Ông xã satan đến gõ cửa

Chương 79: Địa ngục quá tịch mịch, em xuống cùng với tôi đi



Nhìn bộ dáng ngu ngơ của cô, Cố Hành Sâm không chịu nổi than thầm một tiếng, tầm mắt thấp đi xuống, vừa vặn chạm đến trên ngón áp út đeo chiếc nhẫn của cô, trong nháy mắt sắc mặt trầm xuống.

Niệm Kiều vẫn bị hắn làm cho khiếp sợ, hắn. . . . . . Không kết hôn sao?

Nhưng là, làm sao lại không kết hôn đây. . . . . .

"Em đã kết hôn?" Giọng nói trầm thấp bật ra từ trong môi Cố Hành Sâm, mang theo một tia không biết tên cảm xúc.

Nhưng Niệm Kiều còn đang đắm chìm trong chính suy nghĩ của mình, căn bản không phản ứng kịp lời của hắn, chỉ sững sờ gật đầu một cái.

Quanh mình nhất thời nhiệt độ hạ xuống kịch điểm, giống như đặt mình trong trời đông tuyết phủ, Niệm Kiều bị lạnh lẽo đột nhiên xuất hiện làm cóng rùng mình một cái.

"Kết hôn?" Cố Hành Sâm nắm được cằm của cô, ngón cái khẽ dùng sức, cọng lông mày thanh tú của Niệm kiều nhất thời kết lại thành một đường.

"Cái... cái gì kết hôn?" lúc này cô mới nghe rõ lời của hắn, Là hắn đang hỏi mình kết hôn sao?

Cố Hành Sâm lại gần môi của cô, khẽ há mồm cắn, thấy cô bị đau cau mày, hắn thoáng nhả ra, vẫn như cũ dán môi cô, mơ hồ không rõ lặp lại, "Em đã kết hôn? Ừ?"

"Không có à. . . . . ." Niệm Kiều thành thật trả lời, thân thể ngửa ra sau, muốn né tránh, lại bị bàn tay của hắn giữ cái ót lại.

Cô cau mày trừng hắn, nhưng căn bản không biết Cố Hành Sâm bởi vì thấy chiếc nhẫn trên tay cô mới hỏi vấn đề này

Thấy cô thành thực, Cố Hành Sâm không cúi đầu, chỉ là đem đem tay rời đi, cùng với 10 đầu ngón tay của cô đan xen, lúc chợt buộc chặt, sức lực lớn kia dường như muốn đem tay Niệm Kiều bóp vỡ.

"Đau. . . . . ." Nhéo lông mày, cô nhỏ giọng kêu đau, nhất là cái nơi đeo nhẫn kia, cầm phải tay cô, làm xương cốt một hồi đau…

Nhưng Cố Hành Sâm không thu sức lực nơi tay lại, vẫn như cũ gắt gao cầm tay của cô, không đạt mục đích không bỏ qua hỏi: "Không kết hôn mang chiếc nhẫn làm gì?"

Ách ——

Sau khi giật mình, Niệm Kiều bừng tỉnh hiểu ra được , nguyên lai là chiếc nhẫn trên tay mình mang đến cho mình ‘ đau khổ ’.

Chỉ là người đàn ông này cũng thiệt là, có lời cứ nói rõ ràng, cứ lặp lại từng lần từng lần một” Em đã kết hôn?” ai biết rốt cuộc là hắn muốn nói gì à.

Nhưng cái bộ dạng này của Cố Hành Sâm mới là Cố Hành Sâm mà Niệm Kiều biết, cái người đàn ông đáng buồn bực nhất thiên hạ.

Vốn là muốn giải thích trực tiếp, nhưng cô lại muốn đùa dai, nhướng mày, một bộ dạng khiêu khích, "Lúc vừa nãy tôi nói sai rồi, tôi đã kết hôn, đây là nhẫn cưới của tôi, rất đẹp chứ?"

Nói xong, Niệm Kiều rút tay mình về giơ lên trước mắt hắn quơ quơ, để hắn có thể càng nhìn rõ ràng hơn chiếc nhân trên tay cô..

Sắc mặt Cố Hành Sâm bị tầng sương mù bao phủ, bàn tay giữ cái ót cô rời xuống, ngược lại chế trụ hông của cô, rục rịch ngóc đầu dậy, theo lưng của cô chậm rãi di chuyển, lòng bàn tay mang theo nhiệt độ nóng bỏng.

