Phế phi: Thâm cung phượng duy xuân tuý

Quyển 5 - Chương 19: Cảm giác muốn cười nhưng lại không thể



"Ca, muội không đi!" An Lăng Vu vội gạt tay hắn ra, lại không ngờ hắn nắm thật chặt.

Tiến lên một bước, hắn lạnh giọng: "Việc này không do muội quyết định!"

Mạc Tầm giật mình, qua nửa ngày mới cười lạnh: "An Lăng đại nhân cho rằng chủ tử sẽ thả ngươi đi sao?" Ai biết được hắn muốn dẫn An Lăng Vu đi là thật hay giả?

Hít một hơi thật sâu, An Lăng Tễ chỉ trầm giọng: "Vậy ngươi trở về hỏi chủ tử mình, y muốn đối xử với muội muội ta thế nào? Không cho danh phận, lại không cho muội ấy rời đi, y rốt cuộc muốn làm gì?"

Sắc mặt Mạc Tầm thay đổi, An Lăng Vu nghe vậy vội kêu lên: "Không liên quan tới ngài ấy, là chính muội muốn ở lại."

"Muội..." Miệng vết thương truyền tới một hồi đau đớn, An Lăng Tễ không khỏi nhíu mày. Phục Linh hoảng sợ, vội đỡ lấy thân thể hắn. Hắn vẫn nắm chặt tay nàng không buông, cắn răng nói, "Muội là một cô nương, sao có thể không hiểu chuyện như vậy! Không được đi đâu cả, ở đây!"

Nguyên Chính Hoàn không thả hắn đi, vậy hắn sẽ giữ An Lăng Vu ở trong phòng!

An Lăng Vu không tin mà nhìn người trước mặt, bất thốt lên hỏi: "Ca, huynh có phải điên rồi không?"

Mạc Tầm lạnh lùng cười, xoay người rời đi: "An Lăng đại nhân cứ tự nhiên." An Lăng Tễ là triều thần Tây Chu, không muốn muội muội của mình ở cùng chủ tử là chuyện bình thường. Đây là chuyện nhà của họ, hắn không muốn quản.

Mạc Tầm ra ngoài, sai người đóng cửa phòng lại.

"Mạc thị vệ..." An Lăng Vu vội gọi Mạc Tầm, nhưng hắn không hề dừng bước.

Lần này thật sự tức giận, An Lăng Vu quay đầu nhìn người phía sau, cau mày: "Muội mặc kệ chuyện của huynh và Thượng Trang như thế nào, huynh cũng đừng quản chuyện của muội, được không? Chi bằng... Chi bằng muội giúp huynh đưa Thượng Trang rời khỏi nơi này."

Nghe tới đây, hai mắt Phục Linh lập tức sáng lên, có người hỗ trợ không phải vẫn tốt hơn sao?

Nha đầu vừa định mở miệng, lại bị An Lăng Tễ lạnh lùng cắt ngang: "Muội dẹp ý niệm này đi, từ khoảnh khắc này, chỉ cần ta còn một hơi, muội cũng đừng hòng ra khỏi căn phòng này đi gặp y!" Hắn thở hổn hển, lại nói, "Trừ phi ta chết!"

"Ca..."

"Nhiều năm qua ca chưa từng quản muội, lần này thật sự là vì tốt cho muội. Y không phải phu quân của muội, đau nhiều không bằng đau ít, muội hiểu không?" Cảnh tượng trước mắt dần trở nên mơ hồ, hắn lui nửa bước dùng cả thân thể tựa vào mép bàn, nhưng tay nắm tay nàng vẫn như trước không chịu buông ra.

"Thiếu gia..." Phục Linh vội dìu hắn, nàng thật không rõ, đã tới lúc thiếu gia còn quản chuyện của nàng ấy làm gì?

Hai mắt An Lăng Vu phiếm hồng, chính huynh ấy đã nói, nhiều năm như vậy không quản nàng, tại sao chuyện lần này huynh ấy không thể không can thiệp?

"Việc này, cha cũng sẽ không đồng ý." Hắn trầm giọng.

An Lăng Vu cuối cùng cũng nhịn không được mà hỏi: "Tại sao cha vẫn nhất quyết Thẩm thiếu gia kia? Ông ấy sao lại không nghĩ tới cảm nhận của muội?"

"Không." Hắn lắc đầu, "Không phải vì Thẩm thiếu gia, là ngoại trừ Tiêu Dự, ai cũng có thể." Dứt lời, hắn liền điểm huyệt nàng.

"Ca..." An Lăng Vu mở lớn hai mắt nhìn hắn, "Huynh làm gì vậy? Thả muội ra!"

Hắn buông tay nàng, một tay chống lên bàn, phân phó: "Phục Linh, trói muội ấy lại!" Có lẽ vì cha trông chừng muội ấy quá chặt mới khiến muội ấy có suy nghĩ đào tẩu.

Phản nghịch như vậy là điều bọn họ không thể ngờ tới hôm nay hắn sẽ làm, mà hiện tại thấy Thượng Trang bình an vô sự, hắn cũng yên tâm. Hắn ngàn dặm xa xôi tới đây chỉ để biết nàng có sống tốt hay không.

Phục Linh kỳ thật có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, có điều lúc này không kịp nghĩ nhiều, nhanh chóng kéo màn trướng xuống, trói chặt tay chân An Lăng Vu, đẩy lên giường. Thời điểm quay đầu, An Lăng Tễ đã gục xuống bàn.

"Thiếu gia." Phục Linh bước lên trước, quay đầu nhìn thoáng qua An Lăng Vu, căn phòng này chỉ có một chiếc giường, phải làm sao đây?

Bất đắc dĩ, nha đầu chỉ có thể lấy chăn đắp trên người hắn, lại bắt mạch, hiện tại coi như vững vàng, nàng mới an tâm ngồi xuống một bên.

Huyệt đạo trên người An Lăng Vu không được giải, tay chân lại bị trói chặt, lúc này nhìn người ngồi bên kia, cắn răng nói: "Phục Linh, chẳng lẽ ngươi không muốn Thượng Trang rời khỏi đây? Ta đã nói ta có thể giúp các ngươi!"

