Phàm nhân tu tiên 2: Phàm nhân tu tiên chi tiên giới thiên

Chương 1184: Ta muốn thử một chút



Dịch: Độc Hành

Đề tự: Chưởng Thiên

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

Thập Huyết phụ thân, điều không thể

Đệ nhị môn, ta cũng muônd vào


Hàn Lập phát giác thân thể có chút không ổn, trong lòng run sợ.

Hắn lập tức vận chuyển Luyện Thần Thuật, thức hải đang đau nhức đột nhiên tỉnh lại, thân thể khẽ run lập tức đứng vững.

Hắn lau mồ hôi lạnh trên trán, ánh mắt chếch đi dò xét chung quanh, phát hiện tựa hồ cũng không có ai chú ý tới vẻ dị thường của hắn, đồng thời cũng phát hiện, vừa rồi người lâm vào mức độ này, tựa hồ chỉ có mỗi mình.

Ánh mắt tất cả Man Hoang tộc nhân chung quanh rơi vào trên cánh cửa thứ hai, nhưng chỉ khẽ quét qua, không dừng lại lâu.

Hàn Lập thu liễm tâm thần một chút, đang muốn nhìn phiến đại môn thứ ba, động tác đột nhiên trì trệ.

"Chuyện gì xảy ra, vậy mà khai khiếu..." Ánh mắt của hắn sáng lên, nhưng trong lòng thì kinh dị vạn phần.

Trong nháy mắt vừa rồi, trong cơ thể của hắn vang lên một âm thanh như đậu vỡ, một chỗ huyền khiếu không có dấu hiệu đột nhiên mở ra.

"Lại có cơ duyên bậc này, chỉ nhìn một lát, liền có thể phá vỡ một khiếu, Nhân tộc này thật không giống với..." Ánh mắt Bạch Trạch không nhìn Hàn Lập, lại cảm ứng được biến hoá trên thân hắn, tự lẩm bẩm.

"Hẳn là..."

Trong lòng Hàn Lập suy đoán, vô thức ánh mắt lại rơi trên cánh cửa thứ hai.

Nhưng mà lần này hắn nhìn chăm chú cánh cửa lớn thứ hai, hoàn cảnh huyền diệu vừa rồi lại không xuất hiện, chỉ là Chân Linh huyết mạch trong cơ thể hắn tựa hồ vẫn như cũ vui sướng không thôi, muốn hướng tới cánh cửa lớn này.

Mặc dù trong lòng Hàn Lập tiếc nuối chuyện này, nhưng cũng không chú ý nhiều, chỉ nhìn một lát liền dời ánh mắt qua cánh cửa lớn xích đồng thứ ba.

Cánh cửa lớn này càng thêm thô kệch so với hai cánh cửa trước, trên đó chẳng những không có bất luận vết tích điêu khắc nào, ngược lại che kín vô số vết lõm dày đặc, mấp mô, giống như mặt đất bị mưa thiên thạch oanh kích qua.

Hàn Lập nhìn một lát, thấy trên đó cũng không có điểm gì đặc biệt, liền chậm rãi thu hồi ánh mắt.

"Các ngươi đã nhìn thấy ba phiến đại môn trước mắt, không gian phía sau mới chính thức là Man Hoang Thánh Điện. Thạch điện trên Bát Hoang sơn, là chúng ta kiến tạo một tòa cất trữ Man Hoang Thánh Hỏa mà thôi." Thanh âm Bạch Trạch bỗng nhiên vang lên, quanh quẩn trong toàn bộ không gian.

"Man Hoang Thánh Điện có ba tòa?" Liễu Thanh kinh ngạc hỏi.

Lão tuy là tộc trưởng Thiên Hồ tộc, nhưng biết về Man Hoang Thánh Điện cũng không nhiều.

"Man Hoang Thánh Điện chỉ có một tòa, sau khi tiến vào ba cánh cửa này, đến một nơi là thánh điện, chỉ là cấp độ hư không trong đó khác biệt mà thôi. Cánh cửa thứ nhất này là chỗ truyền thừa căn bản huyết mạch Man Hoang Bát Vương, người kế thừa huyết mạch năm tộc các ngươi mau tiến vào cửa này, đi kế thừa huyết mạch năm vị Chân Linh Vương bọn hắn." Ánh mắt Bạch Trạch rơi vào trên cánh cửa lớn thứ nhất, nói ra.

