Phải chăng tôi thích cậu? Bạn cùng bàn!

Chương 49


Về đi ở đây không chào đón Cô- Cậu vừa xách túi đồ để sang ghế ngồi vừa nói khuôn mặt chẳng có chút tình cảm nào với Cô

Tưởng Mày đi đâu mà?Sao lại đến đây?- Hoàng đến bệnh viện thì đến phòng của Mẹ Cậu thấy Cô nên dừng lại một chút

Tao tiện đường nên đến xem Bác ấy sao rồi thôi!- Cô cười trừ nhìn Hoàng

Cậu có thể vào xem Mẹ Tớ sao rồi được chứ?- Cậu nhìn Hoàng ánh mắt cầu khẩn

Được!Mày ở ngoài đây nói chuyện với Minh Thiên nhé- Hoàng gật đầu nhìn Cậu rồi quay sang nhìn Cô

Ừm- Cô nghe vậy cũng chỉ biết gật đầu trừ...chứ nói chuyện với Cậu rốt cuộc là nói chuyện gì chứ?

Tôi hỏi lại lần cuối...Chuyện của Mẹ Tôi có liên quan gì đến Em không?- Cậu ngồi dưới ghế hai tay nắm chặt lại nhìn Cô ánh mắt như muốn Cô thừa nhận điều đó là không phải sự thật vậy

Đúng!- Cô chẳng cần suy nghĩ thêm mà nói khuôn mặt cũng chẳng quan tâm đến cảm xúc của Cậu

Em...- Cậu nghe vậy thì cảm giác như bất lực với câu nói của Cô

Mày cũng ở đây à?- Ngọc cùng Quang Trường Thế Anh đi tới thăm Mẹ Cậu thì thấy Cô

Tao mới tới- Cô quay sang nói chuyện với Ngọc để tránh ánh mắt của Cậu

Mẹ Cậu sao rồi?- Quang Trường nhìn Cậu ánh mắt lo lắng

Mẹ Tớ cũng ổn hơn rồi- Cậu nhìn Quang Trường cười nhạt nhẽo

Minh Thiên...Mẹ Cậu tỉnh rồi...- Hoàng đột nhiên mở cửa đi ra một cách vội vã mà nói...Lúc Hoàng đang khám cho Mẹ Cậu thì thấy tay Mẹ Cậu cử động nên vui vẻ mà đi ra nói với Cậu

Cậu với đám Ngọc thấy vậy thì ai cũng nhanh chân mà đi vào đặc biệt là Cậu!

Mọi chuyện sẽ được giải quyết thôi- Thấy Cô cứ đừng ngoài chẳng có ý định đi vào nên Hoàng đi lại vỗ vai an ủi

Mong là vậy- Cô nhìn Hoàng cười trừ

Đi vào đi- Hoàng nghe vậy thì kéo Cô cùng đi vào

Mẹ....Mẹ nhận ra Con chứ?- Thấy khuôn mặt Mẹ Cậu có vẻ mệt mỏi nên Cậu lo lắng mà hỏi

Thảo...Phương...- Mẹ Cậu chỉ nhìn Cậu gật đầu rồi nhìn chỉ tay về phía Cô đúng lúc khi Cô mới bước vào khiến Cô cũng khó hiểu

Ý Mẹ là sao?- Cậu thấy vậy thì khó hiểu bối rồi Mẹ Cậu định nói gì chứ?Đám Ngọc nhìn thấy vậy cũng chẳng hiểu Mẹ Cậu là có ý gì nên nhìn nhau thắc mắc

Mẹ không sao chứ?Mẹ mệt thì ngủ đi Con sẽ gọi Ba đến thăm Mẹ nhé- Cậu thấy Mẹ mình sức khỏe mệt mỏi thì lo lắng...Mẹ Cậu như muốn nói điều gì đó với Cậu trong khi ánh mắt cứ nhìn về phía Cô

Em đi ra ngoài cho Tôi!- Cậu thấy Mẹ mình nhắc đến tên Cô xong đột nhiên khó chịu vài giọt nước mắt chảy ra nên nghĩ rằng Mẹ Cậu ý nói là mọi chuyện đều do Cô tức giận rồi đuổi Cô ra ngoài...

