Phàm nhân tu tiên 2: Phàm nhân tu tiên chi tiên giới thiên

Chương 1290: U Minh gặp ma



Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

"Nếu ngươi đã cân nhắc các phương diện đầy đủ, vậy ta tạm thời đi cùng ngươi qua xem một chút, căn cứ tình huống thực tế rồi bàn tiếp." Hàn Lập gật gật đầu, nói như thế.

"Đa tạ Hàn đạo hữu, Lục Đạo Luân Hồi Bàn vô cùng thần kỳ, khẳng định có trợ giúp không nhỏ với các ngươi." Quỷ Vu đại hỉ nói.

"Chủ nhân, chờ một chút, còn có chuyện cần hỏi cho rõ." Bất chợt, Đề Hồn xen vào.

Hàn Lập gật đầu nhẹ với nàng, ra hiệu nàng cứ nói.

"Đề Hồn đạo hữu có chuyện gì, cứ nói đừng ngại." Quỷ Vu cũng cười nói.

"Như lời ngươi nói, cứ cách một đoạn thời gian là bao lâu? Nói trước, chúng ta không thể đợi quá lâu tại U Minh giới này, rất nhanh sẽ phải rời đi." Đề Hồn nói.

"Về việc này các ngươi cứ yên tâm, Chính phản gió lốc xuất hiện rất thường xuyên, mỗi ngàn năm sẽ xuất hiện một lần, dựa theo tính toán của ta, lần gió lốc bộc phát tiếp theo sẽ không xa, trong vòng trăm năm sẽ xuất hiện." Quỷ Vu thu hồi vẻ tươi cười, nghiêm mặt nói.

"Nếu chính phản gió lốc này lợi hại như vậy, vậy Lục Đạo Luân Hồi Bàn ở trong đó không có việc gì sao?" Đề Hồn tiếp tục hỏi.

"Lục Đạo Luân Hồi Bàn là chí bảo tự sinh ra ở U Minh giới, chính là hoá thân thiên địa đại đạo, bản thân cứng rắn không gì sánh được. Mà Lục Đạo Luân Hồi Bàn cùng chính là thứ đồng căn nguyên với chính phản gió lốc. Chính phản gió lốc đương nhiên sẽ không ảnh hưởng Lục Đạo Luân Hồi Bàn." Quỷ Vu giải thích.

"Từ nơi này xuất phát đi Hoàng Tuyền đại trạch, dọc đường sẽ qua rất nhiều phạm vi thế lực Quỷ tộc. Thực lực những Quỷ tộc kia thế nào?" Kim Đồng cũng mở miệng hỏi.

"Trên đường tự nhiên khó tránh khỏi đi qua một ít nơi cư ngụ của Quỷ tộc, bất quá lấy thực lực Hàn đạo hữu hôm nay, lại thêm hai vị tương trợ, khẳng định không vấn đề gì. Mà ta lại quen thuộc đường đi, sẽ giúp ba vị tránh được các phiền toái." Quỷ Vu nói.

Thời gian tiếp theo, Đề Hồn và Kim Đồng lại hỏi thêm mấy vấn đề. Quỷ Vu đều kiên nhẫn giải đáp, đồng thời đều nhất nhất liệt kê biện pháp giải quyết. Hai người rất nhanh cũng không biết hỏi gì hơn.

"Quỷ Vu đạo hữu suy tính ngược lại là có chút cẩn thận." Hàn Lập nói.

"Hàn đạo hữu quá khen, nếu không có ba vị tương trợ, tại hạ dù suy tính nhiều, cũng vô dụng." Quỷ Vu cười nói.

Hàn Lập từ chối cho ý kiến mỉm cười, không nói gì nữa.

Ba người lập tức lên đường, trước đi bộ rời khỏi Tang Hồn nhai, sau đó dựa theo Quỷ Vu chỉ thị, bay về hướng tây bắc.

"Chủ nhân, ngươi thật tin tưởng lời nói Quỷ Vu kia? Vạn nhất hắn giống Huyết Lệ trước kia, lừa gạt chúng ta thì làm sao?" Đề Hồn truyền âm hỏi Hàn Lập.

"Ngươi có cảm ứng được lời nói của hắn là thật hay giả không?" Hàn Lập truyền âm hỏi ngược lại.

