Pháp sư đôi mươi

Chương 219



"Tới nơi rồi ạ."

Sen thút thít, chỉ vào vách đá nơi Lâm đang ngồi. Anh vờ ôm xác bà lão đau đớn, khuôn mặt tỏ ra thật bi ai.

Sen thấy màn này, khẽ hừ mũi. 

Giỏi.

Hai người đàn ông được phụ trách khiêng xác bà lão về, hai người còn lại thì dìu thầy Liên đi.

Họ lắc đầu, thật không ngờ, trong một ngày, pháp sư và già làng, hai người quyền lực nhất bản này đã ra đi. Có chăng chính là ý trời? 

Thầy Liên được đưa tới lán quân y của Sen một cách nhanh chóng. Xác của bà lão kia thì được đưa về làng bằng con đường khác, tất nhiên, Lâm vẫn phải ở lại và đi theo, như một cách để chứng minh mình vô tội.

Nhác thấy bóng Sen cùng những người đàn ông khiêng thầy mình về, Liên đứng từ xa, vô cùng hốt hoảng.

"Thầy, thầy ơi? Chị Sen, thầy em bị làm sao thế này?" 

"Thầy em... Thầy em đi vào bên trong rừng lấy thuốc cùng một người nữa, đi tới vách đá, chẳng may gặp thú dữ, người kia mất rồi, còn thầy em được đưa về đây, em đừng lo, sẽ cứu được thôi."

Vừa nói, Sen vừa nháy mắt với Liên, cô cũng nhận ra được tình trạng của thầy mình, phối hợp vô cùng ăn ý.

"Đi nào, dẫn thầy em vào đây để khám tổng quát." 

"Được. Phiền các anh."

Hai người đàn ông kia gật đầu, đặt thầy Liên vào một chiếc giường tử tế trong lán, lập tức chào cáo lui.

"Chúng tôi còn phải về bản nữa. Ma chay cho già làng, cho thầy cúng." 

"Vâng, chào các anh. Lát nữa sau khi lo xong cho người này, chúng tôi sẽ tới thăm viếng sau."

Chờ hai người kia đi khuất dạng, Liên tò mò.

"Sao vậy chị? Mọi chuyện ổn chứ? Có chuyện gì đang xảy ra sao? Ma chay cho già làng? Già làng mất rồi ư? Sao vậy... Em biết là hồi trưa ba người nói dối em, không cho em theo..." 

Sen gạt tay, cười trừ.

"Cũng là lo cho em thôi. Long làm sao rồi?"

"A, vâng. Anh ấy tỉnh lại rồi. Khoẻ mạnh lắm. Nhưng nghe lời thầy, em không dám tới gần anh ấy, sợ bùa vẫn còn linh nghiệm, lại hại anh ấy chết khổ ra..." 

"Bùa đã giải xong rồi chăng? Chị cũng không rõ nữa. Lâm đang phải ở lại bản kia, chờ thầy em tỉnh lại đi đã, vào đây chị kể tường tận mọi chuyện cho nghe."

"Vâng."

Liên gật đầu, vậy là mọi chuyện ổn thoả hết rồi sao? Cô bây giờ mới cảm thấy mọi thứ thật thoải mái. 

Đến khi trời mờ tối, Sen vào khám lại cho Long, nghe lời thầy mình, Liên không tìm tới xem anh thế nào nữa, vẫn còn chưa chắc bùa đã giải xong...

"Đại đội trưởng, anh ổn cả chứ?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như trang quynh, truyen cuoi kho cuu rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status