Phục Linh im lặng không đáp, nàng đương nhiên hi vọng như vậy, chỉ là... Ánh mắt dừng trên mặt nam tử, hành động của thiếu gia tuy nàng không thể lý giải, nhưng nàng tin, thiếu gia đã có thể vì tiểu thư một mình tới đây, ngài ấy sẽ không làm ra chuyện gây bất lợi cho tiểu thư.

Nắm chặt hai tay, nàng chỉ cúi đầu, không nói lời nào.

"Phục Linh!" An Lăng Vu tức giận, chỉ đành chuyển hướng ra ngoài, gọi, "Mạc thị vệ!"

Mạc Tầm lúc này vẫn còn canh giữ bên ngoài, nghe An Lăng Vu kêu, thoáng chần chờ, cuối cùng vẫn không vào trong. Nếu quan tâm nàng, chủ tử tự nhiên sẽ đến, nếu không, hắn cũng không cần nhúng tay vào việc này.

.................................

Trong phòng Nguyên Chính Hoàn, nha đầu mang hai chén canh gừng lên, đặt trên bàn rồi lui xuống.

Y giục Thượng Trang uống.

"Ca của ta..." Lời vừa nói ra, nàng lại cảm thấy không ổn. Bùi Thiên Sùng nói đúng, ca ca nàng là ai, tới hôm nay nàng chẳng lẽ còn rõ sao? Nàng sao có thể ở trước mặt y gọi An Lăng Tễ như vậy?

Thần sắc Nguyên Chính Hoàn có chút nặng nề, chỉ nói: "Hắn không sao." Chỉ một câu đơn giản, không nói gì thêm.

Thượng Trang thở phào nhẹ nhõm, bưng canh gừng đưa cho y, vô tình chạm vào mu bàn tay nam tử, phát hiện cơ thể y rất nóng. Không khỏi kinh hãi, nàng nắm lấy tay y, cau mày nói: "Tranh thủ thời gian để Thanh phu nhân xem đi." Là vừa nhiễm phong hàn sao? Sợ là canh gừng cũng không ép được hàn khí trong thân thể y.

Y chỉ ngửa đầu uống cạn canh gừng, lắc đầu nói: "Không sao."

Thấy y đặt chén canh xuống, xoay người rời đi, Thượng Trang cuối cùng vẫn nhịn không được mà hỏi: "Ngài tội gì phải hành hạ bản thân như vậy?"

Lời nói cử nữ tử khiến y chấn động, khóe miệng thoáng cười cười. Nàng nói không sai, từ khi biết họ là huynh muội, y đột nhiên cảm thấy mọi thứ trên đời đều là giả dối, sự đau đớn này không phải ai cũng có thể hiểu được. Đưa tay chậm rãi xoa lồng ngực, có lẽ y nên cảm thấy may mắn vì đã uống thuốc của sư phụ, ít nhất nơi này y không còn cảm thấy đau đớn.

"Muội... Còn quan tâm ta sao?" Qua hồi lâu, y thấp giọng hỏi.

Thượng Trang ngước mắt, bóng lưng nam tử lúc này phảng phất càng thêm gầy gò, nàng nghẹn ngào một hồi, mới nói: "Đương nhiên quan tâm." Nàng sao có thể không quan tâm y? Bất kể là lúc trước hay hiện tại.

Chỉ một câu đơn giản nhưng nghe vào tai Nguyên Chính Hoàn lại phảng phất xen lẫn quá nhiều tình cảm.

Đưa tay đỡ mép bàn, y cúi đầu.

Thượng Trang đi tới đỡ lấy y, thấp giọng: "Ta dìu ngài đi nghỉ ngơi, lại cho gọi Thanh phu nhân tới xem, được không?"

Y lại gạt tay nàng ra, lắc đầu: "Không cần."

"Tại sao..." Y hiện tại đã bắt đầu tránh sự quan tâm của nàng, thậm chí là không muốn đối diện với nàng. Nếu không, nàng trở về lâu như vậy, y vẫn không tới gặp nàng.

Tầng quan hệ huynh muội kia thật sự ngăn cản nàng và y sao?

Thượng Trang đột nhiên thống hận, nàng cũng không biết tại sao bản thân lại thế, chỉ là trong lòng rất khó chịu.

Cảm nhận hơi thở có chút dồn dập của nữ tử phía sau, thoáng chần chờ, y quay đầu nhìn nàng, chậm rãi hỏi: "Muội không trách ta làm hắn bị thương sao?" "Hắn" trong miệng y chính là Nguyên Duật Diệp, cho dù không nói rõ, y cũng biết nội tâm nàng vô cùng rõ ràng.

Thượng Trang không nghĩ y sẽ đột nhiên hỏi như vậy, sợ run lên, đáp: "Hai người các ngài, ai ta cũng không hi vọng nhìn thấy bị thương. Chiến tranh, thật sự không có cách nào tránh khỏi sao?" Kỳ thật trong lòng đã thấu triệt, nhưng nàng vẫn nhịn không được mà hỏi.

Nguyên Chính Hoàn nhìn nàng, qua nửa ngày mới gật đầu.

Không thể tránh khỏi, y sẽ không nhượng bộ, Nguyên Duật Diệp cũng vậy.

"Nhưng binh lực của Lê Quốc không bằng Tây Chu!"

Y chấn động, ngưng trọng nhìn nàng, cười hỏi: "Như vậy, muội sẽ đứng bên đó sao?"

"Ta..." Đây mới là lựa chọn khó khăn nhất đối với nàng.

Nguyên Chính Hoàn không trả lời, chỉ xoay người nói: "Đi thôi, ta biết muội muốn gặp An Lăng Tễ."

"Ngài cho ta gặp huynh ấy?" Nàng có chút kinh ngạc.

Y không nói gì, chỉ phất tay áo rời đi.

Thoáng chần chờ, Thượng Trang rốt cuộc vẫn ra ngoài. Nàng không trực tiếp đi tìm An Lăng Vu, ngược lại tới phòng của Thanh phu nhân. Bà ấy có chút kinh ngạc. Đối với nàng, Thanh phu nhân vẫn cảm thấy xấu hổ, dù nghĩ thế nào bà cũng không ngờ rằng, nữ tử này lại là công chúa Lê Quốc."

Thấy bà đứng dậy, Thượng Trang vội nói: "Ta tới là để nói với phu nhân, ngài ấy... Ngài ấy hình như sinh bệnh, người qua xem một chút đi."