Minh Thiên...Cậu bình tĩnh lại đi...Mọi chuyện còn chưa sáng tỏ mà- Đám Ngọc thấy Cậu kéo tay Cô ra ngoài thì cũng vội vàng đi ra ngăn Cậu lại khi khuôn mặt Cậu đang rất tức giận

Sáng tỏ sao?Mẹ Tớ chỉ cần nhìn thấy Cô ấy cảm xúc đã không kìm nén nổi vậy mà mấy Cậu còn muốn nói giúp Cô ấy sao?- Khuôn mặt Cậu tức giận mà nói lớn

Được rồi!Chúng Mày sao cứ phải nói nhiều làm gì?Mọi chuyện cũng đã rõ ràng như vậy rồi mà- Cô cố kìm nén nước mắt mà nhìn đám Ngọc khuôn mặt thản nhiên chẳng có chút buồn bã gì cả

Mày nói vậy là sao chứ?- Ngọc nghe vậy thì nhìn Cô khó hiểu

Tao đã nói chuyện của Mẹ Anh ấy là lỗi của Tao rồi mà!Sao chúng Mày cứ không tin như vậy chứ?- Cô nhún vai thản nhiên nói cái thái độ khiến bản thân Cô cũng cảm thấy chán ghét

Thảo Phương...- Hoàng nghe vậy thì lườm Cô rõ ràng không liên quan tới Cô vậy sao Cô cứ nhận mọi chuyện là do mình chứ?

Tôi thật sự thất vọng về Em...- Cậu nhìn Cô ánh mắt buồn bã

Bộ Anh nghĩ Tôi không muốn Anh thất vọng về Tôi sao?Anh nghĩ Tôi vẫn còn thích Anh sao?- Cô nhìn Cậu ánh mắt chẳng cảm xúc gì cả

Mày nói gì đấy hả?- Ngọc bực mình nhìn Cô đến Ngọc còn khó chịu với cái thái độ của Cô nữa

Tao nói sự thật Tôi- Cô nhìn Ngọc ánh mắt chẳng quan tâm lắm

Em về đi...Tôi nói lại lần cuối đừng xuất hiện ở đây nữa quan trọng đừng xuất hiện trong cuộc sống của Tôi nữa- Cậu nhìn Cô cười cái cảm xúc đau lòng rồi bỏ vào phòng bệnh của Mẹ mình

Tao thực sự không hiểu nổi Mày rồi đấy?- Quang Trường nhìn Cô thất vọng

Tao còn không hiểu nổi bản thân Tao nữa mà- Cô cười chua xót nhìn đám Ngọc rồi bỏ về

Hoàng chẳng lẽ Anh không hỏi Thảo Phương mọi chuyện sao?- Ngọc nhìn sang Hoàng vì chỉ có Hoàng mới hiểu Cô hơn ai khác

....Đến phòng của Anh đi- Hoàng thở dài mệt mỏi rồi nhìn đám Ngọc, đám Ngọc nghe vậy cũng biết ý mà đi theo Hoàng

Vào phòng của Hoàng...Hoàng đã kể hết mọi chuyện cho mọi người nghe khuôn mặt ai cũng ngạc nhiên nhìn nhau ai nghe xong đều như có suy nghĩ riêng của mình để giúp Cô

Sao vừa rồi...Cậu không nói cho Minh Thiên biết sự thật chứ?- Thế Anh nghe vậy thì hỏi Hoàng ánh mắt lo lắng cho Cô

Thảo Phương nói không cần cứ để như vậy đi!Nhưng Tớ sẽ đợi Mẹ Cậu ấy khỏi hẳn rồi sẽ giải quyết mọi chuyện- Giọng Hoàng đầy kiên định

Vậy là Em hiểu lầm Thảo Phương rồi sao?- Ngọc nhìn Hoàng ánh mắt tội lỗi

Không sao đâu?Nó không nghĩ nhiều vậy đâu- Hoàng xoa đầu an ủi Ngọc

Vậy chúng ta đợi vài ngày nữa rồi sẽ nói mọi chuyện ra giúp Thảo Phương nhé- Thế Anh suy nghĩ điều gì đo rồi lên tiếng