"Không được, người này mặc dù chỉ là tàn hồn, nhưng tu vi cảnh giới thần hồn rất cao, giống như Huyết Lệ lúc trước. Ta và Kim Đồng không ngừng hỏi hắn nói, nhưng vẫn như cũ không dò xét được gì." Đề Hồn có chút uể oải truyền âm nói.

"Không sao, ngươi cũng đã nói, Quỷ Vu kia hiện tại chỉ là một cái tàn hồn, dù hắn có cử động làm loạn gì, ta sẽ lập tức xử lý ngay. Mà Lục Đạo Luân Hồi Bàn kia lại thần kỳ như thế, đối với chúng ta có ý nghĩa rất lớn, đáng giá mạo hiểm một lần." Hàn Lập trấn an, trong ngôn ngữ lộ ra một cỗ kiên định tự tin vô cùng.

Đề Hồn nghe Hàn Lập nói lời này, có chút ngơ ngác, lập tức gật gật đầu, không nói thêm nữa.

Một đoàn người lại bay thêm nửa tháng, càng tới gần chỗ sâu Diêm La vực, càng ngày càng nhiều tộc đàn quỷ vật bắt đầu xuất hiện tấp nập.

Những tộc này phân bố theo các loại bộ lạc, hoặc là ở trong thành, hoàn toàn khác với tình huống hỗn loạn ở Hắc Hà vực.

Cũng may có Quỷ Vu cực kỳ thấu hiểu Diêm La vực dẫn đường, đám người một đường đi tới, cũng là hữu kinh vô hiểm, khoảng cách Hoàng Tuyền đại trạch càng ngày càng gần.

Ba người xuyên thẳng qua mây đen giữa không trung, mượn nhờ vân khí ẩn nấp hành tung.

Hàn Lập vừa phi độn về phía trước, trong tay lấy một bản điển tịch thật dày, nhanh chóng lật xem.

Đây là lúc hắn đi ngang qua một tòa thành trì, tiến vào trong đó lấy được.

So sánh với nội dung trên điển tịch này, lời nói Quỷ Vu cho đến lúc này cơ bản đều là thật.

"Chủ nhân, phía trước có động tĩnh, tựa hồ có người đang tranh đấu." Đề Hồn bên cạnh đột nhiên mở miệng.

Ánh mắt Hàn Lập ngưng tụ, lập tức dừng lại, thu điển tịch trong tay vào.

Đề Hồn và Kim Đồng cũng dừng lại, phân ra trái phải ở hai bên người hắn.

"Chiến đấu song phương có chỗ đặc thù?" Hàn Lập nhìn về phía Đề Hồn.

"A, vậy mà lại có người bên ngoài đi vào U Minh giới, hơn nữa còn là người của Ma Vực, thật sự là có ý tứ." Quỷ Vu từ trong hộp vuông màu đen hiện hình ra, chậc chậc nói.

Hàn Lập nghe lời này, nhìn Quỷ Vu một cái, sau đó nhìn về phía Đề Hồn.

"Không sai, chiến đấu một phe là người của Ma tộc." Đề Hồn kinh ngạc nhìn Quỷ Vu một chút, gật đầu nói.

"Tình trạng của ngươi bây giờ, cũng có thể cảm ứng đến chỗ rất xa sao?" Hàn Lập hỏi Quỷ Vu.

"Tại U Minh, chỉ cần có thể thuần thục điều khiển thần niệm ba động, loại cảm giác khoảng cách này là chuyện đương nhiên. Ngươi là Nhân tộc, điều khiển thành niệm vốn không quen. Bất quá Đề Hồn tiểu cô nương, ngươi là Minh Vương chuyển thế, ngay cả bản lĩnh giữ nhà Quỷ tộc U Minh chúng ta cũng quên đi? Vậy mà đến khoảng cách này mới cảm giác được chiến đấu trước mặt." Quỷ Vu nhìn về phía Đề Hồn, kỳ quái nói ra.

"Ta đã nói rồi, ta không nhớ rõ cái gì là Minh Vương cả." Thần sắc Đề Hồn biến ảo, hừ lạnh nói.

Quỷ Vu thấy vậy, cười nhạt một tiếng, dời ánh mắt đi.