Sắc mặt Thanh phu nhân lập tức thay đổi, không hề nhiều lời mà gấp gáp đi tìm Nguyên Chính Hoàn.

Thượng Trang thở dài, lúc này mới đi tìm thị vệ hỏi đường tới chỗ An Lăng Tễ.

Mạc Tầm đã đi, bên ngoài chỉ có bốn thủ vệ.

Thượng Trang đi vào không hề bị ngăn cản. Phục Linh giật mình ngẩng đầu, thấy người tới là nàng, vội tiến lên trước nhỏ giọng: "Tiểu thư đến rồi, thiếu gia không sao." Nha đầu nói chuyện rất nhỏ, dường như sợ đánh thức An Lăng Tễ.

Thượng Trang thấy hắn gục xuống bàn, không khỏi kinh hãi, vừa đi tới trước một bước lại nghe tiếng rên rỉ của nữ tử từ trên giường truyền tới.

Theo bản năng đưa mắt nhìn, liền thấy An Lăng Vu bị trói, miệng cũng bị chặn. Nàng kinh ngạc nhìn Phục Linh, thấy Phục Linh bất đắc dĩ nhún vai, ai bảo nàng ta ồn ào quá, không cho thiếu gia nghỉ ngơi!

Thấy Thượng Trang muốn lại gần, Phục Linh vội vàng ngăn cản, nhỏ giọng: "Tiểu thư đừng đi, thiếu gia nói phải giữ nàng ta ở đây."

"Tại sao?"

"Thiếu gia không nói nguyên nhân."

Lúc này, thân thể nam tử thoáng động, chăn đắp bên trên theo đó trượt xuống. Phục Linh vội giúp hắn đắp kín, hắn lại đột nhiên tỉnh dậy, trầm giọng gọi: "Thượng Trang?"

"Muội đây." Vội đi tới, thấy hắn ngồi thẳng người, Thượng Trang vội hỏi, "Cảm thấy thế nào rồi?"

Trên người hắn toàn là mùi thuốc, nàng thật sự không biết hắn rốt cuộc bị thương nặng thế nào.

Hắn lại cười lắc đầu: "Không sao, chỉ là chút vết thương ngoài da thôi." Cẩn thận đánh giá nữ tử trước mặt, thần sắc hắn lúc này mới lộ vẻ yên tâm, "Muội không sao thì tốt."

Yết hầu nhịn không được mà nghẹn ngào, nàng ở đây thì sao có thể xảy ra chuyện?

"Ca, huynh không nên tới đây." Hắn đến, làm sao mà ra ngoài?

An Lăng Tễ quay đầu nhìn nữ tử nằm trên giường, mới nói: "Lần này ta tới là vì muội, cũng vì muội ấy."

Thượng Trang sửng sốt, giật mình nhớ lại, đúng thế, nữ tử kia mới là thân muội muội của hắn, nàng chẳng qua chỉ là...

A, hiện tại danh nghĩa bên ngoài cũng không còn nữa rồi, trong lòng mọi người đều rõ, nàng không phải muội muội của hắn.

Nàng nhìn An Lăng Vu, trầm giọng: "Huynh cho rằng ngăn cản nàng ấy là được sao? Không thể, chỉ cần nàng ấy yêu y, cái gì cũng không thể ngăn cản nàng ấy." Không tự chủ mà nhớ tới Linh Khuyết, mặc kệ Nguyên Duật Diệp ngăn cản thế nào, muội ấy đều không chùn bước mà trở về với hắn. Nàng tin, An Lăng Vu cũng sẽ như vậy.

"Muội ấy không thể yêu y." Hai tay nắm chặt thành đấm, An Lăng Tễ nhỏ giọng.

"Tại sao?" Thời điểm hỏi câu này, nàng thấy An Lăng Vu nằm trên giường cũng mở to hai mắt.

Hắn cúi đầu, qua hồi lâu chỉ cắn răng nói: "Việc này, ngày sau muội sẽ biết." Hiện tại hắn không thể nói gì, nếu không An Lăng gia sẽ không có ngày phục hưng.

Thấy hắn thế này, Thượng Trang cũng không muốn ép buộc, chỉ hỏi: "Vậy huynh định cứ giữ nàng ấy ở đây sao?" Tuy hắn là ca ca của nàng ấy, nhưng làm như vậy rốt cuộc vẫn không thỏa đáng.

An Lăng Tễ im lặng, hắn cũng không biết phải làm thế nào. Hiện tại đưa nàng ấy đi là chuyện không thể, hắn chỉ đành đi một bước tính một bước.

Bên ngoài mưa vẫn rơi, trong phòng thoáng trở về an tĩnh, ai cũng không nhiều lời, chỉ có tiếng hít thở khe khẽ.

Lúc này, hoàng cung Tây Chu cũng có mưa, chỉ là không lớn như Vũ Thành bên này. Trong Úc Ninh Cung, tất cả cây lá đều được gột rửa sạch sẽ.

Nội viện, một thân ảnh nhỏ bé lướt qua bụi cỏ, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng cười của hài tử. Cung nữ miễn cưỡng tươi cười trước mặt nói, một mặt phải dặn dò kêu nó phải cẩn thận. Toàn bộ Úc Ninh Cung, khắp nơi đều đã lên đèn, một mảnh sáng trưng.

Thái Hậu và Mộ Dung Vân Khương đứng bên cửa sổ.

Mộ Dung Vân Khương cười nói: "Xem ra Thái Hậu thật sự thích thế tử." Tiểu hài tử luôn khiến người lớn phải vui vẻ, kỳ thật, nàng cũng muốn có một hài tử.

Thái Hậu khẽ cười, chuyển hướng về nàng mà nói: "Vậy đợi Hoàng Thượng trở về, Hoàng Hậu cũng sinh cho ai gia một tôn tử đi."

Sắc mặt Mộ Dung Vân Khương cứng đờ, nhưng đó chỉ là trong chớp mắt, nàng liền k hẽ cười không đáp.

Bên ngoài, hài tử vẫn tiếp tục vui đùa, hai người đứng bên này chỉ lẳng lặng nhìn.

