu nhiệt liệt lúc một giờ liền yêu nhiệt liệt một chút, thời điểm muốn nước chảy đá mòn liền nước chảy đá mòn, chờ phong cảnh đều nhìn thấu,người đang ở tại bên cạnh ngươi chính là cái người kia, ngươi trong lòng chính là cái người kia, chính là hạnh phúc lớn nhất.

Niệm Kiều nhẹ nhàng giật giật hai tay của mình, ý bảo hắn buông ra, mà hắn cũng theo ý của cô buông lỏng ra.

Sau đó, cô ôm lấy hắn, nhẹ giọng nỉ non, "Cảnh Niên cũng có thể tha thứ cho anh, em yêu anh như vậy, tại sao không thể tha thứ đây?"

Cố Hành Sâm hơi ngạc nhiên, nhìn vào nắt cô hỏi, "Cảnh Niên tha thứ cho anh rồi hả?"

Niệm Kiều nghiêng đầu nhìn hắn một cái, tức giận nói: "Cho nên, nguyên nhân trực tiếp em tha thứ cho anh, là bởi vì Cảnh Niên tha thứ cho anh, cùng anh không có nửa xu quan hệ, anh chính là phải biểu hiện thật tốt, có biết không?"

Cố Hành Sâm cười khẽ một tiếng, đột nhiên lại nói câu: "Không có nửa xu quan hệ, vậy là có năm xu quan hệ."

"Hả?" Niệm Kiều không hiểu.

"Em và anh có năm xu quan hệ, anh và em cũng có năm xu tiền quan hệ, tăng lên chính là một khối, chúng ta là cùng một khối, không thể tách ra."

Niệm Kiều theo dõi hắn, từ trên xuống dưới đem mặt của hắn nhìn qua mấy lần, bật thốt lên một câu nói: "Anh không phải là Cố Hành Sâm chứ?"

Nếu không, một người thâm trầm như thế, làm sao có thể nói ra một câu như vậy ? Động kinh rồi hả ?

Cố Hành Sâm sắc mặt trầm xuống, đáng chết! Hắn thật vất vả mới già mồn cãi láo một lần, cô cư nhiên hoài nghi hắn không phải Cố Hành Sâm thật!

Như vậy, hắn quyết định tự thể nghiệm để cho cô biết, hắn đến cùng có phải hay không là Cố Hành Sâm thật!

Niệm Kiều từ ánh mắt của hắn nhìn ra ý đồ của hắn, sau đó liền nghĩ tới Cố Cảnh Niên còn trong phòng trong, nhất thời có vẻ có chút hốt hoảng.

Chỉ là, cô còn chưa kịp mở miệng, liền bị Cố Hành Sâm ngăn chặn môi.

"Ngô. . . . . . Ngô. . . . . ."

Hừ hai tiếng, cô phát hiện mình không làm được gì, chỉ có thể bỏ qua giãy giụa.

Dĩ nhiên, Cố Hành Sâm cũng sẽ không thật đang ở trên ghế sa lon đem cô‘ tử hình ngay tại chỗ’ rồi, ngộ nhỡ con trai vào phòng thấy được, vậy phải nói thế nào!

Ở trên ghế sofa triền miên một lát, hắn ôm cô dời đi trận địa.

Niệm Kiều trợn to hai mắt, cô làm sao lại quên, trong phòng này có hai gian phòng đây? !

Cố Hành Sâm dùng chân đá lên cửa phòng, trực tiếp đè cô ở trên ván cửa liền bắt đầu động thủ cởi quần áo trên người cô.

Vài ngày chỉ được đứng nhìn, hắn nhớ mùi vị của cô đến nổi điên, lúc ban ngày cũng nghĩ rất muốn ôm cô hảo hảo sủng ái một phen, nhưng sợ cô kháng cự, hắn sợ đả thương cô, cũng sợ cô càng hận chính mình, cho nên mới không dám làm cái gì.

Bây giờ nghe cô nói tha thứ mình, dù là đáy lòng càng thêm bất an, hắn cũng tạm thời không muốn để ý tới, chỉ muốn cùng cô hợp hai làm một, lấy hành động để cho cô cảm nhận được tình yêu của hắn!

Niệm Kiều rất nhanh ý loạn tình mê, từ lúc mới bắt đầu, cô đối với hắn, vẫn không có sức chống cự.

Từ thân đến tâm, cô đều không cách nào điều khiển được bản thân.

Lửa nóng ở bàn tay chạy trên thân thể mềm mại, môi lưỡi không ngừng lại, ở trên bộ ngực tuyết trắng của cô lưu lại những dấu vết mập mờ .

Thân thể bị hắn nhấc bổng lên, Niệm Kiều kêu lên một tiếng ôm lấy đầu của hắn.

Cố Hành Sâm mãnh liệt một cúi đầu liền ngậm lấy điểm màu đỏ trên nơi đẫy đà của cô, đầu lưỡi nhẹ nhàng phớt qua.

Niệm Kiều cả người kích thích run rẩy, không nhịn được ôm chặt lấy hắn, thân thể không tự chủ được ưỡn về phía trước.

Như thế được một lúc, Niệm Kiều rất nhanh liền mất đi kiên nhẫn.

Cô muốn một cuộc oanh oanh liệt liệt triền miên, mà không phải nước chảy đá mòn!

Giống như sau dùng hết hơi sức cũng cảm thụ lẫn nhau, mới có thể hoàn toàn biểu đạt phần tình yêu từ đáy lòng này!

Người phía dưới đột nhiên mở mắt, tay trắng nâng lên, học bộ dáng khi dễ ngày thường của hăn chế trụ đầu vai hắn, đôi tay dùng sức đồng thời eo cũng dùng sức, nhất thời ——

Tư thế hai người liền chuyển đổi!

Cố Hành Sâm con ngươi khẽ nhếch, có chút kinh ngạc nhìn cô, lại nghe được cô nói ——

" Cầm ‘ thú em nhiều lần như vậy, cũng đổi đến phiên em cầm ` thú anh rồi!"

". . . . . ."

Cô lần đó bị hắn cầm thú không được thoải mái sao? Xem ra lần hắn không đủ ra sức rồi, cho nên cô còn cảm thấy chưa đủ rồi !

Nhìn bộ dạng cô xoa tay sèn soẹt, hắn dứt khoát lấy về hai tay tựa vào sau ót, cười giơ giơ lên cằm, "Em cứ tùy ý cầm thú, anh tuyệt đối không phản kháng."

Niệm Kiều 囧: ". . . . . ."

Nhưng là, mình lời nói cũng thả ra rồi, cũng không thể lâm trận rút lui chứ?

Liều mạng trong đầu tìm tòi hình ảnh Nam Hạ Nữ Thượng, rốt cuộc ——

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 5 lượt.

Thần Chú Đại Bi linh nghiệm không thể nghĩ bàn. Nếu người nào trì tụng Chú Đại Bi mỗi đêm 5 biến, thì đặng tiêu hết những tội nặng sanh tử trong trăm ngàn vạn ức kiếp. Tổng hợp các bài Pháp về chú đại bi từ từ trang chú đại bi chẳng hạn như chu dai bi 21 bien, thuyet phap rất hữu ích cho sự nghiên cứu và hành trì chú đại bi của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status