Phàm nhân tu tiên 2: Phàm nhân tu tiên chi tiên giới thiên

Chương 1260: Đề Hồ Sơn

Dịch giả: Tiểu Tán Tu

Biên: Độc Hành

Sở Dư Tiên Vực tiếp giáp với Kim Nguyên Tiên Vực, là một Tiên Vực nhỏ bé, diện tích không bằng một nửa Bắc Hàn Tiên Vực, nhưng bởi vì vị trí đặc thù, nhờ ảnh hưởng của Đại Kim Nguyên Tiên Vực, nên cũng lộ ra chút phồn vinh cường thịnh.

Dù vậy, diện tích Tiên Vực vẫn quyết định số lượng sản vật nhiều hay ít, tuy Sở Dư Tiên Vực thường xuyên buôn bán với các Tiên Vực khác, nhưng cũng không thể xuất hiện những tông môn tu tiên lớn, chỉ có một sơn môn và một sơn cung có thực lực cường đại nhất.

Sơn cung này chính là Sở Dư Tiên Cung, còn về sơn môn thì có Đề Hồ Sơn, là thế lực tu tiên lớn nhất trên toàn bộ Sở Dư Tiên Vực.

Nói đến Đề Hồ Sơn, đó cũng là một tông môn khá lớn, so với Chúc Long Đạo lúc cường thịnh thì chỉ mạnh hơn chứ không kém, ngoại trừ lão tổ và chưởng môn có tu vi Thái Ất, còn lại phần lớn đều là tu sĩ Kim Tiên.

Môn phái này không giỏi về các môn Tiên thuật, cũng không có sở trường về luyện đan luyện khí, chỉ hứng thú với việc chưng cất các loại Tiên tửu.

Đa số những loại Tiên tửu do họ luyện chế, coa tác dụng rất lớn với việc uẩn dưỡng thần hồn và bồi dưỡng khí lực, một vài loại Tiên tửu đặc thù còn có hiệu quả giúp tu sĩ ứng phó với Thiên Nhân ngũ suy, cho nên được rất nhiều tu sĩ Tiên Giới săn tìm.

Bất quá nếu chỉ như vậy, những tiên tửu này nhiều nhất cũng chỉ có thể khiến cho những tu sĩ từ Thái Ất cảnh trở xuống cảm thấy hứng thú, nhưng trên thực tế có rất nhiều vị Thái Ất, thậm chí cả tu sĩ Đại La cảnh cũng cực kì yêu thích tiên tửu của Đề Hồ Sơn.

Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì trình độ ủ rượu của Đề Hồ Sơn đã đạt tới đỉnh cao.

Vị trí tông môn của Đề Hồ Sơn cũng cực kì đặc sắc, trong đó có một ngọn núi chính tên là Ngọc Hồ Phong, bề ngoài nhìn giống như một tòa Thanh Ngọc Bảo Bình, tương truyền phía dưới đáy ngọn núi này có một hầm rượu, cất giữ các loại tiên tửu ngon nhất từ trước tới nay.

Hầm rượu này là một động quật tự nhiên trong lòng đất, khi vừa sử dụng đã được tông môn coi là cấm địa, chỉ có chưởng môn, tổ sư và vài vị hạch tâm trưởng lão mới được đi vào, còn lại không ai được phép tới đó.

Nhưng sâu trong hầm rượu, chẳng biết lúc nào đã bị người lặng yên không một tiếng động mở ra một tòa động phủ, bốn phía còn bày ra tầng tầng lớp lớp pháp trận dày đặc, che đậy toàn bộ dị tượng ở nơi này.

Hiện tại, trong một căn phòng ở vách bên của động phủ, có một thanh niên đang ngồi khoanh chân trên giường đá, trên mặt đeo mặt nạ màu đen, hai tay bắt pháp quyết, trong miệng lẩm bẩm.