Được- Đám Ngọc nghe vậy thì cũng gật đầu đồng ý

Thôi mọi người về làm việc của Mình đi ở đây Tớ lo là được rồi- Hoàng nhìn khuôn mặt mọi người ai cũng lo lắng nên chuyển chủ đề khác

Vậy...có gì Cậu gọi điện cho mọi người nhé- Quang Trường trầm tư suy nghĩ rồi lên tiếng

Được- Hoàng cười nhìn đám Ngọc rồi mọi người ra về

- -------

Anh đi đâu về đó- Minh Châu đang dọn dẹp quán thấy Thế Anh tới muốn nên đi lại hỏi

Tôi ở bệnh viện về- Thế Anh vừa lấy đồng phục vừa nói

Mẹ Anh ấy sao rồi?- Minh Châu nghe vậy thì tò mò

Mẹ Cậu ấy khỏe hơn rồi cũng đã tỉnh- Thế Anh nhìn Minh Châu cười trừ

Ồ!Vậy Tôi xin nghỉ hôm nay được chứ?- Minh Châu nghe vậy thì cũng gật đầu rồi ánh mắt mong muốn nhìn Thế Anh

Được- Thế Anh cũng đồng ý dù sao quán cũng vắng người nên cũng muốn để Minh Châu thư giãn

Vậy tôi đi nhé- Minh Châu nghe vậy thì vui vẻ đi thay đồ...rồi đi tới bệnh viện.Vì Minh Châu muốn nói sự thật cho Cậu biết

Tại bệnh viện.....

Chào chú!Bác gái thấy sao rồi ạ?- Minh Châu cầm rỏ hoa quả đi vào thấy Bố Cậu nên lễ phép chào hỏi

Bác đỡ hơn rồi - Mẹ Cậu khuôn mặt vẫn còn yếu nhưng vẫn nhìn Minh Châu cười

Vâng!- Minh Châu nghe vậy thì gật đầu cười nhìn Mẹ Cậu

Tại nhà hàng....

Giám đốc... Mẹ Cậu không sao chứ?- Thấy Cậu đi xuống phòng bếp nên bếp trưởng đi lại hỏi

Mẹ Tôi cũng ổn rồi- Khuôn mặt Cậu có chút lạnh lùng mà trả lời

Vậy hôm nay...Giám đốc xuống đây có việc gì không ạ?- Bếp Trưởng lên tiếng tò mò

Tôi muốn thông báo với tất cả mọi người từ nay Cô Thảo Phương sẽ không đến nhà hàng làm việc nữa vậy nên vị trí của Cô ấy sẽ do người khác làm!- Cậu nói lớn đủ để tất cả mọi người nghe thấy,ai cũng nhìn nhau bàng hoàng không hiểu chuyện gì như chẳng ai dám hỏi Cậu chỉ nói vậy không giải thích lý do gì cả mà bỏ đi...

- --------

ting...ting...

"Ở lại vui vẻ"- Cô nhắn tin trong nhóm rồi nở nụ cười chua xót mà bước lên tàu đi

"Mày nói vậy là ý gì?"- Quang Trường đang làm việc nhưng nhận được tin nhắn thì vội chat lại

"Cậu có ý gì vậy hả?"- Thế Anh cũng nhanh rep lại

"Có gì cùng nhau giải quyết Mày lại suy nghĩ linh tinh gì đó hả?"- Ngọc đang làm việc nhưng thấy chuông điện thoại tin nhắn cứ reo nên cũng rep lại tin nhắn của Cô,Ngọc như có linh cảm không tốt

"Đi đâu đó thật xa để quên hết mọi chuyện hiện tại 😁"- Cô rep lại rồi gửi icon cười cố gắng coi bản thân không sao cả

"Mày điên à?"- Quang Trường

"Mày đi đâu chứ?"- Ngọc

"Cậu đừng làm mọi người lo lắng như vậy chứ?"- Thế Anh

"Thảo Phương"- Ngọc

Đám Ngọc cứ nhắn tin liên tục nhưng chẳng có kết quả gì cả...Sau khi Cô gửi tin nhắn thứ hai Cô đã tắt nguồn điện thoại Cô muốn bản thân thoải mái để quên hết mọi chuyện

