Ông xã satan đến gõ cửa

Chương 181: Gọi Cố phu nhân đi



"Em có chuyện gì không vui sao?"

Niệm Kiều vẫn còn ở đờ đẫn, bên tai chợt vang lên tiếng hỏi của Cố Hành Sâm .

Cô ngước mắt nhìn hắn, năm ngón tay nắm lại, đầu ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay cô cũng không cảm thấy đau, chỉ là lắc đầu một cái, cuối cùng còn nhìn hắn cười nhạt.

Nhưng hắn không nhìn thấy, "Tại sao không nói chuyện?"

Niệm Kiều lúc này mới phản ứng được, nhìn ánh mắt của hắn, trong lòng đau đớn không chịu nổi!

Liều mạng áp chế tâm tình của mình, hít thở sâu nhiều lần mới dám mở miệng, nhưng là tiếng vừa phát ra, lại vẫn mang theo run rẩy như cũ: "Nào có. . . . . . Không vui a."

Cố Hành Sâm là người ra sao? Hắn như thế nào lại cảm giác không ra cô có tâm sự?

Nhưng là, cô không nói, hắn cũng không muốn hỏi nhiều!

Hơn nữa, cô có nói hay không cũng không sao, hắn tự nhiên có thể biết, cô tại sao không vui.

————

Ở bệnh viện được hai ngày, Cố Hành Sâm quyết định trở lại chỗ ở trước.

Bởi vì, hắn không thích bệnh viện, mặc dù ở lại bên kia sẽ dễ dàng trị liệu, nhưng đã qua hai ngày, hắn đã thích ứng trạng thái mình không nhìn thấy.

Còn nữa Niệm Kiều cũng đau lòng, bởi vì ở bệnh viện, cô không yên lòng với những y tá kia, đều tự mình làm tất cả mọi việc, đem Cố Hành Sâm chiếu cố rất tốt, nhưng là người của cô, cũng chỉ mấy ngày mà bên trong đã gầy đi một vòng lớn.

Cố Hành Sâm không thấy được, nhưng sờ được.

Có lúc sờ mặt cô, cũng cảm thấy mặt cô hốc hác đi nhiều.

Thậm chí có thời điểm hắn nghĩ, nếu như cô không có ở bên cạnh mình, có thể sống được so với hiện tại có hạnh phúc hay không?

Nhưng hắn cũng hiểu được, muốn mình buông tay Niệm Kiều, đời này cũng không thể!

Trở lại chỗ ở, mới phát hiện Mạc Thiên Kình tìm cho bọn hắn mấy người làm.

Vừa nhìn thấy Niệm Kiều cùng Cố Hành Sâm hướng trong nhà đi tới, đứng đầu mấy người làm kia lập tức tiến lên nhận lấy hành lý trong tay Niệm Kiều, tự giới thiệu mình: "Cố tiên sinh, Cố tiểu thư, tôi là Quản gia do Mạc tiên sinh tìm đến, tôi họ vân, nếu như hai người không ngại, có thể gọi tôi là chị Vân."

Niệm Kiều mỉm cười gật đầu một cái, "Chị Vân."

Cố Hành Sâm không nhìn thấy, chỉ là hướng phương hướng giọng nói truyền tới khẽ gật đầu.

Cố Cảnh Niên đi theo bên cạnh Niệm Kiều, lôi kéo tay Niệm Kiều cười hì hì nói: "Mẹ, mấy ngày nay cha mẹ không có ở đây, con rất ngoan a, không tin mẹ có thể hỏi bà Vân."

Bà Vân?

Niệm Kiều 囧, có chút ngượng ngùng nhìn nhìn Chị Vân, vừa định nói chuyện, liền nghe Chị Vân nói: "Cố tiểu thư, không có chuyện gì, để cho cô cùng Cố tiên sinh gọi tôi một tiếng chị, là tôi chiếm được tiện nghi của hai người, tôi đã qua tuổi trung niên, Cảnh Niên gọi tôi là bà còn là chính xác đấy."

Niệm Kiều gãi gãi đầu, cuối cùng gật đầu một cái.