Niệm Kiều sống lưng cứng ngắc, chỉ cảm thấy chỗ bàn tay hắn mớn trớn, dường như muốn thiêu cháy tất cả, lỗ chân lông cũng mở ra , hô hấp cũng đi theo dồn dập.

Muốn đẩy hắn ra đứng lên, lại bị hắn cầm giữ, ngay sau đó mặt của hắn đến gần, giọng nói khàn khàn u ám ở cổ cô, "Nếu cùng người đàn ông khác kết hôn, nói cho anh biết, hắn đã chạm qua em sao?"

Niệm Kiều nuốt nước miếng một cái, cô có thể rút lại lời cô vừa nói kia không? Cô nói lung tung à!

Cô nào có kết hôn, chỉ là mấy ngày đó vừa đến công ty đi làm, nam đồng nghiệp trong công ty không có việc gì cũng đến gần cô, đưa cô thành kẻ thù của toàn bộ các nữ đồng nghiệp.

Sau cùng nhắc chuyện này với Tần Mộ Bạch, Tần Mộ Bạch đưa ra cho cô một chủ ý, kêu cô đeo chiếc nhẫn ở tay, người khác tới hỏi nói là đã kết hôn rồi!

Niệm Kiều nửa tin nửa ngờ làm theo, không nghĩ tới thật là hữu dùng!

Thời gian lâu dài, cô cũng thành thói quen đeo nhẫn, không nghĩ tới hôm nay cư nhiên khiến Cố Hành Sâm hiểu lầm.

Sự trầm mặc của cô Cố Hàn Sâm nhìn ra, chính là gián tiếp thừa nhận, là cam chịu!

Trong nháy mắt, hắn cả giận, trong mắt lửa giận lửa cháy lan ra đồng cỏ, che ở bên tai cô, trong giọng nói đều là sự nguy hiểm được nhân lên gấp bội, "Hắn đụng vào nơi này trong em rồi hả?Còn nơi này?"

Một bên hắn nói xong, vừa ở trên người cô đụng loạn, Niệm Kiều cả người giống như là nằm trong giữa biển lửa, vẫn nóng lên!

"Hắn không có đụng tôi ! Anh cũng đừng đụng tôi!" Niệm Kiều đi bắt tay của hắn, tức giận biện giải cho mình!

Người này thật là khôi hài, ba năm trước đây là ai không muốn ai? Không phải là không bất kể cô sốt cao vẫn chạy đ kết hôn với Nhậm thiên Nhã sao? Hiện tại là có cái bộ dạng này, như thể cô là vật phẩm dành riêng cho hắn!

"Hắn không đụng em anh liền không thể đụng vào em, ừ?" Cố Hành Sâm hạ thấp giọng, đầu lưỡi mát lạnh ở trên cổ cô càn quét .

Niệm Kiều mắt trợn trắng, người này thật là cố tình gây sự, căn bản là cô không có ý đó được hay không!

Chỉ là này. . . . . .

Lúc này cô chợt giảo hoạt nở nụ cười, chủ động ôm cổ của CỐ Hành Sâm, giọng nói kiều mị" Anh ở chỗ này là ghen sao?”

Cố Hành Sâm ngẩn ra, ghen, mình ghen sao?

"Cố Hành Sâm, nếu như anh nói anh ở chỗ này ghen, tôi liền để cho anh chạm đến tôi , tuyệt đối không phản kháng!" Niệm Kiều ở bộ dạng có lòng tin mười phần, tựa hồ đoán chừng Cố Hành Sâm sẽ không nói chính mình tự ăn dấm!

Thế nhưng lần thứ nhất, cố niệm kiều, ngươi tính toán đánh lầm rồi ——

Cố Hành Sâm hơi nhếch khóe môi, kéo ra nụ cười tà khí đồng thời có sức hấp dẫn trí mạng, cánh tay khẽ dùng lực, ôm bổng đem cô hướng phòng ngủ đi tới!

"Cố Hành Sâm anh muốn làm gì?" Nụ cười trên mặt Niệm Kiều nhanh chóng thối lui, có chút trở nên hoảng sợ.

"Em nóì xem anh muốn làm gì?" Cố Hành Sâm đem vấn đề trả lại cho xô, đi tới phòng ngủ liền đem cô đặt lên giường.