"Ngươi bây giờ có thể cảm giác được khoảng cách bao xa?" Hàn Lập không để ý đến thứ khác, lần nữa hỏi Quỷ Vu.

"Ta bây giờ chỉ còn một sợi tàn hồn, chỉ có thể cảm giác khoảng mười hai mười ba vạn dặm." Quỷ Vu cũng không chần chờ, lập tức nói.

Hàn Lập nghe lời này, chấn động trong lòng, phạm vi Quỷ Vu cảm giác lại hơn Đề Hồn năm sáu mươi lần.

"Chúng ta bây giờ là châu chấu trên một sợi dây thừng, Quỷ Vu đạo hữu cảm giác phạm vi xa như vậy, sự tình dò xét sau này, vậy phải nhờ Quỷ Vu đạo hữu rồi." Hàn Lập nói.

"Ha ha, tự nhiên có thể." Quỷ Vu cười ha ha nói.

"Đi thôi, chúng ta tới gần một chút, xem phía trước rốt cuộc là ai." Hàn Lập phất tay nói.

Một đoàn người tiếp tục đi tới, rất mau tới gần một sơn cốc, đứng một chỗ bí mật ngoài cốc.

Đề Hồn tụng niệm chú ngữ, thi triển Ẩn Thân Thuật vừa mới nhớ lại, thi pháp biến mất hành tung ba người.

Đáng tiếc thuật này không thể nào thi triển thời gian dài, bằng không bọn hắn một đường chạy đi đã có thể giảm bớt rất nhiều phiền phức.

"Đây là Minh Vương Diệt Tích Chú! Ngươi quả nhiên là Minh Vương chuyển thế. Ngoại trừ ngươi, không có bất kỳ người nào có thể lĩnh ngộ loại thần thông này!" Quỷ Vu thấy cảnh này, ngạc nhiên nói.

"Minh Vương Diệt Tích Chú? Ta không biết ngươi đang nói cái gì, ta là Đề Hồn, không phải Minh Vương gì đó." Đề Hồn hừ lạnh một tiếng, không tiếp tục để ý lão nữa.

Hàn Lập nghe Quỷ Vu nói lời này, trong lòng không ngừng suy nghĩ, rất nhanh lại vứt bỏ, nhìn vào phía trong sơn cốc.

Sơn cốc có diện tích khá lớn, chừng hai ba mươi dặm. Giờ phút này bên trong có vô số bóng đen chớp động, hình thành một vòng vây to lớn, gào thét không thôi.

Những quỷ vật này đều là thân người đầu dê, cao tới bốn năm trượng, toàn thân mọc ra lông đen tinh mịn, quanh người còn bao một cỗ sương mù màu đen.

Những quỷ vật đầu dê này nắm trong tay một thanh loan đao màu đen to lớn, phía trên tản mát ra hắc khí giống như khói khí. Lúc vung chém, từng đạo hắc vụ đao quang gào thét tuôn ra, trảm vào phía trong vòng vây.

Quỷ vật đầu dê hiển nhiên cũng biết sử dụng chiến trận, phối hợp với nhau cực kỳ xảo diệu, những hắc vụ đao quang kia càng hình thành một đao trận to lớn, sát lục chi khí cường đại vô địch từ trong đao trận tản ra, giống như một cái nắp nồi, phủ lên toàn bộ sơn cốc.

"Đây là Thương Dương Quỷ tộc, tại U Minh tam vực chỉ có thể coi là trung đẳng." Quỷ Vu nói.

Hàn Lập dời ánh mắt, nhìn về phía trung tâm đại trận.

Xuyên qua từng đạo đao quang, mơ hồ có thể nhìn thấy bên trong là hai bóng người áo đen, một cao một thấp, toàn thân phủ đầy hắc y, không lộ ra mặt.

Áo bào đen kia cũng không phải phục sức bình thường, bám vào một tầng cấm chế kỳ lạ, thần thức không thể nào xuyên thấu, không nhìn thấy được dung mạo hai người.

Quanh hai người bay múa cờ xí màu đen, phía trên thêu một ít đồ án đám mây màu tím, quay tròn quanh bọn họ, hình thành một vòng bảo hộ hình bán cầu màu tím, ngăn cản đao trận giảo sát chung quanh.