"Vâng." Năm người Liễu Nhạc Nhi đồng thanh đáp.

Vừa nói xong, Khánh Điển không kịp chờ đợi, dẫn đầu vọt thẳng vào trong ngọn lửa màu vàng.

"A..." Thân ảnh gã vừa mới chui vào trong ngọn lửa, liền có một tiếng kêu la thảm liệt vang lên.

Đám người nghe tiếng giật mình, liền thấy thân thể Khánh Điển bị ngọn lửa quấn quanh, bên ngoài cả người rạn nứt ra từng kẽ nứt hỏa hồng, nhìn tựa như đồ sứ sắp nứt vỡ, hình dạng có chút khủng bố.

"Man Hoang Thánh Hỏa có thể trợ giúp các ngươi thiêu đốt tạp chất trong cơ thể, gắng chịu đựng đi, vậy mới có thể tiếp nhận huyết mạch chi lực." Bạch Trạch lạnh nhạt nói ra.

Lão vừa dứt lời, một tiếng gào thét rung trời truyền đến.

"Rống..."

Chỉ thấy trong kim diễm, thân thể Khánh Điển bành trướng cực nhanh, cơ hồ trong nháy mắt liền hóa thành một con Khánh Viên to lớn mặt trắng tay đỏ, đầu mọc sừng nhọn, miệng sinh răng nanh.

Nó vọt tới cửa lớn xích đồng, trên thân loé lên kim quang, chui thẳng vào trong đó, biến mất không thấy.

Thiếu chủ Sô Ngô tộc thấy thế, nhếch miệng lên một vòng ý cười, thân hình nhảy lên, cũng rơi vào trong đó.

Theo sát phía sau, Liễu Nhạc Nhi và Viên Sơn Bạch cũng nhảy lên, tiến nhập vào trong kim diễm.

Tiểu Bạch là người cuối cùng đi vào trong hỏa diễm.

Theo từng âm thanh gào thét trong ngọn lửa vang lên, mấy người bọn họ đều hóa thành chân thân như Khánh Điển, đụng vào trong cửa lớn xích đồng, biến mất không thấy.

Sau khi tiếng vang của bọn họ biến mất, trên toàn bộ quảng trường yên tĩnh trở lại.

"Các ngươi hãy tu luyện tại quảng trường này đi, khí tức huyết nhục nơi đây mặc dù không bằng trong Man Hoang Thánh Điện, nhưng đối với các ngươi cũng có ích lợi rất lớn, tranh thủ cơ hội trân quý này đi." Bạch Trạch mở miệng nói ra.

Đám người nghe vậy, nhao nhao khoanh chân ngồi xuống, định bắt đầu tu luyện.

"Vương thượng, nếu trong cánh cửa thứ nhất là chỗ kế thừa huyết mạch, chúng ta có thể tiến vào hai cánh cửa khác, ở nơi đó tu luyện nhất định mạnh hơn nơi đây a?" Lúc này, tộc trưởng Bạch Bối Quỷ Viên tộc bỗng nhiên mở miệng hỏi.

Lời vừa nói ra, những người còn lại cũng nhìn sang bên này, cho dù không dám có hy vọng xa vời, nhưng trong mắt cũng nhiều ra một phần chờ mong.

"Năm người bọn hắn là người được huyết mạch lựa chọn, có huyết mạch Chân Linh Vương che chở, mới có thể đi vào cửa lớn, các ngươi dựa vào cái gì? Không sợ chết, có thể thử một chút, xem các ngươi có thể mở ra cánh cửa kia hay không?" Bạch Trạch hờ hững nói ra.

"Là vãn bối cuồng vọng, không dám lỗ mãng nữa..." Tộc trưởng Bạch Bối Quỷ Viên nghe vậy, thân thể run lên, rụt cổ một cái nói ra.