"Đừng đụng tôi!" Niệm Kiều núp ở góc giường, tức giận trợn trừng mắt nhìn hắn!

Đối với sự bài xích của cô, Cố hành Sâm, giận quá hóa cười, tiếng cười trầm thấp khêu gợi từ cổ họng tràn ra, Niệm Kiều nghe thấy hoảng hốt một lúc .

Chỉ thấy hắn rút đi áo quần trên người mình, thân thể giống như ngọn núi cao ngất đè xuống, Niệm Kiều căn bản không chỗ có thể trốn!

# đã che giấu #

Cố Hành Sâm có chút ngây ngô nhìn, Niệm Kiều nhân cơ hội này như một làn khói hướng cửa chạy đi.

Tay chạm vào cái nắm cửa, sau lưng chợt nổi lên một trận gió, ngay sau đó cả người cũng bị lôi về !

Môi bị lấp kín, ma trảo ở trên thân thể mềm mại của cô tùy ý chạy, mơn trớn các điểm mẫn cảm của cô, mang cho cô từng trận run rẩy.

Niệm Kiều lắc lắc thân thể của mình né tưởng muốn tránh ra, đúng vậy, né ra!

Đủ rồi, Cố Hành Sâm, thật đủ rồi!

Ba năm này mỗi lần tôi mang con ra khỏi cửa, đều sợ người khác biết nó chính là con của tôi và anh loạn luân sinh ra, cái loại nội tâm giãy giụa đó anh sẽ chẳng bao giờ trải qua được.

Giờ phút này, anh lại làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra mà đoạt lấy tôi.

"Không nên đụng tôi!"

Niệm Kiều đôi tay gắt gao chống đỡ ở ngực Cố Hành Sâm, nhắm mắt lại la lớn.

Cô nhớ cái cuộc sống sống không bằng chết kia, nhớ tới trên bắp chân mình vết thương còn để lại ột cá sẹo, nhớ cái vết sẹo trên đầu mình kia, nhớ tới ngày đó ý thức mình không rõ ràng suýt nữa bóp chết đứa con, cô bắt đầu kịch liệt phản kháng.

Cố Hành Sâm giờ phút này t*ng trùng lên não, căn bản không có chú ý tới ánh mắt của cô, chờ sẵn bên hông mạnh mẽ đụng chạm vào nàng, gọng nói nóng bỏng quấn quanh vòm tai"Nhóc con, ngoan một chút, tối nay —— em trốn không thoát đâu!"

Một khắc kia, lúc hắn tiến vào trong thân thể mình, Niệm Kiều đột nhiên ngưng tất cả phản kháng, cả người thẳng đờ mà nằm ở dưới người hắn, rõ ràng cảm thụ hắn đang trong cơ thể mình quan trọng hơn là sự rung động.

Cô thẩn thờ phản ứng, khiến Cố Hành Sâm giận từ trong ra !

Cô hận hắn nhiều? Hận đến không nguyện ý nhìn hắn, không để hắn đụng sao ?

Nhưng Cố Niệm Kiều, ba năm trước đây là em dây dưa không dứt, tôi như mong muốn của em cùng xuống địa ngục, hôm nay em lại muốn trốn chạy rồi sao?

Không! Tuyệt đối không cho phép!

Hắn đè cô xuống phía dưới, liều chết triền miên, nói thật nhỏ: "Nhớ ba năm trước đây lần đầu tiên lúc tôi muốn em tôi đã nói thế nào? Chúng ta cùng nhau xuống Địa ngục, nhưng là ba năm trước đây em lại rời đi một mình, chỉ chừa lại một mình tôi bên trong giãy giụa, hôm nay tôi tìm đến em rồi, em cho rằng tôi có thể bỏ qua cho em?"

Niệm Kiều dồn ép mắt, cảm giác có vật gì đó trong hốc mắt đảo quanh, tựa hồ một giây kế tiếp sẽ chảy xuống.

Bên tai lần nữa truyền đến giọng nói của hắn, cứ rét lạnh thấu xương như vậy: "Nhóc con, địa ngục quá tịch mịch, em theo tôi xuống đi ——"

Chất lỏng óng ánh rốt cuộc theo khóe mắt tuột xuống, tựa như bỏ qua tất cả, cô để mặc cho mình theo hắn động tình theo tiết tấu.

