Pháp sư đôi mươi

Chương 299



"Nhưng mà..."

Nhung đứng bịn rịn một hồi.

"Anh Hoàng cũng về luôn à?"

"Ừ. Anh ghé qua đây tí rồi về."

Hoàng tuy không có ý định về, nhưng chẳng có nhẽ lại ở đây một mình à?

"Anh đi với chị em ạ?"

"Không."

Cả Mai cả Hoàng cùng đồng thanh nói lớn, Nhung hơi giật mình, cả cô cả Vương ngơ ngác nhìn hai người, không dám mở lời gì luôn.

Phản ứng dữ dội quá.

"Nó đi tới tối, còn anh đi chiều anh phải quay lại làm việc chứ."

"Dạ."

"Mai đi với người yêu, còn anh đi về nhà."

"Dạ???"

"Hả???"

Lần này tới lượt hai người đối diện Hoàng la lối. Mai nhìn hai người bọn họ như mới phát hiện ra kì công gì đấy oách lắm.

"Thế... Anh Hoàng không phải người yêu chị Mai à?"

"Tất nhiên là không."

"Trước giờ tôi cũng vẫn nghĩ hai người cậu là người yêu. Từ bé rồi cơ."

Vương ái ngại gãi đầu, thế giới kì lạ, lại thêm một thứ mà cậu rõ ràng nhìn ra như thế mà lại không phải thế nữa rồi.

Hoàng nuốt khan cổ họng, nhìn Mai bằng ánh mắt nửa nhịn cười nửa muốn trêu ngươi.

"Mấy đứa này, nghĩ linh tinh. Chị đi trước đây."

Mai dường như không để tâm tới sự hiểu nhầm của hai người kia, cũng không nhìn ánh mắt Hoàng trêu ngươi mình, Mai bỏ đi trước.

Hoàng tới nói mấy câu với Vương, lại chạy vào trong khoá ba lo lại, dặn dò thằng bé đang trốn dưới chân mình một hồi, cậu yểm một lá bùa lên trán nó, khiến cho nó tạm thời sẽ không bị ánh sáng mặt trời làm hại nữa.

"Anh đi trước, chiều anh quay lại, em ở lại đây với mẹ nhé."

Thằng bé mím môi lại, lắc đầu tỏ ý không hài lòng.

"Giờ anh phải đi rồi. Em theo anh ra ngoài lỡ lạc phách thì biết làm sao? Anh không cứu nổi em đâu."

Nó thấy thế thì buông chân Hoàng ra, mếu máo.

"Bác đi rồi."

"Ừ. Còn có mẹ mà."

"Không đúng..."

Nó bắt đầu ngồi xuống đất, hai mắt rưng rức với điệu bộ chu môi không lẫn vào đâu được.

"Ơ này, sao lại khóc. Anh đi tí rồi anh quay lại..."

"Đâu phải đâu..."

Nó hức một tiếng, nghe vừa tội vừa buồn cười.

"Em khóc?"

Vong nhi biết khóc sao? Làm sao... Làm sao có thể...

Thằng bé này đã tu luyện tới trình độ nào rồi mà có thể khóc thành nước mắt thế này...

Khi nó khóc, Hoàng cảm thấy có sóng âm dữ dội ập vào não bộ của mình, điều này thật kì lạ...

Rốt cuộc là nó tu luyện kiểu gì? Tà thuật? Ai đó giúp nó sao?

"Cậu đi đi."

Nó xua tay đẩy Hoàng ra ngoài cửa, trên trán có lá bùa vàng Hoàng mới dán trông phát ngộ.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như 84 hinh anh minh hoa chu dai bi, phu nu hoc kinh phat tich duc cho chong con Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.