Có chuyện gì mà Cậu đến đây vậy?- Cậu đang làm việc thì thấy Thế Anh khuôn mặt tức giận đi vào...sau khi nhận được những tin nhắn của Cô...Thế Anh không kìm nén được cơn tức giận mà đi tìm Cậu

Cậu làm gì vậy hả?- Cậu mới đứng dậy thì Thế Anh đã đi lại cho Cậu ăn một cú đấm đau đến chảy máu mồm

Cậu có biết vì Anh mà Thảo Phương Cậu ấy bỏ đi rồi không?- Thế Anh khuôn mặt tức giận nắm cổ áo Cậu

Ý Cậu là sao?- Cậu nghe vậy thì không hiểu ý gì?

Cậu nghĩ mọi chuyện là do Cậu ấy làm sao?Vậy Tôi nói cho Cậu nghe sự thật...Mẹ Cậu chính là người đã ép buộc Cậu ấy rời xa Cậu...Mẹ Cậu đã đưa cho Cậu ấy số tiến lớn coi như phí chia tay Cô ấy đã không nhận nhưng vì thấy Cậu nên Cô ấy đã cố ý nhận để Cậu hiểu lầm sau đó trả lại Mẹ Cậu nhưng Mẹ Cậu lại gặp Cô ấy lần nữa rồi buộc Cô ấy phải cầm Cậu biết lý do là gì chứ?Còn nữa chuyện Mẹ Cậu đột nhiên bệnh tái phát cũng chẳng phải là lỗi của Cậu ấy...Cậu ấy là người đã giúp Mẹ Cậu uống thuốc trước khi Mẹ Cậu ngất nếu không Mẹ Cậu sẽ chẳng khỏe như bây giờ.Nhưng Cậu biết tại sao Cậu ấy nói là lỗi của Cậu ấy không?Cậu ấy là vì muốn Cậu ghét Cậu ấy vì Cậu ấy nghĩ vì Cậu ấy mà Cậu mất bốn năm thanh xuân không làm gì cả chỉ vì một lời nói bồng bột của Cậu ấy mà Cậu chờ đợi Cậu ấy....Cậu ấy nghĩ bản thân không xứng đáng với Cậu nên mới làm Cậu ghét Cậu ấy hận Cậu ấy đó!- Thế Anh bực mình mà nói hết mọi chuyện ra cho Cậu nghe

Cậu có biết Thảo Phương Cậu ấy cực kỳ thích Cậu không?Năm Cậu tỏ tình Cậu ấy...Tôi đã tỏ tình Cậu ấy trước Cậu nhưng Cậu ấy đã từ chối Cậu ấy nói Cậu ấy có người Mình thích rồi mấy năm nay vẫn vậy Cậu ấy chỉ thích Mình Cậu...Cho dù Tôi có đối xử tốt với Cậu ấy như nào cũng vô ích...Vậy mà Cậu không biết coi trọng Cậu ấy- Thế Anh lại nhìn Cậu mà nói khuôn mặt chẳng bớt đi phần tức giận nào

Vậy...Bây giờ...Cô ấy đi đâu rồi chứ?- Cậu nhìn Thế Anh ánh mắt đau lòng

Cậu ấy không nói với ai cả?Cậu còn thích Cậu ấy mau đi tìm Cậu ấy đi- Thế Anh nhìn Cậu ánh mắt có chút buồn...đến bây giờ Thế Anh thực sự muốn buông bỏ Cô rồi...

Cậu vội vàng lái xe đến nhà tìm Cô nhưng chẳng thấy động tĩnh gì cả...nên lái xe đến bệnh viện tìm Mẹ Mình

Mẹ?- Cậu đi vào khuôn mặt tức giận

Con thái độ gì vậy hả?- Bố Cậu thấy thái độ của Cậu thì tức giận

Con hỏi Mẹ...Có phải Mẹ đã nói cho Thảo Phương biết chuyện Con đợi Cô ấy bốn năm không làm gì đúng chứ?Mẹ còn bắt Cô ấy rời xa Con rồi đưa cho Cô ấy một số tiền lớn?- Cậu nhìn Mẹ ánh mắt tức giận

Mẹ...Mẹ...Mẹ xin lỗi...- Mẹ Cậu thấy Cậu tức giận như vậy thì nước mắt chảy ra nói không thành lời