Cố Hành Sâm giống như là muốn đem thời gian ba năm nay bù lại, thế nào cũng muốn cô không đủ, lăn qua lộn lại từng lần giày vò một lần , cho đến khi Niệm Kiều khóc ngất cầu xin tha thứ: "Cố Hành Sâm, không cần. . . . . . Không cần có được hay không. . . . . ."

Eo giống như là muốn đứt rời, trên người đàn ông lại tinh lực dồi dào, có dùng không hết hơi sức!

"Ba năm, có nghĩ tới ta không ? » Cố Hành Sâm vừa hỏi cô, vừa nặng nề đẩy vào, cho đến chỗ sâu nhất của cô.

Niệm Kiều rên lên một tiếng, cắn môi lung tung lắc đầu, khóe mắt nước mắt bay ngang.

"Ô ô. . . . . . Đau. . . . . . Cố Hành Sâm, anh là cầm ` thú! Ô ô. . . . . ."

NIệm Kiều bị hắn đụng nhiều đến điên mất, cả người khóc lớn mắng hắn, vụng mạnh nắm đấm trên người hắn đánh loạn.

Nhưng với sức lực đó, đối với Cố Hành Sâm mà nói, quả thật là gãi không đúng chỗ ngứa, không nghe thấy đáp án thành thực của cô, hắn tựa hồ tuyệt sẽ không bỏ qua!

Khóe mắt sáng lên quét qua áo ngủ của cô, trực tiếp kéo qua , sau đó đem bắt được hai tay Niệm Kiều, trước sau khẽ quấn, cột vào trên đầu giường.

# đã che giấu #

Trên dưới toàn bộ bị công chiếm, Niệm Kiều thở gấp gáp , lại cắn môi không chịu trả lời.

Nghĩ đến thì thế nào? Không muốn nghĩ qua thì thế nào?

Ba năm nay, chung quy cuộc sống trôi qua sống không bằng chết, hiện tại tôi an ổn, anh lại đến quấy rối cuộc sống của tôi, Cố Hành Sâm, anh rốt cuộc muốn như thế nào?

"Khốn kiếp! Cố Hành Sâm, chúng ta là chú cháu! Như vậy là loạn ` luân, buông tôi ra!" Cắn răng, Niệm Kiều siết chặt lòng bàn tay gầm nhẹ.

Sau lưng lại truyền đến tiếng cười trầm thấp mà châm chọc của Cố Hành Sâm, bàn tay đi lên chế trụ cằm của cô, đem đầu cô đảo ngược, Cố Hành Sâm lạnh lẽo hỏi: "bây giờ đã biết đây là loạn luân rồi hả? Ba năm trước đây là ai buộc ta phải loạn luân?"

Quả thật bị cô làm tức giận chết! Cố Hành Sâm eo ếch hung hăng dùng sức, Niệm Kiều ức chế không được kêu lớn: "A ——"

"tôi sai rồi! Cố Hành Sâm, tôi sai rồi, bỏ qua cho tôi có được không? Bỏ qua cho tôi . . . . ."

Cô còn có Niên Niên, đó là sinh mệnh để cô trụ lại, không có con, có lẽ cô đã sớm chết rồi, cô không muốn cho con biết, mẹ của mình cùng với ông chú ngoại loạn luân mà sinh ra nó , nó vô tội. . . . . .

Nghe cô liên tiếp liên tiếp từng tiếng một cầu xin tha thứ, Cố Hành Sâm giận không kềm được, thả cho cô? Ai sẽ bỏ qua cho hắn ? Hôm nay đến mức này, không ai có thể bỏ qua cho ai?

"Ngoan ngoãn nói em có nghĩ về tôi, về phần bỏ qua em —— cũng đừng nằm mơ!"

Hắn ở bên tai cô nghiến răng nghiến lợi, ngay sau đó cả người như sư tử nổi điên, ở trên người cô tàn phá bừa bãi, khắp nơi đều là dấu vết.

Toàn thân trên dưới từng mảng tím bầm, hắn bị điên rồi! Hắn thật điên rồi!

Hắn nặng nề cắn một hớp trước ngực trắng nõn của cô, phía trên nhanh chóng hiển hiện ra dấu răng, Niệm Kiều đau đến nước mắt ào ào rớt xuống.

"Đừng cắn tôi, đau. . . . . ." Khóc khẽ , Niệm Kiều muốn mở hait ay bị trói ra, thế nào cũng không tránh được.