Thế tử vào cung làm con tin, điểm này mọi người đều biết. Nụ cười trên khóe miệng Mộ Dung Vân Khương chưa từng biến mất, nàng đột nhiên cảm thấy hâm mộ, hài tử a, không sầu không lo, không cần cân nhắc quá nhiều chuyện. Đưa mắt nhìn về phương xa, không biết tình hình tiền tuyến lúc này thế nào, bọn họ, vẫn tốt chứ?

Hiện tại ở cung không nhận được bất kỳ tin tức gì, nàng chỉ có thể thường xuyên qua lại chỗ Thái Hậu, trên danh nghĩa là thỉnh an, nhưng trên thực tế, nàng biết chỉ có nơi này mới tùy thời tùy khắc duy trì liên lạc với tiền tuyến.

Đứng hồi lâu, Thái Hậu mới nói: "Sắc trời không còn sớm, ai gia phải nghỉ ngơi rồi, Hoàng Hậu cũng trở về nghỉ ngơi đi."

Mộ Dung Vân Khương hoàn hồn, vội đáp: "Vâng, vậy thần thiếp cáo lui."

Dứt lời, vừa định rời đi, bên ngoài lại có tiếng bước chân chạy vào, tựa hồ rất gấp. Nữ tử sợ run lên, theo bản năng dừng bước, điều duy nhất nàng có thể nghĩ tới lúc này chính là tiền tuyến truyền tin.

Thái Hậu cũng đứng khựng lại, thấy thái giám đã chạy vào cửa, quỳ xuống bẩm báo: "Thái Hậu, Hoàng Thượng phái người đưa đồ tới."

Nghe vậy, hai người đều giật mình.

Trước đó truyền tin tức là việc của quân doanh, không cần đích thần Nguyên Duật Diệp lên tiếng. Thái Hậu nhận lấy đồ trong tay thái giám, đó là một cái bọc, rất mỏng.

Mở ra, bên trong lộ ra một mảnh tơ lụa mà vàng.

Mộ Dung Vân Khương mở to hai mắt, là thánh chỉ!

Thái Hậu kinh ngạc một hồi, rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Đây không phải thánh chỉ, bởi vì ngọc tỷ còn nằm trong tay bà. Theo bản năng nhìn Mộ Dung Vân Khương, bà trầm giọng: "Hoàng Thượng trở về trước đi."

Mộ Dung Vân Khương lúc này mới hoàn hồn, tự biết không thể ở lâu, vì thế hành lễ liền ra ngoài.

Bên ngoài, Thanh Nhi vội tới tiếp đón, nhỏ giọng: "Tiểu thư, tiền tuyến lại truyền tin tức về sao?"

Mộ Dung Vân Khương lắc đầu: "Hình như là... Thánh chỉ."

Thanh Nhi kinh hãi, vội hỏi: "Bên trên viết gì?" Ngay lúc này có thánh chỉ truyền về cung, chắc chắn là đại sự.

Mộ Dung Vân Khương cắn môi, nàng cũng rất muốn biết bên trong viết gì. Từ lúc ra đây đến giờ, nàng vẫn không ngừng suy nghĩ, chỉ tiếc, nàng đoán không ra.

Trong phòng, Thái Hậu cho mọi người lui xuống, sau đó mới cẩn thận mở miếng tơ lụa ra.

Bên trong còn xen lẫn một trang giấy, bên trên rậm rạp chằng chịt chữ. Thái Hậu cầm lên đọc, hai tay run lên, ánh mắt bất giác dừng trên phần tơ lụa màu vàng chói lọi kia. Qua nửa ngày, bà mới thu lại tấm vải, đem tờ giấy đốt đi, lúc này mới gọi người vào.

Thị vệ tiến vào quỳ xuống, nghe Thái Hậu phân phó: "Thanh Tuyệt, ngươi lập tức dẫn người tới Vân Điền Quận." Dứt lời, bà liền đứng lên đi tới bên cạnh thị vệ, nhỏ giọng phân phó.

Thị vệ không tự chủ mà nắm chặt trường kiếm trong tay, không nói lời nào. Đợi Thái Hậu nói xong, hắn liền gật đầu, đứng dậy lui xuống.

Ti Y dẫn thế tử vào.

Thái Hậu nắm lấy bàn tay bé nhỏ của hài tử, cầm khăn lau nước mưa đọng trên mặt nó, quan tâm hỏi: "Bên ngoài lạnh không? Lát nữa nhớ tắm rửa thay y phục, sẽ ấm lại thôi."

Thế tử ngẩng đầu, cười hỏi: "Thái Hậu, vừa rồi Đàm Nhi nghe người phân phó thị vệ tới Vân Điền Quận, là thật sao?"

Sắc mặt Thái Hậu thay đổi, theo bản năng mà hỏi: "Đàm Nhi vẫn còn nhớ Vân Điền Quận sao?"

"Nhớ, nhớ." Thế tử cao hứng đáp, "Đàm Nhi nhớ tổ mẫu, nhớ nương, tương lai phụ vương sẽ về thăm Đàm Nhi."

Thái Hậu trầm mặc, Vân Điền Quận đó đã không còn gì tốt đẹp nữa rồi.

Thế tử còn muốn tiếp tục, lại nghe Thái Hậu lạnh giọng: "Ti Y, còn không dẫn thế tử xuống nghỉ ngơi!"

Ti Y cả kinh, vội vàng dẫn thế tử lui xuống. Thế tử có chút khó hiểu, nhưng lại không dám hỏi nhiều, ra tới bên ngoài mới cẩn thận hỏi một câu: "Cô cô, Đàm Nhi nói gì sai sao?"

Ti Y miễn cưỡng cười, duỗi tay sờ đầu hài tử: "Không có, là Thái Hậu mệt rồi, để nô tỳ hầu hạ thế tử về phòng."

Hài tử nhìn nàng, cuối cùng cũng nở nụ cười.

Ti Y trầm ngâm đưa mắt nhìn về phương xa, lúc này, ánh đèn bên ngoài đã nhàn nhạt. Hai tay nắm chặt thành đấm, trong lòng nàng thầm mong: Nương nương, người nhất định phải phù hộ Hoàng Thượng.

...........................

Tiền tuyến, mưa lớn suốt ba ngày ba đêm, một khắc mưa vừa tạnh, chiến sự cuối cùng cũng nổi lên.