Mẹ?Con đã nói rồi mà Mẹ đừng xen vào chuyện tình cảm của chúng con nữa rồi mà?Cô ấy đã rời bỏ Con rồi đó?- Cậu tức giận đến mức nói mà nước mắt chảy ra

Mẹ...Con...Con đi tìm Con bé đi...Mẹ sẽ không đối xử với Con bé như vậy nữa?- Mẹ Cậu nghe vậy thì bối rồi mà lên tiếng

Tìm sao?Cô ấy đi không nói với Con một lời...Mẹ nghĩ sao Con tìm thấy chứ?- Cậu nhìn Mẹ Cậu khuôn mặt bất lực mà ngồi xuống sofa

Mẹ Cậu thấy vậy chỉ cảm thấy tội lỗi mà khóc...Bố Cậu cũng chỉ biết an ủi Mẹ Cậu...

- ------

Anh bị sao vậy hả?- Minh Châu đang đi về thì mới thấy Thế Anh đã loạng choạng đi về

Tôi không sao?- Thế Anh đứng không vững mà nhìn Minh Châu nói

Anh uống rượu sao?- Minh Châu đỡ Thế Anh vào ghế ngồi lo lắng

Hực...Thảo Phương...Cậu ấy bỏ đi rồi?- Thế Anh ôm mặt mà khóc

Cậu ấy đi đâu chứ?- Minh Châu nghe vậy cũng ngạc nhiên

Tôi cũng không biết?Cô ấy không nói cho Tôi biết...Tôi thực sự thích Cậu ấy như vậy nhưng Cậu ấy chẳng bao giờ nhìn Tôi ánh mắt tình cảm như dành cho Minh Thiên vậy...- Thế Anh buồn bã đến mức khóc thành lời khiến Minh Châu cũng cảm thấy bất lực

Anh tỉnh lại đi...ngoài kia có bao nhiêu người con gái thích Anh sao Anh không để ý tới...?- Minh Châu nhìn Thế Anh khuôn mặt tức giận

Nhưng Tôi chỉ thích Cậu ấy- Thế Anh mệt mỏi trả lời

Vậy Anh cứ thích Cậu ấy đi...dù sao Anh cũng chẳng để ý đến Tôi...Anh cũng chưa bao giờ nhìn Tôi ánh mắt ấm áp như Anh nhìn Thảo Phương cả...Anh thực sự không nhận ra Tôi thích Anh sao?- Minh Châu bất lực mà nói ra sự thật với Thế Anh...Thế Anh nghe vậy thì bối rối không biết trả lời như nào thì Minh Châu đã chạy đi mất

Tại nhà Minh Châu...

Bố Con muốn về Mĩ- Minh Châu đi vào nhà nhìn Bố mình đang uống trà mà nói ánh mắt đầy buồn bã

Được!Ba sẽ chuẩn bị vé cho Con- Bố Cậu nghe vậy thì đồng ý chẳng hỏi Minh Châu thêm lời nào vì mỗi lần Minh Châu muốn làm điều gì đó đều có suy nghĩ chính chắn

Con muốn chuyến bay nhanh nhất- Minh Châu khuôn mặt nghiêm túc nhìn Bố mình

Được vậy con thu xếp quần áo đi!Bố sẽ sang với Con sau- Bố Minh Châu nghe vậy thì cũng đồng ý

Vâng- Minh Châu gật đầu quay bước đi vài giọt nước đau lòng chảy ra đầy mệt mỏi

Và sau đó Minh Châu rời đi chẳng một lời tạm biệt nào dành cho ai cả đặc biệt là với Thế Anh

Còn về phía Cậu...Cậu vẫn tìm kiếm Cô nhưng chẳng có tin tức gì của Cô cả...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 3 lượt.

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Blog cá nhân của Ngọc cập nhật và chia sẻ nhiều kinh nghiệm và kiến thức hay tại địa chỉ Ngọc's Blog chẳng hạn như hack ps3 4 85 tren moi may huong dan pkgi cai ps3, cach chua leo mat bang lung rat don gian de lam ma hieu qua chua moc leo mat cuc hay rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.

loading...
DMCA.com Protection Status