Một tay dắt Cố Cảnh Niên, một tay cùng Cố Hành Sâm mười ngón tay đan xen đi vào nhà, Cố Hành Sâm lại đột nhiên ngừng lại.

Niệm Kiều sửng sốt, nghiêng đầu nhìn hắn, "Sao vậy?"

Cố Hành Sâm chỉ là quay đầu, hướng về phía chị Vân, nói một câu: "Về sau gọi Cố tiên sinh Cố phu nhân đi."

Nhưng mà, Niệm Kiều trợn mắt há hốc mồn, hắn đã lôi kéo tay của cô hướng trong phòng đi tới.

Bậc thang, cửa, bồn cảnh, cây cột, cầu thang. . . . . .

Hắn cư nhiên một cái cũng không vấp phải, thuận lợi đưa cô trở lại gian phòng!

Tất cả mọi người sợ ngây người, bao gồm Cố Cảnh Niên còn nhỏ tuổi cũng bị dọa!

"Cha. . . . . . Không phải không nhìn thấy rồi sao?"

Nho nhỏ nói thầm một câu, hắn vội vã che miệng của mình.

Trước ở bệnh viện biết Cố Hành Sâm không nhìn thấy nữa, Niệm Kiều đã dặn dò hắn, không thể ở trước mặt cha nói chuyện hắn không nhìn thấy được nữa.

Trở về phòng, Niệm Kiều mới vừa từ trong khiếp sợ khổng lồ phục hồi tinh thần lại, kéo lại Cố Hành Sâm, giơ tay lên quơ quơ trước mắt hắn, hỏi hắn: "Cố Hành Sâm, anh có phải nhìn được rồi hay không?"

Cố Hành Sâm khóe miệng co quắp, chính xác bắt được tay của cô, thả vào bên môi hôn một cái.

Niệm Kiều cả người đều muốn nhảy dựng lên, ôm cổ Cố Hành Sâm, có chút kích động nói: "Cố Hành Sâm, anh nhìn thấy có đúng hay không? Có đúng hay không?"

Cố Hành Sâm đôi tay cứng đờ, hắn thật sự không đành lòng nói cho cô biết, thật ra thì mình cái gì cũng không nhìn thấy.

Hắn có thể thuận lợi lên lầu, chỉ là bởi vì hắn đối với phòng này tương đối quen thuộc, biết nơi đó có chướng ngại vật, biết nơi nào là cầu thang mà thôi.

Mà mới vừa bắt được tay của cô, hoàn toàn là đúng dịp.

Hắn đoán được nhất định tay cô sẽ ở hắn trước mắt đung đưa, cho nên mới thử đi bắt tay của cô, không nghĩ tới thật sự chộp được, cho nên cô mới hiểu lầm hắn nhìn lại được.

"Xin lỗi, anh vẫn không thể nhìn thấy, không nhìn thấy con mắt của em, không nhìn thấy lỗ mũi của em, không nhìn thấy môi của em, không nhìn thấy cả người em. . . . . ."

Hắn ôm lấy cô, ở bên tai cô nhẹ nói, mang theo tia áy náy.

Niệm Kiều cả người cứng lại, sau đó lắc đầu, ôm hắn càng chặt hơn, "Tại sao nói xin lỗi với em? Anh sẽ nhìn lại được, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi."

Cố Hành Sâm cười nhẹ một tiếng, ôm cô nhẹ nhàng lay động, khiến lòng của Niệm Kiều cũng chập chờn đi theo, "Đúng, anh sẽ thấy được, chỉ là vấn đề thời gian."

Ai!

Niệm Kiều ở trong lòng thở dài, đồng thời đáy lòng nảy sinh ra một cỗ không đành lòng.

Cố Hành Sâm, anh nhất định có thể nhìn lại được!

Chỉ là, em không biết, thời điểm anh có thể nhìn lại được, em có thể không còn ở bên cạnh anh nữa. . . . . .

Bất kể em ở nơi nào, lòng của em, đều ở bên anh.

Cô nghĩ như thế, động tác trên tay cũng đã theo tim của mình rồi.

