Ông xã satan đến gõ cửa

Chương 2: Vì tôi là chú của cháu



Tầm mắt của Cố Hành Sâm xẹt qua mặt Niệm Kiều , sau đó xoay người đi tới hộc tủ bên cạnh lấy ra hòm thuốc , rồi mới nói :"Tới đây"

Cố Niệm Kiều đỏ mặt , ánh mắt có chút né tránh , sau đó nhìn hắn một cái , nhưng dưới chân lại không di chuyển chút nào.

Cố Hành Sâm nhìn cô chằm chằm , trong mắt dần không kiên nhẫn "Tới đây"

Hắn lặp lại lần nữa , âm thanh rõ ràng nhấn mạnh . Cố Niệm Kiều định lại thần trí , bắt đầu đi tới.

Cố Hành Sâm sử dụng ánh mắt ý bảo cô ngồi xuống , sau đó lấy ra một loại kem , cho vào đầu ngón tay , rồi đặt lên mặt cô , lòng ngón tay nhẹ nhàng xoa đều

Gương mặt cô như muốn thiêu cháy , cố gắng cúi đầu không dám nhìn hắn , đôi tay để đằng sau lưng , mười ngón tay xoắn vào nhau

Cố Hành Sâm tựa hồ không cảm thấy được sự ngượng ngùng , vẫn xoa đều thuốc vào gò má cô , đồng thời thanh âm lãnh đạm :"Chúng ta ở chung một nhà , cho nên cháu phải học cách khuất phục người khác"

Cố Niệm Kiều sửng sốt , theo dõi hỏi hắn :"Ý chú là gì?"

Cố Hành Sâm liếc cô một cái , xoay người chuẩn bị đem hòm thuốc bỏ lại chỗ cũ . Người phía sau đột nhiên đưa tay kéo hắn , hắn cư nhiên không để ý , thiếu chút nữa ngã quỵ trên người cô

Mặt của hai người gần trong gang tấc , hắn thở ra , cô đều có thể cảm giác được ! Cô bỗng trợn to hai mắt , giống như con thỏ nhỏ bị kinh hãi , thẳng tắp nhìn Cố Hành Sâm , môi anh đào mềm mại khẽ mím , thân thể cố gắng dựa về phía sau , trước ngực phập phồng lên xuống , tạo ra một màn hết sức mập mờ.

Cố Hành Sâm hai tay chống ở hai bên , nhìn bộ dạng sợ hãi của cô , tựa như cô đang khẩn trương , làm cho người ta có cảm giác hưng phấn . Tầm mắt hắn theo đó mà nhìn xuống cổ áo cô , đập vào mắt là hai luồng tuyết trắng . Cổ họng hắn trở nên căng thẳng , hí mắt nheo lại nhìn cô . Hô hấp dồn dập giống như đang thúc chết người khác . Giờ khắc này gương mặt không chỉ nóng lên , toàn thân cả hai gần như đều nóng . Cố Niệm Kiều cảm giác được miệng đắng lưỡi khô , sợ hãi theo dõi ánh mắt của hắn , không tự chủ đưa đầu lưỡi ra liếm môi một cái

Khoảng cách như vậy , động tác như thế , chẳng khác nào như đang quyến rũ người khác . Sắc mặt Cố Hành Sâm lạnh như tảng băng , thanh âm bộc phát :"Không nên dùng ánh mắt này để nhìn đàn ông ! Nếu như người đó bây giờ không phải là chú , cháu ... có thể bị đè ở dưới rồi !"

Hắn ra giọng trưởng bối dạy dỗ cô , ánh mắt ra vẻ khinh bỉ . Cố Niệm Kiều cảm giác như đang bị xúc phạm . Trái tim —— thật là đau !

"Chú sao lại nói với tôi như vậy ?!" Cô nổi giận , trợn mắt nhìn Cố Hành Sâm

"Ánh mắt của cháu nói lên điều đó" Cố Hành Sâm sắc mặt vẫn như cũ , vững vàng đứng dậy , ánh mắt sầm lãnh.

Cố Niệm Kiều cười lạnh , mới vừa rồi còn tưởng hắn là người tốt , xem ra người trong Cố gia như nhau , chẳng một ai tốt cả !

"Yên tâm ! Tôi câu dẫn ai , thì người đó cũng không phải là chú . Vì chú là chú của tôi !" Cô cố ý nhấn mạnh từ 'chú' với hắn , khóe miệng cười tươi hơn

"Cũng không được quyến rũ giáo sư của cháu , nhớ đấy" Hắn đối mặt cô khiêu khích tựa hồ không tức giận , nhàn nhạt nói một câu , lại làm cho Cố Niệm Kiều phát điên

"Khốn kiếp ! tôi không cần câu dẫn một ai !" Cố Niệm Kiều hoàn toàn nổi giận , nhịn không được liền thô tục.

Cố Hành Sâm liền nhíu lông mày , bộ dạng này của cô trong mắt hắn , cũng không trở nên đáng ghét , ngược lại cảm thấy rất thú vị . Hắn tự nhủ [Mình trúng tà rồi hả]

Cố Niệm Kiều nhìn bộ mặt của hắn , cái biểu tình ngây thơ đó , đáy lòng làm cô càng tức hơn , lời cô mắng còn chưa xong , lại nghe hắn nói :"Còn nữa... về sau không được dùng từ ngữ thô tục . Nên nhớ , cháu là một cô gái"

". . . . . ." Hắn cho là hắn là ai . Hắn nghĩ cô phải nghe lời hắn sao ?! Nếu vậy thì cô chẳng phải Cố Niệm Kiều rồi !

"Xin lỗi , tôi chính là thô lỗ thế đó , huống chi —— chú có quyền gì mà kiểm soát tôi ?!" Nói xong , cô đứng dậy hướng cửa đi tới , tự nhiên vẫy tay về phía hắn

Khóe miệng của Cố Hành Sâm nguy hiểm nâng lên , môi mỏng hé mở , khạc ra một câu :"Đơn giản thôi , vì tôi là chú của cháu !"

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.8 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac biet winform va wpf, giao duc dai hoc uc Thế giới kiến thức là rất rộng lớn, để tiếp thu, tìm hiểu được hết mọi kiến thức thì chắc hẳn là không thể, thậm chí cả đời người cũng không xong, bởi vậy ngoài việc học nữa, thì còn phải học mãi.