Phát sóng trực tiếp: Kim chủ, cầu đánh thưởng!

Chương 46

Edit: Linhlady

Bởi vì Ngải Sâm là người đem Mạc Vân Quả về bộ lạc, dựa theo quy định trong bộ lạc, Ngải Sâm có quyền là người đầu tiên theo đuổi giống cái này.

Mà cô gái này đương nhiên sẽ ở nhà Ngải Sâm, dĩ nhiên Mạc Vân Quả không buông tha cơ hội tiếp cận mục tiêu nhiệm vụ.

Ngải Sâm tuy rằng sợ Mạc Vân Quả, nhưng nghĩ đến đại ca nhà mình cũng là một thú nhân, hơn nữa còn chưa có giống cái, hắn nghĩ nghĩ một chút sau vẫn quyết định mang Mạc Vân Quả về.

Bằng độ cường hãn của đại ca nhà mình, hẳn là có thể chế trụ giống cái này đi...... Hẳn là có thể đi? Ngải Sâm có chút không xác định nghĩ như vậy.

Trở lại sơn động, cái đầu tiên Mạc Vân Quả ghét bỏ là không khí ở đây, đầu tiên là hương vị hủ bại, sau đó là mùi bùn đất cộng với đủ loại mùi hỗn tạp không biết tên, quả thực có thể huân chết một con voi!

Cũng may, người trong phòng phát sóng trực tiếp không ngửi được mùi này, nếu không cô khẳng định bọn họ sẽ chạy trối chết.

Ngải Sâm dường như quen với mùi này, hắn đẩy ra một đống không biết là thứ gì, ngượng ngùng xoa xoa tay nhìn Mạc Vân Quả.

"Cái kia, cô ngồi đi......"

Ngải Sâm thật cẩn thận nhìn Mạc Vân Quả, sợ cô một chút không vui sẽ tẩn mình một trận.

Mạc Vân Quả nhìn Ngải Sâm đang phát run, bên ngoài vẫn là khuôn mặt liệt, nhưng trong đầu lại âm thầm hỏi phòng phát sóng.

"Ta có đáng sợ như vậy sao?"

Phòng phát sóng lại được dịp trợ giúp Mạc Vân Quả, người người chen nhau nói chuyện.





"Không đáng sợ không đáng sợ! Tiểu Quả Quả rất đáng yêu"

"Đúng vậy đúng vậy! Xuẩn manh, xuẩn manh!"

"Ha ha! Gia hỏa kia thật sự là quá nhát gan, tiểu Quả Quả không cần nhìn mình hắn, xem ta xem ta!"

"Lầu trên mắt bị mù sao, rõ ràng chủ kênh không thèm nhìn ngươi."

"Không cần nói thẳng như thế chứ, hu hu hu......"

"Haiz, không lẽ thú nhân ở thế giới này đều nhát gan vậy sao?"

"Ta cảm thấy không có khả năng đó đâu? Thú nhân chỗ chúng ta rất hung hãn nha!"

"Ta cảm thấy không nhất định là thế, vẫn nên tiếp tục theo dõi đi."

............

Mạc Vân Quả nhìn thảo luận trong phòng phát sóng trực tiếp, cô cũng đâu có ngốc mà đến nỗi không biết manh là gì! Mà manh gì đó, ha hả......

Lúc này nội tâm của Ngải Sâm sắp hỏng mất, giống cái không phải là ôn nhu hào phóng sao? Vì sao giống cái trước mặt này lại lạnh lẽo như vậy!

Tại sao đại ca còn chưa về, khóc chít chít! Hắn sẽ bị giống cái này hù chết hu hu hu......





Nếu để cho Mạc Vân Quả biết suy nghĩ của Ngải Sâm lúc này, nhất định sẽ săn ống tay áo đánh hắn một trận.

Làm một thú nhân, phải đặt lên vai trách nhiệm "Bảo vệ quốc gia"!

Ở lúc hai người đang ngầm giằng co với nhau, một tiếng "Thầm thì" vang lên đánh vỡ yên lặng.

Mà âm thanh đó lại phát ra từ bụng Mạc Vân Quả......

"Phốc, tiểu Quả Quả......"

"Ha ha ha! Tự nhiên lại thấy đáng yêu!"

"Khụ khụ......Cái kia, các ngươi nhìn vẻ mặt của thú nhân kia xem!"

............

Lúc này Ngải Sâm lâm vào thế khó xử, theo lý thuyết hắn hẳn là phải chuẩn bị đồ ăn cho giống cái, nhưng mấu chốt ở chỗ, nhà không có gì ăn hết!

Giống cái này sẽ không vì đói bụng mà ăn mình chứ? Ngải Sâm không dấu vết lùi về phía sau vài bước, nhìn thoáng qua cửa hang, tùy thời chuẩn bị chạy trốn.

Mạc Vân Quả nhìn thoáng qua Ngải Sâm, trực tiếp mở miệng hỏi: "Có gì ăn không? Tôi đói bụng."

Ngải Sâm càng thêm khó xử, hắn xoa xoa tay, có chút bất đắc dĩ nói: "Nơi này của chúng tôi chỉ ăn hai bữa sáng và tối, anh trai tôi lại chưa về, hay cô cứ từ từ chờ?"

Mạc Vân Quả:...... Hiện tại mới là giữa trưa!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 2.8 /10 từ 5 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như nhac phat giao, van dap 162vua nghe phap vua lam viec vua nam co toi khong dd thich thien tue rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status