Chỗ tư mật đặc dính một mảng, hắn đụng mỗi lúc một nhanh, Niệm Kiều cả người cũng co rút , "Không cần. . . . . . Cố Hành Sâm, không cần nhanh như vậy. . . . . ."

Hô hấp dường như cũng không thông, mười đầu móng tay của Niệm Kiều cắm thật sâu vào trong lòng bàn tay, hắn quá hung mãnh, như muốn đem lấy cô đụng phải hồn bay phách tán, cô rốt cuộc không chịu nổi mở miệng: "Có nghĩ! Cố Hành Sâm, em có nhớ anh! Không cần có được hay không. . . . . . Ô ô. . . . . . ."

"Hiện tại mới nói có nghĩ, muộn rồi ——"

Tiếng nói vừa ngừng, vẻ cậy mạnh lại bắt đầu, Niệm Kiều cả người đều muốn bị đánh bay, theo hắn đang trong bể tình dục lảo đảo, thân thể khi ở phía dưới hắn cho hắn từng lần một nở rộ, ở đó vui thích cực hạn ở bên trong, chỗ cô cảm nhận được , là nước mắt khổ sở.

. . . . . .

Nhìn người trong ngực ngủ mê man, Cố Hành Sâm có chút ảo não khép mi tâm của mình lại, mình sao lại thế?

Không phải là muốn tìm cô để nói rõ ràng sao? Như thế nào vừa nhìn thấy trên tay cô đeo chiếc nhẫn chứ không phải cái vòng tay liền bắt đầu ăn dấm chua ? Cũng chẳng giảng đạo lý như thế nào?

Đây không phải là Cố Hành Sâm của trước kia!

Trước kia Cố Hành Sâm đều nắm trong tay tất cả mọi thứ, lý trí tỉnh táo, thậm chí có thể nói là tàn nhẫn vô tình.

Như vậy hiện tại, là động tình sao? Cho nên mới phải xuất hiện tình huống mất khống chế như vậy !

Bất đắc dĩ thở dài, hôn xuống cái trơn bóng của Niệm Kiều, hắn nhỏ giọng nói xin lỗi, "Nhóc con, thật xin lỗi, không phải anh đến để khi dễ em."

Nói xong, hắn lại hôn xuống, càng không thể cứu vãn.

Niệm Kiều mệt muốn chết rồi, cả người cũng hỗn loạn , cảm thấy có người quấy rầy mình nghỉ ngơi, cô cho là con, vươn tay ra ôm lấy Cố Hành Sâm, vỗ vỗ lưng của hắn, nói lầm bầm: "Niên Niên, ngoan, ngủ. . . . . ."

Cố Hành Sâm: ". . . . . ."

Một đầu hắc tuyến nhìn tới người phụ nữ bên gối, Cố Hành Sâm thật sự không tìm được từ gì để hình dung tâm trạng của mình lúc này! Bất đắc dĩ rồi lại buồn cười!

Thôi thôi, sáng mai tỉnh lại mới nói cho thật rõ ràng, không biết nếu cô biết mình với Nhậm Thiên Nhã không kết hôn thì sẽ phản ứng như thế nào? Sẽ vui mừng ôm lấy hắn, gần gũi hắn sao ?

Nghĩ như vậy, khóe miệng Cố Hành Sâm không tự chủ cong lên, trên mặt vẻ mặt cũng vô cùng nhu hòa.

Đem cánh tay cô lấy xuống, hắn ôm ngược lại lấy cô, đưa tay tắt đèn, cùng cô ngủ.

————

Hôm sau, tại nhà Tịch Tư Diệu.

Tịch Tư Diêu nhìn hai người đàn ông đối diện đầu ủ rũ không khỏi nâng lên khóe môi nở nụ cười, "Thế nào, người phụ nữ của các cậu đã chạy?"

Vừa dứt lời , một cái gạt tàn thuốc hướng thẳng tắp Tịch Tư Diệu đập tới.

Tịch Tư Diệu mặt không đổi sắc, giơ tay lên bắt được cái gạt tàn thuốc, cười đến càng thêm đắc ý: "Hi Nghiêu, cậu bị tôi nói trúng tâm đen nên giận quá hóa giận phải không?"

An Hi Nghiêu một mắt lạnh quét tới, "Cậu cũng đừng đắc ý, cậu cũng chả khá hơn chút nào, nghe nói vợ cậu đang náo lên đòi li hôn?"

