Ông xã thần bí

Chương 129: Làm tài xế cho em



Tô Ánh Nguyệt quay sang nhìn Trần Minh Tân một cách ngạc nhiên, mặc dù cô không hiểu tại sao anh lại muốn lấy giỏ trái cây đó đi, nhưng cô cũng không hỏi anh.

Ngược lại là Cố Hàm Yên phản ứng rất mạnh, cô ta đứng bật dậy và cầm lấy giỏ trái cây trong tay Trần Minh Tân, giọng điệu của cô ta có hơi vội vã: "Những trái cây này đã bị rớt xuống đất, không ăn được."

"Không sao." Trần Minh Tân liếc nhìn cánh tay cầm giỏ trái cây của cô ta, rồi hơi dùng sức lấy lại giỏ trái cây: "Cô hãy nghỉ ngơi thật tốt, chúng tôi đi trước."

Nghe vậy, Cố Hàm Yên loạng choạng sắp ngã như vừa nhận lấy đả kích gì đó, cô ta vươn tay vịn mép bàn bên cạnh mới miễn cưỡng đứng vững được.

Trần Minh Tân lại như không nhìn thấy mà xoay người nắm lấy tay của Tô Ánh Nguyệt và đi ra ngoài.

...

Vì Trần Minh Tân đã đi cùng với Bùi Chính Thành trước đó, nên Trần Minh Tân đưa chìa khóa xe cho Bùi Chính Thành khi anh ra khỏi bệnh viện: "Cậu lái xe của tôi về đi."

Bùi Chính Thành lấy chìa khóa, anh ta vừa định nói thêm mấy câu thì Trần Minh Tân đã lấy chìa khóa xe của Tô Ánh Nguyệt và mở cửa xe ra. Sau khi nhét Tô Ánh Nguyệt vào xe, anh cũng theo vào sau.

Sau đó, chiếc xe được lái đi.

Toàn bộ hành động được thực hiện liên tục, không có chút cẩu thả.

Bùi Chính Thành đứng bên vệ đường cúi đầu liếc nhìn chìa khóa xe trong tay, sau đó lắc đầu và xoay người lên xe.

Ở phía bên kia.

Tô Ánh Nguyệt quay đầu lại liếc nhìn giỏ trái cây ở ghế sau và hỏi anh: "Anh xách theo giỏ trái cây này để làm gì vậy?"

Trần Minh Tân cũng không quay đầu lại: "Nó không phải do em mua à?"

"Đúng vậy..." Vậy nên vì nó là do cô mua, anh cũng phải nhặt về ngay cả khi nó bị Cố Hàm Yên ném đi ư?

Cuối cùng Trần Minh Tân cũng chịu quay sang nhìn cô và đáp lại một cách hờ hững: "Ừm."

"Ừm" là có ý gì?

Mãi đến khi về tới nhà, Trần Minh Tân cũng không nói một lời.

Chẳng mấy chốc, hai người đã trở lại vịnh Vân Thượng.

Ngay khi xe dừng lại, Tô Ánh Nguyệt tự đẩy cửa xe ra và bước xuống. Trần Minh Tân thò tay xách giỏ trái cây ở ghế sau.

Sau đó sải bước đến trước thùng rác ở cửa biệt thự và ném cả giỏ trái cây vào trong thùng rác.

Tô Ánh Nguyệt: "..." Anh ấy mang giỏ trái cây này từ xa về chỉ để vứt nó vào thùng rác trước cửa nhà thôi hả?

"Ngây ra đó làm gì, vào nhà thôi." Trần Minh Tân quay đầu lại thấy cô đang ngây người đứng tại chỗ bèn kéo tay cô đi vào trong biệt thự.

Tô Ánh Nguyệt vừa theo anh đi vào trong, vừa tò mò nhìn anh: "Tại sao anh mang giỏ trái cây về lại vứt đi vậy?"