Trương công công vừa dìu Nguyên Duật Diệp đứng dậy, giúp hắn mặc thêm áo ngoài, có thị vệ tới, bẩm báo tình hình tiền tuyến.

Hắn chỉ lẳng lặng nghe, sau nửa ngày mới phất tay ý bảo gã lui xuống.

Sau khi An Lăng Tễ xông vào Vũ Thành, hắn nhanh chóng bỏ nơi trú quân phía trước, lui về đại doanh phía sau. Từ lúc chiến sự bắt đầu, hắn chưa từng ngự giá thân chinh, mà Dương Thành Phong ra tay rất nhanh, một cơ hội đàm phán cũng không để lại cho đối phương, chắc chắn sẽ không để họ có thời cơ lần nữa tàn sát dân chúng trong thành.

Chỉ là, phòng thủ Vũ Thành quá kiên cố, muốn lập tức công phá quả thật có chút khó khăn.

Nguyên Duật Diệp nghĩ nghĩ, nâng bước ra ngoài.

Những giọt mưa trên mặt đất vẫn chưa khô, dẫm lên vẫn còn cảm giác trơn ướt.

Trương công công vội theo sau, khuyên nhủ: "Hoàng Thượng vẫn là nghỉ ngơi đi, chuyện ở tiền tuyến đã có Dương tướng quân và Thừa Tướng."

Nguyên Duật Diệp chỉ đứng một chỗ, bất động.

Rất lâu sau, hắn trầm giọng: "Đồ trẫm giao cho Thái Hậu, bà ấy chắc cũng đã nhận được."

Trương công công giật mình, vội gật đầu: "Việc này Hoàng Thượng yên tâm, nô tài đã sai người dùng bách lý tám trăm dặm truyền về, chắc chắn sẽ không sai sót." Nhìn sắc mặt hắn ngày càng tái nhợt, Trương công công động môi, cuối cùng lại không biết nói gì.

Nguyên Duật Diệp bất giác nắm chặt tay thành đấm, bất giác hỏi: "An Lăng Tễ đã đi lâu như vậy, Trương Liêu ngươi nói xem, hắn có phải đã chết rồi không?"

Người trước mặt đột nhiên hỏi một câu như vậy khiến Trương công công không kịp phản ứng, gã vội cúi đầu: "Nô tài không biết."

Nguyên Duật Diệp khẽ cười, vẻ mặt rất nhanh lại trở về ảm đạm. Nếu An Lăng Tễ thật sự đã chết, đến lúc đó Vu Nhi có trách hắn không ngăn cản không?

"Hoàng Thượng..."

Nguyên Duật Diệp lắc đầu, còn chuyện của Linh Khuyết, nàng ấy có lẽ đã đến kinh thành rồi. Hít một hơi thật sâu, đưa mắt về phía trước, khói bụi theo gió bay cao, chiến sự vẫn còn tiếp tục.

"Trương Liêu, thay trẫm chuẩn bị một chút, trẫm muốn ngự giá thân chinh!"

Trương công công kinh hãi, bật thốt lên: "Hoàng Thượng, ngài... Ngài không thể thân chinh!" Trên người hắn còn thương tích, sao có thể lăn lộn ra chiến trường?

Con ngươi thoáng động, hắn cười lạnh: "Trẫm đã quyết định còn cần ngươi ngăn cản sao!" Hai tay đặt sau lưng nắm chặt thành đấm, hắn đã tới đây, đương nhiên không thể chỉ thờ ơ đứng nhìn.

Trận chiến này, kẻ địch là Lê Quốc, thiên hạ đều đang nhìn, vị trí công thần hắn có thể cho Dương Thành Phong, nhưng không thể tặng cho Mộ Dung Vân Sở. Cái nhìn của dân chúng, điểm này, trong lòng hắn vô cùng rõ ràng.

..................................

Trên cổng thành Vũ Thành, Nguyên Chính Hoàn ngưng mắt nhìn tất cả.

"Điện hạ, người tới là Dương Thành Phong, còn có Mộ Dung Vân Sở." Bùi Thiên Sùng đứng sau y bẩm báo.

Y chỉ "Ừ" một tiếng, xem ra Nguyên Duật Diệp bị thương rất nặng, không có cách nào xuất chiến.

Ánh mắt dừng trên người Mộ Dung Vân Sở, y cuối cùng cũng biết, cho dù không có Nguyên Duật Diệp, y cũng không thể thuận lợi phục quốc như vậy. Không có Nguyên Duật Diệp, Tây Chu vẫn có những tôn tử Nguyên thị khác đứng ra ngăn cản.

Trận chiến liên quan tới vinh nhục này, ai cũng không thể buông tay.

Hiện tại Vũ Thành phòng bị nghiêm ngặt, trong chốc lát Tây Chu không thể công hạ. Chỉ là đòn trí mạng đối với người thủ thành như họ là, lương thực. Tuy trước đó đã cân nhắc tới vấn đề này, trong thành đã dự trữ đầy đủ, nhưng kéo dài cũng không phải biện pháp.

Nguyên Chính Hoàn nhìn xa xăm, sắc mặt thoáng trầm xuống. Y đột nhiên xoay người thì thầm với Bùi Nguyên Sùng, ông ta kinh ngạc mà mở to hai mắt, chỉ nghe y nói: "Đi ngay!"

Bùi Thiên Sùng gật đầu, lập tức lui xuống.

Trong Vũ Thành, cả ngày sắc mặt Thượng Trang đều nặng nề, chuyện nàng lo nhất rốt cuộc vẫn xảy ra.

Phục Linh cắn môi, không biết phải nói gì.

Mãi tới chạng vạng mới thấy Nguyên Chính Hoàn trở về.

Hai bên giằng co, cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Hôm nay, thời điểm qua sương phòng, y trùng hợp gặp Thượng Trang ở trong phòng An Lăng Tễ. Hai người nhìn nhau, bầu không khí liền trở nên xấu hổ. Ngược lại là An Lăng Vu ở trên giường vui vẻ gọi: "Hoàn, ngài rốt cuộc cũng tới! Mau thả thiếp ra!"

Nhìn thấy nữ tử trên giường, sắc mặt Nguyên Chính Hoàn lập tức thay đổi, chuyển hướng nhìn An Lăng Tễ, lạnh giọng: "Ngươi đang làm gì thế hả?" Dứt lời, y ra lệnh cho Mạc Tầm đứng sau đi tới thả người.