Tịch Tư Diệu sắc mặt hơi khẽ trầm xuống, mất tự nhiên ho khan một tiếng, ngược lại hướng về phía Cố Hành Sâm hỏi: "A Sâm, chuyện của cậu thế nào? Cái cô Cố Niệm Kiều của cậu? Không phải nói là cháu gái sao? Thế nào lại thấy không đơn giàn như vậy à ! »

Cố Hành Sâm ngước mắt nhàn nhạt quét nhìn hắn một cái, "Cô ấy không phải cháu gái tôi »

"Cô ấy là ai? Sao cô ấy cũng mang họ Cố?" Tịch Tư Diệu nhíu chân mày hỏi.

An Hi Nghiêu cười châm chọc, "Tư Diệu, cậu đừng nói sang chuyện khác, hiện tại là đang nói cậu, còn có à, A Sâm nói cháu gái nhỏ không phải cháu gái hắn, thì đó chính là người đàn bà của hắn rồi...!"

"Cậu liền quan tâm chính mình đi, Vạn Thiên Sủng kia cũng không phải là người dễ chọc, cẩn thận anh của cô ta phá hủy xương cậu đó!" Tịch Tư Diệu lười biếng liếc hắn một cái, nhắc nhở.

An Hi Nghiêu sâu kín thở dài, "Phụ nữ thật đúng là phiền phức!"

"Các cậu nói chuyện, tôi đi trước." Cố Hành Sâm chợt đứng dậy đi về phía cửa, gương mặt âm trầm.

"Ai —— A Sâm, cậu đi đâu à? Trở về thành phố G thì chúng ta cùng nhau đi!" An Hi Nghiêu hướng bóng lưng của hắn hô.

Cố Hành Sâm làm bộ không nghe thấy, nhanh chóng biến mất ở tầm mắt của hai người

Tịch tư diệu cười cười, "Hắn sẽ về thành phố G? Đoán không có sai hắn sẽ phải đi Hongkong."

Sáng sớm hôm nay nhận được điện thoại của Cố Hành Sâm sai người đi dò tung tích của Cố Niệm Kiều, kết quả điều tra phát hiện, cô gái kia chạy đi Hongkong rồi !

Giờ phút này coi bộ dạng vội vàng của hắn, đoán chừng là đuổi theo.

An Hi Nghiêu xoa xoa trán, làm ra bộ dạng hết sức đau đầu nói, "A Sâm cũng may, tìm được cháu gái nhỏ giải thích một chút chuyện ba năm trước đây thì mọi thứ đều tốt, phiền toái nhất chính là tôi, hiện tại tất cả mọi người đều tìm không được—— tôi nói Tư Diệu này, cậu có thể giúp A Sâm tìm được vị trí của cháu gái nhỏ, tại sao không tìm được vị trí của Vạn Thiên Sủng?"

Tịch tư diệu lườm hắn một cái, "người phụ nữ của A Sâm tương đối đơn thuần, đối với chúng ta không có phòng bị, Vạn Thiên Sủng ở cạnh ngươi năm năm,đã thành tinh, đối với hành động của chúng ta rõ như trong lòng bàn tay, anh trai cô ta đã dạy cô ta chuẩn bị tốt lắm cái sân bay ở bên kia, cậu không phải muốn bức tôi cùng anh trai cô ta vạch mặt chứ?"

An Hi Nghiêu nhắm lại mắt, lần này thật sự là chết chắc!

Cố Hành Sâm, chỉ mong cậu có thể mang cháu gái nhỏ trở về, tôi cùng Tịch Tư Diệu đoán chừng là Game Over rồi !

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 5 lượt.

Xe đạp điện xứng đáng là lựa chọn hàng đầu cho người tiêu dùng nhờ ưu điểm sử dụng năng lượng sạch, giảm thiểu khí thải và không gây ô nhiễm môi trường, kết hợp với thiết kế nhỏ gọn, dễ dàng di chuyển trong giờ cao điểm tại các thành phố lớn. Những kinh nghiệm về lựa chọn xe đạp điện và cách sử dụng được chia sẻ trên trang Xe Đạp Điện Yến Oanh chẳng hạn như xe điện sạc mãi không đầy, gio hang xe dap dien rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích về xe đạp điện, xe máy điện giúp bạn có được lựa chọn đúng trong kinh doanh và tiêu dùng xe điện.

loading...
DMCA.com Protection Status