"Không vứt thì chẳng lẽ em muốn ăn hả?" Trần Minh Tân quay đầu lại nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm túc, như thể nếu cô nói một câu "Muốn ăn", anh sẽ quay lại nhặt nó về cho cô vậy.

Tô Ánh Nguyệt bĩu môi, lẩm bẩm: "Nếu là muốn vứt bỏ thì vì sao phải mang về mới vứt chứ..."

"Đồ mình mua, dù có vứt bỏ cũng phải vứt vào thùng rác của nhà mình."

Trần Minh Tân nói rồi bước tới trước mở cửa, nhưng giọng anh lại vang rất rõ bên tai Tô Ánh Nguyệt.

Đồ mình mua, dù có vứt bỏ cũng phải vứt vào thùng rác của nhà mình.

Chậc, tính chiếm hữu với tính kiểm soát mạnh thật.

Tô Ánh Nguyệt chỉ dám âm thầm nói xấu trong lòng, nhưng cô lại cảm thấy thoải mái một cách không thể giải thích được.

Cố Hàm Yên bị cô chọc tức đến nỗi quăng hết trái cây xuống đất, kết quả Trần Minh Tinh chỉ liếc nhìn rồi mang trái cây về vứt vào thùng rác trước nhà.

Làm cô có một loại cảm giác "Những thứ do vợ tôi mua, dù có vứt đi cũng không thể để người ngoài cầm đi vứt".

Trong lòng Tô Ánh Nguyệt vui rạo rực, cô theo anh vào nhà thì thấy anh đã đi tới phòng của Thịt Bò.

Cô đi qua nhìn anh đổ nước và thêm thức ăn cho Thịt Bò, rồi theo anh ra ngoài.

"Em theo anh làm gì?" Trần Minh Tân đi vào bếp rửa tay chuẩn bị nấu ăn, vừa quay đầu lại thì thấy cô đứng sau lưng mình bèn hỏi.

Nụ cười trên khuôn mặt của Tô Ánh Nguyệt không thể che giấu: "Anh nhỏ mọn như vậy đúng là nhìn không ra đấy."

Nó cũng chỉ là một cái giỏ, không cần phải nghiêm túc xách về nhà vứt.

Trần Minh Tân liếc nhìn cô và không nói gì.

"Sao anh biết là Cố Hàm Yên cố tình làm rớt giỏ trái cây thế?" Tô Ánh Nguyệt nhìn bóng lưng dày rộng của anh và nghiêng đầu hỏi.

Bóng dáng của Trần Minh Tân chợt dừng lại: "Tôi hiểu rõ cô ta."

Nghe vậy, nụ cười trên mặt Tô Ánh Nguyệt biến mất đôi chút, cô mím môi rồi mới mở miệng hỏi anh tiếp: "Hai người quen biết nhau bao lâu rồi?"

"Quen biết nhau từ lúc mới lập nghiệp." Trần Minh Tân trả lời rất thẳng thắn, không có chút che giấu và vòng vo gì cả, giọng điệu cũng rất thản nhiên.

"Ồ."

Anh như thế lại làm Tô Ánh Nguyệt không biết nên nói gì.

Thời gian là một thứ vô cùng kì diệu, nó vừa là một người bác sĩ, vừa là một nhân chứng.

Nó có thể chữa lành vết thương trong trái tim của con người, cũng có thể làm chứng cho mối quan hệ và tình cảm giữa người với người.

Trần Minh Tân bắt đầu lập nghiệp từ lúc mười bốn tuổi, đến giờ đã qua hơn mười ba năm.

Nói cách khác, anh ấy và Cố Hàm Yên đã quen biết nhau hơn mười năm.

Hơn mười năm có ý nghĩa như thế nào?

Nó có nghĩa là biến cố và thói quen.

Tô Ánh Nguyệt không còn nhớ những chuyện trước chín tuổi, về cô bé vui vẻ hạnh phúc luôn được ba gọi là "cô công chúa nhỏ" ấy.