Nhưng mà hắn lẩm bẩm không phải là công pháp khẩu quyết gì, mà giọng điệu thuần tuý chỉ là một chút nghi ngờ và phàn nàn.

Sau một lát, dường như hắn có chút thất vọng, thở dài một tiếng, dừng pháp quyết lại, cũng gỡ mặt nạ xuống, lộ ra một khuôn mặt bình thường, chính là Hàn Lập.

Lúc này, Tiểu Bạch đang chăm chú chờ ở một bên, vội vàng lên tiếng hỏi:

“Chủ nhân, thế nào rồi? Có liên lạc được không?”

“Vẫn chưa, cũng không biết Giao Tam đã xảy ra chuyện gì, trong mấy tháng nay ta đã thử liên hệ với nàng nhưng thủy chung không có phản hồi.” Hàn Lập lắc đầu nói ra.

“Chẳng lẽ không chạy thoát được, bị Cửu Nguyên Quan bắt giữ?” Tiểu Bạch gãi gãi đầu, hỏi.

Hàn Lập chỉ lắc đầu, không nói gì, lúc ấy hắn tận mắt thấy đám người Giao Tam trốn đi. Lý Nguyên Cứu cũng không hề ngăn lại, vì vậy nhất định sẽ không bị bắt giữ.

Mà ý đồ của hắn khi liên lạc với Giao Tam, tự nhiên là muốn thăm dò tin tức của Nam Cung Uyển, nhưng trước mắt không biết tại sao, lại không thể liên lạc được với Giao Tam.

“Đúng rồi, Kim Đồng đâu, lại chạy đi nơi nào rồi?” Hàn Lập nhìn xung quanh, lông mày bỗng nhiên nhăn lại, hỏi.

“Lão đại không chịu ngồi yên, chắc lại đi trộm rượu uống rồi, nhưng mà phải công nhận, rượu ở đây khiến người ta thèm nhỏ dãi.” Tiểu Bạch nhìn thoáng qua bên ngoài phòng, vừa nói, miệng vừa chảy nước miếng.

Hàn Lập nghe vậy, bóp trán, cảm thấy đau đầu, lại có chút bất đắc dĩ.

Đề Hồ Sơn bản lãnh khác không nói, nhưng riêng chuyện cất rượu thì ngay cả Hô Ngôn đạo nhân cũng không sánh kịp, bọn họ không chỉ lấy các loại Tiên Linh Quả làm nguyên liệu, ủ ra các loại rượu ngon, mà còn luyện chế ra một loại tiên tửu tên là “Vũ Mị Nương” chuyên dành cho các nữ tu sĩ.

Mùi vị rượu “Vũ Mị Nương” này cũng không đậm đặc như các loại rượu khác, nhưng màu sắc trong trẻo, vào miệng lại ngọt ngào, khi uống làm cho người ta hơi chóng mặt, tiến vào một trạng thái nửa say nửa ngủ, cho nên đặc biệt được các nữ tu sĩ yêu thích.

Sau khi Kim Đồng tới đây, không bao lâu liền phát hiện loại rượu này, uống thử một lần rồi nghiện luôn.

Trong khi hai người đang nói chuyện, một bóng người lảo đảo từ bên ngoài đi vào, trong tay nàng còn mang theo một hũ rượu màu đen to hơn đầu người, hương rượu quyện với hương trái cây tỏa ra mùi thơm nức.

”Đại thúc, ta đã về…” Mặt Kim Đồng đỏ ửng, ôm vò rượu đặt mông ngồi cạnh hắn.

“Không phải ta đã nói, không được đi trộm rượu uống sao?” Sắc mặt Hàn Lập nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, trách mắng.

“Bổn tiên nữ không ăn trộm, những hũ Vũ Mị Nương này hiện tại là của ta, không tin ngươi xem, vò rượu này đã khắc tên của ta rồi…” Kim Đồng vừa cãi, vừa đem vò rượu tới trước mặt Hàn Lập.