An Lăng Tễ lại ngăn cản trước mặt, trực tiếp đối diện với y, mở miệng: "Đây là chuyện của An Lăng gia ta, không cần ngươi xen vào!"

"Ngươi..." Mạc Tầm cắn răng nhìn hắn, muốn phản bác lại đột nhiên phát hiện bản thân không có lý do.

"Ngươi muốn làm gì?" Nguyên Chính Hoàn hỏi hắn.

Hắn nhìn An Lăng Vu, trầm giọng: "Ngươi đã không yêu muội ấy, vậy thả muội ấy đi đi."

Một câu "không yêu" khiến thân thể Nguyên Chính Hoàn run lên, đúng vậy, với nàng, y chưa từng yêu. Chỉ là nàng không muốn đi, y cũng không thể đuổi nàng đi được.

Hôm nay nghe An Lăng Tễ nói, ngược lại là y ép buộc nàng ấy ở lại.

An Lăng Vu cả kinh hét lên: "Ca, muội đã nói rồi, là muội muốn ở cạnh ngài ấy, là muội cam tâm tình nguyện, vì sao huynh không chịu nghe hiểu!"

An Lăng Tễ không màng tới nàng, chỉ nói: "Ngài không phải vì yêu mà không chiếm được nên mới giữ muội ấy ở cạnh mình sao?"

"Ca, huynh nói gì vậy?" Thượng Trang không khỏi bật thốt lên.

Sắc mặt Nguyên Chính Hoàn tái nhợt, không tự chủ mà đưa mắt nhìn nữ tử trước mặt, yêu mà không được, nỗi đau này ngoại trừ y e rằng không ai có thể hiểu.

"Muội ấy chỉ là một tiểu cô nương, hiện tại chỉ cần ngươi buông tay, tương lai muội ấy có thể có con đường của chính mình!" Không chờ Nguyên Chính Hoàn trả lời, An Lăng Tễ đã chậm rãi nói.

"Ca, huynh im ngay!" An Lăng Vu cắn răng, vì sao nàng không muốn đi, hắn lại ép Nguyên Chính Hoàn thả nàng đi chứ?

Nguyên Chính Hoàn nhìn hắn, trầm giọng: "Ta sẽ không tha cho người."

"Được, chỉ cần ngươi để muội ấy đi!" An Lăng Tễ không chút do dự mà tiếp lời.

An Lăng Vu giật mình, Thượng Trang cũng vậy.

Qua nửa ngày, Nguyên Chính Hoàn mới lên tiếng: "Mạc Tầm, đưa nàng ấy ra khỏi thành."

"Hoàn!" An Lăng Vu sợ hãi kêu lên, muốn giãy giụa nhưng lúc này mới phát hiện, cả người đã không còn khí lực.

Thời điểm Nguyên Chính Hoàn ra ngoài, Thượng Trang liền đi theo.

An Lăng Vu bật khóc, Phục Linh chán ghét nhìn nàng ta, chần chờ không biết có nên tiến lên bịt miệng nàng ta hay không, chỉ có An Lăng Tễ ở cạnh khẽ cười. Chỉ cần muội ấy có thể đi, bên ngoài sẽ có người tiếp ứng, điểm này, hắn không cần lo lắng.

Nghe tiếng Thượng Trang đuổi theo, nam tử dừng bước, nhưng không xoay người.

Thượng Trang do dự, rốt cuộc vẫn nhịn không được mà hỏi: "Khi nào mới có thể thả huynh ấy?"

"Ta sẽ không thả hắn, trận chiến này nếu ta thất bại, đại quân Tây Chu dũng mãnh tiến vào sẽ cứu hắn. Nếu ta thắng, tới lúc đó chỉ cần muội vẫn muốn cứu, ta sẽ không ngăn cản."

Thân thể Thượng Trang run lên, lại nhìn y, y đã nâng bước đi về phía trước. Nàng nghĩ nghĩ, vẫn như trước theo sau.

"Muốn hỏi tình hình của Nguyên Duật Diệp sao?" Y không quay đầu, thẳng thắn hỏi.

Kinh ngạc nhìn bóng lưng nam tử trước mặt, Thượng Trang lắc đầu: "Ngài hết bệnh chưa?" Nàng nghĩ, Nguyên Duật Diệp sẽ không thân chinh, vì vậy, nàng không cần phải hỏi.

Một câu đủ khiến Nguyên Chính Hoàn giật mình, y cuối cùng cũng dừng bước, xoay người nhìn nàng. Qua nửa ngày, y mới thấp giọng đáp: "Không ngại."

Thượng Trang lúc này mới yên lòng, qua thật lâu sau mới lên tiếng: "Ta không muốn thấy ngài xảy ra chuyện, cũng không muốn hắn gặp chuyện không may. Ta chỉ muốn tất cả đều tốt." Nói tới đây, nàng bất đắc dĩ nở nụ cười, "Chỉ là, hình như quá khó khăn."

"Thượng Trang." Y đau lòng gọi nàng một tiếng, thấp giọng hỏi, "Nếu lần này ta thua hắn, muội sẽ như thế nào?"

"Ta sẽ liều mạng che chở, cầu hắn tha cho ngài." Mặc kệ hữu dụng hay không, nàng vẫn sẽ làm, hơn nữa còn không chùn bước.

Y khẽ cười, lại hỏi: "Nếu hắn bại trận?"

Hắn bại trận...

Hai tay theo bản năng nắm chặt, đó cũng là vì nàng, nếu không phải nàng, hắn sẽ không bị thương nặng như thế. Nếu hắn chết, nàng vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho bản thân.

Cắn môi, Thượng Trang hỏi ngược lại: "Nếu ta cầu xin tha cho hắn, ngài có đồng ý không?"

Thu lại ý cười, y chỉ nói: "Không biết."

Không biết...

A, như vậy, tới lúc đó, cùng lắm thì một mạng đổi một mạng.

Nâng bước rời đi, thần sắc khi nãy của nữ tử vẫn đọng lại trong đầu. Y nói, y sẽ không biết, nàng tin sao? Mặc kệ nàng tin hay không, y chỉ có thể nói như vậy.