Chỉ thấy cô cầm tay Cố Hành Sâm, nhẹ nhàng đặt tại chính ngực mình, để cho hắn cảm thụ nhịp tim của mình.

Cố Hành Sâm mi tâm nhíu lại, cô hành động như vậy ——

Mặc dù trong lòng có rất nhiều rất nhiều nghi ngờ, thế nhưng hai ngày kế tiếp, hắn cũng nhịn xuống không đi hỏi.

Bởi vì coi như hắn hỏi, Niệm Kiều cũng sẽ tìm các loại lấy cớ lấp liếm cho qua.

Mà hắn bởi vì không nhìn thấy biểu hiện của Niệm Kiều, không cách nào phân biệt cô nói rốt cuộc là thật hay giả, chỉ có thể ở đáy lòng mình suy đoán.

Hai người ở trong phòng lẳng lặng ôm nhau trong chốc lát, sau đó thay một bộ quần áo thoải mái rồi xuống lầu.

Mà chị Vân đã chuẩn bị xong bữa trưa, Cố Cảnh Niên đang giúp bày bát đũa.

Quay đầu lại thấy Cố Hành Sâm cùng Niệm Kiều xuống, hắn lập tức bỏ lại đôi đũa trong tay, đã chạy tới ôm bắp đùi Cố Hành Sâm, ngước đầu làm nũng: "Cha, ôm con ——"

Niệm Kiều cau mày, cúi đầu nhìn hắn, "Tại sao muốn cha ôm không cần mẹ ôm?"

Cố Cảnh Niên nghiêng đầu, vẻ mặt hết sức rối rắm, "Lần trước mẹ không phải chê con mập sao? Sau này con cố gắng nghĩ thật lâu, rốt cuộc biết, nhưng thật ra là mẹ kém cỏi, cho nên cố ý nói con mập, nếu như vậy, thì để cha ôm con đi, tránh cho người nào đó ôm con không được, lại kiếm cớ, hừ!"

Niệm Kiều giận đến muốn hộc máu, đứa con trai này, có phải là do cô sinh ra hay không? Thế nào lại đột nhiên trở nên độc mồn độc miệng như vậy?

Cố Hành Sâm nhếch môi cười thầm, cúi người đem Cố Cảnh Niên đang ôm bắp đùi mình lên, "Con trai, hướng dẫn cha đến bàn ăn đi."

"Được." Cố Cảnh Niên nhìn Niệm Kiều làm mặt quỷ, sau đó xoay qua chỗ khác ôm cổ của Cố Hành Sâm chỉ huy hắn đi nơi nào.

Kết quả hắn cũng chẳng phân biệt được, Cố Hành Sâm đầu thiếu chút nữa đụng vào một cây cột ——

"A! Cha cha, không nên đi về phía trước nữa, sẽ đụng vào cây cột á!"

Mặt của Cố Hành Sâm nhanh chóng đen xuống, ngại vì không thấy được, hắn lại không thể trừng, chỉ có thể bất đắc dĩ.

Niệm Kiều cười lên ha hả, cười đến nỗi bụng cũng đau đớn.

Cố Hành Sâm im lặng, chỉ có thể theo tiếng cười của cô đi về phía bàn ăn, lúc đến bàn ăn, còn đụng phải chân ghế.

Ngồi xuống, ba người bắt đầu ăn cơm.

Chị Vân vừa là Quản gia cũng là đầu bếp trong nhà, thủ nghệ của chị rất tốt, mà bởi vì hai ngày ở bệnh viện, không phải là gọi đồ ăn bên ngoài chính là tùy tiện mua chút đồ ăn vặt lấp bao tử, khó được ăn một bữa tốt, Niệm Kiều cùng Cố Cảnh Niên khen không dứt miệng.

Mà ngồi ở trên ghế chủ vị Cố Hành Sâm vẫn trầm mặc.

Mặc dù Niệm Kiều cùng Cố Cảnh Niên hai người gắp cho hắn rất nhiều món ăn, thế nhưng hắn lại chưa ăn được mấy miếng, vẫn cầm bát đũa ngẩn người.