Hàn Lập liếc mắt thấy phía trên viết hai chữ cẩu thả xiêu vẹo.

“Việc này còn không phải là quấy rối sao? Nếu bị người của Đề Hồ Sơn phát hiện, hành tung của chúng ta sẽ bị bại lộ.” Sắc mặt Hàn Lập nghiêm túc, tức giận nói.

Bị Hàn Lập răn dạy như vậy, Kim Đồng lập tức giật mình, mùi rượu trên người lập tức biến mất.

“Bại lộ thì bại lô, cả ngày phải trốn ở đây, chán muốn chết.” Nàng chu miệng, hơi tức giận nói.

Hàn Lập thấy thế, thần sắc dãn ra một chút, thở dài, nói:

“Ta biết rõ ngươi không muốn đợi ở chỗ này, nhưng lúc trước ngươi cũng thấy, người của Luân Hồi Điện sau khi gây náo loại Đại Kim Nguyên Tiên Vực, ở đó hiện tại rất bình yên, nhưng những tiên vực nhỏ xung quanh thì ngược lại, tất cả đều bùng nổ. Chúng ta vừa tới Sở Dư Tiên Vực, tiên sứ giám sát của Thiên Đình lập tức theo sau. Bây giờ nếu chúng ta không trốn ở đây, một khi đi ra ngoài bị phát hiện, có chắp cánh cũng khó chạy thoát.”

“Hừ, muốn bổn tiên nữ nhẫn nại đợi ở đây, cũng đừng quản lí việc ta uống rượu.” Kim Đồng hừ lạnh một tiếng, hờn dỗi nói.

Hàn Lập thấy thế, thở dài, vừa định nói chuyện, thần sắc bỗng nhiên mãnh liệt biến đổi.

Tiếp theo trong nháy mắt, một cột sáng màu trắng phá tan mái vòm phía trên động phủ, sau đó xuyên thẳng xuống.

“Ầm ầm ầm”

Toàn bộ Ngọc Hồ Phong rung mạnh không ngừng, chân núi phía đông sụp đổ xuống tạo thành một hố to ngàn trượng, cột sáng từ trên trời vừa vặn lấp đầy cái hố khổng lồ này.

Xung quanh cột sáng màu trắng, năm bóng người đang lơ lửng trong không trung, trong đó có một người, da tím xanh, vẻ mặt nghiêm túc, lông mày rậm, làm cho người vừa nhìn đã sinh ra tâm lí kính sợ. Dáng người y cao lớn, mặc một bộ lân giáp màu vàng, thoạt nhìn như Viễn Cổ Chiến Thần, uy phong lẫm liệt.

Về phần tu vi, sâu không lường được, rõ ràng là một vị tu sĩ Đại La Hậu Kỳ.

Ngoài ra còn có hai người, một nam một nữ đứng cạnh y, trong đó nam tử thoạt nhìn như trên tám mươi tuổi, khuôn mặt nhăn nheo, nhưng đôi mắt lóe lên vòng sáng màu vàng. Còn nữ tử kia trẻ hơn rất nhiều, có điều dung mạo bình thường, thêm với vẻ mặt ngưng trọng, thoạt nhìn lại càng thấy xấu xí.

Trang phục hai người đang mặc đều là phục sức của tiên sứ giám sát Thiên Đình, đứng cạnh người đàn ông mặc lân giáp, thần tình lộ ra vẻ cung kính, đủ thấy người đàn ông kia có uy quyền rất lớn.

Sau lưng ba người, còn có một lão giả mũi đỏ gầy còm và một nam tử trung niên mặc áo bào màu vàng, khí tức kém ba người rất nhiều.

Trong đó, vẻ mặt lão giả ngượng ngùng, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía cái hố to, trong lòng đau như cắt, mà nam tử trung niên kia vẻ mặt thản nhiên, không thèm nhìn một cái.