Nếu thật sự có một ngày y thất bại, nếu Nguyên Duật Diệp không bỏ qua, ít nhất Thượng Trang sẽ nhớ tới y, có lẽ ngày đó nội tâm nàng sẽ dễ chịu một chút.

Lồng ngực ẩn ẩn đau đớn, tay nhịn không được mà đỡ cột trụ hành lang bên cạnh, rõ ràng đã không có cảm giác, vì sao vẫn thấy đau lòng như vậy?

Đúng thế, thật sự đau.

Y bất giác nhíu mày, lại chán nản cười cười.

.................................

Nguyên Duật Diệp vừa dùng thuốc xong, Mộ Dung Vân Sở tới.

"Tiêu Dự muốn đánh lâu dài, nhưng điều đó rõ ràng bất lợi với y."

Nguyên Duật Diệp khẽ cười, việc này hắn đương nhiên biết. Hắn biết, như vậy đối phương cũng rõ. Lúc này, hắn chỉ hỏi: "Dương tướng quân đâu?"

"Dương tướng quân đang chỉnh đốn quân đội." Ngày mai, chiến sự lại tiếp tục.

Nguyên Duật Diệp đứng dậy, đi tới trước mặt Mộ Dung Vân Sở, cười nói: "Mấy ngày nay vất vả cho Thừa Tướng."

Mộ Dung Vân Sở cũng cười cười: "Hoàng Thượng quá lời, ngài vẫn là sớm nghỉ ngơi đi." Hắn hành lễ với hoàng đế, lại nói: "Thần đi tìm Tôn phó tướng có chút việc."

Dứt lời, hắn liền xoay người muốn đi.

Nguyên Duật Diệp đột nhiên gọi hắn: "Thừa Tướng gấp cái gì, trẫm còn vài lời muốn nói với Thừa Tướng." Từ lúc trở về hắn chưa từng gặp Tôn Dịch Chi, mà hôm nay Tôn Dịch Chi không xuất chinh, e rằng hắn đã cảm thấy kỳ quái.

Mộ Dung Vân Sở giật mình, vừa định mở miệng lại đột nhiên nghe bên ngoài có ai lớn tiếng "Có thích khách". Hai người cả kinh, ánh mắt cùng lúc nhìn ra bên ngoài.

Có bóng người in trên màn che doanh trướng.

"Bảo vệ Hoàng Thượng!" Thị vệ cao giọng hô.

Mộ Dung Vân Sở theo bản năng quay đầu nhìn, thấy sắc mặt Nguyên Duật Diệp trầm xuống. Trương công công hoảng sợ, vội tiến lên dìu hắn: "Hoàng Thượng, Hoàng..." Vừa mở miệng, đã thấy Nguyên Duật Diệp nâng bước ra ngoài.

Mộ Dung Vân Sở vội ngăn cản: "Lúc này Hoàng Thượng sao có thể ra ngoài?"

Nguyên Duật Diệp khẽ cười, gạt tay hắn ra, trực tiếp đi về phía trước: "Ngay lúc này phái thích khách tới hành thích trẫm, Tiêu Dự cũng quá ngây thơ rồi." Hành thích cơ hồ không có tỷ lệ thành công, nhưng y vẫn lựa chọn làm vậy, bên trong chắc chắn có huyền cơ.

Mộ Dung Vân Sở giật mình, dường như nghĩ tới gì đó, lập tức trầm giọng phân phó: "Người đâu, truyền lệnh xuống, gia tăng thủ vệ trấn giữ lương thảo!"

Thị vệ lên tiếng nhận lệnh, Nguyên Duật Diệp thoáng nhìn Mộ Dung Vân Sở, cười yếu ớt một tiếng. Việc này, hắn sớm đã giao Dương Thành Phong đi làm.

Trương công công run rẩy vén màn lên, bên ngoài, mấy thân ảnh đang đánh nhau, thân thủ đều rất tốt, nhưng rốt cuộc vẫn không thể lấy một địch trăm, rất nhanh đã bị bắt lại. Nguyên Duật Diệp vừa tiến lên, liền nghe động tĩnh bên doanh trướng cất giữ lương thảo. Hai tay nắm chặt thành đấm, quả nhiên không ngoài sở liệu!

Động tĩnh rất lớn, giằng co một lúc mới dừng.

Dương Thành Phong tới, bẩm báo nói bên lương thực không có tổn thất. Lúc này, Nguyên Duật Diệp mới yên lòng, nhưng chỉ mới thời gian một nén nhang, bên ngoài lại có người gấp gáp chạy tới. Màn bị vén lên, thị vệ kia quỳ xuống báo: "Hoàng Thượng không xong rồi! Phòng bếp dự trữ muối đã bị hủy!"

"Ngươi nói cái gì?" Dương Thành Phong xông tới nắm chặt vạt áo người nọ.

Muối!

Không ngờ mục tiêu của chúng không phải Hoàng Thượng, không phải lương thảo, mà lại là... Muối!

Nguyên Duật Diệp chấn động, không nhiều lời, lập tức xông ra ngoài.

"Hoàng Thượng!" Mọi người kinh hô một tiếng, vội vàng đuổi theo.

Ngoài phòng bếp, một bao túi lớn dễ dàng bị đổ đầy đất, vừa rồi trời vừa mưa, hiện tại đất còn ẩm ướt, căn bản không thu hồi được. Người tới còn sợ thời gian không đủ, thậm chí còn đổ nước lên trên bao muối.

Nguyên Duật Diệp không tự chủ mà lui nửa bước.

"Hoàng Thượng!"

Trương công công vội đỡ lấy hắn, thấy hắn bỗng nhiên nhắm hai mắt lại, trầm giọng: "Người đâu, kéo Tôn Dịch Chi xuống, trông chừng cẩn thận, trẫm nhất định phải nghiêm trị!"

Có thị vệ nhận lệnh lui xuống, Mộ Dung Vân Sở mới hoàn hồn, từ khi nào lại giao việc này cho Tôn Dịch Chi?

Mộ Dung Vân Sở động môi định lên tiếng, lại nghe Nguyên Duật Diệp nói: "Nếu Thừa Tướng muốn cầu tình, đợi chiến thắng trận này rồi nói!" Dứt lời, hắn phân phó Dương Thành Phong, "Dương tướng quân, ngày mai toàn lực tiến công, trẫm cho ngươi ba ngày phải hạ Vũ Thành, tốc chiến tốc thắng!"