"Tốt, các ngươi ở đây an tâm tu luyện, chờ năm người bọn hắn kế thừa huyết mạch trở về, ta sẽ mở lại Tu La Huyết Môn, mang các ngươi ra ngoài." Bạch Trạch cũng không nhìn gã, mở miệng nói.

"Tuân mệnh." Đám người vội đáp ứng.

Đúng lúc này, lại có một thanh âm không quá hài hòa vang lên: "Vương thượng, vãn bối muốn thử xem..."

Lời vừa nói ra, mọi người đều giật mình, nhao nhao quay đầu nhìn lại, phát hiện người nói là tên Nhân tộc mà bọn họ không chào đón kia, chính là Hàn Lập.

"Đồ hỗn trướng, được một tấc lại muốn tiến một thước..." Tộc trưởng Khánh Viên giận tím mặt, nghiêm nghị trách mắng.

Các tộc nhân còn lại, cũng đều nhao nhao mở miệng trách mắng, ngay cả Hồ Tam và Lợi Kỳ Mã cũng nhìn, nhao nhao lắc đầu, cảm thấy cử động của Hàn Lập lần này có chút quá mức liều lĩnh, lỗ mãng.

"Vãn bối tự lượng sức mình, muốn thử một chút tiến vào cánh cửa thứ hai này, không biết Vương thượng có thể thành toàn hay không?" Hàn Lập cũng không để ý tới những người kia, vẫn như cũ ôm quyền nói lần nữa.

"Ngươi có ân với Man Hoang chúng ta, nếu muốn thử, tự nhiên không gì không thể. Chỉ là ta nhắc nhở ngươi một chút, cánh cửa này cũng không phải bình thường. Chủng loại Chân Linh Man Hoang giới vực phong phú thế nào, tám người chúng ta có thể trở thành Chân Linh Vương siêu việt hơn bọn hắn, có chút quan hệ với không gian sau cánh cửa này." Lông mày Bạch Trạch nhíu lại, nói ra.

Trong cánh cửa thứ hai, lại là chỗ năm đó tám vị Chân Linh Vương tu hành lịch luyện?

"Muốn đi vào cánh cửa lớn này cũng không dễ, chỉ dựa vào điểm huyêt mạch Sơn Nhạc Cự Viên trong cơ thể ngươi, tăng thêm nhục thân Nhân tộc của ngươi, mảnh Man Hoang chi hỏa này ngươi chưa hẳn có thể chống đỡ nổi, ngươi còn muốn thử?" Bạch Trạch tiếp tục hỏi.

Lần này không chỉ những người khác triệt để kinh ngạc, ngay cả Hàn Lập cũng phải lo nghĩ, chỗ năm đó tám vị Chân Linh Vương thành tựu, chính mình tiến vào được sao?

"Vãn bối muốn thử một chút, xin Vương thượng thành toàn." Bất quá rất nhanh, hắn hạ quyết tâm, nói ra.

Sở dĩ lần này hắn dám mạo hiểm, một mặt là vì huyết mạch bản thân, khiến cho hắn có mấy phần lực lượng, một mặt khác là vì hắn muốn mau chóng tăng lên thực lực của mình, sau đó nghĩ cách cứu Kim Đồng ra.

"Tâm ý ngươi đã quyết, vậy đi thôi." Bạch Trạch do dự một chút, nói ra.

"Đa tạ." Hàn Lập ôm quyền nói.

"Trong các ngươi, nếu có ai tự cảm thấy cũng có thể thông qua Man Hoang chi hỏa tiến vào trong cánh cửa này cũng có thể thử, chỉ là hết thảy hậu quả, tự gánh chịu. Tốt rồi, các ngươi tranh thủ tu luyện đi." Nói xong, Bạch Trạch tung bay lên,xuyên thẳng qua Tu La Huyết Môn, rời đi.

Đám người thấy thế, từng người hai mặt nhìn nhau một trận, sau đó ánh mắt tập trung vào trên thân Hàn Lập.

Ánh mắt Hàn Lập ngưng lại, trong miệng nhẹ nhàng phun ra một ngụm trọc khí, mũi chân điểm nhẹ, trong nháy mắt lướt vào trong Man Hoang chi hỏa.