Cô của hiện tại vừa tỉnh táo vừa khôn khéo, không còn chút hình bóng của thời thơ ấu nữa.

Tô Ánh Nguyệt cảm thấy khủng hoảng.

Cho dù Trần Minh Tân luôn tỏ ra xa cách với Cố Hàm Yên, nhưng chung quy Cố Hàm Yên vẫn khác.

Tô Ánh Nguyệt không muốn ở trong bếp nữa nên xoay người lặng lẽ đi ra ngoài.

Trần Minh Tân cảm giác được người đứng đằng sau đã biến mất bèn ngoảnh lại nhìn, trong phòng bếp đã không còn bóng dáng của Tô Ánh Nguyệt, tay anh dừng lại một chút, sau đó anh quay đầu lại và tiếp tục nấu ăn.

Tô Ánh Nguyệt đi ra ngoài thì thấy Thịt Bò đang đi dạo, nó đã ăn uống no nê.

"Thịt Bò."

Trong thời gian này, Thịt Bò và cô đã quen thuộc hơn rất nhiều. Nó nghe thấy Tô Ánh Nguyệt gọi mình bèn lắc đuôi chạy tới.

Tô Ánh Nguyệt sờ đầu Thịt Bò, nó cũng chống đầu vào tay cô như đang làm nũng.

...

Sau khi ăn xong, Tô Ánh Nguyệt lại bắt đầu chuẩn bị cho buổi họp báo vào ngày mai và bắt đầu bận rộn.

Trần Minh Tân thấy dáng vẻ đã có dự tính trước của cô nên cũng không hỏi nhiều.

Ngày hôm sau, Tô Ánh Nguyệt đặc biệt dậy rất sớm.

Trần Minh Tân nhìn đồng hồ, mới sáu giờ, vả lại hôm nay còn là ngày cuối tuần.

Anh ngồi dậy dựa vào đầu giường nhìn Tô Ánh Nguyệt ngồi trước gương và trang điểm, sau đó nói với giọng ngái ngủ: "Còn quá sớm."

"Sớm chút cũng đỡ bối rối." Tô Ánh Nguyệt vừa vẽ lông mày cho mình vừa nói chuyện với anh.

Tô Nguyên Minh và đám người của Tô thị đã chờ để cười nhạo cô từ lâu rồi, cô đương nhiên là hi vọng có thể làm không có chút sai sót nào.

Trần Minh Tân khẽ cau mày, sau đó đứng dậy đi vào phòng tắm.

Đến khi Tô Ánh Nguyệt trang điểm xong, Trần Minh Tân đã thay quần áo và đầy sức sống đi ra.

"Anh làm gì vậy?" Không phải đã nói là không cần anh nhúng tay vào à.

Trên tay Trần Minh Tân vắt áo vest, anh đang chỉnh lại cà vạt của mình: "Làm tài xế cho em."

Dứt lời, anh đã mở cửa trước cô và đi xuống cầu thang.

Tô Ánh Nguyệt mở to mắt ngạc nhiên và đi theo anh.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.3 /10 từ 233 lượt.

Có thể nói hoa lan là nữ hoàng của các loài hoa. Hoa lan mang một vẻ đẹp tinh khiết trong trẻo không tỳ vết. Loài hoa này mang nhiều màu sắc khác nhau, nhiều chủng loại khác nhau nhưng đều có một điểm chung là sắc đẹp và sự quyến rũ. Các bí quyết trồng và chăm sóc hoa lan được chia sẻ từ trang Vườn Lan Huyền Vinh chẳng hạn như bảng giá lan phi điệp đột biến giá lan var, lan kieu Thú chơi lan cũng là một niềm đam mê của rất nhiều tầng lớp quý tộc hay các quý anh, quý ông đam mê hương sắc tinh khiết của núi rừng này.Hoa lan tựa như một nàng trinh nữ thảo thơm. Đẹp. Ma mị

loading...
DMCA.com Protection Status