Nói xong, hắn thoáng nhìn Mộ Dung Vân Sở, nâng bước rời đi.

"Vâng, mạt tướng lĩnh mệnh!" Dương Thành Phong lớn tiếng đáp.

Ai cũng biết, không có muối, thời gian chiến sự không nên kéo dài, nếu không, bất lợi đối với Lê Quốc ngược lại trở thành điểm trí mạng cả Tây Chu. Không thể không nói, Nguyên Chính Hoàn rất biết tính toán, mục tiêu nhắm vào muối ăn, so với lương thảo đơn giản hơn nhiều.

.............................

Trời chưa sáng, tiếng trống còn chưa vàng.

Từ Vũ Thành, ba người lặng lẽ rời đi, trong đó có một nữ tử, là An Lăng Vu.

Nàng đã bị điểm huyệt, được Nguyên Chính Hoàn phái người đưa về kinh thành.

Đối với An Lăng Vu, trong lòng y một mực áy náy, y không yêu nàng, nhưng khi đó thiếu chút đã cùng nàng thành thân. Cho nàng hi vọng vô hạn, kết quả lại khiến nàng tổn thương sâu sắc, là y. Y đứng trên cổng thành, trường bào bị gió thổi bay bay, ngay cả tóc cũng rối loạn nhưng y vẫn đứng đó, đưa mắt dõi theo nàng.

An Lăng Vu mở to hai mắt nhìn thành lâu ngày càng cách xa, nội tâm đột nhiên sinh ra ý hận vô hạn.

Nàng thật không rõ, vì sao tất cả mọi người đều muốn nàng rời đi? Nàng không thể đi làm chuyện mình muốn sao? Là sai? Chẳng lẽ nàng thật sự sai rồi?

Nghĩ mãi mà không rõ, thật sự không thể rõ.

Nước mắt cứ thế mà rơi ra, rất lâu vẫn không thể ngăn lại.

"Chủ tử, nên trở về chuẩn bị rồi." Mạc Tầm đứng cạnh Nguyên Chính Hoàn nhỏ giọng.

Nguyên Chính Hoàn lúc này mới hoàn hồn, thời điểm nhìn lại, hai con ngựa bên dưới đã không còn thấy bóng dáng. Thoáng chần chờ, y rốt cuộc cũng rời đi.

Tới giờ Mẹo, trống trận vang lên, Nguyên Chính Hoàn hạ lệnh mở cửa nghênh địch.

Thượng Trang ở trung tâm Vũ Thành, đương nhiên không nghe được tiếng vang ngoài chiến trường.

Nhưng chẳng biết tại sao, vừa qua giờ Thìn, ngoài phủ đột nhiên truyền tới động tĩnh. Mọi người kinh hãi, Thượng Trang ra ngoài, liền thấy sắc mặt mỗi thị vệ trong phủ đều ngưng trọng. Phục Linh khẩn trương nói: "Tiểu thư, nô tỳ có đi hỏi, nghe nói là binh lính ban đầu ở Vũ Thành bạo động."

Không khỏi cả kinh, binh sĩ ban đầu, đó không phải là binh lính Tây Chu không chiến mà hàng trước kia sa?

Còn đang nghĩ nghĩ, một binh sĩ đã xông tới, nói: "Công chúa, điện hạ truyền lời, kêu thuộc hạ hộ tống người ra ngoài." Dứt lời, gã liền duỗi tay kéo nàng đi.

Thượng Trang theo bản năng lui một bước, lại nghe Phục Linh nói: "Tiểu thư, đi nhanh đi." Hiện tại thân phận của tiểu thư là công chúa Lê Quốc, một khi người Tây Chu tới, bọn họ chắc chắn sẽ không tha cho tiểu thư.

Khi đó binh sĩ mười hai tòa thành không chiến mà hàng, hiện tại đột nhiên xảy ra binh biến, việc này khiến Thượng Trang không khỏi cả kinh. Rốt cuộc là ai ở sau điều khiển tất cả?

Thanh phu nhân cũng đi ra, sắc mặt không tốt hơn là mấy. Giờ phút này bà ấy không nhiều lời, chỉ theo thị vệ rời đi.

Phục Linh giữ chặt Thượng Trang cùng ra ngoài, đột nhiên Thượng Trang nhớ tới An Lăng Tễ, quay đầu gọi: "Phục Linh, ca của ta vẫn ở bên trong!"

Thanh phu nhân vội kéo nàng lại, lạnh giọng: "Công chúa còn tâm trạng quản người Tây Chu sao?"

"Buông ra!" Hắn vì nàng mà xông vào Vũ Thành, nàng sao có thể vứt bỏ hắn? Điều khiến nàng sợ hãi hơn là, đám binh sĩ Lê Quốc rút lui, đồng thời sẽ giết hắn diệt khẩu.

"Giữ công chúa lại!" Thanh phu nhân quát một tiếng, mọi người lập tức giữ lấy nàng, mà nàng không ngừng giãy giụa.

"Tiểu thư..." Phục Linh bật khóc, thiếu gia và tiểu thư nàng đều không muốn ai gặp chuyện không may, chỉ là hiện tại phải làm sao đây? Rốt cuộc phải làm gì bây giờ?

Thượng Trang quay đầu nhìn, đột nhiên phát hiện góc rẽ ngoài phủ xuất hiện một bóng người.

Mặc dù khoảng cách có chút xa nhưng nàng tin bản thân nhìn thấy rất rõ.

Đôi môi khẽ động, thì ra là hắn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.3 /10 từ 2 lượt.

Ngày nay người ta quan tâm nhiều đến nông nghiệp hơn vì những vấn đề bất ổn toàn cầu trong thực phẩm và môi trường. Chúng tôi sẽ hướng dẫn bạn kỹ thuật là nông nghiệp hiện đại cho năng suất cao, nhiều bài hay trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như cach trong rau mui cho thu hoach ca tuan lien tuc, muop nhat qua dai làm nông chưa bao giờ dễ dàng hơn với những kiến thức và kỹ thuật được trang bị từ hatgionggiadinh.com.

loading...
DMCA.com Protection Status