"Vù" một cái.

Mảng lớn kim diễm bỗng nhiên vọt lên, bao phủ cả người Hàn Lập vào trong.

Hắn vốn định một hơi vọt thẳng đến cánh cửa thứ hai, kết quả trong nháy mắt tiến vào trong hỏa diễm, quanh thân bị một cỗ thiêu đốt đau nhức kịch liệt không gì sánh được vây quanh, cả người bị từng tia lửa quấn quanh, trực tiếp kéo lại.

Hắn giãy dụa lướt về phía trước, lại cảm thấy cả người giống như bị một tòa Bát Hoang sơn đè ép, căn bản nửa bước khó đi.

Cùng lúc đó, huyết dịch trong cơ thể hắn cũng bị hỏa diễm thiêu đốt, tựa như sôi trào lên, điên cuồng trào lên trong mạch quản cơ thể hắn, mỗi lần va chạm đến tâm mạch, tựa như một cái trống lớn điên cuồng đánh, vang lên trận trận "Ầm ầm".

Thanh âm này, không chỉ chính Hàn Lập nghe thấy, mà những người phía ngoài cũng đều nghe được.

Trong lòng hắn không ngừng kêu gọi, định triệu hoán Tinh Viêm Hỏa Điểu ra che chở mình, kết quả Tinh Viêm Hỏa Điểu tuy có cảm ứng, nhưng giống như bị cấm chế phong ấn trong cơ thể không cách nào đi ra.

"Tiểu tử này thật sự là tìm đường chết, Vương thượng đã nói, không có huyết mạch Chân Linh Vương cường đại che chở, rất khó qua được Man Hoang chi hỏa khảo nghiệm, hắn lại không biết sống chết muốn thử..." Ý cười trên mặt tộc trưởng Khánh Viên không giảm, nói ra.

"Hắc hắc, sớm đã nhìn hắn không thuận mắt, chết ở chỗ này là tốt nhất..." Tộc trưởng Thông Tí Viên phụ họa.

Không phải tộc ta, trong lòng ắt nghĩ khác, nếu chính mình muốn chết, vậy tốt nhất đi chết đi.

Người Man Hoang chúng tộc, phần lớn cũng đều suy nghĩ như vậy.

Lợi Kỳ Mã không nói gì, ánh mắt nhìn Hàn Lập một chút, lập tức nhắm mắt khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu hấp thu huyết nhục chi lực trong hư không bốn phía.

"Hàn huynh, ngươi cũng quá liều lĩnh, lỗ mãng... Man Hoang khí huyết truyền thừa vạn cổ, làm sao nhục thân Nhân tộc có thể tiếp nhận?" Hồ Tam thấy cảnh này, cũng chỉ có thể u sầu thở dài một tiếng.

Hàn Lập hoàn toàn không biết phản ứng của mọi người, giờ phút này trong hai tai hắn vang lên không ngừng, huyết nhục toàn thân cháy đen một mảnh, mặt ngoài rung động "Tư tư", nhìn giống như sắp bị nướng chín.

Đúng lúc này, trong cơ thể của hắn vang lên một trận "Phanh" phanh", tựa như đậu vỡ ra.

Một mảnh ngũ thải huyễn quang từ trên thân hắn sáng lên, một hư ảnh Sơn Nhạc Cự Viên hiển hiện lên đầu tiên, theo sát phía sau là hai cánh Ngân Sí Lôi Bằng mở ra, cũng bay ra, sau đó Chân Long, Thiên Phượng, Huyền Quy, Đằng Xà, mười đạo hư ảnh Chân Linh, một cái tiếp theo một cái từ đó bay ra, vờn quanh người hắn.

Từng đợt khí tức cường đại cổ xưa từ trong hỏa diễm lan tràn ra.

"Các ngươi mau nhìn!"

"Đây... Đã xảy ra chuyện gì..." Có người hoảng sợ hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 27 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít thời gian để thư giãn với những truyện cười, thơ vui, đố vui, hình ảnh vui và cập nhật tin tức từ trang hay nhat chẳng hạn như những stt hay nhất về tình yêu và cuộc sống, tranh to mau trai cay rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.