Niệm Kiều cùng Cố Cảnh Niên thanh âm cũng dần dần biến mất, những người còn lại tự động biến mất.

Cơm nước xong, Niệm Kiều hướng Cố Cảnh Niên nháy mắt, ý bảo hắn trước biến mất một lát, mình muốn cùng Cố Hành Sâm nói chuyện riêng một lát.

Cố Cảnh Niên giơ tay ra dấu hiệu ‘OK’, sau đó đem chén cùng chiếc đũa nhẹ nhàng đặt ở trên bàn ăn, nhảy xuống ghế đi ra khỏi phòng ăn.

Đi được một nửa, hắn đột nhiên xoay người lại, hướng Niệm Kiều làm dấu hiệu ‘ cố gắng lên ’, sau đó nhanh chóng chạy lên trên lầu.

Niệm Kiều thiếu chút nữa bật cười, tên tiểu quỷ này, thật là!

Cố Hành Sâm nghe được trên cầu thang truyền tới tiếng bước chân, cũng chú ý tới trên bàn ăn đã không có thanh âm, liền quay tới hướng về phía Niệm Kiều, "Cảnh Niên ăn no rồi hả?"

Niệm Kiều ừ một tiếng, cũng buông bát đũa trong tay, có chút bất an hỏi: "Cố Hành Sâm, anh có phải đang tức giận hay không?"

Hắn nhìn không thấy, mới vừa rồi thiếu chút nữa đụng vào cây cột, mình không có giúp một tay coi như xong, lại còn ở một bên cười ha ha, thật sự là không nên, hắn tức giận cô cũng nhận!

Chỉ là, Cố Hành Sâm lại lắc đầu một cái, ý bảo mình không có tức giận, sau đó cúi đầu ăn cơm.

Niệm Kiều cầm lên chiếc đũa gắp rau cho hắn, sau đó để đũa xuống, "Cố Hành Sâm, anh ăn nhiều một chút, anh thật gầy quá."

Cố Hành Sâm động tác ăn cơm dừng lại, ngay sau đó bản năng tựa như muốn đưa tay gắp thức ăn cho Niệm Kiều, "Em cũng ăn nhiều chịu chút, mấy ngày rất này em cũng vất vả, cũng gầy đi nhiều."

Nhưng là vươn tay ra mới nhớ, mình cái gì cũng không nhìn thấy.

Đừng nói gắp thức ăn cho cô, gắp thức ăn cho mình cũng là vấn đề!

Trong lòng bỗng hiện lên một cỗ cảm giác vô lực, hắn mặt không thay đổi buông chén xuống đũa, nói một câu ‘ anh ăn no rồi ’, sau đó liền đứng lên.

Lúc đi có chút gấp gấp, hắn liên tục đụng ngã cái ghế nhiều lần, Niệm Kiều nghĩ tiến lên giúp một tay, lại bị hắn lạnh lùng quát dừng lại: "Không được tới!"

Làm Niệm Kiều sợ tới mức đứng tại chỗ không dám động, bộ mặt lo lắng.

Nhìn bộ dáng hắn đỡ tay vịn cầu thang muốn đi nhanh rồi lại liên tiếp vấp ngã, hốc mắt cô liền ẩm ướt .

Cái người kia lại bị như vậy, ông trời tại sao phải khiến hắn chịu tra tấn như vậy chứ?

Bên tai chợt vang lên lời nói của Mạc Thuần: Cố Niệm Kiều, tất cả đều là bởi vì cô! Là cô làm hại Sâm biến thành như vậy! Cô đúng là đồ sao chổi!

Cả người run lên, nhiệt độ quanh mình cũng chợt giảm xuống, cô cả người cũng lạnh xuống, cơ hồ muốn run.

Thật. . . . . . Là mình hại Cố Hành Sâm sao?

——

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Xã hội phát triển, cuộc sống vật chất luôn nhiều áp lực ngày nay khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat một số bài hay như cung co hon nguon goc va y nghia, coi goc cua phien nao sinh tu giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.