Bốn mặt hắc kỳ kia có phẩm giai không thấp, hình thành vòng bảo hộ màu tím dị thường cứng cỏi. Dưới đao trận giảo sát không ngừng run rẩy, nhưng cũng không vỡ vụn.

"Đúng là hai kẻ Ma tộc, tu vi lại không thấp. Kỳ quái, hai tên Ma tộc này tới nơi đây làm gì?" Hàn Lập tự hỏi.

Khí tức trên thân hai người áo đen này chính là ma khí tinh khiết không gì sánh được. Ma tộc cao lớn có khí tức hùng hậu, đã đạt đến Đại La cảnh.

Ma tộc thấp hơn mặc dù bao phủ toàn thân hắc y, nhưng cũng có thể nhìn ra mấy phần linh lung, hiển nhiên là một nữ tu, tu vi hơi yếu một chút, nhưng cũng đạt đến Thái Ất cảnh đỉnh phong.

Thực lực hai tên Ma tộc này mặc dù không yếu, nhưng số lượng quỷ vật đầu dê chung quanh quá nhiều, thực lực mỗi tên cũng không yếu. Hai người một mực bị áp chế ở trong đao trận, không cách nào rời đi.

"Chủ nhân, nếu tiếp tục giằng co, hai người này sợ là nhịn không được, có nên cứu bọn hắn không?" Đề Hồn hỏi.

Hàn Lập nghe lời này, nhìn về phía Quỷ Vu.

"Quỷ Vu đạo hữu, phụ cận nơi đây có Quỷ tộc lợi hại gì không, công kích những Thương Dương quỷ vật này có gây ra phiền phức nào không?"

"Thương Dương Quỷ tộc tại Diêm La vực không tính là Quỷ tộc đỉnh cấp. Bất quá bọn hắn chính là tộc đàn phụ thuộc Mã Vương tộc, một trong tứ đại quỷ tộc Diêm La vực. Ngươi nếu muốn cứu người cũng được, nhưng phải tốc chiến tốc thắng, cứu được người lập tức rời đi, hẳn là sẽ không rước họa vào thân." Quỷ Vu nói.

"Nếu thế, Đề Hồn, Kim Đồng, các ngươi xuất thủ phá đao trận, cứu hai người này ra." Hàn Lập nghe vậy sắc mặt dừng một chút, ngẩng cằm lên nói ra.

Đề Hồn và Kim Đồng đáp ứng một tiếng, thả người bắn ra.

Tay phải Đề hồn nắm vào trong hư không một cái, trên không của sơn cốc trống rỗng xuất hiện một cự trảo màu đen, lớn chừng ngọn núi, đột nhiên chụp xuống đao trận trong sơn cốc.

Trên thân Kim Đồng loé lên kim quang, trong nháy mắt hóa thành một con Phệ Kim Tiên to bằng gian phòng, hai chân trước vung lên.

Theo một trận âm thanh duệ khiếu "Xuy xuy" kinh thiên, mảng lớn tinh quang giống như kiếm khí bắn ra, trong nháy mắt ngưng tụ thành một tòa kiếm sơn, phối hợp với cự trảo của Đề Hồn, đánh vào trên đao trận.

Bởi vì Đề Hồn ẩn thân chi thuật, những quỷ vật đầu dê kia cũng không phát giác hai người tồn tại. Đợi đến lúc hắc trảo, kiếm sơn rơi xuống, bọn chúng mới phản ứng kịp, nhưng giờ phút này đã muộn.

Cự trảo màu đen và kiếm sơn màu vàng trảm lên trên đao trận, phát ra "Ầm ầm" hai tiếng nổ vang rung trời!

Đao trận lập tức vỡ vụn hơn phân nửa, bất quá cũng không sụp đổ.

Từng vòng từng vòng sóng ánh sáng hai màu hắc kim khuếch tán ra. Sơn phong bên cạnh sơn cốc bị đụng một cái, liền tuỳ tiện sụp đổ.

Xen lẫn kình phong mãnh liệt phóng lên tận trời, cuồn cuộn quét về bốn phương tám hướng, tác động đến phương viên mấy trăm dặm, cạo cho mặt đất mất đi một tầng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 27 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như trang quynh, chuyen cua vova rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.