Bọn họ một người là lão tổ của Đề Hồ Sơn, một người là cung chủ của Sở Dư Tiên Cung, trong khu vực của mình vốn có thể một tay che trời, nhưng trước mặt ba người này, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Mà sau lưng những người này vài trăm trượng, có vài ngàn người đang đứng, trong đó đa số là tu sĩ bản địa của Sở Dư Tiên Vực và đệ tử của Đề Hồ Sơn.

Trên đầu của những người này, còn có mười mấy tên mặc phục sức tiên sứ tuần tra của Thiên Đình, tự mình bấm niệm pháp quyết, thúc giục một mặt kính tròn màu bạc ở giữa.

Phía trên mặt kính, bắn ra luồng sáng trắng chói mắt, thẳng về phía chân núi Ngọc Hồ Phong.

“Nhạc Thanh đại nhân, theo thuộc hạ thấy, kẻ đang trốn ở Đề Hồ Sơn, khẳng định là chuột nhắt, không phải là Lục Xuyên Phong hoặc Thiên Tinh Tôn Giả, đại nhân không cần phải vất vả chạy tới.” Nữ tiên sứ giám sát kia mở miệng nói với người đàn ông mặc lân giáp.

Ánh mắt người đàn ông mặc lân giáp ngưng lại, sát ý lóe lên, cả giận nói:

“Tên Lục Xuyên Phong này vậy mà che giấu thật kĩ, giết hại Phượng Thiên tiên sứ, làm tổn hại tới thể diện của Thiên Đình, còn hại bổn tọa phải xuất quan sớm, đảm đương vị trí cung chủ Kim Nguyên Tiên Cung chó ăn đá gà ăn sỏi này. Mặc kệ nơi này có phải là nơi trốn chạy của bọn hắn hay không, chỉ cần là dư nghiệt của Luân Hồi Điện, đều phải tiêu diệt hết.”

Người mặc lân giáp chính là Nhạc Thanh, là thần quan cai quản một bộ của Thiên Đình, chức vị và quyền lực kinh người. Lần này việc náo loạn ở Đại Kim Nguyên Tiên Vực quá lớn, y mới bị Thiên Đình phái từ Trung Thổ Tiên Vực tới cai quản Kim Nguyên Tiên Cung.

Đương nhiên, sở dĩ phái y đi, một mặt muốn nhanh chóng ổn định bạo loạn ở những tiên vực xung quanh, mặt khác cũng âm thầm theo dõi và ngăn cản Cửu Nguyên Quan.

Khi bọn họ đang nói chuyện, mặt kính tròn màu bạc bỗng hiện ra một vòng tròn phù văn, cột sáng ở dưới bắt đầu co lại, sau đó bay vụt từ mặt đất trở về kính tròn.

Rất nhanh, ba bóng người bị ánh sáng trắng trói buộc, lôi từ dưới đất lên.

Bên trong hào quang, Hàn Lập cũng không dùng mặt nạ biến ảo, dù sao có Kim Đồng và Tiểu Bạch bên cạnh, thân phận của hắn cũng không thể nào che giấu được.

Đám người Thiên Đình thấy rõ dung mạo của Hàn Lập, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lập tức vui mừng.

“Hàn Lập, lại là hắn?”

Một gã giám sát tiên sứ khác, trên mặt nở nụ cười vui vẻ, nếp nhăn trên trán dãn ra không ít.

“Phá Phong, Vô Hối, người này chính là Hàn Lập?” Nhạc Thanh nghe vậy, lông mày nhíu lại, dò hỏi.

“Bẩm đại nhân, đúng là người này. Lúc trước Xích Mộng nhiều lần truyền tin, cố ý nhấn mạnh muốn phái nhiều binh lính tiêu diệt người này.” Nữ giám sát tiên sứ tên Phá Phong, giành trả lời trước.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 28 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như chu dai bi 7 bien thay thich tri thoat tung, nhac niem nam mo bon su thich ca mau ni phat rat hay những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.